[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 14
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:12
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Việc xem những bức ảnh trong nửa buổi lễ cưới của Lý Minh Miễn dần trở nên khó chịu, bởi vì Triệu Cạnh bắt đầu trở nên nghiêm túc.
Từ lúc bắt gặp bức ảnh chỉ chụp nửa cái đầu của , còn che giấu nữa, chăm chăm dõi theo máy ảnh trong tay Vi Gia Dịch, rõ ràng đang tìm kiếm bóng dáng của trong từng bức ảnh.
Triệu Cạnh bên Vi Gia Dịch. Có lẽ là sợ tiếp xúc với Vi Gia Dịch, xích gần để , chống khuỷu tay trái lên lưng ghế sofa, ý định dùng cánh tay thành một hàng rào giữa và Vi Gia Dịch, khiến Vi Gia Dịch co , lùi vài .
Mong chờ Triệu Cạnh hiểu sự khó xử của khác còn khó hơn lên trời. Vi Gia Dịch cứ lùi , cố xích tới gần hơn, cái chân đau cũng lết về phía .
Mỗi bức ảnh lướt qua đều thấy Triệu Cạnh, khí xung quanh càng thêm lạnh lẽo.
Vi Gia Dịch nguyên nhân là do khi chụp, cố tình tránh mặt Triệu Cạnh. Việc Triệu Cạnh tìm nửa cái đầu trong ảnh là kết quả của sự sơ suất của . Tuy nhiên, trong bầu khí căng thẳng , Vi Gia Dịch tìm thấy cơ hội để , chỉ thể lật từng bức ảnh, giả vờ như đang giúp Triệu Cạnh tìm kiếm.
Thậm chí Lý Minh Thành cũng thể chịu nổi bầu khí , viện cớ bỏ , để Vi Gia Dịch một đối mặt với áp lực.
Dòng thời gian của những bức ảnh đến buổi tiệc tối khi kết thúc nghi thức, khi đó Vi Gia Dịch cách xa Triệu Cạnh, càng thể chụp .
Lật thêm hai bức ảnh, Vi Gia Dịch ngẩng đầu Triệu Cạnh, thể gì khác, đành thẳng thắn : "Phần chắc cần xem nữa, thực hôm đó chụp , dám chụp. Lúc nãy Minh Thành ở đây, ngại dám ."
Triệu Cạnh sững , vẻ như ngờ đến lý do . Nhớ đầu gặp Vi Gia Dịch, áp lực dường như dịu chút ít, "Ồ" một tiếng.
ngừng một chút, vẫn cảm thấy khó chịu, thêm: "Cả giỏ hoa mà cũng thể vô tình chụp ."
"Đó thật sự cố ý, nó tự xen trong phần trang trí mà.” Vi Gia Dịch ngờ vẫn còn nhớ chuyện giỏ hoa.
Triệu Cạnh vẫn tin.
Vi Gia Dịch cảm thấy chút vô lý. Vừa vẻ kỳ thị, quan tâm đến một như Phan Dịch Phi chẳng liên quan gì. Chẳng lẽ cho dù Vi Gia Dịch từng thích một diễn viên mà Triệu Cạnh thấy phẩm chất thì cũng ảnh hưởng đến sự trong sạch của khí quanh ?
Cũng thể Triệu Cạnh quen trung tâm, thể chấp nhận việc thua một giỏ hoa. Nghĩ , Vi Gia Dịch cũng buồn, bèn cố gắng phân tích: "Anh ở bàn chính, hòa đám đông, vô tình chụp cũng thể."
Triệu Cạnh cúi đầu , vài giây mới ánh mắt chỗ khác: "Biết ."
Vi Gia Dịch nghi ngờ rằng vị trí của trong lòng giảm mạnh, nhưng điều đó quan trọng. Chủ yếu là Triệu Cạnh trông vẻ vui, Vi Gia Dịch để dỗ , đành : "Lần đó cũng chụp t.ử tế, sẽ chụp riêng cho , ?"
"Không thích chụp ảnh.” Triệu Cạnh thờ ơ , dậy, chậm rãi khập khiễng khỏi phòng.
Vi Gia Dịch cũng thể gì hơn. Anh một ghế sofa, tiếp tục xóa ảnh, dự định xóa xong sẽ chép những bức còn , sạc pin cho máy ảnh. đến một bức ảnh trong buổi tiệc tối, vô tình thấy Triệu Cạnh ở góc ảnh.
Khi đó, chụp vài tấm Lý Minh Miễn và cô dâu khiêu vũ, chụp cả bàn chính. Nếu phóng lớn hết cỡ, thể thấy Triệu Cạnh cúi đầu giữa khe hở của các vị khách.
