[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 38
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:37
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điện thoại vẫn cúp. Vi Gia Dịch cảm thấy , yếu ớt : "Đợi về em sẽ giải thích.” cầm điện thoại dám lên tiếng. Dù tạm thời cũng nghĩ cách nào để giải thích.
Triệu Cạnh rõ ràng là đang tức giận, ở đầu bên im lặng. Có lẽ lòng tin chạm đáy, đang dồn sức nghiên cứu thông tin tài chính của Vi Gia Dịch, tìm thêm điều gì để chất vấn tiếp. thực Vi Gia Dịch chẳng nhiều giấy tờ gì, dù Triệu Cạnh tìm cũng , lẽ vì thế càng giận hơn.
Vi Gia Dịch cũng xem của Triệu Cạnh, nhưng luật sư Lâm gửi cho , chỉ đành giường giả vờ c.h.ế.t.
Nằm một lúc, Vi Gia Dịch thấy tiếng đóng cửa xe. Triệu Cạnh vẫn cúp điện thoại, cũng dám cúp, cẩn thận hỏi: "Anh tới ?"
Triệu Cạnh ban đầu vẻ trả lời, Vi Gia Dịch gọi: "Triệu Cạnh."
Hai giây , Triệu Cạnh mới đáp "Ừ", giọng bực tức nhưng vẫn thành thật trả lời: "Anh tới ."
Vi Gia Dịch dậy, tiếng Triệu Cạnh thang máy, lên lầu mở cửa. Vài giây , cửa phòng ngủ đẩy mở.
Triệu Cạnh ở cửa với vẻ mặt hầm hầm, trông như một núi lửa sống, nếu dỗ dành đàng hoàng, sẽ bùng nổ ngay lập tức.
Vi Gia Dịch chút bất đắc dĩ, nghĩ rằng còn lừa Triệu Cạnh chỉ chuyện , nhưng chẳng tìm lý do nào khác, chỉ đành chờ. lâu, Triệu Cạnh bước tới hai bước, đến mặt Vi Gia Dịch, gần giường, tiếp tục với vẻ mặt vui.
Anh mặc một bộ vest, trông trưởng thành, nhưng hàng lông mi dày như trẻ con, gương mặt vẫn xụ xuống đầy khó chịu.
Chỉ cần nhớ đến hành động sáng nay cố hành hạ Vi Gia Dịch đến c.h.ế.t, Vi Gia Dịch vẫn thấy dễ thương, bèn đổi tư thế , quỳ lên và theo ý của Triệu Cạnh, ôm lấy eo và hôn .
Ban đầu, Triệu Cạnh chịu mở miệng, cố tình tỏ kiềm chế, nhưng tay đặt lên lưng Vi Gia Dịch, luồn trong áo.
Vi Gia Dịch cố gắng hôn thêm vài , ậm ừ : "Em giải thích ?" Rồi cuối cùng đáp nụ hôn của Vi Gia Dịch, đó như trách thích công khai tình cảm giữa ban ngày: "Sao nữa? Vốn định đưa em ngoài." Tay bấu lấy eo Vi Gia Dịch, đẩy trong giường.
Vi Gia Dịch gần như thở nổi, theo phản xạ đẩy vai , còn lùi một chút.
Điều Triệu Cạnh càng hài lòng hơn, nhíu mày. Vi Gia Dịch miễn cưỡng cứu vãn tình thế: "Chuyện nợ tiền mua nhà là như thế ." Rồi dừng .
Một giây , Triệu Cạnh chờ hỏi tiếp: "Sao cơ?"
"Lúc đó chúng còn ở bên ." Vi Gia Dịch thực sự tìm lý do, thậm chí nghi ngờ tìm, nhớ tâm trạng lúc đó, thật: "Em luôn nhiều việc như , vì rảnh rỗi cũng nghỉ ngơi. Lúc đó nhiều với , nên mới qua loa là trả nợ mua nhà."
Lời giải thích thật hề mộng mơ, câu chuyện cảm động. Triệu Cạnh vốn dĩ là khó dỗ dành, đương nhiên vui hơn chút nào, Vi Gia Dịch với vẻ mặt cảm xúc.
"Xin .” Vi Gia Dịch cảm thấy bất lực, kéo áo của Triệu Cạnh.
Triệu Cạnh gạt tay , để kéo một hồi, giọng điệu cứng ngắc : "Vi Gia Dịch, em bày biểu cảm buồn như gì?" Rồi đưa tay ôm Vi Gia Dịch: "Chuyện cũng chuyện lớn."
Đầu tựa vai Vi Gia Dịch nặng, gọi tên Vi Gia Dịch, bên tai: "Trước tính, nhưng bây giờ chúng kết hôn , trong lòng em gia đình ."
"Đương nhiên là .” lòng Vi Gia Dịch mềm , thêm với : “Bây giờ em nhận ít việc hơn nhiều ."
