[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 15
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:13
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối thứ Ba, bố Triệu Cạnh gọi điện, một nữa bàn với về thời gian rời khỏi đảo.
Vi Gia Dịch ở phía đối diện chỉnh sửa ảnh, qua độ dài của sự im lặng mà cảm nhận sự thuyết phục kiên trì từ bố ở đầu dây bên .
Nội dung khuyên nhủ lẽ cũng bao gồm việc bác sĩ rằng chân của Triệu Cạnh phục hồi chậm hơn dự kiến. Vì khi xong, bắt đầu hỏi: "Bác sĩ nào , bác sĩ Vương bác sĩ Lý?"
Bố rõ ràng trách móc một câu. Vi Gia Dịch liếc thấy Triệu Cạnh khẽ bĩu môi: "Chẳng lẽ hỏi một câu cũng ?"
Cuối cùng, bố Triệu Cạnh chiến thắng, và Lý Minh Thành sẽ trở về thứ Bảy. Sau khi xác định thời gian, Triệu Cạnh vẫn chịu từ bỏ, hỏi: "Rốt cuộc là bác sĩ nào ?" và cúp máy.
Do đường băng, nhà ga đơn giản và các cơ sở hạ tầng đảo xây dựng xong, Triệu Cạnh và thư ký xác nhận sẽ trực thăng sáng thứ Bảy đến thành phố lớn nhất gần bờ biển, từ đó sân bay, bay về nhà.
Vi Gia Dịch vẫn quyết định ngày về.
Anh chụp ảnh ở khu dân cư bốn ngày, còn nhiều khu vực cảm thấy chụp , chụp . Hơn nữa, công việc dời đến thứ Tư tuần , thời gian vẫn còn dư dả.
khi Triệu Cạnh và Lý Minh Thành , lẽ sẽ tìm chỗ ở khác. Ngày mai thể hỏi thử Nick.
Đang mải suy nghĩ, Vi Gia Dịch Triệu Cạnh : "Anh hộ chiếu của Vi Gia Dịch ?"
Anh ngẩng đầu lên, phát hiện Triệu Cạnh đang chuyện với thư ký.
"Hiện tại vẫn ạ." Thư ký Vi Gia Dịch, ánh mắt cũng phần thắc mắc, hiểu tại cần hộ chiếu của Vi Gia Dịch.
Triệu Cạnh sang Vi Gia Dịch, lệnh: "Cậu gửi cho Ngô Thụy, cần để nộp danh sách hành khách." Vẻ mặt tự nhiên, từ khi nào ngầm mặc định Vi Gia Dịch sẽ cùng.
Vi Gia Dịch quá quen với việc Triệu Cạnh tự quyết định , hề ngạc nhiên, cảm xúc cũng bình tĩnh, chỉ mỉm khéo léo : "Không cần tính , thứ Bảy lẽ vẫn chụp xong ."
"Cứ gửi , thì thể cập nhật .” Triệu Cạnh , hỏi: "Hôm nay chụp gì? Đưa xem."
Nói xong câu , vẫy tay, thư ký rời . Lý Minh Thành cũng chẳng giữ chút tình em nào, lập tức dậy rời . Mấy ngày còn viện cớ, hai ngày nay học cách lẳng lặng bỏ trốn.
Vi Gia Dịch thở dài trong lòng.
Tính cách của Triệu Cạnh vốn khó chiều, mấy ngày nay còn bước một trạng thái mới. Anh nghiện giám khảo nhiếp ảnh, mỗi tối đều kéo Vi Gia Dịch ở để giải thích từng bức ảnh.
Không học từ vài kiến thức nhiếp ảnh, khi đ.á.n.h giá còn kết hợp cả màu sắc, bố cục và cách kể chuyện, thậm chí nhắc đến một vài tên tuổi nổi tiếng. Mặc dù kỳ diệu , sai, nhưng vẫn kỳ quặc.
Vi Gia Dịch nhiều ngăn , bảo rằng lâu chụp thể loại , chụp cũng , xem những bức ảnh cũng chẳng cần nghĩ đến Robert Frank. dáng vẻ cố tỏ thờ ơ mà vẫn gắng dẫn chứng, cuối cùng vẫn nhịn .
Sau khi trong phòng khách rời , Vi Gia Dịch quan tâm đến tình trạng chân của Triệu Cạnh, chủ động cầm máy ảnh cạnh , chia sẻ thành quả của cả ngày hôm nay.
