[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 23

Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:21
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khu vực nghỉ ngơi ít nhân viên truyền thông, Vi Gia Dịch thể để Triệu Cạnh tiếp tục chú ý bèn cúp máy, vòng phía cây thông Noel định đưa đến một khu vực khuất tầm .

Thấy chuyển chỗ, Triệu Cạnh đột nhiên "Đợi chút", với tay . Vi Gia Dịch thấy lấy một cây nạng từ bức tường .

Vi Gia Dịch khỏi ngạc nhiên. Có vẻ như Triệu Cạnh để ý về điều , lập tức giải thích: "Bác sĩ bắt dùng thêm vài ngày, cũng ép mang theo. tự bộ . Hai tháng nữa chạy marathon cũng thành vấn đề."

"... Tốt nhất vẫn nên theo lời bác sĩ, phục hồi là quan trọng.” Vi Gia Dịch , định thêm vài bước, thấy Triệu Cạnh yên nhúc nhích để nhấn mạnh tình trạng của , đành kéo tay một cái, đưa khỏi tầm của khu vực nghỉ ngơi.

Hai trốn cây thông Noel, Triệu Cạnh và Vi Gia Dịch gần . Anh cúi xuống tay Vi Gia Dịch, nhẹ nhàng hỏi: "Kéo gì?"

Trông như sắp hiểu lầm nên Vi Gia Dịch vội buông tay, tâm trí mơ hồ cũng trở nên rõ ràng hơn, : "Ở đó quá nhiều ." Rồi hỏi: "Anh đến đây tìm ?"

"Không thì ?" Triệu Cạnh buông tay, vẻ vui. Nghe câu hỏi của thì càng hài lòng, hỏi : " đến để đặt vài chiếc váy hội đính kim cương chắc?"

"Không đến thì chờ về nhà ? Lần gặp một tiếng biến mất mười ngày.” Triệu Cạnh ấm ức, dứt, lạnh lùng trách mắng: “Vi Gia Dịch, là kẻ cuồng công việc ?"

Vi Gia Dịch trách mắng cả buổi, cũng rõ tại Triệu Cạnh tự tin đến thế. Rõ ràng hai xác định quan hệ gì, tại thường xuyên gặp ? vẫn lên tiếng xin : "Xin , cuối năm nay thực sự bận, nửa cuối tháng hai ngày nghỉ, sẽ tìm , ?"

Vừa thấy Triệu Cạnh còn định trách mắng thì điện thoại Vi Gia Dịch rung lên. Anh thở phào nhẹ nhõm, lấy xem, là trợ lý của khách hàng gọi. Anh đưa cho Triệu Cạnh xem một cái : "Khách hàng." Sau đó mới nhận cuộc gọi.

Trên sân khấu, buổi biểu diễn kết thúc, khách hàng cần chuẩn chụp ảnh mười phút nữa.

Vi Gia Dịch cúp máy, với Triệu Cạnh. Anh lạnh nhạt : "Cậu việc ." Rồi cầm nạng, đầu về phía bàn dài của . Đến gần, Vi Gia Dịch thấy bắt đầu dùng nạng chạm đất, chỉ chạm vài cái qua loa, trở bên cạnh .

Vi Gia Dịch nghĩ Triệu Cạnh gì với , nhắc đến , cảm thấy đầu đau nhức, nhưng công việc đang chờ nên tạm gác , về phía trợ lý của khách hàng.

Kết thúc buổi chụp ảnh, Vi Gia Dịch giao ảnh cho xử lý, cùng đội của khách hàng sàng lọc ban đầu. Sau khi chỉnh sửa xong cũng gần mười giờ, bữa tiệc tối cũng kết thúc.

Công nhân đang dọn dẹp sân khấu, xếp chồng các bát đĩa lên , hoa trang trí sân khấu tháo gần hết, để lộ phần khung. Hơi thở xa hoa và giàu tan biến, những còn đều là việc.

Vi Gia Dịch lấy điện thoại , thấy một tiếng , Triệu Cạnh nhắn: " ." Một lát gọi nhẹ Vi Gia Dịch, : "Ở khách sạn do thương hiệu sắp xếp, ngay kế bên."

Xung quanh cũng vài đồng nghiệp thiết, gần như xử lý xong ảnh. Họ rủ ăn khuya, bàn ăn ở . Vi Gia Dịch tham gia cuộc thảo luận, nhắn cho Triệu Cạnh: "Anh ngủ ?"

