[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 16

Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:14
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vi Gia Dịch một cách bối rối, gương bắt gặp ánh mắt của Triệu Cạnh. Anh rằng lén trốn để điện thoại là sai nên động đậy, chỉ im lặng cùng Triệu Cạnh chụp ảnh.

Triệu Cạnh chụp vài tấm, đưa máy ảnh cho : "Về chép gửi ."

Vi Gia Dịch nhận lấy, "Được", ngẩng đầu hỏi: "Anh còn giận ?"

Thấy Vi Gia Dịch thành khẩn nhận sai, rõ ràng vui, Triệu Cạnh trong lòng thỏa mãn nhưng ngoài mặt tỏ gì, thử : "Cậu thấy ?"

Anh hy vọng Vi Gia Dịch sẽ chủ động hết những điểm quan trọng.

Vừa Vi Gia Dịch bỏ điện thoại, Triệu Cạnh vốn vui, nhưng đến mức giận dữ. Cái hài lòng chỉ là thái độ và sự lơ là của Vi Gia Dịch với — chẳng qua chỉ cần hỏi vài câu là ai gọi, tại xa để ? Có điều gì thể ?

khi khó chịu sofa vài giây, Triệu Cạnh chợt nhớ một chuyện: tối ngày hôm trận sóng thần, khi Vi Gia Dịch bận rộn an ủi ám ảnh chấn thương của , trong cuộc điện thoại phá vỡ bầu khí ấm áp của họ, Vi Gia Dịch dùng những từ khóa như "em gái ", "đang phim", " bận rộn".

Triệu Cạnh mới ngộ , lúc đó ở đầu dây bên cũng là gã Phan Dịch Phi .

Hóa đây thứ hai Phan Dịch Phi phiền họ. Triệu Cạnh lập tức dậy, định bước tới giật lấy điện thoại của Vi Gia Dịch, nhắc nhở Phan Dịch Phi chú ý chừng mực, gọi điện ngoài giờ việc giúp Vi Gia Dịch tắt máy.

nửa đường, loáng thoáng giọng Vi Gia Dịch. Anh phát hiện Vi Gia Dịch chuyện với Phan Dịch Phi qua loa, giống giọng dịu dàng mà quen thuộc, lời lẽ cũng đơn giản. Triệu Cạnh quyết định lắng nội dung, kiềm chế bước tiếp, cuối cùng thấy Vi Gia Dịch : "Nếu chụp ảnh chung, thông cáo của coi như uổng phí."

Triệu Cạnh định giận lâu, nhưng cũng nguôi ngoai chút ít.

Vi Gia Dịch nhanh chóng cúp điện thoại bước .

Triệu Cạnh để Vi Gia Dịch nhận dỗ nguôi giận. Thấy Vi Gia Dịch do dự, vẻ hụt hẫng, cũng nhắc chủ đề về Phan Dịch Phi, nên tiện tay mở máy ảnh.

Bức đầu tiên, sự tức giận của Triệu Cạnh còn đó, chụp mờ, Vi Gia Dịch như dọa sợ mà nhắm mắt ; đến bức thứ hai, Triệu Cạnh hết giận hẳn. máy ảnh của Lý Minh Miễn thật sự khó dùng, vẫn chụp mờ, còn bằng điện thoại.

Vi Gia Dịch giúp điều chỉnh, hiệu quả thì thấy cũng tệ. Trong ánh sáng dịu, lông mi và con ngươi của Vi Gia Dịch hiện rõ, bức ảnh mở mắt thì rõ lắm nhưng phản chiếu hình ảnh Triệu Cạnh cầm máy ảnh.

Vi Gia Dịch cũng khen chụp . Sự tự tin của Triệu Cạnh về kỹ thuật chụp ảnh của tăng lên nhiều. Anh lập tức bắt Vi Gia Dịch ngoan ngoãn cạnh , đối diện với chiếc gương lớn trong nhà nghỉ, chuyên tâm tự tay chụp tấm ảnh chung đầu tiên của hai .

Vi Gia Dịch cầm máy ảnh, câu hỏi của Triệu Cạnh, suy nghĩ một chút mỉm : "Chắc giận nữa , trong lòng , sếp Triệu là rộng lượng."

