[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 17
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:15
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong cuốn kỷ yếu cấp ba, Triệu Cạnh xếp đầu tiên, vì câu châm ngôn: "Lẽ nên xếp danh sách bắt đầu từ chữ Z, vì ngoài tên , chỉ hạng A", và câu bầu chọn là một trong những châm ngôn nhất trong những năm qua.
(Ghi chú: Họ của Triệu Cạnh là Zhao, pinyin bắt đầu bằng chữ Z)
Từ tuổi 28 bây giờ thì khoa trương, nhưng nội dung sai. Mọi đều , rõ ràng là từ nhỏ giỏi giải quyết vấn đề nhưng giỏi học tập.
Khi xuống khỏi thuyền vịt, đường trở về nhà nghỉ cùng Vi Gia Dịch và LiNi, Triệu Cạnh dạy LiNi kiến thức mới về xe công trình, Vi Gia Dịch ở ghế lái, suy nghĩ về những việc cần tiếp theo.
Nhu cầu đặc biệt của Triệu Cạnh đối với Vi Gia Dịch trở thành một định đề, thể bỏ qua đổi. Do đó, bước đầu tiên trong kế hoạch mà Triệu Cạnh sẽ bắt đầu thực hiện là thăm dò và khám phá mối quan hệ giữa hai .
Theo quan điểm của nhà trị liệu tâm lý, Vi Gia Dịch thể thích Triệu Cạnh.
Triệu Cạnh cũng phủ nhận, ba khả năng khác: một là Vi Gia Dịch lẽ đến mức thích, chỉ một chút cảm tình tiềm năng phát triển; hai là Vi Gia Dịch cảm tình nhưng tạm thời nhận tình cảm của ; ba là vì thời gian chung sống đủ lâu, điều kiện đảo hạn chế nên Vi Gia Dịch cơ hội nhận đầy đủ và diện sự ưu tú và đáng tin cậy của Triệu Cạnh.
Điểm thứ ba lẽ liên quan đến việc chân của Triệu Cạnh hồi phục. Nếu đúng là , đẩy nhanh tiến độ phục hồi chức năng.
Nói về cảm giác của Triệu Cạnh đối với Vi Gia Dịch, kinh nghiệm đây nên cũng thể ngay lập tức đưa quyết định.
Trước đây, Triệu Cạnh hứng thú đối với các chủ đề liên quan đến tình cảm, thể đây là một lĩnh vực mà kiến thức lý thuyết của gần như bằng , và cũng kinh nghiệm thực tiễn.
Chỉ đơn giản nghĩ đến các từ như "thích", "tình yêu", Triệu Cạnh chỉ cảm thấy phiền phức và nhàm chán, thú vị bằng công việc. Tuy nhiên, nếu nghĩ đến Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh một tâm trạng khác. Năm mươi bức ảnh liên tục chụp Vi Gia Dịch nhắm mắt cầu nguyện trong album điện thoại của chính là bằng chứng.
Vì , tình hình hiện tại dường như còn khó khăn hơn buổi chiều âm u nhiều năm , khi Triệu Cạnh ban công căn nhà thương mại mới mua, xuống thành phố, gọi điện cho môi giới bất động sản, từ chối thuê ép giá và quyết định tự mở công ty.
Tất nhiên, một tự nhận bản thường đủ khách quan. Triệu Cạnh định xác định cảm giác của Vi Gia Dịch đối với mới tiến hành các bước tiếp theo.
Dù nghiên cứu , Triệu Cạnh dù cũng là trưởng thành, khả năng quan sát và ghi nhớ . Dù hứng thú, khi nhớ những gì từng vô tình thấy thấy , vẫn thể tìm một tiêu chuẩn đ.á.n.h giá cơ bản.
Chẳng hạn, trong tình huống khẩn cấp, đầu tiên Vi Gia Dịch tìm là ai, khi tiếp xúc gần với Triệu Cạnh ngượng ngùng , chủ động liên lạc với Triệu Cạnh , thái độ đối với Triệu Cạnh và khác khác biệt gì , v.v.
Trong chuyện , điểm yếu của Triệu Cạnh là thiếu kinh nghiệm, điểm mạnh là Vi Gia Dịch đối với gần như cầu tất ứng.
Cũng giống như mỗi đưa quyết định, Triệu Cạnh quyết đoán. Khi Vi Gia Dịch dừng xe cửa nhà nghỉ, mở cửa xe, hết bế LiNi xuống, Triệu Cạnh đôi tay mảnh mai của Vi Gia Dịch vòng qua LiNi và nụ dịu dàng bên khóe miệng, hạ quyết tâm, chuẩn ngay lập tức tìm cơ hội hành động.