Một nhiếp ảnh gia với Vi Gia Dịch tên là A Lương cũng ở khu vực nghỉ ngơi. Anh thu dọn thiết xong, đột nhiên hỏi: "Gia Dịch, lúc nãy chuyện với là nam minh tinh nào , quen, nhưng nghĩ mãi ."

"Anh Lương, còn minh tinh mà nhớ ?" Tiểu Trì, trợ lý của Vi Gia Dịch, cũng quen với , bèn đùa: “ thấy, mới ?"

" cũng thắc mắc.” A Lương nhíu mày: “Ngoại hình như , nổi tiếng nhỉ?"

"Đó là Triệu Cạnh.” Vi Gia Dịch cứng họng : “CEO của Phổ Trường Công nghệ, con trai của bà Lý."

"Ồ!" A Lương bừng tỉnh, về phía Vi Gia Dịch.

Trước khi kịp hỏi, Vi Gia Dịch giải thích: "Trước đây l..m t.ì.n.h nguyện viên đảo Budele, từng chụp ảnh cho , nhưng cuối cùng sử dụng."

A Lương như nhớ : " , lúc đó giám đốc cấp cao của họ gây chuyện khi say ? Phổ Trường Công nghệ đăng một tin cứu trợ, rằng sếp của họ l..m t.ì.n.h nguyện viên. còn nghĩ chiêu PR khá , nhưng đó thấy gì nữa."

"Con trai nhà đại gia nuông chiều từ nhỏ, chịu nổi môi trường đó, quen việc tay chân như chúng .” Một ánh sáng bên cạnh cũng tham gia câu chuyện: “ thấy Gia Dịch chia sẻ ảnh, thật, kêu , khi cũng trụ ."

"Anh ở đó hai tuần.” Vi Gia Dịch : “PR đăng bài."

A Lương ngạc nhiên: "Thật ?"

Vi Gia Dịch "ừ" một tiếng. Người ánh sáng thấy, tiếp tục mô phỏng vị CEO say rượu gây chuyện, cả nhóm phá lên. Vi Gia Dịch cúi đầu điện thoại, Triệu Cạnh trả lời: "Chưa ngủ."

"Đi thôi, ăn khuya thôi.” A Lương đeo túi, gọi Vi Gia Dịch.

Vi Gia Dịch với : " còn việc xong, dẫn Tiểu Trì ăn gì đó nhé, lâu gặp, mời." Anh đưa thẻ cho Tiểu Trì, đợi họ rời mới đeo túi, chậm rãi rời khỏi phòng tiệc, dọc hành lang một lúc, đến khu vực phòng khách sạn, thang máy, gọi điện cho Triệu Cạnh. Triệu Cạnh máy ngay, Vi Gia Dịch hỏi: "Triệu Cạnh, ở tầng mấy?"

"Tầng 19, rốt cuộc khi nào mới xong việc?" Giọng Triệu Cạnh lắm.

Vi Gia Dịch định thẻ phòng, thể lên lầu, một nhân viên khách sạn tới, thấy thẻ việc của Vi Gia Dịch, tưởng cũng tham gia tiệc tối và ở khách sạn, bèn quẹt thẻ cho , hỏi: "Thưa , ở tầng mấy?"

Vi Gia Dịch : "Tầng 19, cảm ơn."

Đầu bên Triệu Cạnh im lặng. Thang máy lên, vài giây, Triệu Cạnh với : " ở phòng 1902."

Vi Gia Dịch , gì nữa, cũng cúp máy. Nhân viên khách sạn xuống ở tầng mười, đợi thêm một chút, Vi Gia Dịch đến tầng 19, dọc hành lang, nhanh cửa phòng 1902.

Triệu Cạnh ngủ, nhưng thực tấm biển "Xin đừng phiền" cửa sáng.

Vi Gia Dịch gõ cửa, lâu , cửa mở một khe nhỏ. Triệu Cạnh thậm chí còn khóa cửa, xác nhận là Vi Gia Dịch qua khe mới đóng , tháo khóa mở hẳn .

Vi Gia Dịch khỏi kinh ngạc với ý thức an của Triệu Cạnh, cúp máy.

Triệu Cạnh mặc áo choàng tắm màu xám nhạt mềm mại như đang chuẩn ngủ, mở cửa lớn, trông vui vui, với Vi Gia Dịch: "Xong việc trễ thế."

Vi Gia Dịch an ủi : "Xin , để đợi lâu ."

Triệu Cạnh hừ một tiếng bước trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-23.html.]

