[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 20:
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:18
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vài ngày khi về nhà, Triệu Cạnh tháo nẹp chân, đổi sang dùng nạng khuỷu tay, tự nhiên hơn nhiều. Tình hình tài chính và hoạt động hàng năm của công ty định và đang đà tăng trưởng. Mặc dù cuối năm bận rộn, Triệu Cạnh vẫn nhẹ nhàng đối phó, việc đều suôn sẻ, tuy nhiên tâm trạng của vẫn thật sự thoải mái.
Nguyên nhân là từ khi Vi Gia Dịch bắt đầu việc, ban ngày bận đến mức hầu như nhắn tin cho Triệu Cạnh. Buổi tối cũng tùy thời gian kết thúc công việc, nếu xong muộn, sáng hôm mới liên lạc với Triệu Cạnh.
Dĩ nhiên, cho cùng, tất cả là vì Vi Gia Dịch quá quan tâm đến Triệu Cạnh.
Đêm đầu tiên Vi Gia Dịch chụp ảnh cao nguyên, hai giờ sáng xong việc, nhắn tin trả lời Triệu Cạnh, may tỉnh giấc.
Triệu Cạnh như mộng du gọi điện cho , dường như sợ. Vì Vi Gia Dịch lo lắng cho giấc ngủ của Triệu Cạnh, sợ ngủ ngon, yêu cầu tắt chuông điện thoại khi ngủ, và nhắn tin cho lúc nửa đêm nữa.
Vì Vi Gia Dịch quan tâm như , Triệu Cạnh cũng tiện can thiệp phản đối nhiều, chỉ ghi nhớ thời gian Vi Gia Dịch về thành phố, chủ động hẹn gặp, trong quá trình tiếp xúc dần dần dẫn dắt Vi Gia Dịch, một từng yêu đương, chấp nhận tình cảm của .
Đêm khi rời đảo Budele, Triệu Cạnh cũng từng gợi chuyện, nhưng Vi Gia Dịch say, mới vài câu ngủ gục cửa kính xe.
Chủ nhật là ngày Vi Gia Dịch trở về, chuyến bay của hạ cánh lúc bảy giờ tối.
Chiều hôm đó khi kết thúc buổi phục hồi chức năng, Triệu Cạnh về nhà bố ăn cơm. Trong bữa ăn, hỏi về việc đổi ảnh đại diện: "Trước đây hai bức ảnh đều mà? Mẹ thích bức ảnh Vi Gia Dịch chụp con bế đứa trẻ. Chiều nay con còn gọi điện cho , gì mà Lý Minh Thành bảo, cái máy ảnh trong ảnh đại diện mới của con là của nó."
"Của nó cái gì mà của nó?" Triệu Cạnh lạnh lùng : “Tiền mừng cưới đưa cho nó đủ mua hai mươi cái . Lúc sóng thần đến thì để con trong biệt thự, còn mặt mũi nào mà đòi cái máy ảnh?"
Thấy con trai vui, bố chuyển chủ đề: "Bức ảnh bế đứa trẻ đó quả thật . Triệu Cạnh, cái máy ảnh trong ảnh đại diện hiện tại của con ý nghĩa gì ?"
Tính cách của Triệu Cạnh thẳng thắn, quang minh chính đại, bao giờ giải thích quá nhiều về hành động của . Hơn nữa, mối quan hệ giữa và Vi Gia Dịch xác định, tiện sớm, trả lời bố: "Lần hẵng ." Rồi cúi đầu tiếp tục ăn.
Sau bữa ăn, vốn định dạo quanh phòng trưng bày của để chụp vài tấm ảnh, chờ Vi Gia Dịch gọi điện. phòng trưng bày khá lớn, cần nhanh chóng dưỡng lành chân, thể nhiều, nên nữa. Anh chỉ cùng bố xem tin tức một lát, đến bảy giờ hai mươi, mở điện thoại hỏi Vi Gia Dịch: "Bao giờ xong bữa ăn?"
Anh thấy Vi Gia Dịch đang nhập tin nhắn, dường như gõ nhiều chữ, nhưng gửi đến chỉ một câu: "Mệt quá, ăn nữa, định về nhà ."
