[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 32
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:31
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù hứa sẽ gặp buổi tối, Vi Gia Dịch vẫn lo lắng, khăng khăng đưa Triệu Cạnh đến công ty khi về nhà. Tài xế chở họ rời khỏi núi Tụ Chương, hòa dòng xe cộ. Trong suốt chuyến , Triệu Cạnh liên tục và gọi điện thoại, Vi Gia Dịch hề tỏ vẻ khó chịu. Triệu Cạnh nắm lấy tay , và cũng buông . Lòng bàn tay Triệu Cạnh ấm, nhưng các ngón tay vẫn lạnh lẽo.
Trước khi rời , Triệu Cạnh hôn lên đôi môi nhợt nhạt của thật mạnh, mong rằng điều đó sẽ khiến Vi Gia Dịch yên tâm hơn.
Đi thang máy thẳng lên tầng cùng, cần giảm tốc như lúc ở nghĩa trang, Triệu Cạnh bước dài, mặc chiếc áo vest mà thư ký chuẩn , chân trái giờ đây còn dấu hiệu thương. Nhân viên văn phòng phía mở cửa phòng họp cho .
Bên ngoài cửa sổ là những đám mây dày đặc. Quanh bàn dài tụ tập đầy đủ các lãnh đạo cao cấp, đội ngũ pháp lý và đội ngũ truyền thông, ai nấy đều vẻ mặt căng thẳng. Trong lòng Triệu Cạnh trỗi dậy một cảm giác trách nhiệm mạnh mẽ hơn , vì hiểu rõ rằng là gia đình.
Ở tuổi hai mươi tám, Triệu Cạnh cuối cùng cũng hiểu cảm giác bố từng , rằng gia đình sẽ khiến cẩn trọng hơn, và một chờ đợi ở nhà sẽ khiến chăm chỉ hơn. Cuộc sống của thêm một trải nghiệm mới.
Cuộc họp khẩn kéo dài từ trưa cho đến chiều tối. Đến sáu giờ, khi Triệu Cạnh thật sự đói, yêu cầu thư ký mang đồ ăn phòng họp, cho mười lăm phút ăn uống và nghỉ ngơi. Anh một góc riêng để gọi điện thoại cho , giải thích tình hình: "Chưa là nhất, vẫn ba tháng để xoay xở."
Anh cũng với về chiến lược mà họ dự định thực hiện, hy vọng thể đạt thỏa thuận trong thời gian gia hạn, và bảo bà an tâm.
Bình thường, nhận xét rằng các quyết sách của Triệu Cạnh quá mạnh mẽ, nhưng bà nhắc gì đến chuyện đó, chỉ bảo: "Nếu cần giúp đỡ gì, cứ nhé."
Vừa điện thoại, Triệu Cạnh kiểm tra tin nhắn. Vi Gia Dịch lẽ sợ phiền nên liên lạc với . Anh với : "Con sẽ .” sang nhắn tin cho Vi Gia Dịch.
Quay phòng họp, Triệu Cạnh ăn chút gì đó thì thấy Vi Gia Dịch trả lời: "Mọi thứ vẫn chứ?"
"Mọi thứ đều .” Triệu Cạnh an ủi .
Giữa khí căng thẳng của phòng họp và những lời bàn tán nhỏ lẻ của cấp , Triệu Cạnh đoạn trò chuyện đầy tình cảm giữa hai , nữa cảm nhận vai trò của như một chủ gia đình. Anh kiên định với Vi Gia Dịch rằng thể sẽ về muộn, bảo ngủ sớm, cần đợi. Vì sáng mai Vi Gia Dịch còn bắt chuyến bay lúc chín giờ.
Nói chuyện một lúc, Triệu Cạnh tiếp tục họp. Cuối cùng, khi thống nhất các phương án ứng phó ban đầu, cũng gần nửa đêm. Anh trở về căn hộ khách sạn, quẹt thẻ lên lầu, mở cửa phòng. Căn phòng im lặng, phòng khách chỉ một ngọn đèn nhỏ vàng vọt, vali của Vi Gia Dịch đặt cạnh cửa. Cửa phòng ngủ đóng, ánh sáng nhẹ nhàng lọt .
Triệu Cạnh bước , thấy Vi Gia Dịch đeo mặt nạ ngủ, lẽ do quen ngủ ánh sáng, nhưng cũng để phòng tối om khi Triệu Cạnh về. Khuôn mặt của che gần hết, chỉ lộ cằm nhọn, mái tóc đen chạm vai trải gối, thở đều đặn khiến Triệu Cạnh cảm thấy thật gần gũi.
