Đảo Ôn Trước - Chương 1: Gặp Gỡ Giữa Phố

Cập nhật lúc: 2026-01-29 07:37:38
Lượt xem: 18

"Bác sĩ Phương, với tình trạng hiện tại của Tiểu Trước, việc đổi môi trường học tập liệu ảnh hưởng gì đến con bé ?"

"Dựa kết quả của những buổi tư vấn gần đây, bệnh tình của Ôn Trước về cơ bản định thời gian dài điều trị. Chỉ cần chịu kích động quá mạnh từ bên ngoài, con bé thể giao tiếp bình thường. Vì , việc chuyển đến môi trường mới sẽ vấn đề gì , chị cứ để con mang theo t.h.u.ố.c dự phòng là ."

"Vâng, cảm ơn bác sĩ nhiều lắm."

Khi Ôn Tông Nguyên bước khỏi phòng chẩn đoán, ông thấy con gái đang đợi ghế sofa phía ngoài. Cô bé xinh xắn với làn da trắng mịn, đôi mắt hạnh to đen láy. Chiếc mũi nhỏ nhắn hếch lên, đôi môi phớt hồng cùng mái tóc đen dài tết khéo léo thành hai b.í.m tóc, toát lên vẻ tràn đầy sức sống của một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi.

Chỉ cần qua, ai cũng sẽ đoán ngay đây là một cô học sinh ngoan ngoãn. Thế nhưng, Ôn Trước mắc chứng rối loạn lo âu xã hội khá nghiêm trọng.

Vào giai đoạn bệnh nặng nhất, cô từ chối giao tiếp với tất cả , khi cả tuần nửa lời. Việc trị liệu tâm lý thường xuyên cũng khiến cô nảy sinh tâm lý phản kháng mạnh mẽ. Cuối cùng, gia đình thủ tục bảo lưu để đưa cô về quê tĩnh dưỡng hơn nửa năm. Nhờ kiên trì dùng t.h.u.ố.c kết hợp trị liệu và sự chăm sóc tận tình của bố , tình trạng của Ôn Trước mới dần định, hiện tại ít khi tái phát.

Lần , do công việc của ông Ôn đổi nên cả nhà chuyển từ Hoài Thành đến thành phố Tùng. Ôn Trước vì thế cũng chuyển trường Trung học 1 thành phố Tùng để tiếp tục việc học. Vì lo lắng con gái thích nghi nổi với môi trường mới, Ôn Tông Nguyên mới đặc biệt đến xin ý kiến bác sĩ tâm lý theo sát con bấy lâu nay.

Sau khi nhận câu trả lời an tâm, cả gia đình rời Hoài Thành để chuyển đến thành phố Tùng tháng Bảy. Ông Ôn thuê một căn hộ hai phòng ngủ tại khu chung cư mới xây ở ngoại ô. Dù quá rộng rãi nhưng gian vẫn đủ thoải mái cho cả ba . Căn nhà còn mới tinh nên giá thuê cao một chút, nhưng bù đây là khu cao cấp nên cũng coi như vớ món hời.

Mới dọn về đầy một tuần, Ôn Trước tự ghi nhớ và vẽ sơ đồ các tuyến đường xung quanh giấy.

Ghi nhớ đường sá là một trong những sở thích của cô. Tuy bây giờ điện thoại ai cũng ứng dụng bản đồ, thể tìm thấy bất cứ cửa tiệm nào nhờ công nghệ, nhưng Ôn Trước vẫn thích tự tay vẽ hơn. Cô ghét việc nhầm đường và cũng chẳng thích nán lâu ở những nơi xa lạ. Mỗi khi , cô đều học thuộc lộ trình từ cứ thế một mạch đến đích mà dừng .

Hôm nay cũng , khi nhẩm lộ trình nhiều , cô mới cầm điện thoại khỏi cửa để mua vịt .

Điều đầu tiên thu hút sự chú ý của cô là cửa tiệm, mà là một chú ch.ó Samoyed to lớn với bộ lông trắng muốt. Chú ch.ó đang ngoan ngoãn bệt đất, cái đuôi thỉnh thoảng vẫy nhẹ khiến Ôn Trước, đang mải mê nhớ đường, khựng .

Ngay đó, cô ngước lên và thấy chủ nhân của chú ch.ó là một trai vóc dáng cao. Anh mặc áo ba lỗ và quần đùi rộng thùng thình, chân xỏ đôi dép lê màu đen, mái tóc đen dày bay trong gió. Góc nghiêng của vô cùng nổi bật, đường nét sắc sảo, sống mũi cao thanh tú và khóe miệng đang , gặm kem hào hứng xem náo nhiệt.

Lúc , Ôn Trước mới thấy tiếng c.h.ử.i bới văng vẳng. Hóa ngay cổng công viên nhỏ trong khu dân cư đang cãi vã. Xung quanh khá nhiều xem, ai nấy đều giơ điện thoại lên phim và bàn tán xôn xao. Thỉnh thoảng vang lên tiếng gào thét chói tai của một phụ nữ.

