[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 44
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:43
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rất nhanh đến lúc Vi Gia Dịch lên đường công tác. Buổi sáng trời nắng , máy bay trực thăng bay qua mặt biển xanh như ngọc lục bảo. Khác với lúc đến ngày hôm , Triệu Cạnh bên cạnh Vi Gia Dịch.
Sau khi đến thủ đô, họ sẽ gặp mặt cả hai luật sư để ký thỏa thuận hôn nhân thống nhất và tất.
Cuối buổi trò chuyện tối qua, Vi Gia Dịch nghiêm túc đề xuất với Triệu Cạnh ý tưởng . Vì hai đạt thỏa thuận, nhất nên kéo dài thêm. Thỏa thuận cần ký nếu kịp thời thực hiện thể gây rủi ro cho công ty của Triệu Cạnh. Triệu Cạnh sự lo lắng của , bèn an ủi: "Không cần lo lắng quá, thời điểm khó khăn nhất để rò rỉ thông tin qua ." Anh còn đầy tự tin: "Chỉ cần công tác bảo mật thực hiện thì ai sẽ chúng ký? Chúng cũng khả năng ly hôn mà."
Mặc dù , cuối cùng vẫn ngoan ngoãn theo yêu cầu của Vi Gia Dịch, liên hệ với luật sư và cố vấn tài chính, yêu cầu họ đến ngay lập tức.
Địa điểm ký kết là tại văn phòng của luật sư Lâm, thuộc chi nhánh của hãng luật ở thủ đô. Tòa nhà sáng sủa sạch sẽ, một bàn hội nghị dài, Vi Gia Dịch và Triệu Cạnh ở hai bên cùng với luật sư của mỗi . Vì cần nhiều chứng, căn phòng lớn trở nên chật chội.
Vi Gia Dịch ít khi gặp những tình huống trang trọng như , đều mặc vest, khí nghiêm túc. Anh thoải mái lắm, chỉ nhanh chóng kết thúc. Thỏa thuận cùng với các tài liệu dày, cần ký chỉ một . Bộ não mỗi vốn giới hạn, Vi Gia Dịch chỉ tập trung hết khả năng chuyên môn của , hơn nữa tin tưởng Triệu Cạnh và luật sư, nên xem kỹ nội dung, chỉ máy móc cúi đầu ký từng trang theo yêu cầu. Anh ký nhanh đến mức Triệu Cạnh ngắt lời: "Vi Gia Dịch, em thể tự một chút ."
Vi Gia Dịch ngẩng đầu lên, thấy biểu cảm của Triệu Cạnh vẻ bất lực: "Em như , thật sự lo già mà phẫu thuật, bác sĩ đưa gì em cũng cứ ký bừa."
Cuối cùng cũng ký xong đúng lúc, hai tạm thời chia tay.
Trên chuyến bay, Vi Gia Dịch vẫn bận rộn, liên hệ với quản lý và khách hàng, đó chợp mắt một lúc. Khi chuẩn hạ cánh, Triệu Cạnh cũng nhắn tin, cho về đến nhà.
Triệu Cạnh việc hiệu quả thực sự cao. Trước khi ngủ, chuyển tiếp cho Vi Gia Dịch vài video và hình ảnh các bất động sản phù hợp mà nhân viên môi giới gửi, : "Về chúng cùng chọn."
Vi Gia Dịch xem qua video, là do tự thêm bộ lọc là yêu cầu từ Triệu Cạnh đối với nhân viên môi giới, nhưng cảm giác rằng những căn nhà trong video chỉ sang trọng và hiện đại, mà còn mang khí của một ngôi nhà thực sự. Anh cũng nhận khi quen Triệu Cạnh, dường như dẫn qua những thử thách và nhận phần thưởng. Mặc dù tham gia đột ngột, sự chuẩn , nhưng khi nhận , phần thưởng lớn nhất Triệu Cạnh trao tận tay, bầu trời cũng đầy dây ruy băng và tiếng reo hò.
Công việc của Vi Gia Dịch diễn suôn sẻ, vì hầu hết trong nhóm đều từng hợp tác, gần như cần sự hòa nhập thêm. Hơn nữa sống ở đây hơn mười năm, còn từng dựa việc chụp ảnh chân dung ở các góc phố để kiếm học phí và tiền sinh hoạt, thứ đều quá quen thuộc. Sau khi buổi chụp đầu tiên kết thúc, Vi Gia Dịch dẫn vài đồng nghiệp đến một nhà hàng trong thành phố ăn tối.
