[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:01
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Cạnh một chiếc ghế dài bằng sắt, tựa lưng ghế.
Mặt trời lên cao, nắng nóng bắt đầu thiêu đốt mặt đất, chiếc ghế cũng nóng dần lên. Trên mặt đất lác đác vài con cá c.h.ế.t, mùi tanh hôi bốc lên, và cảm thấy dường như còn mùi thối rữa, khiến thời gian chờ đợi dài như vô tận.
Vi Gia Dịch rời năm phút, bao lâu nữa mới . Khắp Triệu Cạnh đầy những vết thương rát bỏng, chân trái thì chẳng thể nhúc nhích. Mỗi phút giây trôi qua càng khiến cảm thấy sự chờ đợi là quá sức chịu đựng.
Cuộc sống gần ba mươi năm qua của Triệu Cạnh là một con đường bằng phẳng, chút trở ngại. Anh từng chịu khổ về thể xác, ngay cả khi học bơi cũng bao giờ sặc nước. giờ đây, dính đầy bùn đất, chân thương thể tự , ghế chờ đến cứu. Điều khiến thể chấp nhận là duy nhất thể dựa lúc chính là Vi Gia Dịch. Triệu Cạnh cảm thấy cả thể xác lẫn lòng tự tôn của đều tổn thương.
Ánh nắng gay gắt khiến nhắm mắt. Cảm thấy khó chịu, bèn cầm chiếc khăn của Vi Gia Dịch đắp lên mặt. Trong cơn đau nhức mờ mịt, chua chát nghĩ, hóa đây là cơ hội để Vi Gia Dịch tiếp cận .
Lần đầu tiên gặp Vi Gia Dịch là trong một buổi tiệc mùa xuân ở trường đại học, nhân dịp sinh nhật của một bạn. Khi , công ty của Triệu Cạnh phát triển, công việc bận rộn đến mức hiếm khi gặp cha . Hôm đó là Chủ Nhật, bạn thuê xe riêng đến đón, buổi tiệc chỉ vài thiết nên mới .
Tiệc tổ chức trong một nhà kính giữa vườn hoa, thật sự đông , hầu hết đều là quen. Chỉ một dường như thiết với tất cả nhưng là mà Triệu Cạnh từng gặp. Người đó nhuộm tóc màu bạc, pha thêm vài sợi màu mè, trông như một con kỳ nhông lòe loẹt. Dáng cao gầy, mặc đồ rộng thùng thình, tay cầm máy ảnh, ngừng chụp hình.
Triệu Cạnh hỏi bạn : "Đó là ai?"
Bạn ngạc nhiên hỏi : "Vi Gia Dịch, ?"
Lúc , ống kính máy ảnh của Vi Gia Dịch về phía họ và chụp một bức hình của và bạn . Triệu Cạnh chần chừ, bước tới yêu cầu xóa ảnh.
Bạn lúng túng bên, mặt gượng gạo, còn Vi Gia Dịch chỉ ngẩn một chút xóa ngay. Như thể gì xảy , vẫn tươi đưa tay bắt, hòa nhã : "Xin chào, là Vi Gia Dịch, xin vì chụp vu vơ. Rất vui gặp ."
Triệu Cạnh con mắt sắc sảo, ngay lập tức nhận Vi Gia Dịch là kiểu khéo miệng, khôn khéo, ham danh lợi, bề ngoài một đằng, trong lòng một nẻo, loại mà cha gọi là kẻ hai mặt. Vì , bắt tay, cũng chẳng buồn đáp , chỉ thẳng đến chỗ .
Hôm đó Vi Gia Dịch rời sớm, Triệu Cạnh cứ nghĩ lẽ cả đời sẽ gặp . Ai ngờ vài năm , Vi Gia Dịch nổi lên như một nhiếp ảnh gia thời trang nổi tiếng, tận dụng mối quan hệ để vươn lên, đến cả cũng trở thành quen của .
May mà Triệu Cạnh vốn ít tham gia các sự kiện công khai, nếu bắt ép đến dự đám cưới của Lý Minh Miễn thì Vi Gia Dịch sẽ chẳng cơ hội tiếp cận nữa.
Triệu Cạnh nghĩ đến đây, bất chợt cảm thấy may mắn. Nếu là cha ở đây, chắc chắn khó lòng sống sót qua cảnh nguy hiểm như .
Chiếc khăn đắp mặt nóng lên, Triệu Cạnh nhấc tay bỏ xuống. Cơn đau khiến nghi ngờ vết thương thể nhiễm trùng, cơ thể dường như đang phát sốt. Anh lục tìm trong túi sơ cứu của Vi Gia Dịch, hy vọng t.h.u.ố.c giảm đau nhiệt kế thì bỗng tiếng khe khẽ.
Ngẩng đầu , thấy gì đó động đậy đám cây đổ nát. Anh lên tiếng: "Có ai ?"
Tiếng động ngưng , một giọng lẫn trong tiếng nức nở đáp điều gì đó rõ. Một lát , từ phía đám cây, một bé gầy gò chui .
