[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 46

Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:45
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ tháng Giêng đến tháng Sáu, thời tiết từ lạnh chuyển sang ấm. Năm 27 tuổi của Vi Gia Dịch thật kỳ diệu, xuất hiện nhiều sự đổi ngờ tới.

Đầu tiên là đầu tiên trong trí nhớ, Vi Gia Dịch một cái Tết thật náo nhiệt. Không còn giống như hồi nhỏ, luôn bận rộn trong bếp đến cuối cùng chỉ nhận một bao lì xì mỏng kỷ niệm. Cũng giống như khi , nhận một công việc hoặc du lịch đến một nơi ăn Tết Nguyên Đán một .

Đêm Giao thừa, Vi Gia Dịch cùng Triệu Cạnh và gia đình , thêm vài quen của gia đình họ, cùng ăn tối.

Quyết định ban đầu đưa cuối tháng Giêng. Khi Vi Gia Dịch kết thúc công việc trở về thành phố, đúng lúc cả và Triệu Cạnh đều thời gian rảnh, hai bố Triệu Cạnh gọi đến dùng bữa cùng. Trên bàn ăn, họ về kế hoạch đón Tết nửa tháng nữa.

Vi Gia Dịch đồng ý tham gia bữa cơm tất niên khi Triệu Cạnh : "Còn hai gia đình khác sẽ tới." Trong lòng cảm thấy lo lắng, tưởng rằng giấu cảm xúc , nhưng Triệu Cạnh nhận ngay.

Bàn tay của Triệu Cạnh đặt bàn, nắm lấy tay Vi Gia Dịch thật chặt và ấm áp, như thể yên tâm. Sau đó, Triệu Cạnh lên tiếng với vẻ mặt thản nhiên: "Ai ? Bao nhiêu tuổi mà còn ăn Tết cùng , năm nay đừng đến nữa."

Vi Gia Dịch rút tay nhưng thể, cảm giác mồ hôi lạnh sắp rơi xuống, hiếm khi chuyện mà là thực sự á khẩu. May là bố Triệu Cạnh quen với lời và hành động của con trai, ngay lập tức hiểu ý của , trách thiếu suy nghĩ, sang hỏi ý kiến của Vi Gia Dịch.

"Gia Dịch, với chúng thì cần khách sáo. Những đến đều là mà con quen, nhà Minh Thành, cả gia đình cô của Triệu Cạnh nữa, họ đều dễ gần.” Mẹ Triệu Cạnh đối diện bàn tròn, : “ chúng cũng mời họ để tạo khí thôi, nếu con quen, bốn chúng ngoài ăn cũng ."

Vi Gia Dịch lúc thấy mơ hồ. Trước đây cảm xúc cũng chỉ là cảm xúc, bao giờ coi trọng, kể cả chính cũng quan tâm. Giờ đây, thể quyết định chuyện chọn cách đón Tết cho cả một gia đình, cảm thấy thật thực, nhưng ngay lập tức phản ứng , : "Không cần, cần , con với Minh Thành mà."

"Không con quen, mà là đến thêm khác, con chút căng thẳng." Anh cũng nhận rằng sự thẳng thắn khó như tưởng tượng, mặc dù vẫn luôn khó lớn tiếng: "...sợ thích con."

Bà Lý và bố Triệu Cạnh đều mỉm , trấn an rằng chuyện đó.

Quả nhiên, đêm Giao thừa trôi qua yên bình. Vi Gia Dịch và Triệu Cạnh đến từ buổi trưa. Khoảng ba giờ chiều, gia đình Minh Thành và gia đình cô của Triệu Cạnh cũng đến, mang theo quà Tết và cây cảnh tinh xảo. Như những gia đình bình thường, trao lì xì và quà.

Cháu gái nhỏ của Triệu Cạnh đang học mẫu giáo, gặp thích Vi Gia Dịch, rằng trông giống minh tinh, cứ bám lấy chân . Vi Gia Dịch kinh nghiệm chăm trẻ nhỏ, lớn thì đ.á.n.h mạt chược, thanh niên thì phòng xem phim.

trẻ con nên họ chọn một bộ phim hoạt hình. Cháu gái nhỏ đùi Vi Gia Dịch xem phim, cùng thảo luận về nội dung. Triệu Cạnh bên cạnh, lúc đầu còn cố gắng tham gia trò chuyện với họ, đưa một vài nhận xét, nhưng lẽ bộ phim thực sự quá nhàm chán với , cộng với công việc bận rộn Tết, chẳng mấy chốc Triệu Cạnh im lặng. Vi Gia Dịch thì thấy tựa ghế mà ngủ.