Vi Gia Dịch sắp phòng thì cửa vặn đẩy mở, thấy ba , kế và các em đang .
Lúc đó là chín giờ rưỡi, trời tối, đèn đường trong hẻm cũng mờ, hai bên đường là những đống tuyết đen xám, mặt đường bẩn. Ban đầu ba nhận , là em trai nhận . Cậu bé chỉ mới mười ba tuổi nhưng cao gần bằng Vi Gia Dịch, đang trong giai đoạn vỡ giọng. Cậu đang chuyện, ánh mắt liếc lên khuôn mặt của Vi Gia Dịch, ngưng hai giây, gọi một tiếng "Anh".
Vi Gia Dịch vô thức đáp một tiếng "Chào" đầu óc đơ mất một lúc. Cả hai bên chắn ở cửa, lúng túng . Vi Gia Dịch phản ứng , bảo đồng nghiệp trong , đó nép bên cửa để chắn lối .
Năm đó một lúc, ba hỏi: "Con về khi nào thế?"
Một cơn gió lạnh thổi qua, cuộn lên những bông tuyết ở mái hiên. Vi Gia Dịch kéo khăn quàng cổ , khách sáo đáp: "Hôm qua mới về, chỉ về việc vài ngày thôi." Sau đó sang hỏi em trai: "Dự án nghệ thuật của em xong ?"
Lúc đó cho ý kiến, theo dõi thêm. Em trai "Xong ", yên lặng vài giây. Vi Gia Dịch : "Vậy ăn tối đây."
Ba , kế lên tiếng: "Gia Dịch, mấy ngày thời gian thì về nhà ăn cơm nhé? Nếu Tết về ."
"Con cứ hẹn với ba con.” bà : “Bọn đều thời gian rảnh."
Vi Gia Dịch . Sau đó họ chào tạm biệt, sang bên đường lấy xe, Vi Gia Dịch cũng bước nhà hàng ấm áp.
Gặp những ngoài dự kiến, tâm trạng của Vi Gia Dịch lắm. May mà đồng nghiệp hỏi gì, họ cùng ăn một bữa cơm ấm nóng, uống vài chén rượu.
Trở về khách sạn, Vi Gia Dịch tắm xong, ngoài cửa sổ tuyết bắt đầu rơi. Ba nhắn tin hỏi ở đến khi nào, mấy ngày khi nào rảnh, trả lời. Anh bên cửa sổ tuyết rơi một lúc, nhận cuộc gọi video từ Triệu Cạnh.
Bên đó là buổi sáng, trời sáng rực. Một gương mặt trai vẻ cáu kỉnh, như cho chất lượng hình ảnh và âm thanh của điện thoại trở nên hơn. Anh hỏi Vi Gia Dịch công việc hôm nay thế nào. Vi Gia Dịch trả lời, chỉ : "Tối nay em gặp ba em và gia đình ông ."
"Cái gì?" Triệu Cạnh nhíu mày, vẻ mặt cảnh giác: “Tìm em gì?"
Vi Gia Dịch vốn chút phiền lòng, nhưng khi thì thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, lẽ vì cần nhiều, luôn một bảo vệ sẽ lập tức chỉ trích tất cả, dù đối phương đáng chỉ trích .
"Là tình cờ gặp ở cửa nhà hàng.” Vi Gia Dịch bước đến bên giường, xuống, giải thích: “Họ em đến nhà họ ăn cơm."
Triệu Cạnh vài giây hỏi: "Em ?"
"Em .” Vi Gia Dịch thành thật đáp: “Không thì giống như em đang giữ lòng thù hận, mà thì gì. Họ chuyển đến nhà mới , ở một khu khác, cách xa nơi từng sống... Hoàn còn là một gia đình nữa... Anh ?" Vi Gia Dịch kiềm kể với Triệu Cạnh: "Cả khăn quàng cổ và áo khoác của họ cũng là một bộ với ."
Quả thật phô trương, Vi Gia Dịch nghi ngờ rằng ngay cả khi họ du thuyền, họ cũng sẽ đặt áo gia đình khẩu hiệu riêng. Điều đó cho thấy họ là một gia đình hạnh phúc. Vi Gia Dịch hiện tại , gì để trách móc, chỉ chút cảm thán. Bởi vì dù cùng dòng m.á.u gần gũi, cuộc đời họ cách xa.
