[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 19

Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:17
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối ngày thứ ba khi Triệu Cạnh rời , Vi Gia Dịch về cơ bản thành việc chụp ảnh. Vì vẫn vài điểm hài lòng, thêm một ngày so với kế hoạch ban đầu. Lịch trình quá gấp rút nên quyết định về nhà nữa mà thẳng đến thành phố tiếp theo để việc.

Từ quốc gia đảo Budele bay đến thành phố chụp ảnh chuyển ba chuyến bay, đêm mai mới tới nơi. Vi Gia Dịch thu dọn hành lý, chiếc ba lô leo núi vẫn là ba lô cũ, chỉ bẩn hơn một chút, bên trong còn thêm chiếc máy ảnh đắt tiền mà Triệu Cạnh lấy từ tay Lý Minh Thành, đeo lên lưng càng nặng hơn.

Sau khi kéo khóa túi xong, Vi Gia Dịch tắm, lên giường, nhận tin nhắn của Phan Dịch Phi.

Mấy ngày nay , Phan Dịch Phi liên tục tìm , nhưng đều trả lời. Chỉ tối nay là tin nhắn hẹn công việc, Vi Gia Dịch mới trả lời, bảo Phan Dịch Phi: "Có thể liên hệ trực tiếp với quản lý của . nếu hẹn xong đột ngột hủy thì đừng hợp tác nữa."

Rồi lập tức gửi tin nhắn cho quản lý: "Nếu quản lý của Phan Dịch Phi tìm đến thì bảo thời gian khớp, giúp từ chối."

Đang định đặt điện thoại xuống ngủ thì Triệu Cạnh nhắn tin cho Vi Gia Dịch.

Hai ngày qua, Triệu Cạnh thì , nhưng tinh thần dường như vẫn còn, thỉnh thoảng đến tìm hiểu sâu về lịch trình cả ngày của Vi Gia Dịch.

Tin nhắn của luôn khó trả lời. Không trả lời , trả lời qua loa càng , để mang tính chất công việc, chút tình ý nào, đồng thời cũng để cảm thấy phớt lờ. Vi Gia Dịch vắt óc suy nghĩ, dỗ dành đ.á.n.h lừa, cảm thấy thà trở thời trung học bài tập còn hơn.

Điều còn khiến đau đầu hơn là Triệu Cạnh thường tự mở đầu câu chuyện. Mỗi ngày một đến hai , đột nhiên nhắn tin cho Vi Gia Dịch , bảo bắt đầu chuyện. Nếu Vi Gia Dịch , sẽ nhắn vài nữa, thể giả vờ thấy.

Ban đầu Vi Gia Dịch nghĩ Triệu Cạnh ở nhà rảnh rỗi phát chán đến mức chuyện . đó phát hiện cũng rảnh, thực mỗi trò chuyện, vẫn đang họp hoặc việc.

Bởi vì từ những bức ảnh video mà Triệu Cạnh gửi, về cơ bản đều thể thấy hoặc giọng của khác.

hôm nay Triệu Cạnh là mở lời : "Vừa đổi nạng mới, cần dùng nạng nách nữa." Kèm theo một bức ảnh.

Chủ thể của bức ảnh là một cây nạng màu xám, vẻ bằng kim loại, phông nền vẫn là văn phòng của Triệu Cạnh. Vi Gia Dịch thấy bàn việc, sàn nhà và một gian rộng lớn trong văn phòng .

Triệu Cạnh rời đầy một trăm giờ, Vi Gia Dịch cảm giác sắp tham quan hết gian việc của qua các tài liệu hình ảnh mà cung cấp. Không lượng ảnh và video đủ nhiều, mà vì nơi đó thực sự quá lớn.

"Trông vẻ linh hoạt." Vi Gia Dịch máy móc nhắn tin trả lời: "Chắc chắn dùng cũng dễ dàng."

Triệu Cạnh đáp "Ừ", hỏi: "Ngô Duệ với , máy bay của về, tại ?"

Nửa tháng qua họ gặp quá nhiều, luôn ở cạnh , một câu ngắn ngủi như , Vi Gia Dịch thể hình dung nét mặt của Triệu Cạnh.

Thư ký Ngô hôm liên hệ với Vi Gia Dịch, giúp đặt lịch trình. Anh từ chối, thư ký Ngô còn cố gắng thuyết phục mấy , rằng nếu xong việc mà Triệu Cạnh yêu cầu thì khó giải thích.

