[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 42
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:41
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi đến đảo Budele, Vi Gia Dịch việc cả tuần ở ngoài, còn Triệu Cạnh vì dành thời gian tham gia lễ khởi công cũng xếp lịch kín mít. Hai thể gặp trong bảy ngày , và trong suốt thời gian đó, Vi Gia Dịch thể đếm nổi bao nhiêu nhớ lời tóm gọn của bà Lý về tính cách của Triệu Cạnh, và cảm thấy tuyệt đối chính xác.
Mỗi khi Triệu Cạnh đạt một mục tiêu nào đó, sẽ trở nên cực kỳ tinh ranh, khó đối phó. trong đời thường, những hành vi và lời của dường như đơn giản, khiến Vi Gia Dịch dễ dàng quên mất điều , phòng mà tự nhiên mất cảnh giác.
Về vấn đề thành lập quỹ tín thác , cả hai ai nhượng bộ , nhưng cũng đều cãi vì chuyện , nên họ đồng lòng nhắc đến nó trực tiếp với đối phương nữa.
Vi Gia Dịch quy củ, liên lạc với luật sư Lâm, yêu cầu ông liên hệ với luật sư của Triệu Cạnh để sửa đổi bản thảo. Sau khi luật sư Lâm ý kiến của thì khó xử, nhưng vì đang việc cho nên cũng đồng ý thương lượng giúp. Về chuyện , Vi Gia Dịch hề đề cập đến với Triệu Cạnh.
Triệu Cạnh thì khác, mỗi gọi điện đều những lời khiến Vi Gia Dịch đau đầu, chẳng hạn như phàn nàn điện thoại: "Hôm nay luật sư thỏa thuận hôn nhân tìm , bên cứng đầu quá, thể thương lượng nổi."
Có lẽ về khía cạnh , Vi Gia Dịch mặt dày bằng Triệu Cạnh, hiểu ẩn ý, cũng thể chỉ mềm lòng hơn một chút, chỉ thể công kích mà hỏi: "Có thể gặp mặt bàn chuyện ?"
Ngay khi nhận câu trả lời kiểu , Triệu Cạnh lập tức đổi chủ đề, đưa những yêu cầu mà bình thường thể nghĩ tới.
Để Triệu Cạnh đừng nhắc đến chuyện thỏa thuận nữa, Vi Gia Dịch nhiều nhượng bộ, những điều đồng ý nhắc đến thứ hai. Về vì tần suất yêu cầu quá cao, Vi Gia Dịch cảnh giác hơn, nhận Triệu Cạnh đơn giản chỉ là lý thì buông tha, cũng vì mâu thuẫn mà bực bội cần bù đắp, mà chỉ là lợi dụng tình huống.
khi nhận điều thì Vi Gia Dịch nợ một khoản lớn.
Cuối cùng cũng đến ngày khi đảo Budele. Nửa cuối tuần, Vi Gia Dịch chụp quảng cáo cho bộ sưu tập nghỉ dưỡng của một nhà thiết kế thường xuyên hợp tác, ở một thành phố ven biển vách đá dốc . Họ ở trong một khách sạn bên vách đá. Sau khi tan buổi tối, Vi Gia Dịch định về phòng ngủ sớm, nhưng nhà thiết kế mời xuống uống rượu, tiện từ chối, nên uống một chút mới lên lầu. Uống nhiều cũng lâu, nhưng khi gọi video cho Triệu Cạnh, khóe miệng cụp xuống.
Vì chênh lệch múi giờ, Triệu Cạnh vẫn đang ở văn phòng, mặc vest cài cà vạt, mắt Vi Gia Dịch mà gì.
Nghĩ rằng gặp thì sẽ hơn, Vi Gia Dịch quan tâm hỏi: "Anh xác nhận rõ giờ đến ngày mai ?"
"Ba giờ chiều." Giọng Triệu Cạnh lạnh nhạt: "Một giờ rưỡi em đến sân bay thủ đô thì sẽ đón, đừng tự lung tung."
Trước đó Vi Gia Dịch thấy phiền, từ chối việc Triệu Cạnh sắp xếp máy bay riêng cho , điều vui. Nhiều việc lặt vặt cộng , Triệu Cạnh lẽ cảm thấy đối xử công bằng, càng tâm trạng càng kém.
"Được ." Vi Gia Dịch cứ căng thẳng như , nên tìm lời để : "Em đến đảo lúc nào, ở đó ?"