"Chuyện đó thì gì .” Triệu Cạnh lập tức an ủi: “Sau chúng cũng sẽ chỉ mặc đồ cùng một bộ thôi."
Vi Gia Dịch ngạc nhiên, nghĩ đến việc quần áo của Triệu Cạnh thường mang phong cách khá bảo thủ, tâm trạng lập tức trầm xuống, lý trí trở : "Ồ, chuyện đó để hãy ."
Triệu Cạnh rõ ràng hiểu tại Vi Gia Dịch như , vui một cái, định gì đó mà , Vi Gia Dịch lập tức chuyển chủ đề: "Hôm nay em còn chụp một nơi, đợi em chút."
Anh mở máy tính, tìm một bức ảnh chuyển sang camera để cho Triệu Cạnh xem. Khi chụp buổi chiều, ban đầu chỉ thấy quen mắt, đột nhiên nhớ .
"Đây là căn phòng kính nơi Ngô Triều tổ chức tiệc sinh nhật ?" Triệu Cạnh lập tức nhận , một câu mà Vi Gia Dịch ngờ tới: "Là nơi đầu em gặp mà chụp lén."
Vi Gia Dịch á khẩu, im lặng vài giây. Triệu Cạnh ở đầu dây bên lệnh: "Chuyển camera ."
Anh theo. Triệu Cạnh thấy gì, bèn tiếp: "Anh nhớ là hôm đó em còn về sớm." Anh lịch sử mới, thẳng thắn hỏi Vi Gia Dịch: "Em gì thế? Sao ở chuyện với thêm chút nữa?"
Vi Gia Dịch cố nhịn nhưng cuối cùng nhịn nổi, hỏi : "Xin hỏi hôm đó là em chuyện với ?"
"Vi Gia Dịch.” Triệu Cạnh nhướn mày, : “Có lúc em thật thù dai."
Nhìn gương mặt trai của Triệu Cạnh màn hình, Vi Gia Dịch tự nhủ giữ bình tĩnh. Không cần nhẫn nhịn lâu, Triệu Cạnh tự thú: "Thôi, vu oan cho em nữa, là đúng, nên cáu với em."
"Chúng kết hôn sớm cũng là của .” ánh mắt Triệu Cạnh chân thành, bao giờ dùng từ ngữ hoa mỹ, thẳng thắn tổng kết, nhưng đó chuyển hướng: “ nghĩ từ lâu , nếu lúc đó chúng ở bên , đến khi Lý Minh Miễn cưới, chúng ở bên , nếu sóng thần thì lúc leo cây còn cõng theo em nữa." Điều khiến Vi Gia Dịch bật .
Thấy Vi Gia Dịch , biểu cảm của Triệu Cạnh dịu dàng hơn một chút, : "Thôi , em ngủ sớm , việc xong sớm về nhà."
Sau khi hai chúc ngủ ngon, Vi Gia Dịch suy nghĩ một lúc, trả lời tin nhắn của ba, rằng lẽ rảnh, đó ngả lưng và chìm giấc ngủ.
Cuộc họp cuối cùng trong buổi tối kết thúc, thư ký mang đến cho Triệu Cạnh một tin tức : Bất động sản mà hỏi phản hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-44.html.]
Ngôi nhà quả thực vẫn niêm yết, do chủ nhà khá kén chọn, họ mới xác định công ty môi giới bất động sản, còn kịp dọn dẹp và bố trí.
Triệu Cạnh lừa Vi Gia Dịch rằng chuẩn ngủ, nhận từ lời chúc ngủ ngon đầy lo lắng trong lúc việc, lên đường đến thành phố nơi đang sống.
Sau khi nghiệp, Triệu Cạnh cũng thường xuyên trở thành phố , công ty của một lượng lớn hoạt động tại đây. ít khi qua khu vực nơi căn nhà , vì đó là một khu dân cư trung bình ở rìa thành phố, ít liên quan đến cuộc sống của Triệu Cạnh.
Xe đến nơi, trời đang là hoàng hôn, ánh mặt trời màu cam vàng chiếu lên tuyết bãi cỏ. Ngôi nhà lớn, tường ngoài màu vàng nhạt, hai tầng rưỡi, một tầng hầm, sân vườn và ga .
