[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 13

Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:11
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vi Gia Dịch xóa bài đăng mạng xã hội, chút việc cần giải quyết lên lầu.

Triệu Cạnh phòng khách, trong lòng đầy cảm xúc phức tạp, khó mà miêu tả. Từ lúc Vi Gia Dịch rằng những bài báo đó sai, trong lòng như một cái gai, nghĩ tới nghĩ lui đều thoải mái.

Vốn dĩ nghĩ Vi Gia Dịch cũng giống , đường hoàng chính trực, chỉ tập trung công việc, quan tâm đến chuyện tình cảm. Không ngờ rằng đây thầm yêu một , mà đó tầm thường đến thế, chẳng gì đáng để mắt.

Nếu để Triệu Cạnh suy luận một cách đơn giản nhất thì chắc chắn là gã họ Phan Vi Gia Dịch thích , nếu thể lợi dụng như . Tất nhiên, như Vi Gia Dịch , gặp nhiều , dễ lừa, để kẻ khác lợi dụng cơ hội cũng là điều tránh khỏi.

Liên hệ xong với phụ trách công ty quan hệ công chúng, Triệu Cạnh gọi cho thư ký, bảo tối nay đầu bếp nấu món gì đó phong phú hơn.

Phải để Vi Gia Dịch thế nào là đồ ăn ngon.

Lý Minh Thành cũng về phòng việc từ xa. Ngoài cửa sổ trời mưa, phòng khách chỉ một trông thật hiu quạnh.

Triệu Cạnh thích nghỉ ngơi, cảm thấy ở trong rừng việc động lực hơn nhiều. Dù cũng áp lực nhưng giúp ích gì đó vẫn hơn là yên sofa với cái chân đau.

Cả nửa đời của , ấn tượng về việc từ thiện chỉ mang tính trừu tượng, tồn tại qua quỹ của bố và công ty, qua những video ghi chép của nhân viên. Do giáo d.ụ.c từ gia đình, đó là trách nhiệm theo đuổi suốt cuộc đời, nhưng hiểu nó thực sự ý nghĩa gì.

Anh nhắn tin cho bố , kể về sự chuyển biến tâm lý phức tạp của , nhưng gì, cuối cùng chỉ nhắn: "Trưa nay dì của LiNi mời con ăn cơm để bày tỏ sự ơn vì con giúp đỡ LiNi." Chắc bố đang bận, chỉ gửi hai biểu tượng "thích" đơn giản.

Triệu Cạnh nghĩ đến Vi Gia Dịch. Mỗi Vi Gia Dịch khen giải thích vấn đề gì, đều rõ ràng, lẽ.

bây giờ Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh nghĩ nên chú ý giữ cách hơn.

Do trường học và môi trường sống, những quen chỉ khác về xu hướng tình cảm mà còn nhiều loại giới tính. Có còn đổi cả giới tính và xu hướng, tất cả với Triệu Cạnh chỉ là một khái niệm. Anh chỉ cần thấy từ "tình yêu" là bỏ , vì sở thích riêng.

Triệu Cạnh là cẩn thận, đoan chính, là CEO, cũng từng tham gia các buổi huấn luyện phòng chống quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c qua video của công ty, nắm rõ cách cần thiết cho từng tình huống. Biết về tình cảm của Vi Gia Dịch, cảm thấy nên tránh tiếp xúc cơ thể, nếu sẽ thành quấy rối.

Vi Gia Dịch chắc chắn sẽ nhận sự cố gắng của và cảm động.

Trước bữa tối, bác sĩ của Triệu Cạnh đến kiểm tra tình trạng của . Lúc đang kiểm tra nẹp chân, Vi Gia Dịch cũng việc xong xuống. Tóc rối, vài sợi lòa xòa bên má, trông giống mà giống như chợp mắt.

Vi Gia Dịch đến bên cạnh Triệu Cạnh, bác sĩ kiểm tra cho ngáp một cái. Triệu Cạnh liếc , nhưng chỉ cúi đầu chăm chú cái chân thương của , nhận .

Bác sĩ hỏi Triệu Cạnh: "Sếp Triệu, hôm nay nghịch ngợm gì chứ?"

Triệu Cạnh dõng dạc trả lời: "Không ."

"Có đấy.” Vi Gia Dịch đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt nghiêm túc hơn: “Hôm nay xe, đường xóc nảy, lúc đó trông vẻ đau lắm."

Triệu Cạnh mới sực nhớ chuyện đó.

Vi Gia Dịch để ý đến . Triệu Cạnh gương mặt nghiêng của , trong lòng cảm thấy yên .

Xem , điều quan trọng nhất trong lòng Vi Gia Dịch giờ đây chắc chắn là chăm sóc cho Triệu Cạnh và duy trì mối quan hệ của họ. Vi Gia Dịch quan tâm đến Lý Minh Thành nhiều đến thế, huống chi là Phan Dịch Phi. Suốt năm năm qua, Vi Gia Dịch từng đăng gì về đó, mấy ngày nay cũng chủ động nhắc đến, chắc hẳn quên từ lâu .