Triệu Cạnh đ.á.n.h thức . Lần đầu tiên trong đời, thử nhẹ nhàng, nhưng khi lấy đồ ngủ từ tủ, vô ý rơi một chiếc áo khoác dây xích của Vi Gia Dịch xuống đất, tạo tiếng "bộp". Thật may, Vi Gia Dịch ngủ say, chỉ động đậy một chút ngủ tiếp.
Tắm xong bước , Vi Gia Dịch đổi tư thế ngủ, cánh tay duỗi đè lên một nửa giường, trông vẻ ngủ ngoan. Triệu Cạnh nhẹ nhàng nhấc cổ tay , chỉnh tư thế, xuống bên cạnh, định tắt đèn để cùng ngủ. ngửi thấy mùi rượu nhè nhẹ từ Vi Gia Dịch.
Vi Gia Dịch đúng là một tay nghiện rượu, Triệu Cạnh nghĩ. Ngón tay dừng ở công tắc đèn nhưng rút về.
Có ba lý do. Triệu Cạnh trải qua hơn mười tiếng họp khẩn nhưng hề mệt; ngoại hình của Vi Gia Dịch dễ khiến xiêu lòng, đây là một sự thật thể phủ nhận; và trải nghiệm khi Vi Gia Dịch uống rượu để trong Triệu Cạnh một ấn tượng khó quên, là trách nhiệm của Vi Gia Dịch.
Thêm nữa, Triệu Cạnh là đàng hoàng, nhưng Vi Gia Dịch đang ngủ mà.
Nhìn Vi Gia Dịch chút phòng , Triệu Cạnh nhẹ nhàng chạm lên môi , vuốt nhẹ xương quai xanh. Vi Gia Dịch ngủ đến mức áo choàng tắm cũng xộc xệch, làn da lộ trắng như ngọc quý tì vết, tỏa ấm.
Dù chạm nhẹ, Vi Gia Dịch ngủ sâu, cơ thể động đậy, tay vươn nắm lấy tay của Triệu Cạnh đặt bụng , giữ , cho tiếp tục, nhưng cũng hất .
Triệu Cạnh thấy , cũng cảm thấy áy náy khi bắt quả tang, hỏi: "Sao ?"
"..." Vi Gia Dịch vẻ gì thái độ tự nhiên của , chỉ nhấn ngón tay lên lòng bàn tay của Triệu Cạnh, ôm lấy .
Triệu Cạnh vòng tay ôm , ấn eo Vi Gia Dịch, phần bụng ép hõm xuống. Lần hề giật , còn quàng tay lấy cổ Triệu Cạnh, ôm sát hơn, lẩm bẩm một câu say rượu rõ ràng.
"Bụng căng quá.” Vi Gia Dịch .
Triệu Cạnh , tay lỡ đà, nắm chặt eo . Vi Gia Dịch kêu lên vì đau, lập tức thả lỏng, hỏi: "Tại uống nhiều rượu ?"
"Đâu , nhiều mà.” Vi Gia Dịch thừa nhận ngoài hai mươi lăm, mà còn lo lắng cho bạn trai đến mức uống quá chén một , lén lút đeo mặt nạ ngủ của , giả vờ như đang ở bên, và cuối cùng ngủ .
Triệu Cạnh phạt vì dối, hôn đến khi lún sâu giường.
Trong cơn mơ màng, cộng thêm tác động của rượu, giác quan của Vi Gia Dịch trở nên chậm chạp. Anh vô thức ôm lấy khuôn mặt Triệu Cạnh, cảm thấy trở thành một chiếc gối ôm phần nặng nề, khiến thấy an , chỉ hé miệng đáp nụ hôn, hôn đến mức thở dồn dập, áo choàng tắm bung hết.
Vừa Vi Gia Dịch bảo là đau, nên Triệu Cạnh dường như dám mạnh tay, cũng xuống quá sâu, chỉ để ngón tay dừng bên trái bụng của , còn tay trái đặt lên vai Vi Gia Dịch, vài giây.
"Triệu Cạnh." Vi Gia Dịch mắt và gương mặt gần kề của , vẻ khiến mặt nóng lên, nhẹ nhàng chạm cằm và : "Hôm nay em chắc chắn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-32.html.]
Triệu Cạnh tại , hờ hững với Vi Gia Dịch, giống như lời say, dáng vẻ căn bản coi là thật, cúi đầu, dọc theo cổ Vi Gia Dịch, chậm rãi hôn xuống.
