Đảo Ôn Trước - Chương 34: Ác Mộng Và Sự Xa Cách
Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:51:17
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ôn Trước, thích hoa hướng dương. Loài hoa rẻ tiền quá, chẳng đáng để trưng trong tủ kính." "Tại tặng món quà tùy tiện thế ? Trông nực thật."
Giang Gia Ngôn trong màn sương mờ ảo. Ôn Trước rõ mặt , nhưng giọng lạnh lùng đích thị là của .
Anh nhạo cô: "Cậu nghĩ sẽ thích một bệnh tâm thần ?"
Ôn Trước lạnh toát sống lưng, chằm chằm bóng dáng mờ ảo của , tim đau nhói từng cơn.
"Ôn Trước bình thường , nhất các tránh xa cô . Không khéo lỡ mồm tổn thương trái tim mong manh của cô , cô tìm cái c.h.ế.t thì các gánh tội ngộ sát đấy, xui xẻo lắm!"
Bên cạnh Giang Gia Ngôn xuất hiện thêm vài bóng nữa. Dù trong sương mù nhưng cô nhận ngay đó là ai. Những cái tên khắc sâu trong tim, nỗi ám ảnh bao giờ quên.
Cô vùng chạy về phía , giải thích, thanh minh. Cô đang uống t.h.u.ố.c , bố bảo cô sẽ khỏi, sẽ trở bình thường. Cô sẽ là bình thường mà.
cổ họng cô nghẹn ắng, thốt nên lời. Dù cố sức chạy thế nào cũng đuổi kịp bóng ngay mắt.
Giang Gia Ngôn giữa đám đó, lưng với cô, lạnh lùng và tàn nhẫn.
Nỗi sợ hãi lên đến đỉnh điểm, Ôn Trước giật tỉnh giấc.
Tai cô ù , mồ hôi lạnh toát ướt đẫm lưng áo. Chỉ là một cơn ác mộng.
Tim vẫn đập thình thịch, cô dậy uống thuốc. Việc đầu tiên đó là cầm điện thoại lên xem. Không tin nhắn mới.
Hôm nay là 14 tháng Giêng. Đã 12 ngày trôi qua kể từ bữa tiệc sinh nhật. Giang Gia Ngôn bặt vô âm tín. Biết sai nên cô dám phiền . Khung chat im lìm đến đáng sợ.
Ỷ Vân hỏi thăm vài câu nhưng cô lảng tránh bảo gì.
Mấy ngày nay cô mất ngủ, 2-3 giờ sáng mới chợp mắt . Nay thêm ác mộng.
Mới 5 giờ sáng. Ngủ gần 6 tiếng cộng thêm cơn ác mộng kinh hoàng, cô tỉnh táo hẳn, giường lướt điện thoại.
Dù hơn 10 ngày nhưng cảm giác bên trong khung cảnh tuyết trắng, lén hôn lên tai vẫn còn rõ mồn một. Cô nhớ ánh mắt . Bị mê hoặc cũng là chuyện thường tình, vì cô vốn thích .
Sự né tránh của khiến cô buồn bã, hổ, nhưng quá day dứt. Bởi đời thất tình nhiều vô kể, cô chỉ là một trong đó thôi. Cô tự nhủ, may mà câu "Tớ thích ", nếu thì chẳng còn mặt mũi nào nữa.
tính cô nhút nhát. Chỉ cần nhận tín hiệu từ chối, dù nhỏ nhất, cô cũng sẽ lập tức rút lui. Đó là cách cô tự bảo vệ . Hèn nhát nhưng hiệu quả.
Ăn Tết Nguyên Tiêu ở nhà bà ngoại xong, Ôn Trước lên xe về Tùng Thành. Cả kỳ nghỉ đông cô chỉ cắm đầu học để quên chuyện buồn. Bài tập Tết xong hết, cô còn thêm 18 đề thi thử Lý Hóa Sinh và một quyển bài tập tiếng Anh. Làm nhiều thành quen, giờ đề là cô nảy cách giải ngay.
Ngày 6/2 dương lịch, học trở .
Trên đường đến trường, lòng cô thấp thỏm. Nửa tháng gặp, sắp đối mặt với , cô khỏi căng thẳng. Cô tự trấn an rằng lẽ quên chuyện đó , hoặc để bụng. cửa lớp, bao nhiêu can đảm bay biến sạch. Cô sợ gặp , sợ đối diện với hậu quả của sự bốc đồng.
"Ôn Trước, lớp?" Tất Đồng gọi.
Từ hôm trượt tuyết, Tất Đồng ít liên lạc hẳn, cả tuần mới nhắn một tin khiến cô nhẹ cả .
