Đảo Ôn Trước - Chương 26: Bài Học Trượt Tuyết Riêng Tư

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:24:46
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Trước bao giờ nghĩ sẽ nhờ ai dạy trượt tuyết. bàn tay đưa của Giang Gia Ngôn, cô tìm lý do từ chối.

Có lẽ nếu cô " cần ", sẽ bỏ qua ngay. mắt , cô chỉ thốt hai chữ: "Được thôi." Rồi cô đặt tay tay .

Anh dùng chút lực kéo cô dậy, giữ chặt cánh tay giúp cô vững. Chân cô trơn trượt, theo phản xạ bám chặt lấy tay áo . Gió lạnh thổi qua nhưng cô thấy ấm áp lạ thường, sự ấm áp len lỏi tận tim. Dù chỉ yên thế thôi cô cũng thấy mãn nguyện.

Tất Đồng ngã lăn lóc ai đỡ, lồm cồm bò dậy tìm Ôn Trước thì thấy cảnh tượng đó.

Giang Gia Ngôn đội mũ, đeo đồ bảo hộ, tay nắm lấy tay Ôn Trước, trông đôi và tỏa sáng đến mức khiến nam sinh khác lu mờ. Tất Đồng chỉnh mũ bảo hiểm, gượng gạo bước tới xin : "Xin nhé, tớ cũng trượt, liên lụy đến ."

Ôn Trước lắc đầu bảo .

Cơ hội tiếp cận chính phá hỏng, còn dâng tận tay cho tình địch, Tất Đồng chán nản vô cùng. Cậu cũng chẳng còn mặt mũi nào đòi dạy cô nữa, vài câu lủi thủi rìa.

Giang Gia Ngôn dắt Ôn Trước khu vực bằng phẳng hơn để dạy kèm 1-1.

Ỷ Vân trượt tới chỗ Tất Đồng trêu: "Lớp phó thế ? Không trượt còn đòi dạy , hại con gái nhà ngã sấp mặt."

Tất Đồng đang bực , gắt gỏng: "Tớ cũng ngã mà."

Ỷ Vân định bảo "đáng đời", nhưng thấy quạu quá lên thôi. Cô nàng sang cặp đôi , cảm thán: "Giang học bá đắt hàng thế, Ôn Trước nhà xếp hàng đến mấy đây."

Câu đùa vô tình chạm nỗi lo của Tất Đồng. Cậu hỏi ngược : "Cậu là bạn giúp ?"

"Giúp gì?"

"Cậu Ôn Trước vất vả xếp hàng từ chối ?"

Ỷ Vân , thấy ánh mắt nghiêm túc thì ngạc nhiên. Cô định phản bác là Ôn Trước cũng đến nỗi nào. nghĩ những cô gái từng theo đuổi Giang Gia Ngôn...

Ở trường cấp ba bình thường, trai học giỏi hiếm. Trai , học giỏi, nhà siêu giàu, lịch thiệp, tính tình như Giang Gia Ngôn thì đúng là cực phẩm ngàn năm một.

Anh bao giờ thiếu theo đuổi. Thư tình, quà tặng chất đầy ngăn bàn. Nên dù Ôn Trước đến , nếu thích thì cũng vô dụng. Và ngược , dù xuất sắc đến mấy, nếu Ôn Trước thích thì cũng chẳng cơ hội gần.

"Cậu nghĩ Giang Gia Ngôn nỡ từ chối Ôn Trước ?" Ỷ Vân híp mắt: "Cậu thấy hai họ đôi ?"

"Đẹp đôi thì , nhưng hợp." Tất Đồng phán.

"Sao hợp?"

"Cậu thừa bao nhiêu thích Giang Gia Ngôn đấy. Ôn Trước mà yêu thì suốt ngày ghen tuông mệt mỏi lắm. Giang Gia Ngôn tính ôn hòa, ít khi từ chối ai, gặp mấy em ' xanh' tâm cơ bắt nạt Ôn Trước thì ?"

Nghe giọng điệu chua loét của bạn, Ỷ Vân phì : "Thế Ôn Trước hợp với chắc?"

Tất Đồng đỏ mặt: "Tớ so với gia thế nhà . nếu tớ yêu ai, tớ sẽ chiều chuộng hết mực, để cô chịu chút uất ức nào."

Ỷ Vân im lặng một lúc, nụ tắt dần: "Cậu ."

"Sao cơ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-26-bai-hoc-truot-tuyet-rieng-tu.html.]