Kể từ khi bắt đầu chụp ảnh khu dân cư, mỗi tối Vi Gia Dịch đều đúng giờ chia sẻ với Triệu Cạnh những gì thấy, kể chi tiết từng câu chuyện đằng mỗi bức ảnh. Vi Gia Dịch dịu dàng chu đáo, khi chuyện ánh mắt chỉ Triệu Cạnh, điện thoại dù tin nhắn, coi là quan trọng duy nhất, khiến Triệu Cạnh cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Dù , đêm đầu tiên Vi Gia Dịch bắt đầu chụp ảnh, Triệu Cạnh ảnh hưởng tâm trạng khi nhớ đến một bộ ảnh nào đó, khiến mất ngủ ít nhất mười lăm phút, tức giận vô cùng.
Ngày hôm , Triệu Cạnh thuê một giáo sư ngành nhiếp ảnh cùng trường với Vi Gia Dịch, mỗi tối khi ngủ học một tiết. Điều chỉ cải thiện chất lượng giấc ngủ mà còn giúp học nhiều điều. Nhìn biểu cảm của Vi Gia Dịch cũng thể thấy bất ngờ với kiến thức nhiếp ảnh của .
Vi Gia Dịch cầm máy ảnh, cho Triệu Cạnh xem hôm nay chụp trong phần thư viện sập, những cuốn sách kệ.
"Cuốn nghiêng nghiêng đúng là sách nghệ thuật.” Giọng Vi Gia Dịch nhẹ nhàng, còn phóng to ảnh: “Bên trong còn cả tuyển tập của thầy ."
Triệu Cạnh , phát hiện đó là một trong ít những nhiếp ảnh gia khi học, sưu tầm vài tác phẩm của . Anh lập tức với Vi Gia Dịch, bảo: "Về dẫn xem."
" xem nhiều .” Vi Gia Dịch mỉm với : “Thầy đối xử với , hồi học đại học từng giúp việc trong xưởng của thầy. Khi đó tất cả phim và phần mềm dùng cho học tập đều do thầy tặng."
"Vậy ?" Triệu Cạnh liên hệ đến kiến thức về các nhiếp ảnh gia đương đại mới học hôm qua, nảy sinh nghi ngờ, nhanh chóng nhận vấn đề, sắc bén : " nhớ thầy chuyên về nhiếp ảnh thời trang."
Đường cong nơi khóe môi Vi Gia Dịch thu , : "Anh ?"
" là như .” Anh cầm máy ảnh, lâu nở nụ với Triệu Cạnh: “Nên thỉnh thoảng cảm thấy, dù thầy , trong lòng thể thất vọng về ."
"Tại ?"
Vi Gia Dịch ngẩng lên , : "Khó giải thích lắm, hơn nữa cũng chán lắm, chúng tiếp tục xem cái khác . còn chụp giá sách khoa học viễn tưởng, thấy một cuốn sách lậu tên buồn , là 'Harry Potter, Rồng và Hầm ngục'."
Anh rõ ràng đang chuyển chủ đề, thể là tự tin, nhận rằng Triệu Cạnh , sợ quá dài khiến thấy nhàm chán. Triệu Cạnh bèn trấn an: "Cậu cứ , mới chán ."
Biểu cảm của Vi Gia Dịch cứng một giây, một lát mới : "Cũng gì, thầy cảm thấy chụp thể loại khác thiên phú hơn, nên chụp những nội dung hiện tại."
"Thế thích thể loại nào?" Triệu Cạnh nắm bắt trọng điểm, nhẹ nhàng dẫn dắt, giúp Vi Gia Dịch giải tỏa.
Vi Gia Dịch lắc đầu, môi mấp máy, chắc chắn : " cũng nữa."
Triệu Cạnh vội: "Cứ từ từ nghĩ kỹ."
"...Ban đầu vì kiếm sống mà chụp nhiều ảnh chân dung.” Anh với Triệu Cạnh: “Sau khi nghiệp về nước cũng thử chụp cái khác, nhưng kết quả đều , cũng thành quả, cuối cùng về chụp chân dung, đến thời trang và nhiếp ảnh thương mại, cứ thế đến giờ."
Nói đến đây, giọng Vi Gia Dịch càng lúc càng nhỏ, nụ thường trực cũng phai nhạt, đó là vẻ lưỡng lự, ánh mắt bất giác sang nơi khác. Triệu Cạnh gương mặt nghiêng của , rõ vì , nhưng càng khó rời mắt.
"Haizz.” Vi Gia Dịch đột nhiên tỉnh táo, lưng cũng thẳng hơn, ánh mắt trong trẻo Triệu Cạnh: “Thôi đừng cái nữa, nhàm chán lắm."
Triệu Cạnh "Không chán" còn nhanh hơn cả suy nghĩ.
Khi Vi Gia Dịch đang cảm động sự kiên nhẫn của thì chiếc điện thoại đặt bên cạnh rung lên.