Cậu bé bước gần, và Triệu Cạnh nhận đó là một đứa trẻ bản địa, bảy, tám tuổi, mặc áo, chỉ chiếc quần ngắn rộng thùng thình, chân tay đều đầy vết xước.
Khuôn mặt lấm lem bùn đất, hai dòng nước mắt chảy dài như hai vệt sạch má. Cậu bé lắp bắp hỏi bằng tiếng Anh: "Anh thấy bố em ?"
" bố em là ai.” Triệu Cạnh đáp nhẹ nhàng.
"Bố em đêm qua trực đêm ở khách sạn, em ngủ trong phòng của ông . Nước tràn cuốn em mất, em nhưng thấy bố cả." Cậu bé đứt quãng, giọng nghẹn ngào.
Triệu Cạnh vẫn bố bé là ai, bèn bảo: "Lại đây cạnh , chúng cùng đợi."
Cậu bé ngoan ngoãn xuống bên cạnh. Thấy tay vài vết thương sâu, Triệu Cạnh bảo yên, lấy chai nước còn mà Vi Gia Dịch dặn kỹ dùng để rửa mặt, cẩn thận đổ lên vết thương cho .
Vi Gia Dịch lúc lục tìm trong đống đổ nát của nhà hàng và tìm vài chai nước suối. Anh bước đường lớn lâu thì thấy một chiếc xe tải cứu hộ tiến gần. Trên xe là hai dân bản địa. Họ cho nhờ hai nhân viên phát hiện nước biển rút nên báo động kịp thời, hầu hết khách và nhân viên sơ tán lên núi. Hiện tại, đội cứu hộ đều đang tập trung ở phía ngôi làng.
"Đêm qua ở khách sạn tổ chức đám cưới đúng ?" lái xe tên Nick hỏi: “Chú rể một quan trọng kẹt khách sạn, kịp đưa ngoài, sống c.h.ế.t thế nào. Cậu trả tiền thuê chúng đến đây kiểm tra xem . và Watt cứ nghĩ còn ai sống sót, nào ngờ vẫn còn ở đây."
Vi Gia Dịch cũng bất ngờ, bởi mà Lý Minh Miễn nhắc đến . Anh thầm nghĩ chắc hẳn Lý Minh Miễn hề nhớ đến .
Anh kéo dài câu chuyện, chỉ với hai về t.h.i t.h.ể của Mario và đàn ông gãy chân đang chờ cứu trợ ở cuối đường.
Ngồi lên xe của Nick, Vi Gia Dịch chỉ đường cho họ. Khi xe nửa đường thì gặp một cây chắn ngang. Vi Gia Dịch và Watt đành mang cáng xuống xe và bộ về phía Triệu Cạnh.
Dưới nắng gay gắt, họ lách qua đám cây đổ và thấy Triệu Cạnh bệt đất bên cạnh chiếc ghế dài, ghế là một bé. Cậu bé đang cúi xuống, đưa tay , còn Triệu Cạnh thì cầm chai nước suối dội lên cho . vì tiết kiệm, chỉ trong chốc lát chai cạn mà tay bé vẫn còn dính bùn đen.
"Triệu Cạnh." Vi Gia Dịch gọi, mắt lướt qua bé.
Triệu Cạnh ngẩng đầu lên, bộ dạng đầy bụi bẩn, sắc mặt khó chịu: "Sao giờ mới tới? Đây là đứa bé gặp, bố nó mất tích. Cậu mang nó cùng luôn."
Anh gật đầu chào Watt, lịch sự mà xa cách, giống cứu, mà như một vị lãnh đạo đang đ.á.n.h giá nhân viên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-3.html.]
Anh đưa tay về phía Vi Gia Dịch, rụt trong tay áo, ám chỉ Vi Gia Dịch giúp dậy. Vi Gia Dịch giả vờ hiểu, thò tay trong tay áo và nắm lấy tay . Sắc mặt Triệu Cạnh đổi, vẻ nhẫn nhịn lắm mới nổi đóa. Vi Gia Dịch nén , giữ vẻ mặt nghiêm túc cùng Watt đưa Triệu Cạnh lên cáng.
Triệu Cạnh vóc dáng cao lớn, nhưng khi cáng thể yên, nhấc lên đổi tư thế, khiến Vi Gia Dịch giữ chặt đến mỏi nhừ.
Cậu bé một bên, ý định theo. Vi Gia Dịch để ý thấy, bèn cúi xuống hỏi nhỏ: "Tên em là gì? Người nhà em còn ai ở đây ? Có cùng bọn ?"
"Em tên là LiNi.” Cậu bé đáp: “Em tìm thấy bố. Bố em ở khách sạn, em tìm ông ."
Vi Gia Dịch chợt nhớ đến t.h.i t.h.ể đặt sofa, trong lòng thoáng chột , hỏi: "Bố em tên gì?"
LiNi gầy gò, đôi mắt to tròn như mắt nai, mái tóc xoăn ngắn ôm sát da đầu. Cậu ngước lên Vi Gia Dịch, đáp: "Tên là Mario."