Phòng rộng, ngoài phòng ngủ còn gian tiếp khách, với bộ sofa kiểu châu Âu. Trên bàn đặt quà từ thương hiệu, Triệu Cạnh động . Cây nạng bỏ một bên, tựa tường.

Anh xuống sofa Vi Gia Dịch, mở miệng đầy kiêu ngạo, câu đầu tiên là: "Chẳng lát nữa còn máy bay ? Muộn thế vẫn đến tìm , gì nhất định hôm nay ?"

Giống như việc tự đuổi theo Vi Gia Dịch đến nơi chụp ảnh chẳng qua chỉ là tiện đường, còn Vi Gia Dịch đến khách sạn của thì là vì tình cảm sâu đậm thể bày tỏ. Dù chính với Vi Gia Dịch chỗ ở.

Vi Gia Dịch vốn đến xem Triệu Cạnh giận , chỉ an ủi nên nghĩ nhiều, nhưng Triệu Cạnh thì đầu đau thêm.

phản ứng mạnh như gặp về chủ đề , chỉ cảm thấy buồn . Anh tiến gần Triệu Cạnh một chút, xuống, cúi đưa điện thoại với lịch trình cho xem: " đến tìm để duyệt lịch nghỉ phép của . sẽ về ngày 16, ngày 17 thể nghỉ, cơ hội gặp ?"

Triệu Cạnh thấy điều , rõ ràng hài lòng lắm nhưng thể hiện . Anh cầm lấy điện thoại của Vi Gia Dịch, xem vài : " sẽ bảo thư ký sắp xếp."

Sau đó trả điện thoại cho Vi Gia Dịch, ngẩng lên : "Chắc sẽ cơ hội."

Vi Gia Dịch và khá gần .

Triệu Cạnh ngẩng lên, phát hiện cách giữa hai quá gần, lập tức ngả lưng về một chút, bắt đầu thực hiện tiêu chuẩn giữ cách của . Vi Gia Dịch cảm thấy đôi khi quan điểm đạo đức của Triệu Cạnh rõ ràng, thể hiện rõ như mà vẫn chịu lợi dụng chút nào.

Vi Gia Dịch , thấy hành động của Triệu Cạnh chút ngốc nghếch, cũng nghĩ nhiều, tiến gần thêm chút nữa, cố ý hỏi: "Sao thế, lưng thoải mái ?"

Mặt Triệu Cạnh trở nên khó tả, Vi Gia Dịch ép ngả thêm chút nữa, trông ngây ngô. Vi Gia Dịch bỗng tỉnh , thẳng , đồng hồ xuống chiếc sofa khác, hỏi : "Anh nghỉ ngơi ?"

"Không.” Triệu Cạnh Vi Gia Dịch, vẻ tự nhiên vì sự gần gũi và rời xa đột ngột của , nhưng vẫn bướng bỉnh: “Mới mấy giờ chứ?"

Rồi : "Tối nay ở bữa tiệc gặp nhà thiết kế, bảo giúp tượng Phật bình an thành mặt dây chuyền để mang theo cho tiện lợi. Anh sẽ đưa cho vài thiết kế, đến lúc đó chọn một cái nhé."

Ánh mắt của Triệu Cạnh ngay thẳng. Vi Gia Dịch ngạc nhiên. Anh bao giờ gặp loại như , thực sự còn nguy hiểm hơn cả vực thẳm, nhưng trông vô cùng an .

Trong khoảnh khắc, Vi Gia Dịch cảm thấy thứ bằng cơn sóng thần còn hơn.

Lúc đó chỉ cần tránh Triệu Cạnh là . Dù Triệu Cạnh thích mặt nhưng bao giờ cản trở sự phát triển sự nghiệp của Vi Gia Dịch. Dù , của Triệu Cạnh tìm Vi Gia Dịch chụp ảnh, cũng phản đối.

Một lúc cảm thấy đang bắt nạt một kẻ ngốc hiểu chuyện. Nếu bắt nạt kẻ ngốc sẽ kẻ ngốc bắt nạt. Muốn tự bảo vệ , cuộc sống bình thường, tàn nhẫn với cả Triệu Cạnh và chính , nếu sớm muộn cũng gặp rắc rối.

thật sự thể ? Trong lòng Vi Gia Dịch một giọng hỏi, thật sự thể thử ?

Lý trí bảo rằng thể, sẽ c.h.ế.t chỗ chôn. Một giọng khác , nếu trong im lặng, ai , phát hiện thì , lén thử một chút, kiểm soát rủi ro ?