"Lớp trưởng." Cô chào , trả lời câu hỏi.
"Vào , ngoài lạnh lắm." Tất Đồng đẩy nhẹ vai cô.
Cô bước lớp. Trời lạnh nên lớp còn vắng. Cô về chỗ, bài ngóng cửa. Giang Gia Ngôn thường muộn.
Các bạn đến đông dần. Ỷ Vân và Phí Dương đến, ồn ào náo nhiệt như khi, mượn bài tập của cô chép lia lịa. Tính cô trầm, hai bạn cũng ý, chỉ trêu đùa vài câu để cô yên tĩnh việc riêng.
Hai phút giờ truy bài, Giang Gia Ngôn bước . Nhân duyên nên ai cũng chào hỏi . Anh đáp , bước nhẹ nhàng về chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-34-ac-mong-va-su-xa-cach.html.]
Ôn Trước cúi gằm mặt giả vờ bài, nhưng chữ nghĩa nhảy múa lung tung, tim đập loạn xạ.
Anh lướt qua lưng cô, xuống. Ỷ Vân và Phí Dương xuống chuyện. Anh vẫn vui vẻ, thoải mái như khi, nụ vẫn tỏa nắng.
Ôn Trước lo lắng một hồi thì cuộc trò chuyện kết thúc.
Anh lấy sách sang hỏi cô: "Làm xong bài tập Tết ?"
Bất ngờ hỏi, cô ngẩn một lúc mới đáp: "Xong hết ."
"Nghỉ lễ lười đấy? Có luyện đề chăm chỉ ?"
"Không lười, ngày nào tớ cũng đề."
"Cần gì chăm thế." Anh .
Hai chuyện bình thường như từng chuyện gì xảy đêm sinh nhật. Thái độ của khiến tảng đá trong lòng cô dỡ bỏ, tâm trạng tươi sáng trở .
Tình bạn giữa họ dường như đổi. Thế là đủ .
Tiếng chuông lớp vang lên. Cô giáo chủ nhiệm bước . Giang Gia Ngôn im lặng, Ôn Trước cũng tập trung bài. Tâm trạng nên cô bài nhanh, nhoáng cái xong 7-8 trang.
Sau khi thu bài tập là bài kiểm tra khảo sát đầu năm để xếp chỗ . Ôn Trước bài xuất thần, lọt top 10 của lớp. Thành tích tiến bộ vượt bậc khiến cô giáo gọi điện khen ngợi với phụ , về nhà cô bố khen nức nở.
Ban đầu Ôn Trước tưởng Giang Gia Ngôn quên hoặc tha thứ cho hành động bồng bột của cô. dần dần cô nhận .
Những đổi nhỏ nhặt tố cáo điều đó.
Anh còn chào cô "Buổi sáng lành" nữa. Không còn chủ động ngó xem cô bài sai . Cũng còn tiện tay mua cho cô hộp sữa bò ngọt giờ ăn trưa.
Số chuyện giảm hẳn, khi cả ngày với quá bốn câu. Tin nhắn WeChat dừng ở ngày mùng Một Tết.
Ôn Trước ghi tất cả những băn khoăn nhật ký. Cô tự an ủi rằng lẽ do xa cách lâu ngày nên tình bạn "đóng băng" chút thôi, vài bữa nữa sẽ thiết như xưa.
Tối thứ Hai, lớp 17 chọn chỗ . Giang Gia Ngôn vẫn nhất, lên chọn đầu tiên.
Ỷ Vân và Phí Dương cô giáo gọi ngoài chuyện, mặt mày bí xị. Bầu khí trầm lắng bao trùm nhóm cuối lớp. Ôn Trước linh cảm điều chẳng lành.
Khi bảng chỗ hiện lên màn hình, tai cô ù .
Cô vẫn bàn cuối cùng. chỗ bên cạnh trống trơn. Hai bạn bàn cũng là lạ.
Biến cố đến quá nhanh khiến cô kịp trở tay. Cô ngẩn màn hình, thấy cả tiếng chuông hết giờ.
Cô nhận lớp 17 sẽ đổi chỗ mỗi học kỳ hai , ai mãi ở cuối lớp. Chỉ cô, một học sinh đặc cách, mới cố định ở góc .
Giang Gia Ngôn đến bên cô một cách ngẫu hứng, bàn bạc với ai. Và giờ cũng đột ngột như , một lời báo .
Thì hề quên, cũng hề tha thứ.
Anh là dịu dàng, nên dùng cách dịu dàng nhất để xa lánh cô.
Vạch rõ ranh giới giữa hoa hồng và hướng dương.
Anh thấu tâm tư của cô, và như lời Từ Bội Minh , lạnh lùng rời .
...