Cũng sai, Triệu Cạnh "ừm" một tiếng.

Triệu Cạnh lâu, bác sĩ dặn nên ít thôi nên định phòng khách cùng Vi Gia Dịch xem ảnh. Vi Gia Dịch : "Vậy lên lầu chép ảnh ."

Anh tích cực như nên Triệu Cạnh nỡ nhụt chí, gật đầu đồng ý.

Về phòng chỉ mười phút, Vi Gia Dịch gửi ảnh qua.

Anh gửi ba tấm , bảo với Triệu Cạnh: "Mấy tấm lấy nét." Sau đó gửi nốt phần còn : "Những tấm lấy nét, nhưng bố cục cũng . Cái máy phù hợp với mới."

Triệu Cạnh đồng ý sâu sắc: " ."

Mở bức ảnh chụp chung lấy nét, phát hiện biểu cảm của Vi Gia Dịch như đang thẫn thờ, mấy sợi tóc rũ xuống dính mặt trông gầy. Anh tựa bên cạnh Triệu Cạnh, đầu còn nghiêng về phía , mặc đồ ở nhà cả hai trông mật.

Triệu Cạnh phóng to một lúc, càng càng hài lòng. Chụp ảnh trở thành sở thích mới của . Anh hỏi Vi Gia Dịch: "Hai bức chụp ?"

Vi Gia Dịch đang nhập tin nhắn, một lúc mới gửi qua cho : "Lúc nãy quên mất, xin ."

Triệu Cạnh lập tức gửi ảnh cho giáo viên dạy nhiếp ảnh của để hỏi ý kiến, giáo viên trả lời gần giống Vi Gia Dịch.

Vi Gia Dịch chụp hàng nghìn bức ảnh bìa tạp chí, nhưng ảnh của chính ít. Hôm Triệu Cạnh họp và tìm kiếm tin tức, hàng trăm bức ảnh nhức mắt của Phan Dịch Phi, chỉ thấy vài bức ảnh việc rõ nét của Vi Gia Dịch. Một bài phỏng vấn của Vi Gia Dịch, nội dung gì đáng giá, ảnh chụp cũng lắm. Vì thế Triệu Cạnh quyết định in bức ảnh đầu tiên chụp, đóng khung và tặng .

Tối nay Triệu Cạnh tiết học nhiếp ảnh vì sắp xếp một buổi gặp gỡ nhà trị liệu tâm lý.

Kể từ sự việc xảy khi còn nhỏ, theo yêu cầu của , mỗi năm Triệu Cạnh gặp nhà trị liệu vài . Anh luôn là tự tin và lành mạnh, các nhà trị liệu cũng thừa nhận Triệu Cạnh vấn đề gì, tâm lý khỏe mạnh. bố coi trọng việc , còn Triệu Cạnh thì lòng thản nhiên, phản đối việc chuyện với nhà trị liệu nên giữ thói quen đó vì họ.

Lần gặp cuối cùng trong năm nay vốn lên lịch tháng Mười Hai, nhưng lo chấn thương sóng thần nên bắt buộc sắp xếp buổi gặp qua video, khiến Triệu Cạnh mất cả buổi tối để học hỏi sở thích mới.

Nhà trị liệu gọi đến bằng video, màn hình là phòng khám quen thuộc của ông. Ông và Triệu Cạnh vài câu xã giao, bàn về trận sóng thần và những hoạt động cứu trợ gần đây đảo.

Triệu Cạnh giấu giếm, thẳng thắn với ông rằng trận sóng thần đúng là một hai ngày, cảm giác sợ hãi và lo lắng, nhưng hiện tại còn triệu chứng gì nữa. Anh cũng thêm về công ty quan hệ công chúng khi đó và các hoạt động cứu trợ gần đây.

Trong thời gian việc ở khu rừng, quả thật khí căng thẳng, nhưng điều mà Triệu Cạnh nghĩ nhiều nhất là những khao khát tìm t.h.i t.h.ể , giống như LiNi mà gặp khi tìm cha. Nội tâm bao giờ d.a.o động những cảnh tượng khủng khiếp thể gặp mỗi ngày.