Bữa tối thịnh soạn, nhà Triệu Cạnh đến ăn cũng thiện với Vi Gia Dịch. Bữa cơm tất niên trôi qua trong khí huyên náo, bữa tối còn đốt pháo hoa. Tết , Vi Gia Dịch một cái Tết vui vẻ từng .

Ngôi nhà của Triệu Cạnh rộng lớn đến mức thể đếm bằng bước chân, nhưng khiến Vi Gia Dịch cảm thấy nó như một gia đình thực sự.

Ngoài Tết Nguyên Đán khác biệt, kế hoạch nghề nghiệp của Vi Gia Dịch cũng một chút đổi. Điều là điều hề nghĩ tới khi bắt đầu sự nghiệp nhiếp ảnh thời trang.

Vào cuối tháng Giêng, sự khích lệ của thị trưởng đảo Budele và thầy mua bộ sưu tập ảnh về hòn đảo của và khen ngợi hết lời, Vi Gia Dịch chọn năm bức ảnh, ghép thành một bộ, để đăng ký một giải thưởng nhiếp ảnh. Đây là đầu tiên năm năm Vi Gia Dịch thử điều .

Anh cập nhật văn bản giới thiệu bản , cuối cùng là cách đây năm năm. Khi đó với chút u sầu, sống trong căn nhà thuê dột, nộp hồ sơ, trả phí đăng ký, tài khoản ngân hàng chẳng còn bao nhiêu, cảm thấy bản học mãi, chụp mãi mà vẫn hồn. Than thở xong, trả lời tin nhắn của quản lý hiện tại, cảm ơn sự công nhận và kỳ vọng của ông, rằng sẵn lòng ký hợp đồng, nhận công việc chụp chân dung thành vấn đề.

Hiện giờ Triệu Cạnh ở bên cạnh. Anh mặc bộ đồ ngủ đôi duy nhất mà họ , giúp Vi Gia Dịch chỉnh sai chính tả, nhắc rằng vài dự án mà chính cũng quên, nên thêm hồ sơ.

Sau khi nộp hồ sơ, Triệu Cạnh thưởng thức bộ ảnh đó một nữa, cảm thán: "Chụp như thế , chắc chắn thể bài phát biểu nhận giải ngay ."

Vi Gia Dịch ban đầu xúc động và bồn chồn, nhưng cho bật : "Nói sớm , em xong mà nhận giải thì ?"

"Không thể nào.” Triệu Cạnh quả quyết: “Nếu ban giám khảo thật sự mắt, sẽ lập một giải thưởng riêng, đích trao giải cho em. Sao nào?"

Vi Gia Dịch ôm lấy cổ , hôn lên môi: "Cảm ơn ." Sau đó kéo tay Triệu Cạnh đang định đưa trong áo ngủ ngoài, vì sắp .

như lời Triệu Cạnh, đến tháng Tư, Vi Gia Dịch thực sự nhận thông báo từ ban tổ chức giải thưởng. Anh giành giải bạc trong hạng mục Nhiếp ảnh.

Khi nhận điện thoại, vẫn đang nghỉ ngơi tại khu vực truyền thông, buổi tối gió xuân thổi hiện trường ngoài trời, mang theo mùi hương và ánh kim tuyến thổi lên chiếc áo len mỏng của Vi Gia Dịch.

Anh ngay lập tức chia sẻ tin vui với Triệu Cạnh. Triệu Cạnh đang họp, lập tức gọi , còn củng cố thêm sự tin tưởng phán đoán của : "Anh là nên bài phát biểu sớm mà, bây giờ gấp lắm đúng ? May mà , tối nay sẽ nghĩ cùng em."

Giải thưởng sẽ công bố hai tuần giữ bí mật, nên đủ thời gian để . Vi Gia Dịch đồng ý: "Vâng."