LiNi chơi mệt thuyền vịt, bữa tối, Vi Gia Dịch lái xe đưa nhóc về nhà dì. Cậu bé ngủ gật ghế , đầu cứ gật gù.
Hôm nay LiNi hầu như , chỉ vài thời điểm, lẽ nhớ đến bố , bé mới thẫn thờ một lúc. Vi Gia Dịch mua cho một chiếc thuyền vịt mô hình lấp lánh trong cửa hàng lưu niệm, bé trân trọng cất cặp sách nhỏ.
Sau khi giao LiNi cho dì của , Vi Gia Dịch lái xe một đường núi. Ban đầu vì mệt mỏi nên nghĩ gì, khi qua một khúc cua, bắt đầu nghĩ về Triệu Cạnh.
Suy nghĩ hỗn độn, chẳng hạn như Triệu Cạnh nhận lấy ô từ tay , yên lặng che cho và LiNi, hoặc Triệu Cạnh đeo tai chống ồn của , hỏi lớn tiếng "Số 5 nghĩa là gì".
Còn ghét Triệu Cạnh ư? Câu trả lời của Vi Gia Dịch bây giờ lẽ là . Triệu Cạnh giống như con tàu vũ trụ khổng lồ trong một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng dừng thành phố, là một rắc rối lớn xa. Điều là chắc chắn.
Vi Gia Dịch cảm thấy vẫn thích những ngày đây hơn, những ngày ngoài công việc chỉ một , khi đó cảm thấy an hơn.
Khi về đến nhà nghỉ, Lý Minh Thành và Triệu Cạnh vẫn đang ở phòng khách.
Lý Minh Thành hỏi Vi Gia Dịch cùng họ xem phim . Vi Gia Dịch thấy trang chiếu phim là một bộ phim kinh dị mới mắt nhưng đ.á.n.h giá bình thường, vốn xem, nhưng Triệu Cạnh hỏi : "Sao xem? Vậy chọn ."
Anh còn cách nào, đành xuống.
Lý Minh Thành ghế đơn, Vi Gia Dịch chỉ thể chung ghế dài với Triệu Cạnh. Để tạo khí, họ còn tắt đèn.
Vi Gia Dịch xem nhiều phim kinh dị, bộ gì mới mẻ. Anh xem mà chơi điện thoại, sợ Triệu Cạnh cho rằng tôn trọng, nên ôm gối dựa ghế sofa thẫn thờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-17.html.]
Xem một nửa, Vi Gia Dịch đổi tư thế , Triệu Cạnh đột nhiên dựa sát , hỏi : "Vi Gia Dịch, nhúc nhích, là vì sợ đến đờ ?"
Vi Gia Dịch đang nghĩ về công việc, theo phản xạ "ừ" một tiếng, mới nhận câu hỏi của , liếc một cái. Trong bóng tối, Vi Gia Dịch chỉ thể thấy đường nét khuôn mặt như tượng của Triệu Cạnh và một đôi mắt sáng gần sát . Do ảo giác ánh sáng, Vi Gia Dịch một loại chờ đợi trong mắt .
Do câu trả lời của Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh lẽ hiểu nhầm rằng thật sự phim dọa, bèn : "Nếu sợ thì thể dựa sát một chút."
"Cảm ơn sếp Triệu." Vi Gia Dịch cảm ơn lòng của , tìm cớ đối phó: " , ôm gối là . khỏe lắm, sợ va chân thì ."
Triệu Cạnh "Ồ", ngay ngắn.
Xem xong phim, Triệu Cạnh vẻ mệt, một lời mà về phòng.
Ngày hôm , Vi Gia Dịch nhận Triệu Cạnh trở nên khó hiểu hơn. Trước bữa sáng, chống nạng quanh quẩn bên cạnh Vi Gia Dịch, giữ một cách kỳ lạ, như thể đang đấu tranh giữa đạo đức và ranh giới.
Vi Gia Dịch thực sự hiểu nổi hành vi của , qua Lý Minh Thành, rõ ràng là cũng hiểu. Vi Gia Dịch lập tức nhanh chóng ăn sáng, thu dọn đồ ngoài để tránh.