Tay Vi Gia Dịch bám chặt cáng, còn Watt vì quá bất ngờ mà lỏng tay, suýt nữa Triệu Cạnh rơi xuống. Triệu Cạnh thót tim, sợ ngã tổn thương thêm cái chân gãy, tức giận sang Vi Gia Dịch: "Vi Gia Dịch, cái trò gì đấy?"
"... Bố em qua đời ." Vi Gia Dịch nhẹ nhàng với Triệu Cạnh bằng tiếng Trung.
Triệu Cạnh lập tức im lặng.
Nick lái xe bán tải tận đại sảnh phá hủy của khách sạn. Sau khi để LiNi và Triệu Cạnh yên vị trong xe, Vi Gia Dịch cùng Watt cẩn thận quấn t.h.i t.h.ể Mario trong một tấm vải trắng đặt thùng xe. Đóng nắp thùng , họ im lặng trở về chỗ .
Không ai nỡ phá vỡ bầu khí nặng nề, chỉ Triệu Cạnh dám nhận trách nhiệm, đơn giản giải thích tình hình cho LiNi. Cậu bé im lặng một lúc, , giấu mặt trong xe mà thầm.
Chiếc xe tải lăn bánh con đường gồ ghề, tiến về phía ngọn núi. Vi Gia Dịch gần cửa sổ, cúi đầu khử trùng vết thương cho LiNi, thoáng thấy bên đường là những gốc cây đổ rạp, lớn nhỏ ngổn ngang.
Trong đầm lầy, những mảnh vỡ bê tông, xe lật, xoong nồi, ghế gãy, những đang quỳ , những t.h.i t.h.ể rải rác, tất cả chìm trong một sự hoang tàn vô hồn. Khung cảnh ảm đạm đến mức khiến dám lâu.
Gió thổi qua mang theo mùi tanh nồng và vị mặn, lướt qua mặt Vi Gia Dịch. Một cảnh tượng đau đớn mà chân thực đến khó quên, như một cơn ác mộng cách nào thức tỉnh.
Ra khỏi khu dân cư, dọc đường núi, khí dần trong lành và bớt ngột ngạt hơn.
Nick lên tiếng : " cứu hộ trong khu dân cư. Giờ sẽ đưa các đến trạm y tế . Chỗ đó cách khá xa nơi chú rể đang ở, nên khi nào sóng, các tự liên hệ nhé."
Không lâu , rẽ một con đường nhỏ núi, dừng xe bên cạnh một căn nhà tạm đơn sơ. Trên bãi đất trống xung quanh, nhiều xe tải đang chở thương xuống, từng dìu khỏi xe. Nick sẽ đưa LiNi về làng để tìm , Vi Gia Dịch đành đỡ Triệu Cạnh bên trong.
Cảnh tượng trong phòng y hệt địa ngục. Màn che căng lên ở nhiều nơi, khí nồng nặc mùi m.á.u tanh và chất khử trùng, tiếng rên rỉ đau đớn vang lên ngớt.
Vi Gia Dịch và Triệu Cạnh im lặng. Một cô gái đến gần, tay cầm sổ, nhanh: "Anh thương ở ?"
"Chân .” Vi Gia Dịch trả lời: “Chắc là gãy xương."
"Các đến khu ghế đợi bên , lát nữa sẽ gọi." Cô gái ghi chỉ hàng ghế trống chỉ còn hai chỗ, xé một tờ giấy nhỏ đưa cho Vi Gia Dịch.
Vi Gia Dịch thoáng qua, giấy ghi "21", bèn hỏi: "Xin hỏi bao lâu nữa mới tới lượt?"
"Ít nhất cũng một tiếng." Cô gái vội vã rời .
Vi Gia Dịch cõng Triệu Cạnh đến chỗ ghế gỗ .
Lần Triệu Cạnh hề càu nhàu như Vi Gia Dịch dự đoán, lẽ vì chân quá đau nên im lặng ghế, hé một lời nào trong suốt hai phút.
Cuối cùng cũng nghỉ ngơi, Vi Gia Dịch lấy chiếc điện thoại màn hình nứt , thấy sóng nhích thêm một vạch nhưng vẫn thể gửi tin nhắn gọi điện. Không quản lý và nhóm của đang lo lắng tìm kiếm .
Khi đang bồn chồn thì bỗng Triệu Cạnh lịch sự hỏi bệnh cạnh: "Xin , thấy khăn của chị ướt, ở đây chỗ nào để giặt rửa ?"
"Có đấy." Người phụ nữ trung niên vui vẻ đáp: "Qua cánh cửa một phòng rửa mặt đơn sơ."
... Được yên tĩnh cũng chỉ hai phút. Trong đầu Vi Gia Dịch lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo.
Quả nhiên, Triệu Cạnh , yêu cầu: "Còn lâu mới đến lượt, đưa rửa mặt ."
Vi Gia Dịch vô thức bấm của Lý Minh Miễn, hy vọng tìm một vị cứu tinh giúp thoát khỏi Triệu Cạnh, nhưng thành công. Số vẫn thể liên lạc .
Nhìn ánh mắt kiên định đầy kiêu hãnh của Triệu Cạnh, Vi Gia Dịch bao giờ thấy khao khát xin nghỉ ốm vì chấn thương đến thế.