"Ừ." Triệu Cạnh liếc một cái, giọng điệu vẫn : "Khi đó cuộc họp, đón em ."
"Được." Vi Gia Dịch hiểu chuyện với : "Vậy khi đến em sẽ tự dạo quanh khu dân cư."
Có lẽ để đạt hiệu ứng " xuống", Triệu Cạnh vốn dĩ đang cầm điện thoại, dựa lưng ghế, tư thế trông thoải mái. Anh Vi Gia Dịch xong thì thẳng dậy, màn hình như chút tức giận: "Ý là gì, em gặp ?"
"..." Triệu Cạnh nhạy cảm đến mức , Vi Gia Dịch chuyện bình thường với thế nào nữa, cảm thấy bất lực: "Em chỉ sợ phiền , đừng hiểu lầm. Vậy em sẽ tìm ngay khi đến, ?"
Triệu Cạnh vẫn dấu hiệu bớt giận, Vi Gia Dịch thở dài, tiếp tục dỗ dành : "Em mua thứ , đợi họp xong, em sẽ đeo nó cho xem."
"Thật ?" Triệu Cạnh nhướn mày, vẻ mặt cuối cùng cũng bình thường , nghĩ một lúc hỏi Vi Gia Dịch: "Màu gì?" Tâm trạng cũng rõ ràng là hơn nhiều.
"Màu đen." Vi Gia Dịch cũng cảm thấy choáng váng.
Triệu Cạnh lúc rảnh thích tìm kiếm những tác phẩm cũ của Vi Gia Dịch mạng, tìm từ tiếng Trung đến tiếng Anh, cái gì cũng thể tìm thấy, tiến hành đ.á.n.h giá. Đây là sở thích cố hữu của Triệu Cạnh.
Hai hôm , Triệu Cạnh tìm thấy bộ ảnh mà Vi Gia Dịch chụp cho một thương hiệu nội y hồi mới nghề. Triệu Cạnh đ.á.n.h giá chi tiết bộ ảnh , nhưng còn kỳ quặc hơn việc đ.á.n.h giá, gửi một bức ảnh đặc tả tay trong đó, rằng Vi Gia Dịch cũng mua cái còng tay như để đeo.
Vi Gia Dịch thật sự nên lời, trả lời , Triệu Cạnh lập tức gọi điện thoại tới.
Ban đầu dĩ nhiên đồng ý, nhưng Triệu Cạnh triển khai chiêu trò với quỹ tín thác và luật sư của . Không bằng cách nào mà dụ, cuối cùng Vi Gia Dịch cũng đồng ý.
Triệu Cạnh thì gì về mua sắm, đồ dùng đều do các thương hiệu hoặc cửa hàng gửi đến để lựa chọn, hoặc do thư ký mua. Những món hàng đắn thế thể mua như , Vi Gia Dịch còn cách nào khác, mua qua mạng gửi đến khách sạn, lúc nhận thì cực kỳ lén lút, sợ khác thấy hỏi đây là gì.
Chỉ Triệu Cạnh là lớn tiếng. Vi Gia Dịch màu sắc, Triệu Cạnh yêu cầu: "Chụp cho xem."
"Em cất ." Vì mở hộp, Vi Gia Dịch dịu giọng thương lượng: "Để mai mở, ?"
Triệu Cạnh vốn đồng ý, may mà thư ký Ngô gõ cửa văn phòng, cứu Vi Gia Dịch một mạng. Anh lập tức tắt máy, thấy thư của thị trưởng khu dân cư đảo Budele gửi tới, hỏi về thời gian đến, cần đưa đón .
Thực , lâu khi Triệu Cạnh hỏi Vi Gia Dịch, thị trưởng cũng gửi lời mời, hỏi về việc tham dự lễ khởi công. Vì đó Vi Gia Dịch cho phép đảo Budele bán ảnh kỷ niệm trực tuyến và quyên góp bộ tiền thu cho công cuộc tái thiết, nên vẫn giữ liên lạc với nơi .
Vi Gia Dịch lịch sự trả lời cần, tắt đèn ngủ. Sáng hôm thức dậy, từ thành phố ven biển, chuyển máy bay một , đến sân bay thủ đô của quốc gia nơi hòn đảo.