Khung ảnh mà Triệu Cạnh chuẩn sẵn đang ở trong xe, hỏi: "Nhà ở ? mang quà đến."
"Không cần phiền , đến gặp lấy ? cũng quà cho ."
Triệu Cạnh lập tức gửi định vị của nhà bố cho : "Được, đang ở nhà bố , đến còn thể tham quan phòng trưng bày. bảo quản gia lái xe cổng đón ."
Đầu dây bên , Vi Gia Dịch đang nhập tin nhắn một lúc lâu gọi điện cho Triệu Cạnh.
Triệu Cạnh máy, giọng Vi Gia Dịch nhẹ, vẻ mệt: "Triệu Cạnh, gửi định vị cho , hình như địa chỉ bản đồ, khó bắt xe. Hơn nữa cũng chuẩn quà cho chú dì, đến thẳng thì tiện lắm. Anh tối nay vẫn ở đó chứ? Hay là sáng mai đến công ty nhé."
Anh một đoạn dài với giọng uể oải. Tai của Triệu Cạnh thấy hết nhưng não thì . Nghĩ một , mới hiểu Vi Gia Dịch gì.
"Tối nay về nhà ngủ.” Triệu Cạnh : “Cậu cứ về nhà , cho địa chỉ, sẽ qua."
Việc đặt ảnh cũng quan trọng. Hôm qua Triệu Cạnh học từ giáo sư, đúng lúc thể tự tay chọn một vị trí phù hợp cho tác phẩm của ở nhà Vi Gia Dịch.
Vi Gia Dịch lời, cúp máy gửi địa chỉ. Đó là một căn hộ gần khách sạn trong thành phố. Anh nhắn với Triệu Cạnh: " chắc sẽ đến sớm hơn một chút, sẽ đợi nhà."
Triệu Cạnh lập tức dậy . Mẹ gọi một tiếng, , thấy bà vẻ ngập ngừng như gì đó, cuối cùng vẫy tay: "Con việc thì cứ ."
Triệu Cạnh gật đầu, chống nạng rời .
Nhà Vi Gia Dịch ở cạnh hồ, tòa nhà hai cánh, cánh trái là khách sạn, cánh là khu căn hộ. Tòa nhà còn mới, kính cửa sổ đen bóng thể phản chiếu những đám mây và mặt trăng bầu trời.
Tài xế đỗ xe cửa kính của tòa nhà, lấy túi đựng ảnh từ cốp, mở cửa xe cho Triệu Cạnh.
Triệu Cạnh xuống xe lập tức thấy Vi Gia Dịch đang cách đó xa, vai đeo ba lô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-20.html.]
Gió lạnh, nhưng Vi Gia Dịch ăn mặc mỏng, một chiếc áo hoodie dài tay màu xám và quần jeans, đeo chiếc ba lô mà Triệu Cạnh quen thuộc, mái tóc đen mềm buộc gáy, vẻ mặt mệt mỏi, mắt thâm quầng gương mặt càng nhỏ hơn.
Triệu Cạnh nghi ngờ rằng gầy . Anh cầm lấy túi mà tài xế đưa cho đến mặt Vi Gia Dịch.
"Chào.” Vi Gia Dịch với , đôi mắt cong lên: “Lâu quá gặp."
Một tuần gặp tính là lâu ? Rõ ràng là . Chỉ Vi Gia Dịch cảm thấy lâu thôi.
Lý trí của Triệu Cạnh điều đó, nhưng một tuần dài liên lạc ít ỏi, thấy nụ của Vi Gia Dịch, đột nhiên cảm thấy thể sẵn lòng chiều theo cách nghĩ của .
Bố từng Triệu Cạnh kiên nhẫn với khác, nhưng Triệu Cạnh giờ vẫn cho rằng chẳng ai xứng đáng để kiên nhẫn.
Cần khác đối xử kiên nhẫn, chứng tỏ việc đủ thông minh, năng lực. nếu kiên nhẫn nghĩa là những lời đồng tình mà phản bác, gửi tin nhắn chờ một ngày trả lời mà tức giận thì Triệu Cạnh nhận bây giờ cũng .
Vi Gia Dịch giúp Triệu Cạnh cầm túi, nhưng đưa mà dắt Vi Gia Dịch bên trong.