Máy ảnh độ phân giải , dù phóng lớn vẫn rõ nét. Triệu Cạnh trong ảnh rõ ràng hứng thú ăn uống, điện thoại bàn đang sáng, đang xem tin nhắn. Ánh sáng chiếu lên gương mặt phức tạp, nhưng nhờ khuôn mặt điển trai mà trông như một bức ảnh cận cảnh.
Vi Gia Dịch nghĩ đến dáng vẻ cô đơn và thất vọng của Triệu Cạnh khi bỏ , bèn chụp màn hình máy ảnh, gửi cho , nhắn: "Lại tìm thêm một bức." Hy vọng thể vui hơn một chút.
Triệu Cạnh trả lời, điều cũng trong dự đoán của .
Vi Gia Dịch sắp xếp xong, chép những bức còn ổ cứng, đặc biệt cắt riêng bức ảnh của Triệu Cạnh máy tính, xử lý sơ qua, gửi cho , mặt dày : "Cảm giác sếp Triệu trai hơn khác nhiều, cắt riêng cho kỷ niệm." Anh cho Triệu Cạnh nội dung chính của bức ảnh thực là Lý Minh Miễn đang nhảy múa.
Gửi xong tắm, trở vẫn tin nhắn mới. Vi Gia Dịch chuẩn ngủ thì thấy Triệu Cạnh tuy trả lời nhưng ảnh đại diện. Anh nhịn .
Nói Triệu Cạnh dễ hiểu thì những lời và hành động của thường khiến ngạc nhiên, mà khó hiểu thì cũng dễ đoán.
Nếu thứ đời đều đơn giản, thẳng thắn và thông minh như Triệu Cạnh, Vi Gia Dịch nghĩ thế giới hoặc sẽ trở thành thiên đường, hoặc sẽ hủy diệt ngay lập tức.
Sáng hôm đến khu rừng, thị trưởng đợi sẵn ở lối . Ông lái một chiếc xe cũ, chở Vi Gia Dịch đến khu dân cư, đường qua một khu vực núi bao phủ bởi lưới xanh. Trong cuộc trò chuyện, Vi Gia Dịch ông cũng mất tích trong cơn sóng thần, vẫn tìm thấy.
So với tuần , tình trạng khu dân cư trật tự hơn nhiều. Dù vẫn chỉ là một vùng đất hoang, nhưng phần lớn t.h.i t.h.ể bên lề đường an táng.
Ở những nơi máy xúc hoạt động, vẫn còn vài tấm vải liệm, nhưng hầu như còn ai bên đường nữa.
Thị trưởng giới thiệu sơ qua, giúp đỡ. Vi Gia Dịch tự hoạt động, chụp nhiều thứ xung quanh.
Những cột trụ đổ, cửa sổ vỡ, những chứng tích của hạnh phúc gia đình lộ từ bùn đất, đĩa ăn và cốc sứ vỡ, giấy khai sinh bọc trong khung ảnh.
Có một bà và đứa con may mắn sống sót bức tường phòng ăn của nhà họ, nhờ Vi Gia Dịch chụp ảnh giúp. Sau trận mưa hôm qua, hoa văn giấy dán tường hiện lên, là một loại họa tiết màu xanh, gần cảm giác lồi lõm.
Vi Gia Dịch chụp một phần căn nhà còn sót , đó đến bãi biển mà dân thường lui tới. Ở đó chụp một mái nhà sóng thần cuốn đến.
Sau vài ngày nước biển lên xuống và xói mòn, những viên ngói lác đác mái nhà hình tam giác dần hiện lên màu đỏ vốn . Mái nhà vùi một phần cát trông như vốn ở đó từ .
Bùn bẩn trong đầm phá lắng xuống, nước biển dần trong trở , lộ màu xanh lam và xanh lục.
Khoảng trưa, vài đứa trẻ chạy đến nghỉ vách đá thấp phía bãi biển nơi Vi Gia Dịch đang . Chúng mép vách đá, Vi Gia Dịch từ chụp lên những đôi chân nhỏ đang đong đưa và mấy chiếc bánh quy trong tay chúng. Sau buổi sáng u ám, cảm nhận hy vọng của cuộc sống.
Gần hai giờ, thị trưởng đến tìm Vi Gia Dịch, lúc mới nhận ăn trưa.
Thị trưởng đưa đến một khu vực tạm trú gần đó lấy cho một phần cơm. Vi Gia Dịch ăn vài miếng, lấy điện thoại xem thì thấy ít tin nhắn .
Hai bạn hỏi về việc quyên góp, quản lý về công việc tiếp theo, trợ lý hỏi quyết định ngày về để sắp xếp xe đón.
Sau đó là tin nhắn của Triệu Cạnh lúc mười hai giờ: "Thuận lợi chứ?" bổ sung: "Lý Minh Thành hỏi, em mang điện thoại." Anh dùng ảnh đại diện mà Vi Gia Dịch cắt tối qua, Vi Gia Dịch thể cảm nhận giọng điệu lạnh lùng của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-14.html.]