"Vậy sẽ về sớm, em cũng về sớm nhé.” Giọng Triệu Cạnh trầm ấm đáng tin, như thể đang định một bí mật quan trọng với Vi Gia Dịch: “Chúng cùng ."

Tối về nhà, khi ngủ, Triệu Cạnh thật sự nghiêm túc giúp Vi Gia Dịch suy nghĩ lâu, nhưng những lời mà nghĩ đều giống như khẩu hiệu thời trung học của , chẳng chữ nào phù hợp để Vi Gia Dịch . Giải thưởng nhiếp ảnh lễ trao giải, chỉ cần ghi hình lời phát biểu gửi . Vi Gia Dịch cảm thấy nếu bài của Triệu Cạnh, khi ngày hôm sẽ bộ giới nhiếp ảnh kéo danh sách đen. Sau khi tán thành một lúc viện lý do khác, tự một bản.

Cuối tháng Tư, khi giải thưởng công bố, Vi Gia Dịch nhận nhiều tin nhắn chúc mừng từ bạn bè, cũng ít lời mời tham gia các buổi tọa đàm và phỏng vấn. Một ngày nghỉ, Vi Gia Dịch và Triệu Cạnh quấn quýt tới chiều, mới dính ghế sofa, nghiêm túc thảo luận xem nên tham gia sự kiện nào.

Công ty của Triệu Cạnh đạt thỏa thuận hòa giải với cơ quan quản lý, cuộc sống trở như . Nhìn danh sách lời mời của Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh phân tích một lúc, bỗng thốt một câu lạ lùng, rằng hiểu Vi Gia Dịch bận, quyết định một đảm nhận công việc trang trí cho ngôi nhà mới.

Vi Gia Dịch xong, lập tức thấy gì đó đúng.

Ngôi nhà mới của họ ở phía bên khu Tuyết Hồ, gần nhà bố Triệu Cạnh hơn. Được xây dựng bởi một công ty xây dựng nổi tiếng, ngôi nhà thiện phần thô khi bàn giao. Phần trang trí nội thất cũng hai chọn cùng , do một nhà thiết kế mà Vi Gia Dịch thích thực hiện bản vẽ, cả đồ nội thất cũng đặt xong.

Vi Gia Dịch tìm lý do gì để Triệu Cạnh tham gia công việc trang trí nhà mới. Anh còn nữa chứ, xây tường , vặn ốc?

Nếu Triệu Cạnh đề cập thì thôi, Vi Gia Dịch thể thời gian đến thăm, nhưng khi , lập tức cảm thấy điều gì đó đáng ngờ. Anh nhẹ nhàng thăm dò: "Đừng một gánh vác, như mệt lắm, em cũng thể giúp mà."

"Em đừng bận tâm.” Triệu Cạnh mạnh mẽ, nâng tay giữ chặt cằm và má Vi Gia Dịch, cho phép tiếp tục bàn luận về vấn đề .

Sau đó, đôi khi Vi Gia Dịch gặp Triệu Cạnh từ ngôi nhà mới trở về, cố quan sát, nhưng tìm thấy vết sơn bụi nào , chỉ thấy đôi mắt sáng rực và vẻ mặt hài lòng. Sau nhiều , Vi Gia Dịch còn để ý nữa, đoán rằng Triệu Cạnh thật sự chỉ giám sát công việc.

Sống chung lâu như , Vi Gia Dịch hiểu rõ, lẽ Triệu Cạnh là kiểu đồ nội thất đặt đúng từng vị trí vạch , chỉ cần lệch một chút cũng chỉnh , giống như mấy khung ảnh chứa những bức ảnh chụp Vi Gia Dịch nhắm mắt bàn việc của , sắp xếp quá đỗi gọn gàng.

Vi Gia Dịch cảm thấy những bức ảnh đó đều giống , chỉ cần thoáng qua là chúng chụp liên tiếp, nhưng Triệu Cạnh khăng khăng rằng chúng giống , khó chọn nên in hết.