"Thật ?" Triệu Cạnh buông tay, khoanh tay , Vi Gia Dịch với vẻ cảnh giác: “Nhiều là bao nhiêu, phần trăm là bao nhiêu? Gửi lịch việc mới cho ."
Anh liên tục đặt câu hỏi, như thể lòng tin mà Vi Gia Dịch trong xuống đến mức âm. Vi Gia Dịch cũng đau đầu: "Đợi em xác nhận xong sẽ gửi ngay cho ."
"Khi nào xác nhận?"
Vi Gia Dịch nhịn mà thở dài, gạt tay , nắm lấy tay và : "Trong vài ngày nữa sẽ gửi cho , ? Công việc của em chính xác từng phút từng giây như của , đừng hỏi em như cấp thế."
Triệu Cạnh tình nguyện "hừ" một tiếng, với Vi Gia Dịch: "Biết ."
Vài giây , Triệu Cạnh như nghĩ ngợi, hỏi: "Lúc em dối về chuyện trả nhiều nợ mua nhà, em thích ?"
Ánh mắt trong sáng, như nước biển màu đen nâu ở hòn đảo hình trái tim, mang một sự chân thành mà Vi Gia Dịch thể từ chối: "Còn khi đầu đến tìm em, khi rời đảo Budele , em thích ?"
Trí nhớ của như máy ảnh, đột ngột gọi những ký ức mà Vi Gia Dịch nhớ , nghiêm túc hỏi như đang điều tra.
Vi Gia Dịch nhận thật với Triệu Cạnh dễ hơn với chính , thừa nhận: "Có thích."
" em nghĩ chúng là thể.” Anh thẳng thắn: “Nên em nhận thêm nhiều công việc, khi việc em sẽ nghĩ ngợi gì cả."
Nói xong, ngoài dự đoán của Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh bỗng nhiên trông như một học sinh kiểm tra xong, phát hiện đạt điểm tuyệt đối, gương mặt hiện lên vẻ đắc ý.
Vi Gia Dịch cảm thấy . Triệu Cạnh với , như một phần thưởng, hôn nhẹ lên môi , dịu dàng : "Vi Gia Dịch, mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-38.html.]
"..." Vi Gia Dịch cảm thấy gì cũng muộn, đành vòng tay qua cổ , khen một câu: "Anh giỏi quá."
Triệu Cạnh đẩy Vi Gia Dịch ngã xuống giường, kéo áo ngủ lên, đầu vùi n.g.ự.c . Vi Gia Dịch cố đẩy nhưng đẩy nổi, tiếp tục di chuyển xuống , c.ắ.n eo , ngẩng đầu lên, dùng bốn ngón tay ấn bụng của Vi Gia Dịch, mạnh đến mức kìm mà kêu lên.
Triệu Cạnh giữ vẻ mặt đầy ngây thơ, gợi ý với Vi Gia Dịch: "Bằng phẳng thế , em để cái gì ?"
Vi Gia Dịch nhớ hành vi biến thái của , thật sự mắng . Anh nắm lấy tay , cố gắng dịu dàng : "Ngày mai em còn việc."
Dù chỉ là công việc trong thành phố, cường độ cũng lớn, nhưng vẫn dậy sớm. Nếu Triệu Cạnh như thế nữa, Vi Gia Dịch sợ rằng ngày mai thể nổi.
Triệu Cạnh khẽ ừ, cúi đầu sờ hông của Vi Gia Dịch.
Vi Gia Dịch lúc sợ Triệu Cạnh loạn, sợ c.h.ế.t, nghĩ đến những gì đó, bèn dậy, chỉnh quần áo, chuyển chủ đề: "Anh vốn định đưa em ?"
"À, định đưa em về nhà ba .” Triệu Cạnh xuống cạnh giường: “Mẹ chiều nay giục ."
Vi Gia Dịch ngây : "Có hẹn ?"
"Không .” Triệu Cạnh : “Có gì mà hẹn, buổi tối mấy hôm nay họ đều ở nhà, em rảnh thì đưa em là . Hôm nay nữa, đợi mai em xong việc, chẳng bốn giờ rưỡi là xong ? Đừng xong ép thêm đến mười giờ đấy nhé?"
"Đừng nhanh thế, em chuẩn quà chứ?" Vi Gia Dịch thấy Triệu Cạnh để tâm, bắt đầu khách hàng của , bắt đầu căng thẳng: “Bác trai bác gái thích gì?" Hỏi xong thì nghĩ thể đủ tiền mua.
"Gì cũng , em chuẩn gì?" Triệu Cạnh suy nghĩ, : "Em từng đến nhà cũ của , dẫn em qua đó chọn một chút."
Cứ thế mà quyết định một cách lộn xộn, Vi Gia Dịch quần áo, theo Triệu Cạnh về nhà cũ lấy quà.