"Lớp phó, thích Ôn Trước đúng ?" Ỷ Vân chỉnh mũ bảo hiểm, thẳng: " tớ nhớ hôm Happy Valley, lúc Ôn Trước đòi về, Bùi Hạ Tùng chê bai , chẳng đỡ câu nào. Thích một bảo vệ lúc ?"

Tất Đồng sững , quên béng chi tiết nhỏ nhặt đó, vội chối: "Tớ ."

Ỷ Vân trượt , lè lưỡi trêu: "Cậu bảo thì là . , dùng mỗi câu 'nhà giàu' để tóm tắt ưu điểm của Giang Gia Ngôn là bất công lắm đấy. Bỏ cái mác nhà giàu , vẫn là học sinh giỏi nhất khối, giải nhất Toán tỉnh đấy nhé."

Nói xong cô nàng trượt vèo , để Tất Đồng chôn chân tại chỗ với vẻ mặt sượng sùng. Cậu hổ quá, bỏ khỏi sân trượt.

Ở một góc khác, Ôn Trước đang chăm chú học trượt tuyết.

"Chân hình chữ V, đầu gối khuỵu xuống, ngả về , thả lỏng , đừng gồng cứng thế." Giang Gia Ngôn tháo ván trượt, chỉnh tư thế cho cô như một huấn luyện viên chuyên nghiệp. Anh vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô: "Đừng căng thẳng. Nếu sắp ngã thì xổm xuống hoặc nghiêng sang bên, đừng ngã ngửa . Dùng gậy giữ thăng bằng."

Cảm giác bàn tay chạm qua lớp găng tay dày khiến Ôn Trước ảo giác về ấm. Cô mím môi, cố trấn tĩnh. Không chỉ vì trượt tuyết, mà còn vì ánh mắt chăm chú của .

"Chuẩn đấy." Anh khen: "Tớ bảo năng khiếu mà."

chỉ động viên nhưng tim cô vẫn đập nhanh hơn một nhịp.

"Thử trượt ." Anh bảo.

Ôn Trước gồng , vung gậy, nhưng chỉ nhích một tí tẹo. Cô toát mồ hôi hột.

"Cứng quá sẽ khó điều khiển chân tay đấy." Anh bên cạnh vỗ vai cô. Lực nhẹ nhưng cô vẫn chao đảo.

"Chỉ cần giữ thăng bằng là trượt ngay, như trượt ván ." Anh : "Cậu cứ trượt , tớ đẩy phía cho."

"Ừ."

Cô dùng sức, đồng thời cảm nhận một lực đẩy nhẹ nhàng mà vững chắc từ phía lưng. Cô trượt một đoạn dài, êm ru nhưng chậm rì, Giang Gia Ngôn bộ bên cạnh cũng theo kịp.

Cô tự dùng gậy đẩy thêm, tốc độ nhanh hơn một chút. Gió lạnh tát mặt nhưng cô thấy sảng khoái vô cùng, miệng toe toét.

Cô trượt một đoạn khá xa, Giang Gia Ngôn luôn theo sát phía , lúc cô nhanh thì chạy theo, giữ cách an .

Đang vui thì Bùi Hạ Tùng lướt qua, trêu chọc: "Thầy Giang dạy ghê nhỉ. Xưa bao nhiêu em xin chỉ giáo mà thầy chảnh, giờ tận tình thế . là gái xinh thì ai cũng cưng chiều."

Ôn Trước đỏ mặt tía tai, mất tập trung nên loạng choạng sắp ngã. Nhớ lời dặn, cô co định nghiêng sang bên.

Giang Gia Ngôn phản ứng cực nhanh, bước tới ôm trọn lấy cô lòng khi cô kịp ngã xuống tuyết.

Rồi sang mắng bạn: "Cút , còn linh tinh tao tháo ván mày đấy."

Bùi Hạ Tùng huýt sáo trêu ngươi lướt .

Giang Gia Ngôn đỡ Ôn Trước thẳng dậy. Qua lớp kính bảo hộ, đôi mắt cô long lanh như ngập nước, khuôn mặt ửng hồng vì lạnh và vì ngại, trông non nớt và xinh lạ thường. Hai tay cô bám chặt lấy áo , run rẩy dậy.

Anh dời mắt chỗ khác, hỏi lảng: "Túi áo đựng cái gì mà nóng thế?"

Ôn Trước ngơ ngác lôi miếng dán giữ nhiệt phồng to như con cá nóc. Cô hoảng hốt giơ tay xa: "Sắp... sắp nổ ?"

Giang Gia Ngôn bật lớn. Anh hề giữ ý tứ gì, thấy cô ngốc nghếch là trêu ngay: "Nổ mà mặt thế ? Định mưu sát hả?"

Loading...