Nhà trị liệu khen ngợi khả năng phục hồi cảm xúc của Triệu Cạnh . Triệu Cạnh nhận công về , thoải mái : "Cũng công của Vi Gia Dịch."

Vốn dĩ nhà trị liệu đóng sổ , Triệu Cạnh thế, bèn mở , hỏi : "Chúng hãy thêm về Vi Gia Dịch nhé. Hôm nay nhắc đến nhiều , giúp phục hồi thế nào?"

"Ở bên chuyện, giúp quên bóng tối.” Triệu Cạnh chút mệt mỏi, liếc đồng hồ: “Hôm nay vẫn xong ?"

Nhà trị liệu : "Chưa hết thời gian." Rồi tiếp tục hỏi Triệu Cạnh về Vi Gia Dịch.

Triệu Cạnh ông giống như một bác sĩ nào đó, tìm để mách tội rằng đến đủ thời gian, nên đành nhẫn nại trả lời vài câu, kể về và Vi Gia Dịch. Sau đó đến Phan Dịch Phi, giọng nặng nề, liền nhà trị liệu chú ý.

"Có vẻ như ác cảm với Phan Dịch Phi, đến tên cũng nhắc.” nhà trị liệu : “Vậy cảm giác của khi Vi Gia Dịch liên quan đến là gì?"

thoải mái lắm khi , nhưng Triệu Cạnh giấu giếm cảm xúc của . Hơn nữa, hủy buổi học nhiếp ảnh để đến gặp nhà trị liệu, nên lấp lửng, nếu thì chỉ lãng phí thời gian.

Nghĩ một lát, Triệu Cạnh thẳng thắn với ông: " hy vọng Vi Gia Dịch tránh xa càng xa càng ."

"Anh nghĩ đến lý do ?" Nhà trị liệu dường như đang dẫn dắt.

"Chán ghét, buồn nôn.” Triệu Cạnh đồng hồ, còn năm phút nữa là kết thúc: “Còn thể lý do gì nữa?"

Nhà trị liệu dừng một chút, : "Cảm xúc mạnh mẽ. Nếu bằng một phẩm chất , Vi Gia Dịch liên quan đến , thậm chí ở bên , sẽ cảm thấy thế nào?"

Nghe ông , Triệu Cạnh lập tức nhíu mày: "Ai?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-16.html.]

Nhà trị liệu rõ ràng ngẩn , : " chỉ giả thiết thôi."

"Không đó giả thiết? thấy Vi Gia Dịch liên quan với nào phù hợp yêu cầu đó.” Triệu Cạnh hiểu nổi lời nhà trị liệu, bực : “Có gì ông cứ thẳng ."

Nhà trị liệu một dòng sổ, cẩn thận : " đổi cách hỏi nhé. Nếu thích , sẽ nghĩ ?"

Trong lòng Triệu Cạnh dâng lên một cảm giác vi diệu, nhà trị liệu, hỏi: "Ông nghĩ thích ? Dựa sự tương tác giữa chúng mà phân tích ?"

"... ý đó.” nhà trị liệu im lặng hai giây : “Nếu chúng gặp hàng tuần, lẽ thể phân tích thêm giúp ."

Triệu Cạnh cảm thấy chủ đề tiếp nữa, thấy hết giờ, bèn kết thúc buổi trị liệu tâm lý. Anh cảm thấy nhà trị liệu chuyện mơ hồ, ảnh hưởng đến tiến độ lớp nhiếp ảnh của , nên khá vui mà ngủ.

Sáng hôm , Vi Gia Dịch rời sớm. Khi Triệu Cạnh dậy thì trong nhà ăn chỉ Lý Minh Thành. Lý Minh Thành Vi Gia Dịch lái xe xuống núi từ sáng sớm để chụp ảnh bình minh. Anh cũng với Triệu Cạnh một tiếng, khiến cảm thấy chút vui, nhưng nén xuống.

Mùa mưa thời tiết đổi thất thường, buổi sáng vẫn việc , chiều mưa.