Tiếng chuông bất ngờ cắt ngang cuộc trò chuyện ấm áp của hai . Triệu Cạnh thấy khó chịu, giây tiếp theo, ánh mắt lia qua màn hình hiện lên ba chữ: Phan Dịch Phi.
Vi Gia Dịch hiểu tại nhiều như thế với Triệu Cạnh, lẽ vì hiểu những phiền muộn của cuộc đời, khiến cảm giác như đang chuyện với một cái cây, hoặc thể là do mệt mỏi, phân biệt tình huống mà chỉ thổ lộ.
khi điện thoại đổ chuông, cơn giận của Triệu Cạnh hiện rõ mặt, chăm chăm màn hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-15.html.]
Chuông reo mấy tiếng, Vi Gia Dịch cũng nên từ chối.
Hơn một tuần , khi thấy cuộc gọi đến từ Phan Dịch Phi, trong lòng Vi Gia Dịch vẫn một chút nỗi đau khó thành lời. Giờ khi thấy tên , trong đầu chỉ còn câu của Triệu Cạnh: "Vẫn thể kiện."
Đang do dự, cuộc gọi kết thúc, bao lâu đổ chuông.
Vi Gia Dịch sợ việc thật, đành bắt máy. Anh còn kịp câu nào, Triệu Cạnh như phá đám, xích gần lớn giọng hỏi: "Ai thế?" khiến đầu dây bên của Phan Dịch Phi im lặng.
Nếu đang thực sự ngại ngùng, lẽ Vi Gia Dịch bật .
Sau vài giây, Phan Dịch Phi hỏi: "Gia Dịch, bên ? Nói chuyện tiện ?"
"Có chuyện gì ?" Vi Gia Dịch trả lời câu hỏi, hỏi thẳng.
Chưa kịp để Phan Dịch Phi gì, Triệu Cạnh chen : "Vi Gia Dịch, rốt cuộc là ai đấy?"
Vi Gia Dịch thở nổi, chỉ vươn tay bịt miệng , nhưng cái miệng của Triệu Cạnh bịt là bịt. Anh đành với Phan Dịch Phi: "Chờ chút nhé.” tắt tiếng, mới với Triệu Cạnh: "Là Phan Dịch Phi gọi tới, cứ tưởng thấy ."
"Ồ, rõ, là .” Triệu Cạnh nhún vai, mặt dày vô cùng: “Còn dám gọi điện cho , ? Công ty quan hệ công chúng mất ba ngày mới xóa hết bản tin, nhiều như thể mạng Internet virus xâm nhập ."
Vi Gia Dịch chọc bật , cảm thấy bất đắc dĩ, : " ngoài máy nhé."
"Tại ? Ở đây ?" Triệu Cạnh câu , vẻ mặt lập tức đổi.
" sợ phiền ."
Lời thiếu tự tin quả thật lừa ai. Triệu Cạnh thậm chí như đang , trêu Vi Gia Dịch: "Làm phiền ? thấy."
Cuối cùng, Vi Gia Dịch vẫn góc hành lang máy. Triệu Cạnh theo, chỉ đó chút cảm xúc, như sắp tức c.h.ế.t vì . Anh nhẹ nhàng ném ném cái máy ảnh trong tay, về hướng Vi Gia Dịch .
Vi Gia Dịch đến góc khuất, ở nơi Triệu Cạnh thấy, mới tắt chế độ im lặng: "Được , chuyện gì ?"
"Cậu đang bận ? phiền ?"
Giọng của Phan Dịch Phi vẫn trầm ấm dịu dàng, nhưng Vi Gia Dịch chỉ cúp máy nhanh để về dỗ Triệu Cạnh, bèn hỏi thẳng: "Cậu việc gì ?"
" quyên góp một ít tiền tài khoản mà hôm qua gửi."
"Cảm ơn."
"Chút lòng thành thôi, thể bằng những gì đang ở đó."
"Cảm ơn.” Vi Gia Dịch vòng vo với , nên hỏi tiếp: “Còn chuyện gì khác ?"
Phan Dịch Phi im lặng vài giây. Vi Gia Dịch như thấy tiếng nạng chống xuống đất, nhưng chỉ vài ngưng. Anh dám , Phan Dịch Phi tiếp: "Thực chị Huyền , gần đây vài tờ báo quen gọi cho chị , bảo rằng trả tiền để họ xóa vài bài báo."
Vi Gia Dịch "Ừ" một tiếng, tỏ ý đang . Phan Dịch Phi tiếp tục: " tìm hiểu thì mới là chuyện gì. Những bài đó nên xóa ."
"Cậu từng xem ?" Vi Gia Dịch hỏi.
"Thật sự là , đấy, bận phim, kịch bản suốt ngày."