Người môi giới bất động sản và chủ nhà đang đợi , cạnh một chiếc xe SUV.
Thông thường khi xem và thương lượng mua bán, chủ nhà cần mặt, nhưng môi giới rằng khi chủ nhà tin căn nhà của họ niêm yết mà quan tâm, họ khăng khăng gặp mua khi đến xem, để tự giới thiệu ngôi nhà.
Yêu cầu phần vô lý, chuyên nghiệp lắm, nhưng Triệu Cạnh đồng ý.
Xuống xe, môi giới bước tới , Triệu Cạnh gật đầu với .
Người đàn ông trung niên dán mắt chiếc xe của Triệu Cạnh, miệng há , biểu cảm vẻ kinh ngạc. Ông cao gầy, mặc áo sơ mi xanh nhạt với quần tây, bên ngoài khoác một chiếc áo lông vũ dày, quàng khăn, là bộ đồ gia đình mà Vi Gia Dịch từng .
"Đây là ông Vi.” môi giới giới thiệu: “Còn đây là ông Triệu."
Chủ nhà bắt tay Triệu Cạnh, nhưng thẳng đến cửa, môi giới vội vàng đến mở cửa cho . Triệu Cạnh lớp kính bên trong của cửa chính, bên trong dán một hình dán Giáng sinh phai màu.
Phòng khách lát sàn gỗ màu nhạt, bộ sofa màu xám, cũ.
"Đồ nội thất vẫn kịp xử lý.” môi giới giải thích: “Chúng dự định tuần mới bắt đầu dọn dẹp."
Triệu Cạnh "ừ" một tiếng, thấy chủ nhà phía mở miệng: "Ông Triệu, ông mua ngôi nhà để cho con cái học ? Khu vực thuộc khu học chánh lắm, mấy đứa con của thành tích cũng ."
"Vậy ?" Triệu Cạnh vốn đang miếng đệm bảo vệ kệ ti vi, lập tức đầu ông một cái: “Đỗ đại học nào ?"
"Con trai cả của học ngành nhiếp ảnh, nghiệp trường nghệ thuật nhất trong thành phố, hiện tại là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng quốc tế, tên là Vi Gia Dịch, thể tra thử.” Chủ nhà tự hào: “Con trai út gần đây cũng thi đỗ một trong ba trường tư thục hàng đầu."
Triệu Cạnh tìm thấy dấu vết gì về cuộc sống của Vi Gia Dịch trong phòng khách, bèn sâu hơn.
Phòng bếp và phòng ăn liền , ngoài cửa sổ là một sân trải cỏ. Trên bàn ăn hình chữ nhật một bình hoa màu bạc, do cũ nên chủ nhà mang , bên trong cắm hoa, chỉ cô đơn bàn.
"Tầng là phòng ngủ ?" Triệu Cạnh hỏi.
Chủ nhà và môi giới bất động sản đều trả lời là , lên tầng để xem. Cầu thang màu trắng đối với Triệu Cạnh chật chội, lót thảm. Lên đến tầng hai ba phòng ngủ và một phòng việc xếp liền kề .
Phòng việc phía bên đường. Triệu Cạnh xem, bên trong hai bộ bàn ghế học tập và một bức tường đóng kệ sách. Sách phần lớn mang , chỉ còn một ít lộn xộn kệ, đều là sách giáo khoa cấp hai, cấp ba.
Triệu Cạnh cúi xuống lấy một quyển toán, mở thấy tên của chủ nhân cuốn sách, cùng với những dòng chữ tay từ thời trung học. Chữ của Vi Gia Dịch ngay ngắn, giống như in .
"Đây là đồ của con trai cả , quên mang .” Chủ nhà thêm: “Đến lúc đó sẽ dọn dẹp giúp ngài."
Triệu Cạnh để ý đến ông , đến bên cửa sổ, ngoài. Anh xem các phòng ngủ khác, bèn xuống tầng hầm.
Đèn trong tầng hầm sáng lắm, chiếu một đồ đạc phủ đầy bụi. Những chiếc tủ đầu giường bán , chất đống sàn là sách, một chiếc xe đạp cũ đến mức như qua tay bảy tám . Hai hộp quần áo cũ, hai hộp đồ lặt vặt.
"Đều là những đồ dọn từ phòng việc. Chúng bận chăm sóc con cái, lười bán nên cứ để đây mãi.” Chủ nhà vẻ hiểu vì Triệu Cạnh kiểm tra phòng ngủ mà kiểm tra tầng hầm, nên giải thích thêm.