Đã lâu đến sân bay , nó vẫn nhộn nhịp như xưa, khách du lịch thuộc nhiều chủng tộc đẩy hành lý qua . Vi Gia Dịch hòa dòng cổng, nhanh chóng tìm thấy tài xế do Triệu Cạnh sắp xếp. Vừa lên xe, Vi Gia Dịch lập tức nhắn tin cho Triệu Cạnh, đáp nhanh: "Biết . Tài xế với ." giọng điệu trong tin nhắn rõ ràng cho thấy vẫn còn giận Vi Gia Dịch.
Vi Gia Dịch cảm giác yên tâm, nghi ngờ rằng dù gặp mặt , khí giữa họ cũng khá hơn.
Dù mâu thuẫn cũng khó giải quyết, luôn cần nhường một bước. với các điều khoản về quỹ tín thác trong bản thảo thỏa thuận hôn nhân, Vi Gia Dịch kỹ và cảm thấy nó quá đà, cần thiết, tự hỏi lòng nhiều , vẫn ký.
Ngồi trong trực thăng, tiếng ồn lớn. Qua cửa sổ màu đen, Vi Gia Dịch ngoài thẫn thờ, bất chợt nhớ đến buổi phỏng vấn mà Triệu Cạnh gửi cho , kịp xem. Bị tâm trạng thất thường của Triệu Cạnh mấy ngày cho sợ hãi, lo kiểm tra bất ngờ, Vi Gia Dịch tìm video và tắt âm thanh để xem.
Buổi phỏng vấn dài, hơn bốn mươi phút. Vi Gia Dịch xem hai phút đầu, đều là Triệu Cạnh về công ty, ăn mặc , nhưng nội dung thì nhàm chán. Dù Triệu Cạnh cũng ở đó, Vi Gia Dịch chọn xem tua nhanh và kéo thẳng tiến trình, cuối cùng chọn cái , kéo một lúc đến phút thứ ba mươi tư, dẫn chương trình đặt câu hỏi, hỏi về nhẫn cưới của Triệu Cạnh.
Vi Gia Dịch thấy tiếng, chỉ thấy phụ đề, vẻ mặt Triệu Cạnh khi nhận phỏng vấn thoải mái: "Kết hôn là quyết định mà chúng suy nghĩ kỹ lưỡng, liên quan gì đến cuộc điều tra chống độc quyền đang diễn , đơn thuần là thời điểm trùng hợp thôi."
"Vì chúng yêu một thời gian, tình cảm định, vì chuyện công ty mà cố ý trì hoãn, nên vẫn quyết định kết hôn.” Triệu Cạnh : “Tất nhiên, chúng ký thỏa thuận, em nắm giữ cổ phần công ty để tránh ảnh hưởng đến quyết định của công ty."
"Đây là quyết định chung của hai ?" Người dẫn chương trình chúc mừng Triệu Cạnh hỏi: “Anh hy sinh nhiều như vì , chắc chắn yêu ."
Khi đó Triệu Cạnh chuyện về chiếc nhẫn, lời vô cùng tự tin, lời đúng cũng sai. Anh tự nhiên tránh né câu hỏi, mỉm với dẫn chương trình, kiên định : " , cảm ơn."
Rất nhanh, Vi Gia Dịch thấy đảo Budele. Nhìn từ cao xuống khu dân cư, nhiều cần cẩu, máy móc công trường đang hoạt động, đống đổ nát và tường vỡ biến mất. Có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ những công trình mới kiên cố mọc lên.
Trực thăng dừng một sân đậu mới, Vi Gia Dịch bước xuống thang, xe đến đón đậu xa. Anh tới, tài xế mở cửa xe cho . Vi Gia Dịch cúi xuống chuẩn bước thì thấy trong xe, sững một chút.
Bởi vì hôm qua Triệu Cạnh cam đoan rằng bận họp, thể đến đón, nhưng hôm nay vẫn trong xe.
Triệu Cạnh đeo tai , liếc Vi Gia Dịch một cái, gì, bảng điều khiển mặt đặt một chiếc laptop. Vi Gia Dịch sợ ảnh hưởng đến cuộc họp của , nên yên lặng .
Triệu Cạnh mặc bộ đồ màu be nhạt, một chiếm gần hết gian phía . Góc nghiêng dường như còn hảo hơn cả trong video phỏng vấn mà Vi Gia Dịch xem, ống tay áo xắn lên, để lộ một chiếc đồng hồ đắt tiền. Anh màn hình, chuyện với ở đầu bên cuộc họp, ý định để ý tới Vi Gia Dịch.