Vi Gia Dịch cần kéo cách với Triệu Cạnh xa, để nhiệt tình yêu đương kỳ quặc của mau chóng qua , nên nhất định thể đồng ý. hiểu sự khó khăn của thư ký Ngô khi việc với Triệu Cạnh, nên : "Cứ chịu, sẽ giải thích với ."

Thư ký Ngô thấy kiên quyết, còn cảm ơn .

Vi Gia Dịch suy nghĩ một chút, trả lời Triệu Cạnh: "Vì quyết định quá muộn, chiều nay mới kết thúc buổi chụp và thống nhất với đội sẽ gặp trực tiếp tại nơi việc, nên phiền thư ký Ngô. Vé máy bay của cũng đặt . Sáng mai còn trực thăng của , cảm ơn nhiều."

Trả lời xong, một lúc Triệu Cạnh mới đáp : "Không cần."

"Đầu bếp Lý nấu ăn cũng ngon.” Vi Gia Dịch nhắn thêm: “Cảm ơn."

Nhân lúc Triệu Cạnh trả lời, nhắn tiếp: " chuẩn ngủ đây, chúc ngủ ngon." Anh còn thêm một biểu tượng mặt .

Nhận lời chúc "ngủ ngon" từ Triệu Cạnh, xem như giải quyết xong chuyện .

Lúc đến hòn đảo, Vi Gia Dịch năm tiếng chuyến bay thẳng, đổi một , trong ký ức của dường như đến nhanh. con đường rời khó khăn đến mức khó mà hết . Anh lâu chuyển chuyến bay liên tục như .

Buổi sáng xuống trực thăng, bắt đầu liên tục tìm quầy thủ tục, đổi nhà ga, qua cổng an ninh. Tiếng ù tai do đổi áp suất vẫn tan hết thì chuyến bay tiếp theo cất cánh.

Chuyến bay cuối cùng hoãn hai tiếng vì thời tiết. Vi Gia Dịch tìm một góc vắng trong sân bay gọi điện cho giám đốc nghệ thuật của thương hiệu sẽ chụp ngày mai để trao đổi chủ đề, chuyện đến khi lên máy bay.

Trong hành trình, chợp mắt một lát. Khi máy bay chạm đất khiến giật tỉnh giấc, đồng hồ là mười một giờ tối, bên ngoài cửa sổ trời đêm mịt mờ.

Chuyến bay đêm nhiều , đường băng ở sân bay nhỏ cũng dài.

Sau một ngày di chuyển vất vả, chiếc ba lô leo núi lưng Vi Gia Dịch càng trở nên nặng nề. Đi đến lối , thấy trợ lý Tiểu Trì gặp nửa tháng đang đợi .

Trong những ngày Vi Gia Dịch ở đây, Tiểu Trì nhuộm tóc vàng. Cậu mặc chiếc áo phao mỏng Vi Gia Dịch tặng, tay cầm một cốc đồ uống nóng, thấy Vi Gia Dịch , vui vẻ: "Anh Gia Dịch, cuối cùng cũng về !" Điều khiến Vi Gia Dịch bỗng cảm giác việc rời đảo là thật, tâm hồn từ hòn đảo thiên tai đến với nơi chụp ảnh thời trang mùa mới.

Ngày mai mở mắt sẽ còn mùa mưa ẩm ướt của đảo Nam Thái Bình Dương nữa, cuộc sống chỉ còn nhịp điệu nhanh của ánh đèn flash, tiếng bấm máy, âm nhạc hiện đại và sự lộng lẫy của trang phục.

Vi Gia Dịch tới vỗ vai Tiểu Trì, nhận lấy cốc đồ uống nóng, khen màu tóc của , kiểm tra từng món thiết mang đủ . Giống như mỗi công tác đây.

Tiểu Trì đều trả lời, bảo Vi Gia Dịch rằng tài xế xe công nghệ đang chờ ở bãi đậu xe.

Như đứa trẻ mới chập chững tập , Vi Gia Dịch cầm cốc đồ uống ấm áp, cùng Tiểu Trì bước khỏi nhà ga.

Gió lạnh cuối tháng Mười Một thổi mặt, thổi tay áo, cuốn trở về với công việc bình thường, sự bận rộn bình thường, cuộc sống bình thường khi khởi hành đến đám cưới đảo.

Đến khi thời gian điện thoại, là hai giờ sáng hôm , khi kết thúc buổi chụp ảnh.

Bận rộn cả một ngày, Vi Gia Dịch cùng trợ lý và phụ trách ánh sáng trở về khách sạn, giọng khàn , mệt đến nỗi đừng đến việc nhớ Triệu Cạnh, dù thấy tên của Triệu Cạnh cũng nghĩ một chút mới nhớ đó là ai.

