Đảo Ôn Trước - Chương 32: Thế Giới Riêng Của Hai Người

Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:50:03
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc đĩa sứ nhỏ màu xanh ngọc viền vàng đựng miếng bánh kem hình đầu mèo con xinh xắn. Ôn Trước nhận lấy, xúc một miếng đưa lên miệng.

Bánh mềm mịn, thơm mùi hoa thoang thoảng, ngọt dịu tan ngay đầu lưỡi, lan tỏa sự ngọt ngào xuống tận đáy tim.

Giang Gia Ngôn xếp bằng bên cạnh, uống một ngụm nước. Giang Ý Hành ngoan ngoãn phủ phục, gác mõm lên đùi .

Hai cạnh , mặt là núi tuyết bao la, bên tai là tiếng gió rít gào. Căn phòng công nghệ cao với hệ thống chiếu hình cảnh là thế giới riêng của Giang Gia Ngôn.

Vừa ăn bánh, Ôn Trước lén . Cô tự hỏi khi một ngắm khung cảnh , nghĩ gì?

Gương mặt tĩnh lặng, đôi mắt xa xăm về phía núi tuyết, toát lên vẻ cô đơn khó tả.

Giang Gia Ngôn cũng cô đơn ? Anh nhiều bạn bè vây quanh, luôn là tâm điểm của sự chú ý, cuộc sống rực rỡ sắc màu. Ôn Trước từng nghĩ như sẽ chẳng bao giờ thấy cô đơn.

Uống vài ngụm nước, bỗng hỏi: "Cậu đang ở Hoài Thành mà, tự nhiên chạy tới đây?"

Tay cầm thìa của Ôn Trước khựng . Cô cúi đầu, lí nhí: "Tớ... tớ nên đến ? Tớ phiền ?"

Ai gặp cô ở đây cũng hỏi câu đó, như thể cô là vị khách mời mà đến. Mà đúng là thế thật. Cô bỏ gia đình ngày mùng Một Tết để đến dự một bữa tiệc mời. Cô thấy thật tùy hứng và trẻ con, nỗi tủi dâng trào.

Bố bảo chủ động giành lấy điều . bố rằng sự chủ động nào cũng mang kết quả , đôi khi nó còn gây phiền toái cho khác. Lần chủ động hiếm hoi của cô vẻ thất bại .

"Xin ." Cô vội vàng xin : "Tớ chỉ nghĩ chúng là bạn bè, tớ cũng chúc mừng sinh nhật nên mới đến. Tớ định mời tớ, là tớ tự ý đến. Nếu... nếu gây phiền phức cho , tớ sẽ về ngay."

Cô đặt đĩa bánh xuống đất, định dậy thì Giang Gia Ngôn nắm lấy cổ tay giữ .

Ôn Trước ngước lên , đôi mắt long lanh ngấn nước như chú cún con bỏ rơi, khiến ai thấy cũng mềm lòng.

" ý trách ." Anh kéo cô xuống, cách giữa hai càng gần hơn. Giọng nhẹ nhàng: " chỉ , đến đây vì ?"

Ôn Trước thẳng mắt , các ngón tay co : "Đương nhiên , hôm nay là sinh nhật mà."

" mời ." Anh giải thích: "Cậu về quê ăn Tết, chắc chắn thể lên Tùng Thành mùng Một . Nếu thể chơi cùng thì cho sinh nhật cũng chẳng ý nghĩa gì, ngày lễ trọng đại. Nên dứt khoát ."

" tớ cũng 'Chúc mừng sinh nhật' với như những bạn khác."

Anh : "Nên thực sự chạy từ Hoài Thành lên đây mùng Một Tết?"

Ôn Trước đỏ mặt, cảm giác như chê là ngốc nghếch: "Họ đồng ý mà."

"Ai?"

"Ông bà nội và bố tớ. Họ bảo tớ nhắn tin cho , bảo tớ chủ động đến dự sinh nhật ."

Giang Gia Ngôn sững sờ, ánh mắt thoáng qua tia cảm xúc phức tạp.

"Ôn Trước, đúng là đứa trẻ may mắn." Anh cảm thán.

Cổ tay siết chặt khiến cô khẽ cử động. Giang Gia Ngôn nhận vẫn đang nắm tay cô liền vội buông . Hơi ấm biến mất khiến Ôn Trước thấy hụt hẫng vô cớ.

Anh xoay chai nước tay: " từng hỏi bạn bè học tâm lý về căn bệnh giống . các sợ đám đông, sợ giao tiếp. Nên khi bảo đến, lo sẽ sợ hãi, bất an, lo những lạ mặt sẽ phiền , ảnh hưởng đến tâm trạng của ."

Giọng trầm ấm, dịu dàng như dòng suối mát lành chảy lòng cô, khuấy động những cảm xúc đang ngủ yên. Ôn Trước chăm chú , chờ đợi.

