Đảo Ôn Trước - Chương 21: Tình Cảm Chớm Nở

Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:42:17
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa đời của Ôn Trước, vết thương tâm hồn đều đến từ trường học. Những giáo viên cay nghiệt, những bạn tẩy chay, xa lánh... Ba chuyển lớp là ba ký ức đau buồn.

Lần chuyển lớp gần nhất cách đây nửa năm, cô một một bàn trong góc, giao tiếp với ai, cũng chẳng ai thèm để ý đến cô. Có khi cả ngày cô một lời nào.

Kể từ khi mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng, cô còn bạn bè. Mà lẽ đó cũng từng bạn thực sự nào. Cô hiểu rằng tình bạn là sự hùa theo cố gắng lấy lòng một cách mù quáng.

Trước khi đến trường Trung học 1, cô chuẩn tinh thần sẽ cô độc suốt những năm cấp ba còn . Cô tự nhủ lớn, học cách chịu đựng nỗi đau như trưởng thành, sống một cuộc đời bình lặng như bao khác.

tờ giấy khen ...

Tờ giấy khen ghi nhận sự nỗ lực hòa nhập, kết bạn và tiến bộ trong học tập của cô. Nó cho cô rằng cố gắng của cô đều ai đó thấy và trân trọng.

Con cần sự khích lệ để bước tiếp con đường chông gai. Những lời động viên như gió xuân thổi hòn đảo hoang vu trong lòng cô, khiến hoa cỏ đ.â.m chồi nảy lộc mảnh đất cằn cỗi.

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống tờ giấy khen. Ôn Trước giật , vội vàng lau vì sợ hỏng "báu vật". nước mắt cứ thế tuôn rơi ngừng. Cô cúi đầu, dùng mu bàn tay quệt lia lịa, mắt đỏ hoe, mũi cũng đỏ ửng.

Ba bạn thấy cô ngon lành vì một tờ giấy khen, trong lòng khỏi xúc động.

Ỷ Vân đưa khăn giấy cho cô, dỗ dành: "Có một tờ giấy khen mà vui đến thế cơ ? Cậu dễ thỏa mãn thật đấy Ôn Trước."

Ôn Trước lau nước mắt mân mê tờ giấy khen, nức nở: "... bao giờ bạn bè tặng tớ giấy khen cả."

Câu thật thà nhưng đầy tủi khiến Ỷ Vân và Phí Dương mềm lòng, chỉ ôm cô lòng an ủi.

Giang Gia Ngôn im lặng cô, ánh mắt dừng nơi đôi mắt ầng ậc nước.

Đợi cô nín , lên. Ôn Trước cẩn thận cất giấy khen, sang với : "Cảm ơn ."

Cô thấy hai chữ "cảm ơn" thật nhẹ hẫng so với sự cảm động trong lòng, bèn thêm: "Chữ như thư pháp , giỏi thật, xin cả dấu của trường nữa..."

Nếu bảo văn ca ngợi , cô thể cả trang giấy. để , cô chỉ lặp lặp mấy lời cảm ơn vụng về. Không ai lòng ơn của cô sâu sắc đến nhường nào.

Thấy vẻ lúng túng của cô, Giang Gia Ngôn : "Vậy định báo đáp thế nào?"

"Tớ nhất định sẽ báo đáp. Tớ thể gì cho ?"

Anh bộ suy nghĩ chậm rãi: "Cậu vẻ giỏi 'chúc ngủ ngon'. Vậy tối nay khi ngủ, hãy chúc ngủ ngon một ."

Ôn Trước ngớ , sực nhớ chuyện ám chỉ việc cô ép nhắn tin chúc ngủ ngon cho Lý Thiên Nham.

"Có khó ?" Anh hỏi đầy thấu hiểu: "Nói với Lý Thiên Nham với ?"

"Không, ." Cô xua tay lia lịa: "Được mà, khó chút nào."

Yêu cầu đơn giản đến mức khiến cô ngạc nhiên. Giang Gia Ngôn , thêm gì nữa.