Ngón tay Vi Gia Dịch cắm tóc Triệu Cạnh, đỡ , hôn một đường xuống.
Nụ hôn của Triệu Cạnh nhẹ nhàng, dừng ở nhiều. Vi Gia Dịch vốn mê man mờ mịt, cho rằng chỉ là tùy tiện mật, cho đến khi tay Triệu Cạnh đột nhiên nắm lấy xương hông của , kéo quần lót của xuống.
Vi Gia Dịch sợ tới mức giật nhẹ tóc Triệu Cạnh, cúi đầu, thấy Triệu Cạnh cầm cổ tay , dùng sức ghìm giường, do dự đưa khoang miệng nóng đến dọa .
Chưa bao giờ chuyện như , hề nghĩ tới, Vi Gia Dịch chẳng sức mà từ chối, thấy trần nhà nhoáng lên một cái, hai chân kẹp nổi, vô lực cong lên, kiềm chế mà nhỏ giọng gọi vài câu tên Triệu Cạnh, thất thần xụi lơ giường. Anh ngửi thấy mùi tanh nhạt, bụng chút dính dính.
Triệu Cạnh ho khan hai tiếng, mới kịp phản ứng, cố gắng chống dậy, với tới hộp khăn giấy, rút mấy tờ đưa cho Triệu Cạnh, che miệng , bảo nhổ , giúp lau miệng. Lau hai cái thì bắt , Triệu Cạnh : "Vi Gia Dịch, lau thôi, da sắp em lau rách ."
Vi Gia Dịch dám hồi tưởng, nóng đến chín mọng, : "Anh súc miệng ?" Chưa bao giờ thấy giọng của yếu ớt như .
Triệu Cạnh : "Gì thế, đồ em b.ắ.n em cũng chê ?"
Đầu óc Vi Gia Dịch ong lên một cái, cảm giác như sắp c.h.ế.t, cũng dám Triệu Cạnh, kéo lên đùi, tay sờ cơ n.g.ự.c . Tay cũng dùng sức, trượt xuống, khoác lên chỗ cứng rắn của Triệu Cạnh.
Tay Vi Gia Dịch cách lớp quần lót, nhẹ nhàng vuốt ve vài cái, Triệu Cạnh càng cứng hơn. Anh cúi đầu kéo quần lót Triệu Cạnh , hai tay mới thể nắm lấy, cử động lên xuống. Cử động một lúc, tay Triệu Cạnh bắt lấy cổ tay , dạy cử động nhanh một chút, hôn cằm , nóng phả lên cổ. Tay trái ôm lấy sườn Vi Gia Dịch, ngón cái như nghiền nát n.g.ự.c , khiến đau xót. Còn cho Triệu Cạnh thoải mái, Vi Gia Dịch chỉ lo hưởng thụ bản , Triệu Cạnh dùng sức hơn nhưng nhịn mở miệng.
Vi Gia Dịch cố gắng nắm chặt thật lâu, nhưng Triệu Cạnh chẳng dấu hiệu , cảm thấy kém Triệu Cạnh. Hai ở bên giường, lập tức ngã xuống, đầu gối chạm đất, kéo chân Triệu Cạnh, để lên. Áo ngủ treo khuỷu tay, Vi Gia Dịch cũng mặc kệ, môi dán vị trí nóng đến đáng sợ, há to miệng, chỉ ngậm đầu cảm giác khoang miệng căng đến lớn nhất, đầu lưỡi cũng đè xuống phía . Nhắm mắt , cử động mấy chục cái, cổ họng đẩy đến đau nhức, Vi Gia Dịch ho khan nhưng lên tiếng , thể khống chế nước bọt từ khóe miệng ép , trong mắt chảy đầy nước mắt sinh lý, thật sự chịu nổi, ngẩng đầu Triệu Cạnh xin giúp đỡ.
Tầm mắt mơ hồ, chỉ cảm thấy Triệu Cạnh mặt biến sắc, vật cứng trong miệng càng cứng hơn, giống như xuyên qua cổ họng . May mà Triệu Cạnh kẹp cằm , lui , kéo cánh tay , đè lên giá vẽ cạnh TV.
Bị vật cứng thấm ướt chen khe hở giữa hai chân Vi Gia Dịch, tay Triệu Cạnh đầu tiên là siết chặt thắt lưng , giống như bóp gãy. Một lát , cầm lấy chỗ của Vi Gia Dịch một nữa cứng lên. Vi Gia Dịch đầu hôn Triệu Cạnh, trong lúc mê loạn nếm mùi tanh, kẹp chân chặt hơn một chút, ngắt quãng hỏi: "Như ? Có , buổi tối em chuẩn xong đồ ."