Nẹp chân của Triệu Cạnh ướt và dính chút bẩn. May là công việc khai quật trong rừng gần thành, Triệu Cạnh cho đội thi công tiếp tục, còn và Lý Minh Thành về tìm bác sĩ xử lý. Nick buổi sáng đưa LiNi tới việc xuống núi, Triệu Cạnh thấy thời gian còn sớm nên tiện đường đưa LiNi về nhà nghỉ cùng.

LiNi nhận chiếc xe công trình mà Triệu Cạnh tặng, quý đến nỗi rời tay, chơi trong đất bùn vì sợ bẩn, cứ ôm khư khư. Về đến nhà nghỉ, phòng khách nhóc mới bắt đầu điều khiển.

Chơi một lát thì hết pin, Triệu Cạnh đích pin cho . Còn xong, Vi Gia Dịch về.

Vi Gia Dịch lẽ mang áo mưa, lấy áo khoác bọc máy ảnh, còn thì ướt sũng. Thấy họ thì gật đầu chào một tiếng lên lầu tắm .

Triệu Cạnh bóng lưng của , thấy áo phông dính sát .

Có lẽ vì quá gầy, Vi Gia Dịch bộ lúc nào cũng lắc lư, đắn, giọng cũng nhẹ bẫng, đó đều là những điều mà đây Triệu Cạnh thích. Không từ khi nào, đối với Triệu Cạnh, những đặc điểm đó mất sắc thái đúng sai, chỉ đơn giản là nét đặc trưng cá nhân của Vi Gia Dịch.

Cao gầy là Vi Gia Dịch, lắc lư là Vi Gia Dịch, dịu dàng chu đáo cũng là Vi Gia Dịch. Học ở trường nào đó, chụp ảnh cho thị trấn sóng thần, đối xử với Triệu Cạnh . Không liên quan đến thành tựu nghệ thuật, giá chụp ảnh, tài nguyên trong nghề, tất cả đều chỉ là về con của Vi Gia Dịch.

Không còn cảm xúc tiêu cực, nên Triệu Cạnh bắt đầu chú ý.

LiNi bắt đầu chơi chiếc xe ủi khi pin xong, kể cho Triệu Cạnh rằng mùa mưa năm ngoái, khách sạn ít khách, bố nghỉ một ngày đưa đến phía bên của đảo, chiếc thuyền vịt nhà ma cho du khách.

"Anh thuyền vịt ?" LiNi hỏi Triệu Cạnh: “Rất vui, lái sông. Có thể thấy mấy căn nhà ma thị trấn."

Lúc , Vi Gia Dịch tắm xong xuống, tóc sấy khô, tới bên cạnh họ, hỏi: "Đang chơi xe gì thế?"

"Xe ủi.” LiNi với .

Vi Gia Dịch xoa đầu LiNi, lẽ thấy tóc nhóc dễ xoa, xoa thêm mấy .

Thấy thích như , Triệu Cạnh cũng đưa tay xoa đầu LiNi. Tóc ngắn xoăn, cảm giác quả thật khác biệt. Anh cảm thấy Vi Gia Dịch một cái, Triệu Cạnh xoa đầu LiNi hỏi: "Hôm nay em thuyền vịt ?"

"Liệu còn hoạt động ạ?" ánh mắt LiNi đầy mong đợi.

Triệu Cạnh lập tức : "Chúng thể thử xem."

Lý Minh Thành tham gia chuyến thuyền vịt của họ. Vi Gia Dịch lái xe, đưa Triệu Cạnh và LiNi .

Con đường quanh núi dẫn tới thị trấn đó ngập trong trận sóng thần, hành trình bốn mươi phút. Vi Gia Dịch tập trung lái xe, Triệu Cạnh ở ghế hướng dẫn LiNi cách điều khiển từ xa, cảm thấy bao lâu thì đến nơi.

Thị trấn mà LiNi một vùng đất cao hơn đảo. Thị trấn một đoạn sông rộng, hai bên là những căn nhà gạch, vài căn tối đen, lẽ là những ngôi nhà ma mà LiNi .

Trên quảng trường cạnh bến tàu đỗ hai chiếc thuyền vịt xe lội nước, giống như ở nhiều nơi khác thế giới, sơn màu vàng với những họa tiết phóng đại.