Vi Gia Dịch gì, bèn tiếp: "Gia Dịch, đợi về, chúng cùng ăn bữa cơm nhé, trò chuyện đàng hoàng. Gần đây nghĩ đến lúc chúng ở ghép, hồi đó chúng vui vẻ và đơn giản bao."
" còn nghĩ đến nữa.” Vi Gia Dịch thành thật với : “Thôi nhé, còn gì thì thôi. Bữa cơm để , nếu chụp ảnh chung thì những bản tin của đăng cũng vô ích."
Cúp điện thoại, Vi Gia Dịch cảm thấy một chút đờ đẫn khó hiểu. Anh nỗi buồn đó từng thật sự tồn tại, nhưng giờ đây thể khơi dậy cảm xúc lúc đó nữa. Không từ khi nào, thật sự còn đầu .
Anh cầm điện thoại bước khỏi góc khuất, thấy Triệu Cạnh cách đó xa, tựa một cây nạng gần tấm gương sát đất, tay cầm máy ảnh.
Vi Gia Dịch tiến gần, Triệu Cạnh vẫn yên, cúi đầu từng bước tiến gần hơn.
Vi Gia Dịch mặt , chẳng gì, bèn hỏi: "Anh thấy ?"
"Cái bật thế nào?" Triệu Cạnh trả lời câu hỏi của , chỉ cầm máy ảnh, bật máy bằng một tay, màn hình sáng lên. Anh giơ máy lên, chụp Vi Gia Dịch một tấm.
Ống kính gần đến mức chạm lông mi. Vi Gia Dịch thấy tiếng màn trập vang lên ngay bên tai, tim bỗng nhiên thắt , ngẩng đầu Triệu Cạnh.
Vẻ mặt của Triệu Cạnh hề đổi, Vi Gia Dịch cảm xúc của . Triệu Cạnh chụp thêm một tấm nữa. Lúc Vi Gia Dịch nghĩ lẽ Triệu Cạnh đang giận, nhưng Triệu Cạnh hạ tay xuống một chút, tự nhiên hỏi Vi Gia Dịch: "Xem ảnh chụp thế nào?"
Vi Gia Dịch mơ hồ, tim đập nhanh, giúp Triệu Cạnh chọn chế độ xem ảnh.
Cái máy ảnh trong tay Vi Gia Dịch và Triệu Cạnh, nhưng như thể là hai thứ khác ; ở tay Vi Gia Dịch là máy ảnh, còn trong tay Triệu Cạnh, nó nhỏ bé như một món đồ chơi.
Vi Gia Dịch xem ảnh Triệu Cạnh chụp, chụp hai tấm mắt của Vi Gia Dịch, một tấm mở mắt, một tấm nhắm mắt, lấy nét nên khá mờ. Vi Gia Dịch thường chụp ảnh cho khác, bao giờ chụp , đột nhiên thấy cận cảnh mờ mịt của chính như trong một bộ phim kinh dị thì khỏi giật .
"Thế nào?" Triệu Cạnh đắc ý hỏi.
Vi Gia Dịch ngượng ngùng khen: "Chụp lắm, phong cách riêng."
Triệu Cạnh mỉm , : "Vi Gia Dịch, chụp ảnh chung với ." Anh theo cách của Vi Gia Dịch khi nãy, điều chỉnh chế độ chụp, đó tay trái khẽ móc cây nạng: "Lại gần một chút."
Vi Gia Dịch sát , cảm giác cây nạng của Triệu Cạnh chạm lưng lạnh buốt. Cánh tay của Triệu Cạnh hờ hững đặt lên vai , dùng cằm hiệu cho Vi Gia Dịch tấm gương sát đất.
Trong gương, Triệu Cạnh mặc áo sơ mi vải lanh xanh nhạt gần như trắng, và một chiếc quần golf màu be, bên cạnh Vi Gia Dịch. Chân trái đeo nẹp nhưng vẫn thẳng, màn hình, ánh mắt hướng về Vi Gia Dịch, máy ảnh đặt ở vị trí ngay xương sườn.
Về chiều cao, Triệu Cạnh chỉ cao hơn Vi Gia Dịch nửa cái đầu, nhưng Vi Gia Dịch gầy hơn nhiều. Khoảng cách về dáng rõ rệt, cánh tay chạm cũng chỉ đủ để thể tách rời bất kỳ lúc nào. Một cách hảo, thỏa mãn đạo đức phản đối quấy rối của Triệu Cạnh.
Triệu Cạnh cứ thế chụp vài tấm.
Không đang nghĩ gì, Vi Gia Dịch m.ô.n.g lung về phía . Trước gương chỉ còn tiếng chụp ảnh vang lên.