Vi Gia Dịch cứ thế giọng thuyết phục, trong lòng d.a.o động, nhưng thể quyết định ngay lập tức, chỉ xem đó như một lựa chọn.

Triệu Cạnh suy nghĩ trong lòng Vi Gia Dịch, bắt đầu nhắc những gì học về nhiếp ảnh gần đây, hỏi Vi Gia Dịch, nếu ngày 17 rảnh cả ngày, ngoài tham quan phòng trưng bày tư nhân còn thể gì nữa.

Nói một hồi, vẻ buồn ngủ, giọng nhỏ dần.

Vi Gia Dịch gọi tên , Triệu Cạnh "ừm" một tiếng, Vi Gia Dịch, đột nhiên nhận vẫn còn đeo máy ảnh. Hơn nữa dậy, tinh thần tỉnh táo hơn một chút, vẻ mặt vui: "Cậu định ?"

"Không.” Vi Gia Dịch tháo máy ảnh , đặt lên bàn, : “ thấy mệt , đừng cố nữa, phòng ngủ , sẽ xử lý chút công việc ở đây, đợi ngủ sẽ ."

Triệu Cạnh gì, Vi Gia Dịch đỡ dậy, kéo phòng ngủ.

Phòng ngủ chuẩn , ánh đèn mờ và ấm áp. Vi Gia Dịch kéo đến giường, ấn vai để xuống, : "Trước khi ngủ sẽ , ngủ nhé?"

Triệu Cạnh dễ dỗ khi buồn ngủ, cũng cãi nữa, : "Ừ."

Vi Gia Dịch thấy chuẩn xuống, bèn kéo cửa trượt phòng ngủ . Anh chỉnh sửa ảnh một lúc thì Tiểu Trì nhắn tin, họ ăn xong, hỏi Vi Gia Dịch: "Anh Gia Dịch, ? mấy giờ đến đón sân bay?"

Vi Gia Dịch nghĩ một lát : "Cậu đến cửa lớn khách sạn đón nhé."

Sau đó tắt đèn phòng khách, nhẹ nhàng kéo cửa , tới bên giường Triệu Cạnh. Hơi thở của đều đặn. Anh ngay ngắn, nhưng vì cao lớn nên chiếm một phần lớn của chiếc giường.

Chỉ đèn ngủ gầm giường còn sáng, ánh sáng yếu. Triệu Cạnh nhắm mắt, do đường nét sâu nên dù trong bóng tối, Vi Gia Dịch vẫn thể thấy đường nét chân mày, sống mũi và đôi môi vẻ bướng bỉnh của .

Vi Gia Dịch nghĩ nhiều, đưa tay chạm má Triệu Cạnh.

Ấm áp, mềm mại, theo nhịp thở mà truyền ấm và áp lực lên đầu ngón tay Vi Gia Dịch. Anh khẽ xoa, cảm nhận chút râu lởm chởm, Triệu Cạnh đang ngủ mắt trở nên thật hơn.

Vi Gia Dịch đưa tay lên nhẹ nhàng đặt xuống, chạm nhẹ một cái thu tay , rón rén ngoài, mang túi xuống lầu.

Tiểu Trì còn tới, Vi Gia Dịch đợi ở cửa lớn một lúc. Xung quanh trở nên yên tĩnh, cây cỏ và đài phun nước đều chỉ là những mảng tối đen, khí còn vương vấn chút mùi hoa tươi, nhưng sự xa hoa và lộng lẫy của tối nay, trong đêm khuya còn dấu vết.

Vi Gia Dịch quen với cảnh , khoanh tay, thẫn thờ. Mấy năm qua, thường là một trong những rời cuối cùng, qua những bữa tiệc danh vọng , thực sự quá nhiều mối liên hệ. Anh cũng đến quá gần.

Chờ bao lâu thì Tiểu Trì đến đón sân bay. Chuyến bay dài sáu tiếng, đủ để ngủ một giấc. Tỉnh dậy nghĩ tiếp , hoặc đợi xong công việc nghĩ, gặp tới nghĩ. Dù "thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng", Vi Gia Dịch lập kế hoạch như .

Cho đến khi thắt dây an , lấy điện thoại .

Anh vốn chỉ định xem qua một chút, ngờ thấy tin nhắn Triệu Cạnh gửi ba phút .

"Cậu thì cứ .” Triệu Cạnh : “Lén lút phòng sờ qua sờ , là con lợn cũng cho tỉnh giấc."

 

Loading...