Bác sĩ ngẩng đầu Vi Gia Dịch, cẩn thận kiểm tra cho Triệu Cạnh.

"Tổng thể vấn đề gì.” Cuối cùng bác sĩ : “Sếp Triệu, vẫn nhắc , nên ít vận động. Dù là công nhân xây dựng, gãy xương cũng tiếp tục tham gia khai thác nữa. Dù thể trạng , cơ bắp đủ để bảo vệ, nhưng cũng lượng sức mà ."

"Biết , .” Triệu Cạnh đến phát chán, xua tay đuổi bác sĩ .

Lý Minh Thành cũng kết thúc công việc, xuống lầu. Ba đến phòng ăn, đầu bếp mang món ăn lên bàn.

Điều kiện hạn, nguyên liệu bình thường, nhưng đầu bếp chăm chút, cố tạo một bữa tiệc đầy món ngon.

Vi Gia Dịch kịp gì, Lý Minh Thành xoa cằm, thuần túy cảm thán một câu: "Hôm nay là ngày gì ?" tò mò hỏi Triệu Cạnh: "Anh, trưa nay ăn no ?"

Triệu Cạnh trừng mắt , liền im bặt.

Món ăn ngon thật nhưng áp lực từ Triệu Cạnh cũng khá lớn. Vi Gia Dịch cúi đầu gắp thức ăn, cảm giác Triệu Cạnh cứ liếc về phía , mỗi đều nhanh, như thể nếu chỗ khác ngay thì Vi Gia Dịch sẽ phát hiện .

Khi cả ba ăn gần hết, đầu bếp hỏi món ăn thế nào, hợp khẩu vị . Triệu Cạnh im lặng, Lý Minh Thành vô tư đáp: "Rất ngon.” đùa: "Hôm nay là ngày gì đặc biệt ?"

Đầu bếp , trả lời. Triệu Cạnh thì càng trông mong gì, Vi Gia Dịch bèn xoa dịu: "Chắc là mấy ngày nay đều mệt, nhất là sếp Triệu, bận cứu hộ, bận phục hồi, nên cần bổ sung dinh dưỡng."

"Cũng bình thường thôi, với thì nhẹ nhàng mà.” Triệu Cạnh bình thản đáp.

Vi Gia Dịch gì thêm, Triệu Cạnh mở lời, nhận xét món ăn: "So với cơm canh đạm bạc thì còn tạm ." Sau đó, Vi Gia Dịch như đang ngầm ám chỉ điều gì.

Vi Gia Dịch hiểu ý, trong lòng cảm thấy Triệu Cạnh đang sai hướng. Bản còn bật bếp ở , thế mà thích so đo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-13.html.]

giờ Vi Gia Dịch giận , bèn chiều ý: "Phải , ăn mấy món thì còn ăn cơm đạm bạc nữa."

Triệu Cạnh câu trả lời thì thấy hài lòng, gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

Sau bữa cơm, Nick đột nhiên đến nhà trọ thăm Vi Gia Dịch, còn dẫn theo hai vị khách.

Trời tối hẳn, họ mặc áo mưa, áo dính đầy bùn đất, trông vẻ lấm lem. Nick giới thiệu họ là thị trưởng thị trấn chân núi và đội trưởng đội cảnh vệ địa phương. Thị trưởng mái tóc bạc, thi thoảng ho khan, đội trưởng thì cao lớn vạm vỡ nhưng cũng mệt mỏi.

Thị trưởng mở lời về mục đích chuyến thăm: họ mời Vi Gia Dịch chụp một bộ ảnh ghi chép khi rời .

Vì phần lớn nhà dân chân núi hư hỏng nặng, Ủy ban Cứu hộ quyết định đập bỏ tất cả để xây dựng . Không lâu , tất cả những căn nhà cũ sẽ còn nữa. Những bức tường đổ nát cơn sóng thần từng là tổ ấm của các gia đình, mang dấu vết đời sống thường nhật, nếu lưu hình ảnh thì những ký ức mong manh sẽ chỉ còn lẩn khuất trong tâm trí sống sót, vụt mất.

"Chúng một bảo tàng kỷ niệm.” Thị trưởng , lưu giữ chứng tích và hình ảnh về trận sóng thần, cố gắng tìm và lưu dấu vết của những từng sống ở đây. Điều đó trở thành niềm tin của những còn tiếp tục tìm kiếm và bạn bè giữa đống đổ nát.

Vi Gia Dịch nghiêm túc đồng ý, đồng thời từ chối ý định trả thù lao của họ.

Ngày mai tiếp tục cứu hộ. Nói chuyện xong, Nick và hai rời .

Vi Gia Dịch thiết riêng, bèn tìm bàn chiếc máy ảnh Triệu Cạnh dùng để ghi đám cưới của Lý Minh Miễn. Đó là một chiếc máy ảnh kỹ thuật full-frame, giá cao, đủ đáp ứng nhu cầu chụp cho bảo tàng.

Anh mở máy, thấy pin còn nhiều, định khi sạc sẽ xóa bớt những ảnh cần thiết, lưu những bức thể sử dụng máy tính. Anh vốn cũng định gửi những bức ảnh đám cưới cho Lý Minh Miễn, giữ cũng chỉ tốn bộ nhớ.