Cuối cùng đến tháng Sáu, sinh nhật của Vi Gia Dịch cũng sắp đến. Anh dẫn Triệu Cạnh và bạn bè ăn hai bữa, Triệu Cạnh thể hiện đúng mực. Sau đó ăn sinh nhật một ở nhà Triệu Cạnh, nhận quà và cắt bánh.

Ngày sinh nhật, Vi Gia Dịch một buổi việc, kết thúc đúng bốn giờ chiều. Nhân viên trong studio chuẩn cho một bất ngờ, Triệu Cạnh đến đón, kịp bài hát sinh nhật và cùng ăn vài miếng bánh. Vi Gia Dịch phát hiện năm nay ăn bao nhiêu bánh thì Triệu Cạnh cũng bỏ qua miếng nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-46.html.]

Trong xe chỉ còn hai , Triệu Cạnh hỏi khi thổi nến ước điều gì.

Năm nay là năm tuyệt vời nhất, Vi Gia Dịch với Triệu Cạnh rằng lúc nhắm mắt đầu óc trống rỗng, ước gì cả. Bây giờ hối hận: "Biết thế thì ước gia đình bình an, khỏe mạnh."

"Ước thầm còn bằng trực tiếp với .” Triệu Cạnh lái xe, kiêu ngạo thể hiện như một thể biến ước của Vi Gia Dịch thành hiện thực.

Ngày nắng tháng Sáu, hồ Tuyết mang màu xanh lam, phản chiếu ánh sáng ánh nắng ấm áp. Họ dọc theo con đường quanh hồ, qua khách sạn căn hộ mà dừng . Vi Gia Dịch nhận và hỏi Triệu Cạnh: "Chúng về nhà mới ?"

Triệu Cạnh "Ừ" một tiếng. Vi Gia Dịch nhịn hỏi: "Công việc trang trí thành ?"

"Đã là đừng hỏi.” Triệu Cạnh siết c.h.ặ.t t.a.y Vi Gia Dịch, còn trừng mắt , nhưng vẻ gì là đe dọa.

Khi đến gần nhà mới, cổng tự động mở , xe chạy thêm một lúc thì tới cửa nhà. Sau khi chọn ngôi nhà mới, Vi Gia Dịch hầu như đến đây do Triệu Cạnh ngăn cản. Anh phát hiện thiết kế khu vườn đổi, cây cối cắt tỉa theo hình vòng cung dễ thương, giống như những đám mây xanh lơ lửng cửa nhà.

"Đẹp quá.” Vi Gia Dịch cảm thán: “Em thích mây."

"Chuyện nhỏ.” Triệu Cạnh đáp thờ ơ, nhưng gương mặt lộ vẻ tự đắc, bước nhanh tới cửa nhà, ôm chặt vai Vi Gia Dịch.

Mở cửa bước , ngôi nhà khác với ấn tượng đây của Vi Gia Dịch, tông màu chủ đạo và bản vẽ mà cùng Triệu Cạnh chọn giờ đây thành hiện thực, xuất hiện ngay mắt.

thoạt , Vi Gia Dịch cảm thấy căn nhà đầy, dường như khác với bản vẽ của nhà thiết kế. Anh trong, phát hiện rằng sự đầy đặn đó là do tường treo nhiều thứ trong bản vẽ thiết kế.

Bức tường ở lối gắn những khung ảnh nhỏ màu tối, trong đó là hơn chục bức ảnh mây kích cỡ 4R và 5R, đều lớn lắm. Vi Gia Dịch tiến gần quan sát, phát hiện ảnh là bản quét , màu ảnh gốc ngả vàng, lấy từ . Vi Gia Dịch ban đầu cảm thấy quen thuộc, đó một lúc thì câu trả lời đột ngột hiện lên trong đầu, cảm giác như trí não trở nên minh mẫn, Triệu Cạnh.

"Đám mây mà em cho điểm 10, in thành 4R.” Triệu Cạnh giải thích đơn giản: “Còn mây 15 điểm thì thành 5R. Anh tự quét đấy, cũng tệ đúng ?" Thấy Vi Gia Dịch gì, Triệu Cạnh bảo: "Bản gốc để ở thư phòng lầu , lau sạch ."