Vi Gia Dịch dừng xe hỏi, với họ: "Quá , vốn dĩ mở cửa, nhưng hôm nay hướng dẫn viên ở đây, chỉ cần thuê trọn thuyền là chúng thể , phần lớn thu nhập sẽ quyên góp cho khu vực thiên tai."

Mưa nhỏ đến mức gần như , chỉ còn màn sương mỏng. Vi Gia Dịch vẫn che ô, che cho Triệu Cạnh và LiNi.

Thấy giơ ô qua đầu , mà giơ cao như sẽ mỏi nên Triệu Cạnh chủ động cầm lấy ô.

Ngồi thuyền vịt, LiNi giữa hai họ, hào hứng.

Hướng dẫn viên khởi động, thuyền lập tức bắt đầu phát nhạc, âm thanh lớn đến mức Triệu Cạnh nhức đầu nhưng LiNi hát theo, nên chỉ thể hỏi hướng dẫn viên: "Có thể giảm bớt âm lượng ?" chứ bảo tắt luôn.

Hướng dẫn viên vui vẻ : "Không , đây là đặc trưng của chỗ !"

Triệu Cạnh định cau mày, Vi Gia Dịch lập tức đưa tay chạm nhẹ khuỷu tay , đưa cho một chiếc hộp tai bluetooth. Triệu Cạnh đeo để chống ồn, trong lòng mới dễ chịu hơn một chút.

Anh cúi đầu chiếc hộp, đó khắc tên tắt của Vi Gia Dịch, phía còn con 5. Anh chỉ hỏi Vi Gia Dịch: "Số 5 nghĩa là gì?"

Vi Gia Dịch vẻ ngượng, môi mấp máy một câu mà Triệu Cạnh thấy. Anh tháo tai xuống mới Vi Gia Dịch : "Làm mất bốn cái , đây là cái thứ năm."

LiNi ngẩng đầu, ngây thơ với Triệu Cạnh: "Lúc nãy chuyện to quá."

Thuyền sông, cuối cùng hướng dẫn viên cũng giảm âm nhạc, bắt đầu giới thiệu lịch sử của những ngôi nhà ma cho ba vị khách.

Triệu Cạnh tháo tai một lúc, phát hiện đoạn sông ngắn ngủi của thị trấn tập hợp tất cả các vụ án ma ám và g.i.ế.c nổi tiếng cầu. LiNi thì mà la hét ngừng.

Còn xong lịch sử của "ngôi nhà ma huyền thoại nhất" thì thuyền bỗng dưng dừng .

Hướng dẫn viên hít sâu một , ma lên thuyền, bây giờ nhắm mắt cầu nguyện ba phút thì Thượng Đế mới giúp họ đuổi ma .

"Lần bọn cháu tới cũng gặp ma!" LiNi lớn tiếng khoe khoang lập tức nhắm mắt chặt, bắt đầu cầu nguyện.

Hướng dẫn viên cũng nhắm mắt. Hiển nhiên đây là quy trình cố định khi thuyền. Triệu Cạnh ý định theo, đầu thấy Vi Gia Dịch thành kính ngoan ngoãn nhắm mắt, tựa bên cạnh LiNi, tay còn đặt vai nhóc.

Mưa lớn nên thuyền vịt hạ tấm rèm kính mềm, mưa bụi lất phất bay thuyền. Xung quanh yên tĩnh, thuyền đối diện với ngôi nhà ma đen sì, nước sông xám xịt, thuyền theo sóng nước nhấp nhô một chút.

Triệu Cạnh một lát, cảm thấy Vi Gia Dịch như đang ngủ. Một lớn thể ngây thơ đến mức như đứa trẻ duy nhất thuyền, trò chơi tham quan nhà ma thế cũng thể chơi. Không hiểu vì , lấy điện thoại chụp mặt Vi Gia Dịch. Anh định sử dụng những kỹ thuật mà giáo viên nhiếp ảnh dạy nhưng chẳng dùng gì. Triệu Cạnh hứng thú với những kỹ thuật đó, nên đột nhiên nảy một ý nghĩ, lẽ sở thích mới của cũng là nhiếp ảnh.

 

Loading...