Triệu Cạnh ngừng một chút, Vi Gia Dịch cho rằng sẽ hỏi đồ ở , nhưng chỉ Vi Gia Dịch "ngốc", đó hôn lên má một cái, hỏi: "Có quên ngày mai công tác sớm ?"
Sáu giờ sáng tỉnh , hai chân Vi Gia Dịch vẫn mềm nhũn, má ê ẩm, cổ họng như thể còn cảm giác nghèn nghẹn, tay vẫn lưu cảm giác vuốt tóc Triệu Cạnh hoặc nắm lấy vai .
Anh tắt chuông báo thức, Triệu Cạnh vẫn tỉnh, chỉ kéo chặt vòng tay ôm lấy eo hơn. Làn da nóng ấm áp sát, ngầm khẳng định mối quan hệ mật giờ đây khác xưa.
Phải khó khăn Vi Gia Dịch mới gỡ cánh tay của Triệu Cạnh để rời giường. Triệu Cạnh đột nhiên tỉnh một chút, đưa tay túm lấy áo choàng của , định kéo giường. Vi Gia Dịch vội sân bay, thời gian cho phép lề mề. Anh nhặt chiếc gối ôm đất nhét tay Triệu Cạnh. Nhìn chiếc gối cánh tay của Triệu Cạnh siết chặt đến biến dạng, Vi Gia Dịch suýt bật , lầm bầm vài câu rõ. Vi Gia Dịch cúi xuống, hôn nhẹ lên má Triệu Cạnh: "Anh ngủ tiếp ." Triệu Cạnh đáp lời, thậm chí còn : "Được ." Sau đó ngoan ngoãn ôm gối, động đậy nữa.
Trong phòng tắm, Vi Gia Dịch gần như dám gương. Bộ đồ chuẩn mặc cổ áo quá thấp, khiến tủ tìm chiếc áo dài tay kín đáo nhất. Thay xong, kiểm tra thứ cẩn thận, để một mảnh giấy cho Triệu Cạnh, dán lên cửa phòng ngủ, xách hành lý xuống lầu.
Suốt nhiều năm qua, vì công việc, Vi Gia Dịch thường xuyên vội vã về về. Buổi sáng tỉnh dậy và buổi tối ngủ thường ở hai múi giờ khác , từng cảm thấy gì đáng để luyến tiếc.
Trong phòng chờ sân bay, khi chuyện điện thoại với quản lý, cả hai xác nhận một vài hợp đồng và công việc mới. Kết thúc cuộc gọi, Vi Gia Dịch ngẫm nghĩ hồi lâu quyết định: "Anh Hứa, em nhận nhiều công việc trong thành phố hơn."
"Gia Dịch, đang yêu ?" Người quản lý nhạy bén nhận ngay.
Vi Gia Dịch phủ nhận, khẽ : "Sẽ ảnh hưởng đến công việc ."
" quen đó ?" Người quản lý hỏi.
Vi Gia Dịch đáp: "Có."
"Gia Dịch.” quản lý việc trong giới nhiều năm, chứng kiến ít cặp đôi tan hợp, ngập ngừng như nên gì, cuối cùng vẫn khuyên: “Lần đầu yêu đương, nếu thể kiềm chế thì nên kiềm chế. Cậu đang trong giai đoạn thăng tiến, nếu vì mà hy sinh quá nhiều, cuối cùng chịu thiệt vẫn là bản ."
Vi Gia Dịch đáp: "Em mà." vẫn giữ nguyên ý định. Người quản lý thở dài: " sẽ cố gắng giúp sắp xếp, nhưng cũng hiểu, thể nhiều việc như ."
Cúp máy, Vi Gia Dịch nhận tin nhắn từ Triệu Cạnh: "Vi Gia Dịch, đầu bếp nước soda trong tủ lạnh của em hết hạn ."
"Anh thấy mảnh giấy em để ?" Vi Gia Dịch hỏi.
"Dĩ nhiên.” Triệu Cạnh trả lời: “Dù em , cũng sáng sớm em nhét gối tay trốn , còn sẽ nhớ ."
Những lời vốn bình thường khi yêu, qua cách Triệu Cạnh , khiến Vi Gia Dịch đỏ bừng mặt. May là nhắn thêm: "Anh cũng sẽ nhớ em."