Thấy camera của tắt, Vi Gia Dịch nên chạm Triệu Cạnh để tỏ thiện chí . Quan sát một lúc, vẫn đưa tay , nhẹ nhàng bóp lòng bàn tay đặt tay vịn.
Triệu Cạnh nắm tay , như thể tồn tại. Vi Gia Dịch thử thành công, rụt tay về. Chưa đầy hai giây, Triệu Cạnh tự nhấn nút tắt tiếng, nắm lấy cánh tay Vi Gia Dịch, kéo gần và hôn.
Đôi môi Triệu Cạnh ấm, là mùi hương mà Vi Gia Dịch quen thuộc. Nụ hôn mạnh mẽ, còn c.ắ.n Vi Gia Dịch một cái, tuy mạnh lắm. Rất nhanh đó, dừng và tiếp tục cuộc họp, nhưng tay thì nắm c.h.ặ.t t.a.y Vi Gia Dịch, chịu buông .
Bởi vì căn nhà dân họ từng ở đó dùng nơi ở tạm thời cho đội thi công xây dựng, họ ở trong biệt thự của khách sạn. Vi Gia Dịch vốn định xem khu dân cư và LiNi, nhưng tâm trạng Triệu Cạnh , nên tạm thời nhắc đến.
Đến phòng khách sạn, Triệu Cạnh phòng việc để họp, Vi Gia Dịch đem hành lý phòng đồ trong phòng ngủ, mở và treo sẵn quần áo ngày mai sẽ mặc.
Từ mép vali, Vi Gia Dịch lấy chiếc còng tay mua , nó bỏ trong túi vải nhung màu đỏ hồng. Màu sắc rõ rằng mang sắc thái u ám, nhưng khi nghĩ đến biểu cảm của Triệu Cạnh, Vi Gia Dịch thật sự tâm trạng với chủ đề . Anh tiện tay lấy nó xem thì thấy tiếng Triệu Cạnh từ phía : "Ban ngày mà cũng nghĩ đến chơi cái ?"
Vi Gia Dịch , thấy Triệu Cạnh đang khoanh tay chắn cửa. Ánh sáng từ cửa sổ ngoài phòng ngủ che khuất một phần. Cuộc họp chắc kết thúc, vì Triệu Cạnh còn đeo tai nữa.
"Chỉ là xem thôi." Vi Gia Dịch đặt cái còng vị trí cũ, nhưng Triệu Cạnh bước một bước, rút nó .
Anh lời nào, mở hộp và lấy chiếc còng tay màu đen . Vi Gia Dịch mua kích cỡ cho bản , Triệu Cạnh cầm nó trong tay trông nhỏ. Triệu Cạnh cũng nhận , cảm xúc : "Em mua nhỏ thế, đeo ?" Rồi nắm lấy cổ tay Vi Gia Dịch, : "Thử xem nào.” còng tay của .
Chiếc còng thiết kế để chơi, chất liệu mềm, lạnh, đeo tay của Vi Gia Dịch trông như một chiếc vòng tay. Triệu Cạnh cúi xuống , hỏi Vi Gia Dịch: "Chật ?"
Vi Gia Dịch : "Không chật." Anh nhận Triệu Cạnh đang nghĩ gì, do dự giơ tay trái lên, hỏi Triệu Cạnh: "Vậy bây giờ chơi ?"
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-42.html.]
Chuông báo thức quên tắt đ.á.n.h thức Vi Gia Dịch, đầu cuồng. Điện thoại của còn cầm vững, vất vả lắm mới tắt chuông, điện thoại rơi xuống giường.
Cổ tay vẫn còn đỏ, lẽ gây ảnh hưởng đến lưu thông máu, dù thì chẳng còn chút sức nào. Đầu óc như bùn, lười xuống giường nhặt điện thoại, Vi Gia Dịch ngơ ngác một lúc, ngoảnh . Triệu Cạnh đang giữa giường, ngủ say, n.g.ự.c ấm áp, thở đều đều, khiến cả phòng như ủ ấm.
Triệu Cạnh nom đáng yêu, nếu những dấu vết do Vi Gia Dịch n.g.ự.c thì giống như đêm qua chỉ là một giấc ngủ bình thường.