Triệu Cạnh mở một hộp đồ lặt vặt, thấy một quả địa cầu nhỏ, vẻ là giải thưởng của một cuộc thi ở tiểu học. Bên quả địa cầu là một cuốn album dày. Anh lấy , bìa album màu trắng, dính tay, mở trang đầu tiên , ghi "Sổ tay thu thập mây" và "Vi Gia Dịch". Nét chữ non nớt hơn thời trung học nhiều, từ trang thứ hai trở là các bức ảnh mây phai màu dán .
Bức ảnh đầu tiên là mây chụp một con phố gần đó. Triệu Cạnh đoán lẽ nhóm yêu thích quan sát mây nào đó, mẫu của mỗi trang đều giống , ghi ngày tháng, địa điểm, thời tiết và điểm . Vi Gia Dịch khi 13 tuổi cho đám mây 10 điểm.
Triệu Cạnh lật hết cả cuốn sổ. Khu vực hoạt động và thời gian của Vi Gia Dịch hạn chế, thời gian chụp đều là 4 giờ chiều, những đám mây chụp đều là những đám mây trông khác lắm.
Triệu Cạnh tính toán, tổng cộng trong cuốn album dày , những đám mây mà Vi Gia Dịch thu thập chỉ 415 điểm. Anh đóng album , thấy môi giới bất động sản và chủ nhà phía đang . Có lẽ vì xem album quá lâu.
"Ông Triệu, ông cảm thấy căn nhà thế nào?" môi giới bất động sản hỏi.
"Được, để nguyên đồ đạc, cần dọn."
Triệu Cạnh đặt cuốn album xuống, vẫn cầm tay, cảm thấy vẫn khá may mắn. Anh kịp thời tìm thời gian tuổi trẻ mà Vi Gia Dịch kể , đơn giản lướt qua, tự nhận là tẻ nhạt, nhưng thực tế cô đơn và đáng yêu.
Thực đơn giản, Vi Gia Dịch khi hồi tưởng về quá khứ tự tin lắm, nên Triệu Cạnh nghĩ rằng, trách nhiệm tìm nhiều hơn, trân trọng nhiều hơn cho Vi Gia Dịch, nhặt những mảnh ghép mà cho rằng thể bỏ qua, cố tình quên lãng, để mang về nhà của riêng họ.
Rời khỏi ngôi nhà, Triệu Cạnh nhận tin nhắn từ Vi Gia Dịch. Vi Gia Dịch : "Em xong !"
"Em vẫn đến nhà bố em ăn cơm.” Vi Gia Dịch : “Định dẫn Tiểu Trì ăn phở Việt gần trường học cũ của em."
Triệu Cạnh hỏi : "Ngon ? Ở quán nào?"
Quán phở nổi tiếng nên xếp hàng, bên ngoài trời mưa tuyết.
Vi Gia Dịch và Tiểu Trì ngoài chờ 10 phút, cửa chờ thêm 20 phút, cuối cùng cũng chỗ cạnh cửa sổ. Phở lên nhanh, một bát nóng hổi, thịt bò màu hồng, nóng mờ cả cửa sổ.
Ngày mai thể về nhà, tâm trạng Vi Gia Dịch , chuẩn ăn thì điện thoại đột nhiên thông báo tin . Do ảnh hưởng thời tiết, chuyến bay hoãn 12 giờ. Tiểu Trì cũng nhận thông báo. Cậu gần đây mới bạn gái, còn đau lòng hơn cả Vi Gia Dịch, đối diện rên rỉ, ăn nổi phở.
Vi Gia Dịch cầm đũa gẩy vài cái, cũng đặt xuống, nhắn tin cho Triệu Cạnh, về việc chuyến bay hoãn.
Vừa gửi tin nhắn , Triệu Cạnh gọi điện . Vi Gia Dịch ngạc nhiên, dù hoãn 12 giờ thì cũng chuyện quá lớn, dường như cần thiết gọi điện ngay để an ủi, nhưng khi nhấc máy thì phát hiện đầu dây bên ồn ào.
"Vi Gia Dịch, em đang ở ?" Triệu Cạnh vẻ giật , lo lắng hỏi : “Cái quán phở chuyện gì ? Sao cửa đông thế?"