Anh đồ, Triệu Cạnh ở cửa, nhận xét về chiếc áo khoác mà Vi Gia Dịch chọn. Vi Gia Dịch giả vờ thấy, áo ngủ bằng một chiếc áo phông. Triệu Cạnh cố chen phòng đồ chật chội, ôm Vi Gia Dịch từ phía , qua lớp áo nắn bóp đủ kiểu, lớn tiếng : "Vi Gia Dịch, áo em trong suốt đấy, chỗ đều thể thấy."
"Đâu trong suốt.” Vi Gia Dịch ồn chịu : “Anh sờ thì chẳng ai thấy ." Anh đẩy mấy cái mới đẩy Triệu Cạnh ngoài.
lúc xuống lầu, từ cửa xe chỉ vài bước, Triệu Cạnh vẫn cởi áo khoác ngoài, bọc lấy Vi Gia Dịch khi ngoài.
Nhà của Triệu Cạnh xa nhà Vi Gia Dịch lắm, ở phía nam công viên trong thành phố, trong một tòa nhà nổi tiếng với hồ và cảnh quan rộng lớn, nổi tiếng với tính riêng tư cao và diện tích lớn.
Vi Gia Dịch khách quen sống trong tòa nhà đó, ở tầng giữa, từng mời đến dự tiệc, để ấn tượng sâu sắc. ngờ rằng Triệu Cạnh thang máy ô tô riêng, thể đưa xe về nhà ở tầng thượng.
Theo Triệu Cạnh bước gian sinh hoạt, Vi Gia Dịch thấy một bức tường kính khổng lồ từ sàn đến trần, kéo dài qua ba tầng, trần nhà cao đến mức như bầu trời. Nội thất đều là sản phẩm của các nhà thiết kế nổi tiếng, khắp nơi đều dấu ấn của các thương hiệu xa xỉ, cảm giác như hết một vòng nhà mất đến năm nghìn bước. Không hiểu vì sống quen ở nơi thế , Triệu Cạnh vẫn chịu sống ở nhà của .
Trái tim Vi Gia Dịch đập nhanh, phát hiện lẽ thích Triệu Cạnh đến mức trực tiếp nhận sự khác biệt giữa hai , bước chân cũng chậm . Trong đầu còn suy nghĩ lung tung, nếu Triệu Cạnh thích nữa, sẽ bắt cóc Triệu Cạnh và nhốt , việc mười nghìn giờ một ngày, lẽ mới đủ để nuôi .
Triệu Cạnh , nhận điều gì, : "Hay là lấy rượu ở hầm rượu nhỉ, năm ngoái mua một thùng rượu, định tặng sinh nhật ."
"Được.” Vi Gia Dịch theo.
Trong hầm rượu rộng đến mức gây sợ hãi, xem rượu xong, Triệu Cạnh dẫn đến tủ bảo quản xì gà. Theo gợi ý của Triệu Cạnh, chọn hai hộp xì gà cho ba . Có lẽ vì trong tủ còn nhiều, Triệu Cạnh còn giải thích: "Anh hút cái , đều là của ba . Mẹ thích ông hút, thỉnh thoảng ông sang đây trốn để hút vài ."
Vi Gia Dịch "ừ", chẳng thêm gì. Triệu Cạnh như phát hiện cảm xúc của , hỏi: "Sao thế?"
"Không gì.” Vi Gia Dịch .
"Có mà.” Triệu Cạnh khẽ nhướng mày, hỏi: “Lại đang nghĩ gì thế?"
Vi Gia Dịch lắc đầu, : "Đang nghĩ tại sống ở nhà em."
"Vi Gia Dịch, thỏa thuận còn ký, nhà em là tài sản chung, gọi là nhà em?" Triệu Cạnh tập trung sai chỗ, bắt đầu chỉnh , mới : "Bởi vì trực giác của rằng em chuyển đến đây."
Người bình thường sẽ tuyên bố trực giác như , nhưng Triệu Cạnh ngay cả khi những lời , vẫn tự tin, đáng sợ là đúng. Vi Gia Dịch , Triệu Cạnh càng khẳng định: "Hơn nữa, em nhỏ hơn nhiều, trưởng thành hơn em nhiều, nhường em. Ba dạy rằng, kết hôn là như , gánh vác gia đình ."
Những gì Triệu Cạnh thật quá lố, lý lẽ thì đúng, nhưng chẳng chữ nào liên quan đến cả.
Vi Gia Dịch mà nên lời, cảm thấy suýt nữa bật , may mà nhịn , Triệu Cạnh, im lặng một lúc. Triệu Cạnh với : "Anh gì , em đừng chứ."
Vi Gia Dịch thực sự , nhiều nhất là tầm mờ, nước mắt chắc chắn rơi xuống. Anh vốn là trái tim sắt đá, xem phim cảm động cũng chỉ đó đưa khăn giấy cho bạn bè.
Tuy nhiên, Triệu Cạnh kịp để giải thích, ôm lấy , dỗ dành một cách bất lực, còn : "Bây giờ dễ thế , lễ cưới, phát biểu cảm tưởng chắc em đến khô luôn quá."