Triệu Cạnh mặc một bộ đồ sáng màu, tay buông tự nhiên, thần thái thư giãn. Tay trái đeo nhẫn, khác với Vi Gia Dịch thường giấu , còn nhẫn của Triệu Cạnh thì treo lộ ngoài, đè lên lớp vải mềm của áo.

Từ những hình ảnh thời thơ ấu trong bảo tàng cho đến bây giờ, Triệu Cạnh bao giờ đổi. Cuộc sống của vướng bụi bặm, giống sẽ nhặt rác ở ngôi nhà cũ của Vi Gia Dịch, lau sạch và treo lên một cách tự nhiên như , nhưng điều đó.

Có vẻ như thấy Vi Gia Dịch dừng quá lâu, Triệu Cạnh nhắc: "Nếu xem, lát nữa nhé." Vi Gia Dịch theo tiếp tục bước trong nhà.

Trên tường phòng khách treo bộ ba bức ảnh, Vi Gia Dịch lập tức nhận , đó là ba bức trong bài tập của năm hai khi đầu học lớp nhiếp ảnh tài liệu của thầy, một lang thang quanh khu vực trú ẩn của thành phố suốt vài tuần. Thầy cho rằng Vi Gia Dịch năng khiếu kiểm soát ống kính nên mới ưu ái , để cơ hội tới studio ăn uống nhờ, dùng nhờ phim và phần mềm.

"Lấy từ thầy của em đó.” Triệu Cạnh : “Ông chọn ba tấm , bố cục các bức ảnh trong nhà cũng do ông tranh thủ thiết kế."

Đi vòng quanh phòng ăn, Vi Gia Dịch thấy những bức ảnh mây mà chụp từ thời thơ ấu, đến bên cầu thang, thấy tường treo những bức ảnh đặc biệt. Vi Gia Dịch bước lên lầu, phát hiện những bức ảnh đều là thời cấp hai, cấp ba mà từng thấy. Anh cũng là nhân vật chính của những bức ảnh , chỉ khi chúng cắt thì Vi Gia Dịch mới trở nên nổi bật.

"Những bức từ thế?" Vi Gia Dịch ngạc nhiên, đầu hỏi Triệu Cạnh.

Thấy Vi Gia Dịch ngạc nhiên, Triệu Cạnh vui, tay đặt lên tay vịn cầu thang, tự hào hơn cả khi giới thiệu bảo tàng của : "Anh tìm cuốn kỷ yếu cấp hai, cấp ba của em, tự gọi điện cho các bạn học của em để xin."

"Bạn em nào cũng , rằng là chồng em, đang chuẩn một món quà cho em, họ lập tức giúp tìm kiếm, tìm ít.” Triệu Cạnh với .

Giữa những bức ảnh của Vi Gia Dịch cũng xen kẽ vài bức của Triệu Cạnh, vẻ như cùng thời và tuổi tác tương tự, các khung ảnh lớn nhỏ lẫn lộn, tạo cho ảo giác rằng họ quen từ khi đó.

Đi lên lầu hai, gian sinh hoạt treo một bộ ảnh phong cảnh của Vi Gia Dịch từ thời đại học năm ba. Ngoài cửa sổ là một mảng xanh mát. Triệu Cạnh giới thiệu qua loa vài câu dẫn Vi Gia Dịch đến phòng việc. Vi Gia Dịch phát hiện giá sách những cuốn sách, bài tập, và tuyển tập tác phẩm mà tưởng bỏ từ lâu.

Sách của Triệu Cạnh, sách cấp ba, và bản kỷ yếu gốc của , tất cả đều mang từ bảo tàng cá nhân của Triệu Cạnh về đây, đặt bên cạnh sách của Vi Gia Dịch.

Ngoài còn những vật dụng lớn nhỏ khác, chẳng hạn như chiếc máy ảnh Polaroid cũ mà Vi Gia Dịch mua sàn giao dịch khi còn học cấp ba, máy ảnh phim, máy ảnh dùng một , chục cuộn phim dùng hết, đặt trong hộp kính, chia thành các ngăn khác và gắn tường, chiếu sáng bằng ánh sáng ấm áp. Những kỷ vật sưu tầm và trưng bày một cách trang trọng, tái hiện quá khứ mà Vi Gia Dịch ít khi , như một thứ bùa yêu xác nhận tình cảm sâu đậm. Sự xác nhận đậm đặc đến mức đủ để vượt qua giới hạn thời gian, để bao dung con Vi Gia Dịch.

