Đảo Ôn Trước - Chương 27: Bí Mật Ngày Sinh Nhật

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:26:21
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Trước vội vàng ném miếng dán giữ nhiệt , rối rít thanh minh: "Không... tớ cố ý!"

Giang Gia Ngôn bước tới nhặt lên, trấn an: "Không nổ , tại nóng quá nên nó phồng lên thôi, gặp lạnh là xẹp ngay mà."

Nhìn nụ của , lúng túng trong cô tan biến. Cô chọc chọc gậy xuống tuyết, "ồ" một tiếng.

"Nào, tiếp tục." Anh bóp bóp miếng dán trong tay, chỉ đạo: "Cứ như . Cậu học nhanh đấy."

Trong lúc chỉnh tư thế, Ôn Trước chợt nhớ đến một bài báo về giáo d.ụ.c gia đình. Có ba kiểu: áp đặt, buông thả và khích lệ. Trẻ em lớn lên trong môi trường khích lệ thường tính cách hơn, ưu tú hơn và hạnh phúc hơn. Giang Gia Ngôn chính là điển hình của kiểu giáo d.ụ.c . Anh luôn miệng khen ngợi, dù là chuyện nhỏ nhặt nhất, giống hệt bố cô.

Mải suy nghĩ, cô trượt một đoạn xa lúc nào , và còn cách tự dừng . Nắm kỹ thuật cơ bản, cô trượt tự tin hơn hẳn, tốc độ cũng nhanh hơn.

Giang Gia Ngôn thấy cô thạo, bèn đeo ván trượt , lướt qua cô vẫy tay: "Đừng dừng , trượt nào."

Lòng cô rạo rực, vung gậy đuổi theo . Nhìn bóng lưng điệu nghệ lướt tuyết, tránh né khác một cách điêu luyện, cô thấy như gió xuân đang thổi hòn đảo trong tim . Gió đông lạnh giá mà mang theo thở mùa xuân?

Anh nhanh chóng mất hút. Ôn Trước vẫn giữ tốc độ , tự chơi một vui vẻ.

Lẽ Giang Gia Ngôn và Bùi Hạ Tùng sang khu trượt cao cấp, nhưng lẽ để trông chừng mấy "gà mờ" nên họ cứ lượn lờ ở khu sơ cấp. Anh cứ lướt qua cô hết vòng đến vòng khác. Dù đường trượt rộng thênh thang, vẫn cố tình trượt sát qua cô mỗi .

Ba tiếng , ai nấy đều mệt nhoài. Ôn Trước mỏi nhừ các khớp xương, tháo đồ nghỉ cửa tiệm đồ uống, nhâm nhi ly sữa nóng.

Ỷ Vân và Phí Dương tự học, ngã lên ngã xuống nhưng vẫn phấn khích, xuống cạnh cô buôn chuyện.

"Bao giờ về quê?" Phí Dương hỏi. "Ngày 20." "Thế bao giờ lên Tùng Thành?" Ỷ Vân hỏi. "Qua Tết, chắc tầm mười mấy tháng Giêng." "Tiếc thế." Ỷ Vân than thở. "Sao ?" "Cậu lỡ mất tiệc sinh nhật của Giang Gia Ngôn ." Phí Dương . "Sinh nhật?" Ôn Trước sững : "Khi nào?" "Mùng Một Tết. Sinh nhật 18 tuổi đấy, tổ chức tiệc lớn lắm."

Mùng Một Tết, đúng dịp chúc Tết ông bà nội ngoại. Đó cũng là ngày Giang Gia Ngôn tròn 18 tuổi. Ôn Trước lẩm bẩm: "Tớ cũng ."

giọng cô bé quá, hai bạn thấy. Ỷ Vân huých vai cô thì thầm: "Yên tâm, tớ sẽ tai mắt cho . Có ai tỏ tình với tớ sẽ báo cáo ngay."

Ôn Trước lơ đễnh gật đầu, tâm trí bay xa.

Chơi đến trưa, cả nhóm giải tán về nhà ăn cơm. Riêng Tất Đồng thì ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.

Về nhà, tắm rửa xong xuôi nhưng Ôn Trước vẫn thấy cảm lạnh. Cô uống nước ấm bài tập, nhưng đầu óc cứ luẩn quẩn chuyện sinh nhật Giang Gia Ngôn.

Sinh nhật 18 tuổi – cột mốc trưởng thành quan trọng. Cô tham dự, nhưng mở lời thế nào. Mùng Một chúc Tết ông bà là thất lễ. Hơn nữa, cũng mời cô.

Nỗi buồn phiền khiến cô tập trung học . Cô lấy điện thoại chơi "Ếch du lịch", chuẩn đồ ăn cho chú ếch "Giang Gia Ngôn", ngắm nghía đống ảnh chú ếch gửi về.