Sảnh tòa nhà mới tinh và sáng sủa. Họ qua khu vực chung và hồ nước, Vi Gia Dịch với Triệu Cạnh: " cũng lâu về đây, bình thường cũng ở."
Đến thang máy, bấm nút, lén vài túi của Triệu Cạnh, vẻ mặt tò mò, bước thang máy cuối cùng cũng nhịn hỏi: "Là gì thế? Bây giờ thể ?"
"Đoán .” Triệu Cạnh cúi đầu .
" đoán ." Vi Gia Dịch quẹt thẻ, ở tầng hai mươi bảy.
Thang máy lên, đến tầng hai mươi, Vi Gia Dịch nhịn liếc trong túi, lẽ thấy hình dạng, bất chợt trợn tròn mắt: "Là ảnh ?"
Triệu Cạnh "Ừ" một tiếng, cửa thang máy mở , Vi Gia Dịch sững bước ngoài.
Nhà của Vi Gia Dịch cách thang máy xa, họ một đoạn ngắn, Vi Gia Dịch mở cửa, giúp Triệu Cạnh giữ cửa. Anh và im lặng xung quanh.
Vừa cửa là bếp mở đơn giản, bàn ăn tròn cho sáu , qua quầy bar là sofa dài và bàn , cửa sổ sát đất cảnh hồ.
Rẽ trái một hành lang, hai cánh cửa gỗ đóng kín, lẽ là phòng tắm và phòng ngủ.
Căn nhà đúng như Vi Gia Dịch , dường như ở nhiều, gần như dấu vết của cuộc sống, cũng đồ trang trí. Nhìn lướt một vòng, Triệu Cạnh cảm thấy nhà trống đến mức đặt ảnh ở cũng thành vấn đề.
Vi Gia Dịch đặt ba lô xuống đất, Triệu Cạnh tranh thủ lấy hai bức ảnh từ trong túi đưa cho .
Theo lời khuyên của giáo sư, Triệu Cạnh in ảnh thành kích thước lớn, nhờ dán lên giấy bìa trắng đặt khung ảnh. Khung ảnh viền hẹp, màu gỗ tối giản.
Vi Gia Dịch nhận lấy bức ảnh, cúi đầu ngắm nghía. Triệu Cạnh cũng ghé sát cùng: "Cậu thích ?"
"Rất thích.” Vi Gia Dịch rời mắt, chỉ góc bên : “Ồ, còn chữ ký nữa ." Rồi cầm lấy bức còn , cũng ngắm một lúc, ngẩng đầu với Triệu Cạnh bằng vẻ mặt chân thành: " thật sự thích, cảm ơn ."
Triệu Cạnh hài lòng gật đầu, hỏi: "Quà của ?" Anh quyết định khi Vi Gia Dịch lấy quà , cũng sẽ cố thể hiện thái độ trân trọng tương tự.
Vi Gia Dịch đặt hai bức ảnh lên tủ cạnh ti vi, đầu : "Để ai đến nhà cũng thể thấy ngay."
Sau đó mới trở , kéo khóa ba lô lấy một chiếc hộp nhỏ đưa cho Triệu Cạnh. Triệu Cạnh mở xem, bên trong là một bức tượng Phật nhỏ màu trắng lẫn tạp chất.
" mua của dân địa phương ở chỗ chụp ảnh.” Vi Gia Dịch : “Họ là khắc từ xương bò Tây Tạng, thể phù hộ bình an. Cũng mua gì đắt tiền, tặng quà, ngại tay nên mua đại một cái, thấy món nào hơn sẽ mua cho ."
Ánh mắt Vi Gia Dịch chân thành, khóe môi thẳng, lời thành thật đến mức còn sự khéo léo như . Nơi sống cũng , so với nhà ở thì nó giống một căn phòng khách sạn vô cảm hơn, trông đơn độc và cô quạnh.
Triệu Cạnh Vi Gia Dịch cho phép tiến gần hơn, nhưng Vi Gia Dịch ngờ nghệch trong chuyện tình cảm, nhận , cũng gì. Triệu Cạnh chỉ thể ngẩng đầu, với : " cũng thích, như là đủ , cần mua . tất cả thứ, để tặng là ."