Anh tắm một cái, tinh thần cực kỳ mệt mỏi, giường động đậy, dùng ngón tay bấm điện thoại, chậm rãi tin nhắn.

Người quản lý gửi cho hai tin nhắn, phía nhãn hàng hôm nay hài lòng, bảo ngày mai tiếp tục cố gắng. Vi Gia Dịch trả lời: "Được ."

Có tin nhắn từ mấy nhóm bạn, họ Vi Gia Dịch từ đảo về, hỏi khi nào rảnh, lâu gặp , hẹn ngoài gặp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-19.html.]

Vi Gia Dịch chụp ảnh vé máy bay gửi cho họ, khó khăn gõ chữ: "Hoãn ."

Kéo xuống thêm một chút, Vi Gia Dịch thấy Triệu Cạnh tìm lúc ba giờ chiều, tin nhắn đó đè nhiều tin nhắn khác. Mở xem thì buổi sáng Triệu Cạnh nhắn cho , buổi chiều thì tháo nẹp chân .

Vi Gia Dịch chắc rằng bây giờ Triệu Cạnh ngủ . Vốn định sáng mai trả lời, nhưng đổi ý, nghĩ rằng nhắn lúc hai giờ sáng sẽ thể hiện sự chân thành hơn, cho thấy đang bận rộn với công việc, từ đó giảm bớt sự nhiệt tình tìm của Triệu Cạnh. Hơn nữa, chắc chắn Triệu Cạnh sẽ trả lời ngay, cũng ngăn thêm một đối thoại qua . Một mũi tên trúng nhiều đích, gõ: "Tốt quá, chắc là sắp hồi phục ."

Anh còn thêm một câu: "Ban ngày bận quá, thấy , xin nhé."

Vi Gia Dịch nhắn xong, tâm trạng , thậm chí còn bớt mệt mỏi phần nào. Vừa định ngủ thì điện thoại sáng lên, còn rung nữa, cuộc gọi đến. Trên màn hình là hai chữ lớn: Triệu Cạnh.

Nụ mặt Vi Gia Dịch lập tức cứng , cứ ngỡ như đang gặp ác mộng. Anh đồng hồ xác nhận thời gian, ngẩn vài giây mới nhấc máy.

"...Vi Gia Dịch." Triệu Cạnh gọi tên với giọng mơ hồ, lẩm bẩm câu gì đó mà Vi Gia Dịch hiểu, đó im lặng.

Vi Gia Dịch cầm điện thoại, giữ nguyên tư thế. Như thể Triệu Cạnh đang ở mặt , dám nhúc nhích.

Ở đầu dây bên , tiếng thở của Triệu Cạnh nhỏ như . Đợi một lúc lâu, Triệu Cạnh vẫn gì. Vi Gia Dịch thở phào nhẹ nhõm, đoán rằng lẽ ngủ giữa chừng, tiếng tin nhắn thức giấc, cố gắng gọi điện nhưng kịp ngủ tiếp.

Thế nhưng Vi Gia Dịch cũng hiểu rõ cảm xúc của . Rõ ràng là chắc, khẳng định rằng thể phản ứng gì với Triệu Cạnh, mà khi tiếng thở sâu của Triệu Cạnh đang say ngủ, cảm thấy buồn bã khó hiểu. Nghe vài phút, cúp máy.

Vì sáng dậy sớm việc nên Vi Gia Dịch chỉ ngủ đầy bốn tiếng.

Giấc ngủ sâu, mơ thấy gì cả. Mở mắt , ý nghĩ đầu tiên của là "gọi điện thoại với Triệu Cạnh mà lây luôn chất lượng giấc ngủ", lập tức cầm điện thoại lên xem, xác nhận rằng Triệu Cạnh gọi .

Trên màn hình bất kỳ tin nhắn mới nào, mới dậy rửa mặt.

Đối diện với gương, Vi Gia Dịch vẫn mơ màng, nghĩ đến những lời mơ hồ của Triệu Cạnh lúc hai giờ sáng, suýt nữa bóp kem đ.á.n.h răng tay và đưa bàn chải mắt.

Anh đồ xong, thấy tiếng rung của điện thoại, nhấc lên xem, là cuộc gọi từ Triệu Cạnh.

Anh lập tức máy. Triệu Cạnh vẻ tỉnh dậy, giọng khàn khàn : "Vi Gia Dịch, mơ thấy gọi điện cho , tỉnh dậy phát hiện là thật."