Triệu Cạnh vốn đang một góc trả lời tin nhắn, bất ngờ xích , hỏi: "Cậu đang xem gì ?"

" xem mấy bức chụp.” Vi Gia Dịch xoay màn hình về phía Triệu Cạnh một chút, giải thích: “Lúc mới đến đảo, cầm máy ảnh, còn chụp vài bức cảnh quan khu dân cư, thể đưa cho thị trưởng."

Ngày hôm đó đến sớm, tự dạo bên ngoài khách sạn. Khác với khách sạn kiểu bao trọn gói, khu dân cư địa phương khí đời thường. Khi đó nghĩ, máy ảnh trong tay, dùng thì phí lắm nên vô tình lưu vài hình ảnh.

Trong ảnh là một thị trấn vững chắc, với những dân nét mặt sinh động, khác với hiện tại. Triệu Cạnh chăm chú, trầm lặng.

qua hơn trăm bức, trở cảnh trong khách sạn, đó là một thế giới khác. Vi Gia Dịch chơi với mấy bạn của Lý Minh Miễn, chỉ chụp vài bức ảnh bữa tiệc tối một cách qua loa.

Lúc , Lý Minh Thành cũng đến, chống tay lên ghế sofa nghiêng đầu xem cùng.

"Đây là khi cháy đúng ?" chỉ bức ảnh Vi Gia Dịch chụp: “Đây là đốt lửa đấy!"

Vi Gia Dịch xóa .

Lý Minh Thành chỉ bức tiếp theo, trong đó đang nhảy múa, nền ảnh là bóng lưng của Lý Minh Miễn, hồi tưởng: "Lúc Lý Minh Miễn say , ôm nhầm một mẫu gọi là vợ, vợ cho một cái bạt tai. Cậu thấy ?"

Vi Gia Dịch xóa thêm vài chục tấm.

Xóa đến ảnh trang trí buổi lễ cưới, Triệu Cạnh bỗng lên tiếng: "Đây là cái gì?"

Anh chỉ một cụm hoa lớn, như định giữ tay Vi Gia Dịch để phóng to ảnh, nhớ điều gì, vội thu tay về, lạnh lùng lệnh bằng giọng : "Phóng to cho xem."

Vi Gia Dịch cảm giác Triệu Cạnh rõ ràng đang tránh tiếp xúc, nghĩ thầm vẻ kì thị. Anh quen nhiều , cũng gặp ít như , khi về giới tính của thì thể hiện khác hẳn. Anh cũng quen, chỉ là trong lòng chút cảm xúc khó tả. Thêm đó, mắt Triệu Cạnh tinh, khi phóng to, thể thấy tấm bảng bên cạnh bức trang trí, ghi "Chúc mừng hạnh phúc - Phan Dịch Phi kính tặng."

"Sao gã?" Triệu Cạnh khó chịu , còn lạnh lùng Vi Gia Dịch, trách móc: "Chụp cái gì?"

Vi Gia Dịch vô tội: " chụp tất cả các phần trang trí, vô tình chụp thôi."

"Cậu ?" Lý Minh Thành nhận sự ác cảm của Triệu Cạnh với Phan Dịch Phi, : "Phan Dịch Phi là trai của cô dâu đấy." Vi Gia Dịch: "Gia Dịch, hai ?"

Vi Gia Dịch cần cũng cảm thấy sắc mặt Triệu Cạnh đen , lập tức giải thích: "Không , quen ."

"Ha ha, thì , thích phim mới của lắm.” Lý Minh Thành chuyện phiếm: “Phim cũ từng đoạt giải đây còn ."

Triệu Cạnh từng xem, ngay: "Toàn là phim tệ, xem chỉ tổ phí thời gian."

Lý Minh Thành ngơ ngác, hiểu Triệu Cạnh ác cảm lớn với Phan Dịch Phi như , dám thêm.

Hoàng hôn hôm lễ cưới vẫn . Vi Gia Dịch giữ vài bức chỉ chụp biển khơi, còn ảnh cảnh chụp từ xa. Sau đó là những bức ảnh phản ứng của khách mời, lơ đãng, cảm động. Vi Gia Dịch giữ những bức mà thấy . Ảnh của Lý Minh Thành và gia đình cũng xóa.

Lại đến một bức ảnh chụp bóng lưng, nhân vật chính là một phụ nữ mặc vest. Vi Gia Dịch lờ mờ nhớ bà là một trưởng bối nào đó. Ảnh thấy mặt, Vi Gia Dịch cảm thấy chụp cũng bình thường, đang định xóa thì cổ tay bỗng Triệu Cạnh giữ .

Giữ xong, Triệu Cạnh cũng sững sờ, lẽ phản ứng bản năng khiến quên mất sự kỳ thị của .

Anh lập tức buông , tay còn tự giác siết , đó chỉ nửa cái đầu mờ mờ bên cạnh phụ nữ, vẻ mặt khó chịu Vi Gia Dịch, trách móc: "Vi Gia Dịch, đây là , nhận ?"

 

Loading...