Ánh sáng từ cửa sổ chiếu , Vi Gia Dịch khuôn mặt Triệu Cạnh, nhớ những lời tối qua. Khi xong một , Vi Gia Dịch thật sự chịu nổi nữa, tắm ngủ. Anh hỏi Triệu Cạnh vui hơn chút nào , Triệu Cạnh lập tức chằm chằm , gì. Không cãi , kết quả cuối cùng vẫn cãi .
"Anh hiểu tại em tin tưởng .” Triệu Cạnh thế.
Sau đó, khiển trách Vi Gia Dịch chịu trở nên dũng cảm hơn vì .
"Em ký điều khoản tín thác chỉ một lý do duy nhất, đó là em nghĩ rằng thể chúng sẽ chia tay, nên liên quan về tài sản với ." Triệu Cạnh thật lòng, nhưng lời của phần vô tình. Cổ tay Vi Gia Dịch vẫn còn đau, Triệu Cạnh cũng để chút thể diện nào cho : "Điều chấp nhận là em ký, mà là thể chấp nhận lý do em ký."
Vi Gia Dịch thừa nhận, thể giải thích, chỉ im lặng coi như ngầm thừa nhận.
Vì giận dữ, Triệu Cạnh tiếp nữa. Có lẽ vì biểu cảm của Vi Gia Dịch trông đáng thương, Triệu Cạnh dù nhượng bộ, nhưng vẫn dịu dàng hôn . Rất nhanh đó, do Vi Gia Dịch cố tình đáp , nụ hôn trở nên còn dịu dàng nữa.
Sau khi thêm một lát, Triệu Cạnh ngủ như c.h.ế.t, còn Vi Gia Dịch thì ngủ , bèn dậy .
Anh mặc đồ xong, gương quần áo, quấn chặt cổ tay, kiểm tra kỹ càng để đảm bảo da lộ vấn đề gì, xin thị trưởng một chiếc xe, lái xuống núi một vòng.
Khi lái xe đến bờ biển bên cạnh trạm quan sát, Triệu Cạnh gọi điện cho , giọng giận dữ hỏi: "Em đang ở ? Giờ cũng với một tiếng."
Vi Gia Dịch ngạc nhiên, hỏi : "Anh thấy tờ giấy em để ? Nó điện thoại của ."
Triệu Cạnh im lặng vài giây : "Vừa tìm thấy, giờ mới thấy."
"Anh mới tỉnh dậy.” hiếm khi giải thích: “Gọi em mãi mới phát hiện em ."
"Thấy ngủ ngon quá nên em đ.á.n.h thức.” Vi Gia Dịch : “Không sẽ giận."
Triệu Cạnh "ừm" một tiếng. Sau một lúc, giọng dịu : "Em lái một vòng về nhé, buổi lễ sẽ bắt đầu hai giờ nữa. Lúc đó sẽ buổi phát trực tiếp do đội ngũ quan hệ công chúng của công ty xử lý. Nếu thực hiện quy trình , cổ đông sẽ ý kiến về việc công tác ba ngày. Nếu em xuất hiện sóng thì cần xuất hiện."
Cúp máy, Vi Gia Dịch mở cửa sổ xe, để gió thổi một chút. Không khí đảo vẫn như , chỉ Vi Gia Dịch vì một thứ tình yêu thể là chịu đựng nổi trong cuộc đời , mà xuất hiện nỗi m.ô.n.g lung và bất lực thể chữa lành. Cứ như nghĩ nhiều đây, nếu Triệu Cạnh yêu là một tự tin thì đến nỗi chịu những bất mãn do Vi Gia Dịch gây .
Tất nhiên, giờ kết hôn , Triệu Cạnh hối hận cũng kịp. Vi Gia Dịch nghĩ thông một chuyện, vì thấy Triệu Cạnh buồn nữa, quyết định nhượng bộ một phần, còn quá cố chấp về vấn đề . Anh cố gắng hết sức, trở thành một dũng cảm hơn vì Triệu Cạnh.
Đội ngũ quan hệ công chúng tất công việc, nhưng Vi Gia Dịch vẫn , lẽ là do đường gặp phong cảnh nào đó hấp dẫn , lẽ là do chồng đang đợi đủ hấp dẫn.
Tâm trạng của Triệu Cạnh gần đây thăng trầm, chủ yếu là vì tính khí khó chịu và cứng đầu của Vi Gia Dịch.
Thật , như những gì từng học , hôn nhân sẽ đủ loại mâu thuẫn khó đoán , cảm xúc cũng khó kiểm soát. Ngay cả với tư cách là điều khiển hướng của gia đình như Triệu Cạnh, cũng những lúc cảm thấy đủ khả năng.