Tin nhắn cuối cùng đến từ Phan Dịch Phi, lâu trò chuyện: "Gia Dịch, còn ở đảo Budele ?"
Vi Gia Dịch trả lời bạn bè, quản lý và trợ lý , nhắn cho Triệu Cạnh: "Rất thuận lợi, còn các ?"
Triệu Cạnh trả lời: " đang bận dạy trẻ con." Anh gửi một đoạn video, từ xuống đỉnh đầu của LiNi. Tay LiNi đặt cần điều khiển của máy xúc, Triệu Cạnh chỉ dẫn bé: "Đẩy về phía ." Cậu bé đẩy nhẹ. Triệu Cạnh nhỏ giọng dặn: "Đẩy mạnh hơn." Video kết thúc.
Triệu Cạnh trong chiếc máy xúc nhỏ, mà còn thể cố gắng video, cũng dễ dàng gì. Vi Gia Dịch nhịn nhắn : "Giáo viên giỏi, học trò . LiNi học nhanh thật, kỹ thuật lái máy xúc của sếp Triệu lo thất truyền ."
Triệu Cạnh lập tức trả lời: "Lúc nhỏ học còn nhanh hơn."
Anh còn : "Không máy xúc nào hoạt động , kỹ thuật e là khó mà tiến bộ." Như đang trách Vi Gia Dịch vì ngăn cản .
Vi Gia Dịch tính thích so đo và sự trẻ con của Triệu Cạnh chọc . Còn kịp trả lời, Triệu Cạnh gửi thêm: " tiếp tục dạy đây, Lý Minh Thành sáu giờ xong việc sẽ xuống đón , gặp ở bưu điện."
Vi Gia Dịch nhắn "Được", cất điện thoại tiếp tục chụp ảnh, trả lời những tin nhắn còn .
Anh đến bưu điện đúng giờ, xe của Lý Minh Thành đợi sẵn.
Vi Gia Dịch qua cửa sổ xe, thấy Triệu Cạnh ở ghế bên , chân trái thể co duỗi chiếm chỗ ở giữa. Như thể tự nắm lấy tay vịn trần xe, dù đường xóc nảy cũng cần ôm lấy Vi Gia Dịch nữa.
Xe bắt đầu di chuyển. Do đường bằng phẳng, Triệu Cạnh nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, tiếng nào. Lý Minh Thành trò chuyện với Vi Gia Dịch, kể rằng hôm nay họ tìm thấy một chiếc két sắt, Nick đem giao cho sống sót của chủ nhà, hỏi Vi Gia Dịch hôm nay chụp thế nào.
"Đã lâu chụp ảnh đời thường.” Vi Gia Dịch thật: “Không thị trưởng và hài lòng ."
"Về xem .” Triệu Cạnh đột nhiên lên tiếng tham gia cuộc trò chuyện, giọng điệu như thể từng là giám khảo cho một giải thưởng nhiếp ảnh tầm cỡ .
Vi Gia Dịch . Để giữ thăng bằng, Triệu Cạnh căng hết cơ bắp, gân xanh mu bàn tay nổi rõ đến cẳng tay, nhưng giọng vẫn giữ vẻ bình thản, cứng đầu vô cùng.
"Được, để xem .” Vi Gia Dịch mỉm , quan tâm hỏi: "Hôm nay chân thế nào, việc quá sức ?"
Triệu Cạnh .
Sau đó, Lý Minh Thành ca ngợi việc Triệu Cạnh đối xử với LiNi, vô tình nhắc đến việc chiều nay nuôi mộng tìm máy xúc cho LiNi, còn hỏi Nick về vị trí xây dựng khu dân cư mới, cuối cùng vì lý do an mà đau lòng từ bỏ.
Không lâu , họ về đến nhà trọ.
Vị trí của Triệu Cạnh cho phép bám tay vịn, nhưng việc xuống xe khá bất tiện. Anh chống nạng xuống , chân chạm đất mới bước thêm chút nữa để đưa chân trái ngoài.
Vi Gia Dịch vòng sang bên, hỏi : " giúp ?"
Triệu Cạnh , hiếm khi do dự một chút, đưa tay bám cửa xe, "Không cần", tự xuống xe.
Vi Gia Dịch cảm thấy phức tạp, nghĩ việc Triệu Cạnh để cái xe chịu đựng trọng lượng cơ thể cũng thôi, thấy chút bối rối.