Anh rạng rỡ, tựa ánh ban mai núi tuyết: " dũng cảm hơn nghĩ nhiều. Là đ.á.n.h giá thấp ."

Tim Ôn Trước ấm sực lên. Không vì nụ lời khen của mà lòng cô rạo rực. Cô nhận rằng tối nay bình tĩnh đến lạ thường giữa đám đông ồn ào. Đó là một bước tiến lớn.

vẻ như Giang Gia Ngôn luôn để mắt đến cô. Đó chính là lý do Ỷ Vân bảo "mắt rời khỏi ". Anh phát hiện ngay khi cô về, kịp thời giải vây khi cô trêu chọc.

"Dù thì, lặn lội từ xa đến dự sinh nhật , thực sự vui." Anh mặt về phía núi tuyết xa xăm, vẻ ngượng ngùng: "Nếu đến, mời nhiều thế. Tối nay chơi vui ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-32-the-gioi-rieng-cua-hai-nguoi.html.]

"Vui mà." Cô đáp: "Thực sự vui."

"Thế thì quá, cứ lo tiếp đón chu đáo." Anh lấy từ trong túi một chiếc điều khiển nhỏ, bấm một cái.

"Chuyển cảnh." Giọng điện t.ử vang lên.

Cánh đồng tuyết biến mất, đó là sa mạc mênh m.ô.n.g bát ngát ánh nắng chói chang. Không khí dường như cũng ấm lên. Giang Ý Hành phấn khích chạy nhảy.

"Cậu thích cảnh nào?" Anh hỏi bấm nút.

Cảnh vật đổi liên tục: đỉnh núi mây mù bao phủ khiến Ôn Trước rùng vì độ cao, con đường rừng yên tĩnh, thảo nguyên xanh ngát, thành phố hiện đại rực rỡ ánh đèn...

Ôn Trước bên cạnh , ngước những khung cảnh tuyệt hiện , choáng ngợp vẻ của thiên nhiên và công nghệ. Cô ít khi xa, từng thấy những cảnh tượng hùng vĩ thế . Nó chân thực đến mức khiến cô quên hết thứ, như thể đang thực sự du ngoạn khắp thế gian.

Cuối cùng, dừng ở khung cảnh công viên giải trí ánh trăng tròn, bên cạnh là vòng đu ngựa gỗ hai tầng rực rỡ sắc màu.

"Cậu thích môi trường nào?" Anh hỏi.

"Có đáy biển ?"

Anh khựng : "Không ."

Ôn Trước thất vọng: "Mấy cái tự thiết kế ?"

"Một sẵn, một tự . Chưa thiện lắm."

"Hay là tự một thế giới đáy biển ." Cô hào hứng gợi ý: "Cá voi màu hồng, sứa màu xanh, cá heo màu xanh lá, và cả... vịt con màu vàng nữa."

"Vịt con ở đáy biển?" Anh buồn hỏi.

"Được mà." Cô nghiêm túc: "Vì đại dương là của Giang Gia Ngôn, nên gì cũng hết."

Giang Gia Ngôn cô, gì.

Ôn Trước chăm chú, ánh mắt giấu nổi tình cảm thiếu nữ trong sáng. Cô chợt phát hiện vành tai vệt máu, tóc che khuất, giờ gần mới thấy.

Trong vô thức, cô đưa tay lên vén tóc , ngón tay mềm mại chạm vành tai cứng cáp. Vết xước dài từ đỉnh tai lộ rõ, đỏ tươi, đóng vảy mỏng.

Anh cứng ngay khi cô chạm .

"Cậu thương ." Cô khẽ .

Giống hệt vết thương mặt , do con gây .

Ánh mắt cô đượm buồn . Cô chạm nhẹ, sợ đau, nhưng xót xa nỡ rời tay.

Ôn Trước rướn , từ từ ghé sát gần .

Khoảng cách thu hẹp, thấy tất cả nhưng né tránh. Hơi thở hai hòa quyện. Cô hé môi, thổi nhẹ vết thương tai .

Hơi lạnh phả vành tai nhạy cảm khiến thấy ngứa ngáy.

Trong lòng Ôn Trước, Giang Gia Ngôn là trai mạnh mẽ, đáng tin cậy, luôn xuất hiện và giúp đỡ cô những lúc khó khăn. Anh là che mưa chắn gió cho cô. giờ đây, trai mạnh mẽ thương và giấu giếm vết thương của .

Lòng cô chua xót, đau nhói.

Đôi mắt như tan lớp sương mù, trở nên mơ màng, quyến rũ lạ thường. Cảm giác như đang nâng niu, trân trọng cô.

Cô chợt nhớ đến lời Ỷ Vân: Tóm thích chắc .

Đầu óc Ôn Trước nóng bừng, lý trí bay biến. Cô rướn thêm chút nữa, đặt một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước lên vành tai .

Loading...