Đôi khi ép Vi Gia Dịch, nhưng khi Vi Gia Dịch tỏ tủi , Triệu Cạnh thấy đau lòng, khiến hiệu quả thực hiện các vấn đề quan trọng trong gia đình giảm mạnh.
Giống như lúc , Triệu Cạnh đợi phiền muộn, thấy Vi Gia Dịch mở cửa , thấy che kín cổ tay, nỗi phiền muộn của Triệu Cạnh lập tức tan biến.
"Chút nữa phát trực tiếp em tham gia ?" Triệu Cạnh hỏi.
"Có chứ." Vi Gia Dịch tiến gần, tò mò Triệu Cạnh: "Đã trang điểm xong ?" Rồi chạm tóc xịt keo của Triệu Cạnh. Môi của cứ lơ lửng mặt Triệu Cạnh, cố gắng kìm chế, giữ vẻ nghiêm nghị, vội hôn .
Họ cùng xe đến địa điểm tổ chức lễ động thổ xây dựng đài tưởng niệm.
Dừng bên cạnh địa điểm, thấy vài chiếc máy , Vi Gia Dịch bỗng trở nên lo lắng. Triệu Cạnh thấy điều đó, bèn với rằng buổi phát trực tiếp do đài truyền hình địa phương phụ trách, công ty quan hệ công chúng chỉ định sử dụng nội dung của đài truyền hình để biên tập, tạo một video quảng bá ngắn nhằm đạt hiệu quả chân thực hơn. Còn buổi phát trực tiếp , cũng sẽ nhiều ngoài đảo Budele theo dõi, cần quá căng thẳng.
"Cùng lắm thì chỉ LiNi xem thôi.” Triệu Cạnh quan sát biểu cảm của Vi Gia Dịch, thêm: “ giờ em hối hận thì vẫn còn kịp."
Vi Gia Dịch thở phào: "Ừm" một tiếng, với Triệu Cạnh: "Em nhát đến mức đó."
Tuy nhiên, phong cách dẫn chương trình của dẫn lễ ngoài dự đoán của Triệu Cạnh.
Cô là một dẫn chương trình nổi tiếng của đài truyền hình địa phương, cũng mất trong trận sóng thần, nhưng cô hoạt bát, mang theo vẻ vui tươi, giống như hòn đảo hình trái tim , là một lạc quan bẩm sinh.
Đứng bục phát biểu đơn giản và mô hình dự án, họ xuống bài phát biểu của thị trưởng, đó Triệu Cạnh lên vài lời ngắn gọn. Tiếp theo là lời cảm ơn của thị trưởng.
Thị trưởng nhắc đến tác phẩm của Vi Gia Dịch, dẫn chương trình lập tức tham gia, mời phim cận mặt Vi Gia Dịch. Vi Gia Dịch phía bên trái Triệu Cạnh. Triệu Cạnh đầu , thấy mắt mở to, rõ ràng là thoải mái, tỏ vẻ hối hận khi tham gia. Anh mím môi, miễn cưỡng chào ống kính.
Khi nghi thức động thổ kết thúc, buổi phát trực tiếp vẫn dừng .
Người dẫn chương trình mời một quan chức chính phủ, Triệu Cạnh, phụ trách dự án đài tưởng niệm và Vi Gia Dịch cùng đây để giao lưu trực tiếp tự do, và đặt một câu hỏi chuẩn sẵn.
Vi Gia Dịch ở rìa nhóm , nhưng dẫn chương trình vẫn chú ý đến . Cô cũng chuẩn kỹ lưỡng, còn đề cập đến tập ảnh của nhiếp ảnh gia Vi Gia Dịch đang bán trực tuyến, mời các dân đảo khả năng hỗ trợ hãy giúp đỡ.
Triệu Cạnh theo ánh mắt cô , từ cách hơn mười mét, thấy Vi Gia Dịch đối diện máy , trông vẻ cứng đờ, cảm thấy so với lúc bướng bỉnh, khi ngại ngùng còn dễ thương hơn, những phiền muộn vô hình suốt tuần qua cũng tan biến.
Cuối buổi giao lưu tự do, dẫn chương trình nữ đặt một câu hỏi. Cô hỏi rằng nếu ngày tận thế hoặc sóng thần xảy trong phút cuối cùng, những mặt ở đây sẽ gì.