Nghỉ lễ, nhóm chat lớp vắng hoe. Cô lướt mãi thấy Giang Gia Ngôn nhắn gì. Những ngày học bỗng trở nên vô vị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-27-bi-mat-ngay-sinh-nhat.html.]

Ngày 20, bố nghỉ, cả nhà lên đường về Hoài Thành. Càng xa Tùng Thành, tâm trạng Ôn Trước càng tệ. Cô đeo tai , cảnh vật lùi phía qua cửa kính xe, lòng vẫn canh cánh chuyện sinh nhật .

Cô buồn hơn cả là dù coi là bạn bè, chẳng hề nhắc đến chuyện với cô. Có lẽ ngay từ đầu định mời cô.

Bà Lâm thấy con gái buồn thiu, dọc đường cứ dỗ dành cho ăn vặt. Đến khi con bé ngủ , bà đắp chăn cho con thì thầm với chồng: "Mình , con bé học xong cấp ba, bán nhà ở Hoài Thành , mua nhà ở Tùng Thành sống luôn."

Ông Ôn im lặng một lúc. Vợ chồng đồng lòng, ông hiểu ý vợ. Ôn Trước thích Hoài Thành vì nơi đó chứa đựng quá nhiều ký ức buồn. Từ lúc lên xe về quê, con bé vui . Dù Hoài Thành là quê cha đất tổ, nhưng vì con gái, ông quyết định nhanh.

"Được. Đợi con nghiệp sẽ xin chuyển công tác về chi nhánh Tùng Thành. Mình mua nhà ở đó, lễ tết thì về quê thăm hỏi họ hàng thôi. Con thích thì ép con về nữa."

Bà Lâm nắm c.h.ặ.t t.a.y chồng. Đôi bàn tay hằn dấu vết thời gian đan , tiếp thêm sức mạnh cho . Ôn Trước cuộn tròn trong chăn ngủ say, khuôn mặt yên bình như một chú chuột hamster nhỏ.

Từ khi con bệnh, ước nguyện duy nhất của ông bà là con khỏe mạnh, vui vẻ. Học hành những thứ khác đều chỉ là thứ yếu.

Đường về quê tắc nghẽn vì dòng về ăn Tết, đến chiều muộn mới về tới nhà.

Ôn Trước kéo mũ trùm kín đầu, xách đồ cắm cúi thẳng nhà, chào hỏi ai. Nhà cô là căn nhà ba tầng nhỏ nhắn, yên tĩnh. Hàng xóm láng giềng thấy ông bà Ôn về thì nhiệt tình sang hỏi thăm, biếu quà quê.

Ôn Trước trốn tiệt trong phòng. Cô thích những hàng xóm . Hồi cô bệnh, họ từng những lời khó . Nào là trẻ con bây giờ sướng quá hóa rồ, bệnh tâm lý, đ.á.n.h cho trận là khỏi. Nào là khuyên bố cô đẻ đứa nữa cho chắc ăn vì cô "hỏng" .

Dù bố cạch mặt những đó, nhưng vết thương lòng trong cô vẫn còn.

Cô mở toang cửa sổ cho gió lạnh lùa xua mùi ẩm mốc. Ngồi ghế sô pha đơn, cô ngẩn ngơ ngoài trời xám xịt.

Điện thoại trong túi rung lên. Cô lờ . Rung thêm nữa. Cô lấy xem. Là Giang Gia Ngôn!

Mọi u ám trong ngày bỗng tan biến.

Giang Gia Ngôn: Về đến nhà ? Giang Gia Ngôn: Hoài Thành tuyết ? Ôn Trước: Vừa về đến nơi. Hôm nay Hoài Thành tuyết. Giang Gia Ngôn: Tùng Thành tuyết . Giang Gia Ngôn: Chắc nên tuyết rơi tiễn đấy. Ôn Trước: Sao là tiễn tớ? Giang Gia Ngôn: Ai , chắc là nỡ xa chăng.

Ôn Trước đỏ mặt. Cô ảo tưởng khi thấy câu đầy ẩn ý? Cô lắc đầu xua ý nghĩ viển vông.

Ôn Trước: Vậy tớ cảm ơn tuyết Tùng Thành nhé. Giang Gia Ngôn: Được.

Anh luôn cách kết thúc câu chuyện một cách hợp lý khiến cô hụt hẫng. Cô chuyện thêm nhưng gì. Đang định bỏ cuộc thì tin nhắn đến.

Giang Gia Ngôn: Cảm ơn giúp . Nghe qua rằm mới lên ? Ôn Trước: Ừ. Cũng thể sớm hơn. Giang Gia Ngôn: Chúc nghỉ đông vui vẻ. Đừng quên bài tập nhé, ngày nào cũng đấy. Ôn Trước: Biết .

Cô chờ mãi thấy tin nhắn mới. Cuộc trò chuyện kết thúc. Anh vẫn nhắc gì đến sinh nhật.

Ôn Trước ôm điện thoại bụng, thu sâu trong ghế, mắt xa xăm buồn bã.

Loading...