Ôn Trước ôm cặp sách chứa tờ giấy khen quý giá, tim đập rộn ràng. Giang Gia Ngôn quá dịu dàng và tinh tế. Anh như cây tùng vững chãi vươn cao đón ánh mặt trời giữa rừng cây nhỏ bé. Anh hơn tất cả những nam sinh cô từng gặp, và là con trai duy nhất ngoài bố mang cho cô cảm giác an .

Cô cảm thấy thích là chuyện lắm (vì cấm yêu sớm), nhưng là chuyện quá đỗi bình thường. Vì từng ai với cô: "Lớp 17 chào mừng bạn, Ôn Trước."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-21-tinh-cam-chom-no.html.]

Về nhà, bố vui khi thấy tờ giấy khen. Ông Ôn định đóng khung treo trong phòng con gái, và bảo cô mời bạn bè đến nhà ăn cơm cuối tuần để cảm ơn.

Ôn Trước nhắn tin rủ Ỷ Vân và Phí Dương, cả hai đồng ý ngay. đến lượt Giang Gia Ngôn, cô soạn tin nhắn xóa mãi mới dám gửi.

Chào Giang Gia Ngôn. Bố tớ mời các đến nhà ăn cơm thứ Bảy . Cậu rảnh ?

Tin nhắn đến đúng lúc Giang Gia Ngôn đang bàn ăn thịnh soạn nhưng lạnh lẽo. Căn biệt thự rộng lớn mênh m.ô.n.g chỉ và hàng giúp việc nghiêm trang phía .

Anh chẳng buồn động đũa, tay nghịch điện thoại. Quản gia cung kính hỏi: "Thiếu gia, món ăn hợp khẩu vị ? Có cần đổi món khác ạ?"

"Không cần, đói." Anh trả lời nhắn .

Được thôi. Mấy giờ? Gửi định vị cho nhé.

Ôn Trước gửi vị trí kèm tin nhắn: Trước 11h30 thứ Bảy nhé, nhà tớ 12h ăn cơm. Cậu thích ăn gì cứ bảo để tớ nhắn bố mua.

Giang Gia Ngôn: Gì cũng , kén ăn .

Gửi xong, dậy bỏ về phòng, thèm bàn ăn đắt đỏ lấy một .

Đứng thang máy, hỏi: "Bao giờ ông về?"

"Ông chủ bay chuyến ngày , chiều sẽ về đến nhà ạ."

"Đing" một tiếng, cửa thang máy mở . Anh bước , lệnh: "Cho dọn dẹp căn nhà ở phía Bắc thành phố, ngày mai chuyển qua đó."

"Vâng."

Cửa thang máy đóng , phản chiếu gương mặt lạnh băng của .

Nhận tin nhắn đồng ý, Ôn Trước vui như mở cờ trong bụng. Tối đó khi ngủ, cô nhắn cho :

Bạn học Giang Gia Ngôn, chúc ngủ ngon. Chúc .

Lần tắt máy ngay mà chờ đợi. Năm phút , tin nhắn trả lời đến:

Ngủ ngon.

Ôn Trước chìm giấc ngủ ngọt ngào.

Sáng thứ Sáu, cô giục bố đưa học sớm. Ông Ôn hỏi: "Giờ con gái thích học hả?"

"Tại sắp muộn ạ."

Ông Ôn thầm. Ông rõ sự đổi của con gái. Từ chỗ sợ hãi trường lớp đến mức bảo lưu, giờ đây cô bé mong chờ đến trường vì bạn bè. Bác sĩ đúng, tâm bệnh chữa bằng tâm dược, niềm vui chính là liều t.h.u.ố.c nhất.

Ôn Trước chạy lớp khi mới lác đác vài . Cô ngạc nhiên thấy Giang Gia Ngôn đó. Bình thường sát giờ. Cô rón rén về chỗ, sợ thức giấc, nhưng ngẩng đầu lên.

Vừa định chào, cô khựng .

Khóe mắt trái của vệt máu, gò má cũng bầm tím.

Loading...