Thị trưởng rằng hy vọng sẽ tham gia cứu trợ.
" cũng hy vọng trong phút cuối của sóng thần đang cứu trợ.” Triệu Cạnh thực sự trải qua, trả lời tình huống thực tế của : “ lúc đó đang leo cây."
Mọi đều . Triệu Cạnh nhanh chóng liếc , thấy Vi Gia Dịch cũng đang .
Thật mấy ngày nay Vi Gia Dịch đều mỉm nhẹ nhõm như , chỉ giây phút là vẻ thực sự vui vẻ. Có lẽ sự đối lập quá rõ ràng, đầu tiên trong đời, Triệu Cạnh suy nghĩ buông bỏ một cách mù quáng và sai lầm, khó Vi Gia Dịch nữa, dù chỉ là một khoảnh khắc.
Đến lượt Vi Gia Dịch trả lời câu hỏi của dẫn chương trình nữ. Vi Gia Dịch sợ máy , cầm micro nhẹ.
Câu trả lời của cũng giống với thị trưởng, nhưng ngừng một chút, : " nếu trong mười giây cuối cùng thể sống , lẽ sẽ gọi điện cho yêu."
Triệu Cạnh chằm chằm gương mặt . Vi Gia Dịch đang dẫn chương trình nữ, ánh mắt dịu dàng. Người dẫn chương trình nữ tỏ hứng thú, tiếp tục hỏi: "Anh sẽ gì?"
Vi Gia Dịch lẽ ngờ cô còn hỏi thêm, sững một chút, trông vẻ ngẩn ngơ.
Trên đảo trời nắng rực rỡ, gió nhẹ thổi qua. Có lẽ vì Vi Gia Dịch luôn dịu dàng, khiến khác thiện cảm, thị trưởng mở lời, đùa rằng: "Muốn gọi điện cho yêu để đến mười giây cuối cùng, nên gọi ngay bây giờ chứ."
" , gọi ngay." Triệu Cạnh thừa nhận vẫn trêu chọc Vi Gia Dịch, tiện thể góp lời. Có lẽ vì giọng lớn, còn cảm giác dẫn chương trình nữ một cái.
Anh tưởng rằng Vi Gia Dịch sẽ tìm lý do từ chối. Vì Triệu Cạnh Vi Gia Dịch giỏi từ chối khác, dù thì từ chối ký thỏa thuận hôn nhân nhanh. Vi Gia Dịch lấy điện thoại , bấm một cuộc gọi, mỉm : "Được thôi, sẽ gọi."
Anh bật loa ngoài, Triệu Cạnh chằm chằm tay , thấy từ xa, thư ký ở đằng lấy điện thoại của . Thư ký cầm điện thoại như cầm củ khoai nóng bỏng tay, dám .
"Đã chuyển đến hộp thư thoại, đợi một chút.” Vi Gia Dịch đợi một lúc với dẫn chương trình. Xung quanh ai nấy đều , bầu khí vẫn vui vẻ, ai Vi Gia Dịch gọi cho ai.
Anh chỉ Triệu Cạnh, đối diện hộp thư thoại bắt đầu ghi âm, bỗng nhiên im lặng vài giây. Triệu Cạnh nghĩ rằng thể gì, nhưng Vi Gia Dịch mở miệng : "Em yêu ."
Sau đó Vi Gia Dịch lập tức cúp máy, đùa rằng: "Tối về thể sẽ hỏi chơi thua trò gì ."
"Để giúp giải thích.” thị trưởng ngay.
Mọi vui vẻ trò chuyện một lát, ngay cả Vi Gia Dịch cũng còn căng thẳng nữa. Người gì trở thành Triệu Cạnh. Người dẫn chương trình nữ lời kết thúc buổi phát trực tiếp, thị trưởng kéo Vi Gia Dịch sang một bên trò chuyện.
Triệu Cạnh họ, bao giờ trong đời lúng túng đến thế. Tim đập liên hồi, hỏi Vi Gia Dịch rốt cuộc đang nghĩ gì, tại chuyện , yêu đến mức nào, hóa thực sự thể rời xa . Anh kéo Vi Gia Dịch khỏi đám đông, ép với một vạn lời yêu thương. Cũng từ lúc nào thư ký bước đến mặt, đưa điện thoại cho . Trên màn hình hiển thị cuộc gọi nhỡ, tên gọi tiết lộ bí mật của cuộc gọi : là Vi Gia Dịch.