Hầu hết những kì thị thể hiện rõ ràng như . Hơn nữa, chuyện Triệu Cạnh nhờ Vi Gia Dịch tắm hộ cứ như mới xảy hôm qua, giờ tránh né như rắn rết. Vi Gia Dịch chỉ thích đồng giới, là bệnh truyền nhiễm.
bài học quan trọng nhất mà Vi Gia Dịch học trong mấy ngày qua chính là tuyệt đối để bụng những lời và hành động kỳ quặc của Triệu Cạnh. Anh chỉ lẳng lặng theo nhà.
Bữa tối vẫn do Triệu Cạnh dặn , chuẩn khá phong phú.
Đầu bếp tận dụng nguyên liệu sẵn , một bữa ăn kiểu Pháp. Ánh mắt Triệu Cạnh liếc vài , thấy Vi Gia Dịch ăn ngon lành, ngẩng đầu lên.
Sau bữa ăn, Lý Minh Thành định tham gia hoạt động xem ảnh của họ, nhưng nhận một cuộc điện thoại việc. Triệu Cạnh cạnh Vi Gia Dịch, giữ nguyên tư thế tối qua khi xem ảnh.
Anh đảm bảo ảnh trong máy, chạm Vi Gia Dịch, điều khiến Triệu Cạnh khó chịu. May mà cánh tay khỏe, nếu là khác chắc .
Hai tay Vi Gia Dịch cầm máy ảnh, nửa nghiêng về phía Triệu Cạnh, giới thiệu với những bức ảnh chụp ban ngày. Có những phần còn sót của khu dân cư, cũng ảnh tổng thể, dân trong ảnh với những biểu cảm khác , trực tiếp máy ảnh, lưu khoảnh khắc chân thực.
Xem vài bức, Triệu Cạnh định mở miệng, định khen một chút thì Vi Gia Dịch đổi tư thế , vô tình lùi xa một chút.
Để giữ tư thế hảo , Triệu Cạnh lập tức nhích gần hơn.
Vi Gia Dịch bỗng sang Triệu Cạnh, ánh mắt lưỡng lự vài giây, cuối cùng : "Sếp Triệu, cánh tay để thế thấy chật. Nếu chạm , là tự cầm máy ảnh mà xem ."
Triệu Cạnh ngờ còn thể khiến Vi Gia Dịch thấy chật chội, nhưng giận, hạ tay xuống, hỏi ý kiến một cách dân chủ: "Nếu cánh tay chắn, cách giữa và sẽ gần, cảm thấy thể chấp nhận thì sẽ bỏ tay xuống."
Vi Gia Dịch ngẩn , trong mắt hiện lên chút bối rối, đó như chợt hiểu , "Ồ" một tiếng, : "Không cần, thể chấp nhận ." Rồi thêm: "Sếp Triệu, ngờ đạo đức cá nhân của cao đến ."
Cố gắng của cuối cùng Vi Gia Dịch công nhận, Triệu Cạnh cảm thấy cánh tay tê mỏi nữa, tán thành lời : "Công ty mỗi quý đều hoạt động tuyên truyền phòng chống quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c nơi công sở." Lấy gương mới thể giữ bầu khí cho công ty.
Vi Gia Dịch cúi đầu, đưa máy ảnh đến gần mặt Triệu Cạnh một chút. Mất cánh tay ngăn cách của Triệu Cạnh, cách giữa họ thực sự gần . Trước bữa tối, Vi Gia Dịch tắm, mặc chiếc áo phông mà mặc ngủ. Vai nhỏ, thậm chí còn hẹp hơn bàn tay Triệu Cạnh.
Những ngón tay trắng trẻo bấm nút cảm ứng của máy ảnh, khuỷu tay đôi khi chạm cơ bụng của Triệu Cạnh, thật sự là quá gần. Triệu Cạnh cảm thấy những chỗ chạm đều cảm giác mạnh mẽ, khó chịu đến mức tránh .
Vi Gia Dịch nhỏ giọng : "...Sau đó chiều hỏi , cái mái nhà là của hàng xóm nhà LiNi."
Triệu Cạnh đột nhiên nhớ cảm giác ngón tay Vi Gia Dịch cọ mặt .
"Nhìn , ngói màu đỏ." Anh phóng to thêm một chút, đầu với Triệu Cạnh.
Ngay lúc đó, Triệu Cạnh , tự hỏi liệu từng giải thích như về tác phẩm của cho ai khác , liệu trong căn hộ thuê, bên cạnh chiếc tủ lạnh cũ và cửa sổ an ninh bằng thép gỉ, đó tựa Vi Gia Dịch để giới thiệu . Triệu Cạnh bỗng thể thấy tiếng tim đập, tiếng đập nặng nề, kèm theo một sự tức giận rõ từ mà nhưng vô cùng rõ ràng, thể nhầm lẫn. Một cảm giác đột ngột khiến lập tức đốt cháy tất cả những bức ảnh đó, cấm chúng xuất hiện ở bất cứ nơi nào thế giới.