Tối trở về, đúng lúc gặp thư ký của Triệu Cạnh đang báo cáo lịch trình rời đảo ngày mốt, Vi Gia Dịch lập tức với : "Sếp Triệu, quyết định sẽ ở thêm hai ngày, thể bỏ tên khỏi danh sách hành khách."
Nói xong, Vi Gia Dịch nghĩ rằng từ sáng ngày mốt sẽ còn gặp Triệu Cạnh nữa, trong lòng cảm thấy thả lỏng chút trống rỗng khó hiểu. Người như Triệu Cạnh, luôn mang theo hơn hai mươi tùy tùng bên , giỏi tạo khí náo nhiệt, nhiều. Hơn nữa, đầu bếp của còn nấu ăn ngon.
Rất nhanh thôi, Vi Gia Dịch sẽ những ngày ăn lương khô.
Triệu Cạnh xong, liếc một cái, biểu hiện vui xuất hiện. Lý Minh Thành để ý, hỏi: "Gia Dịch, thật sự cùng chúng ? Bây giờ vẫn còn bất tiện lắm."
"Không .” Vi Gia Dịch : “ hỏi thị trưởng, thể thuyền vận chuyển hàng hóa về đất liền."
"Để cho một chiếc trực thăng là .” Triệu Cạnh lạnh lùng : “Đi thuyền gì chứ." Vi Gia Dịch kịp , Lý Minh Thành cũng : " , nếu thì về đất liền đổi phương tiện để đến sân bay."
Vi Gia Dịch nghĩ , nếu từ chối thì Triệu Cạnh giận, nên chân thành cảm ơn, thêm vài lời khiến sắc mặt của Triệu Cạnh lên một chút.
Thư ký , bác sĩ đến kiểm tra nẹp của Triệu Cạnh.
Vi Gia Dịch trò chuyện với Lý Minh Thành, cảm thán: "Ở đây lâu như , sắp thấy quen. Về công ty bận tối tăm mặt mũi."
Vi Gia Dịch đồng ý, vài công việc thể trì hoãn, chỉ thể dời , cho lịch trình vốn kín càng dày thêm: "Hôm qua kiểm tra với quản lý, mười ngày còn của tháng Mười Một, bay hơn mười chuyến, khi một ngày hai nơi, thời gian ngủ nữa."
Anh gần Lý Minh Thành, cho xem ứng dụng quản lý chuyến bay, một hàng dài các chuyến bay khác . Lý Minh Thành mà lè lưỡi: "Bận như ."
"Cho xem." Triệu Cạnh đang kiểm tra, đột nhiên lên tiếng, giọng vẫn còn lạnh nhạt, ánh mắt liếc sang như xuyên qua bảy tám mét để thấy màn hình điện thoại hướng về phía của Vi Gia Dịch.
Bác sĩ lập tức lên tiếng: "Sếp Triệu, ngài đừng động đậy."
Vi Gia Dịch dậy qua, đặt điện thoại mặt Triệu Cạnh. Anh , Triệu Cạnh , hiếm khi thể xuống . Lông mi của Triệu Cạnh đen dày che đôi đồng tử, khóe miệng hạ xuống, là vẻ khó dỗ dành, khẽ : "Vậy khi nào đến xem phòng trưng bày của ?"
Vi Gia Dịch cảm thấy Lý Minh Thành một cái, tay cầm điện thoại cũng khựng . Không ngờ Triệu Cạnh vẫn nhớ chuyện , còn tưởng chỉ thôi. nghĩ , trí nhớ của Triệu Cạnh như , nhớ rõ cũng là đương nhiên.
Vi Gia Dịch và Lý Minh Thành , khi đến dự đám cưới tâm trạng cũng hứng thú lắm, ngờ ở đảo lâu như , càng ngờ cuối cùng may mắn Triệu Cạnh mời tham quan bộ sưu tập riêng của .
"Chắc là tháng .” Vi Gia Dịch với .
Triệu Cạnh lên tiếng, dường như cảm thấy câu trả lời lạnh nhạt và chắc chắn của Vi Gia Dịch khiến thất vọng.
Vi Gia Dịch sắc mặt của , tiếp tục bổ sung: " thật sự xem, nhưng cho dù ngày nào đó rảnh cũng thể hẹn thời gian của , chắc chắn bận hơn nhiều."
"Thời gian là tìm, cho dù bận đến , chẳng lẽ chút nào ?" Triệu Cạnh vui dạy bảo : “Đây là bảo tàng công cộng, nửa đêm cũng thể mở cửa. Có thời gian thì nhắn cho , đến đón ."