"Chắc do trả lời tin nhắn thức giấc. Hôm qua xong việc muộn quá, nghĩ ngủ nên mới trả lời, xin .” Vi Gia Dịch . Trong lòng vẫn lo lắng Triệu Cạnh đợi tin nhắn của đến khuya , kìm hỏi: "Hôm qua mấy giờ ngủ ?"

"Khoảng mười giờ rưỡi.” Triệu Cạnh trả lời một cách tự nhiên. Vi Gia Dịch yên tâm, thấy Triệu Cạnh hỏi tiếp: "Hôm qua gì với điện thoại?"

"Chẳng gì cả, chỉ gọi tên ngủ mất.” Vi Gia Dịch nhắc đến phần mơ của .

Lúc Tiểu Trì đến gõ cửa, Vi Gia Dịch mở cửa.

Tiểu Trì mang đồ ăn cho , giờ nhà hàng khách sạn còn mở. Thấy đang gọi điện, Tiểu Trì đặt bánh mì lên bàn, : "Anh Gia Dịch, mười phút nữa chúng xuất phát nhé?"

Vi Gia Dịch gật đầu, Triệu Cạnh ở đầu bên thấy, cảnh giác hỏi: "Ai đấy?" Giọng còn khàn nữa, mà lớn hẳn lên: "Có ? Là ai?"

"Trợ lý của , Tiểu Trì.” Vi Gia Dịch suýt phì , trả lời.

Tiểu Trì thấy, hiểu liếc Vi Gia Dịch một cái mới rời .

Đợi cửa đóng , Triệu Cạnh ở bên thấp giọng hỏi: "Vi Gia Dịch, hôm nay bận cả ngày ?"

Không thấy mặt, Vi Gia Dịch cũng nhận vui, chỉ là giả vờ , với : " , hôm nay cũng chụp lâu, thể xem điện thoại."

Triệu Cạnh im lặng, biểu diễn vẻ giận dỗi.

Vi Gia Dịch đau đầu, thể cúp máy, nghĩ ngợi một lúc bổ sung lời an ủi: " hôm nay lẽ sẽ kết thúc sớm hơn."

"Sớm là mấy giờ?" lập tức hỏi.

"Chuyện đó thì ." Vi Gia Dịch ngừng một chút, tiếp tục nghĩ cách kết thúc cuộc gọi, Triệu Cạnh lên tiếng: " nhớ sẽ bay về Chủ nhật và ở một ngày, lịch trình đổi ?"

Vi Gia Dịch cũng nhớ rõ như , dừng suy nghĩ một chút, Triệu Cạnh nhắc nhở: "Mở phần mềm đặt vé xem ."

.” Vi Gia Dịch : “Lịch trình đổi."

Triệu Cạnh : " đến đón ."

"Không cần phiền thế , về đến nơi, còn ăn với trong đội, lẽ Chủ nhật kịp đến phòng trưng bày của .” Vi Gia Dịch từ chối khéo, nhưng mỗi từ đều trở nên khó khăn hơn, giọng cũng trở nên chậm: “Đến lúc nào rảnh sẽ liên lạc với , ?"

"Ồ, đến cũng .” Triệu Cạnh tự tiếp: “ quà tặng . Ăn xong thì gọi cho nhé."

Giọng bình thường, như thể nhận sự né tránh của Vi Gia Dịch.

Trời sáng dần, Vi Gia Dịch cảm thấy n.g.ự.c nặng nề, lẽ vì chụp ảnh ở vùng cao nên giọng của Triệu Cạnh lập tức thấy khó thở.

Anh bỗng nhiên nghĩ đến khuôn mặt khó dỗ mà đẽ của Triệu Cạnh.

Ở bên Triệu Cạnh cơ hội để lặng. Vi Gia Dịch im lặng đến hai giây thì Triệu Cạnh ở bên tự tin : "Đừng hỏi quà là gì, đến lúc đó sẽ ."

Thần bí và tự tin, Vi Gia Dịch chỉ thể : "Được." Không cần là gì, cảm ơn Triệu Cạnh mấy câu.

Sau đó, Triệu Cạnh rằng dậy, nên họ cúp máy, đó là một chuyện . xảy một chuyện : Vi Gia Dịch xuống, lặng lẽ ăn nửa chiếc bánh mì, phát hiện rằng thực sự món quà mà Triệu Cạnh chuẩn cho là gì.

Tác giả: Trốn tránh hiệu quả!

 

Loading...