Vốn dĩ Ôn Trước thích xem náo nhiệt, càng ghét những nơi ồn ào. Nếu là đây, gặp cảnh cô sẽ tránh thật xa. , ánh mắt cô cứ di chuyển qua giữa chú ch.ó Samoyed và trai , cuối cùng cô lưng rời ngay. Chú ch.ó vẫn áp sát bắp chân , đôi tai mềm mại thi thoảng rung rinh.

"Này thanh niên, đằng chuyện gì thế?" Một ông bác từ tới, vì thấp bé thấy bên trong nên đành hỏi trai cao lớn : "Đánh ?"

Giọng trai đầy vẻ khoái chí: "Vâng, chính thất đang 'xé xác' tiểu tam ngay giữa đường đấy ạ, oai lắm."

"Ôi giời, thế cô nào là tiểu tam?" Ông bác hỏi tiếp.

"Người mặc áo cộc tay hoa màu hồng ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-1-gap-go-giua-pho.html.]

"Sao ?"

"Vì bà chính thất đó là cháu." Chàng trai xong còn tự bật .

Ông bác thì sửng sốt thốt lên: "Hả? Thế sợ thiệt thòi ?"

"Không ạ, kinh nghiệm xử tiểu tam của cháu phong phú lắm." Anh vẻ chẳng chút lo lắng, ăn xong còn đầu tìm thùng rác nhưng thấy.

Ôn Trước cách đó vài bước chân lặng lẽ quan sát. Cô thấy ngậm que kem trong miệng, dắt theo chú ch.ó Samoyed len qua đám đông tiến về phía trung tâm "chiến trường". Anh cao ít nhất một mét tám mươi lăm nên cực kỳ nổi bật giữa đám đông. Ánh hoàng hôn rực rỡ hắt lên làn da trắng khỏe khoắn, trông như thể đang khoác lớp hào quang của ráng chiều.

Tiến đến sát phía , nắm lấy cánh tay của phụ nữ đang thẳng tay tát cô gái mặc áo hoa hồng. Không gì, chỉ thấy để lộ nửa khuôn mặt trẻ trung tuấn tú, ngậm que kem .

Ôn Trước kiễng chân theo thì thấy phụ nữ giữ vẻ ngoài sang trọng, ăn mặc lịch sự. Đối diện bà là cô gái trẻ mặc áo hoa đang hai đàn ông vạm vỡ giữ chặt hai tay, khuôn mặt cúi gằm sưng đỏ một mảng. Thực cũng chẳng đ.á.n.h , chỉ là vợ chính thức dẫn theo vệ sĩ bắt tại trận và dạy cho tiểu tam một bài học giữa phố mà thôi.

Ôn Trước xem tiếp màn kịch nữa mà thẳng đến tiệm vịt .

Về đến nhà cũng lúc đến giờ cơm, cô đặt vịt lên bàn rửa tay. Khi trở , cô khẽ với : "Mẹ ơi, lúc nãy ở công viên con thấy một lạ lắm."

Bà Lâm Hân bày bát đũa hỏi: "Lạ thế nào con?"

"Mẹ bạn đang đ.á.n.h tiểu tam, mà bạn giữa đám đông xem náo nhiệt như dưng ."

"Chà, thật là chẳng hiếu thảo gì cả, thấy thế mà giúp." Bà Lâm bĩu môi, đột nhiên trêu con gái: "Thế nếu với tiểu tam đ.á.n.h , Tiểu Trước nhà sẽ giúp ai nào?"

Ông Ôn xuống thấy câu liền lườm vợ một cái: "Bà cứ linh tinh mặt con."

Ôn Trước suy nghĩ một hồi nghiêm túc trả lời: "Con sẽ báo cảnh sát ạ."

"Để bắt tiểu tam đúng ?" Bà Lâm tiếp lời.

"Bắt cả hai luôn ạ, vì tụ tập đ.á.n.h đúng." Gương mặt cô bé vô cùng quả quyết.

Bà Lâm bật , gắp một miếng vịt bát cho con: " , cứ bắt tù luôn . là bảo bối ngoan của , lúc nào cũng thượng tôn pháp luật. Nào, thưởng cho Tiểu Trước miếng vịt nhé."

Tối hôm đó, Ôn Trước ghi chuyện mua vịt nhật ký. Viết nhật ký là phương pháp bác sĩ tâm lý gợi ý để cô giải tỏa tâm trạng. Ghi những chuyện khiến vui vẻ mỗi ngày để khi xuống tinh thần thể lật xem, giúp định cảm xúc. Do mắc chứng rối loạn lo âu kèm theo rối loạn cảm xúc nên thế giới nội tâm của Ôn Trước khá đơn thuần: thấy chuyện vui thì vui, thấy chuyện buồn thì buồn, ít khi nảy sinh thêm những suy nghĩ phức tạp khác.

Đêm đó, chú ch.ó Samoyed to lớn giấc mơ của cô. Nó thiết cọ chân Ôn Trước giống như cách nó với chủ nhân, thè cái lưỡi hồng hồng vẫy đuôi với cô. Trong giấc mơ, Ôn Trước cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Loading...