Nhìn thấy điều , Triệu Cạnh tuyên bố: "Bây giờ cảm thấy bảo tàng cá nhân chẳng còn ý nghĩa gì nữa." Đôi mắt sáng rực, kéo sự chú ý của Vi Gia Dịch rời khỏi những vật kỷ niệm lâu năm: "Vì , mang hết những thứ phù hợp về nhà."

Vi Gia Dịch mở miệng gì đó, bỗng nhận rằng và Triệu Cạnh bên cạnh bức tường cạnh cửa sổ trong phòng việc.

Cửa sổ mở một khe hở, hòa quyện với mùi thơm của cây xanh trong làn gió mát từ máy lạnh. Triệu Cạnh chặn Vi Gia Dịch ở góc phòng, gần đến mức Vi Gia Dịch cảm thấy chật chội. Triệu Cạnh : "Chúc mừng sinh nhật."

Vi Gia Dịch ngước , thấy khóe môi Triệu Cạnh nhếch lên: "Gia Dịch."

"Anh phá sản, cũng mua nhẫn, chỉ một ngôi nhà chung với em.” Triệu Cạnh tay , hỏi : “Vậy em đồng ý cưới ?"

Đây chính là lời cầu hôn của Triệu Cạnh. Hoàn chờ trả lời, đưa tay , thành thục đặt tay lên cổ Vi Gia Dịch, tháo chiếc dây chuyền của .

Không khí nóng như cồn, Vi Gia Dịch choáng váng. Trong phòng việc rộng tám mươi mét vuông, Triệu Cạnh nhất quyết ép Vi Gia Dịch gian chỉ một mét vuông. Anh tháo chiếc dây chuyền, cầm chiếc nhẫn, dồn hết sức mạnh siết c.h.ặ.t t.a.y Vi Gia Dịch. Khi thấy Vi Gia Dịch "đồng ý", bèn lập tức đeo chiếc nhẫn ngón áp út của , như một nghi thức mà ám ảnh cưỡng chế thực hiện để cả hai an tâm, giống như đám cưới mà Vi Gia Dịch từng mơ ước.

Trong ngôi nhà mới, họ hôn , tay Vi Gia Dịch đặt n.g.ự.c Triệu Cạnh, cảm nhận nhịp tim dồn dập, như tìm thấy con đường dẫn đến hạnh phúc, vì cảm xúc trào dâng.

Vi Gia Dịch nhớ ngày 31 tháng 10 năm ngoái, ngày thứ hai đến đảo Budele, khi cơn sóng thần đến, buổi chiều hôm đó trời yên biển lặng. Ban đầu trò chuyện cùng Lý Minh Thành trong vườn khách sạn, xa xa là âm nhạc từ hồ bơi vọng tới.

Nói chuyện một lúc, Lý Minh Thành đồng hồ, lớn với : " đón họ , gặp dễ." Rồi rời khỏi vườn.

Khoảng hai mươi phút , Vi Gia Dịch tầng hai, gọi một ly rượu, uống vài ngụm, thấy tiếng cánh quạt máy bay. Anh ngẩng đầu ngoài, thấy một chiếc phi cơ. Thân máy bay màu trắng, đó sơn chữ và biểu tượng màu xanh của khách sạn.

Chắc là bên trong, Vi Gia Dịch nghĩ.

Máy bay hạ cánh an , đỗ ở bến của đầm phá.

Triệu Cạnh bé như ngón út từ máy bay bước , bước đến hòn đảo hình trái tim xiên, đến gần đám cưới sắp diễn .

Rất nhanh, đến gần t.h.ả.m họa sắp đến, đến gần sự hỗn loạn, máy , thực tế và sự tái thiết.

Tiếp tục đến gần những rối rắm, do dự thuộc về , đến gần ước mơ, tình yêu, như một chiến binh vượt qua thứ, đến đích, bắt lấy tất cả những đám mây từ tuổi thiếu niên và tuổi trưởng thành của Vi Gia Dịch.

 

Loading...