[Đam Mỹ] Học Sinh Lưu Ban Quốc Tử Giám - Chương 22: Bắt giữ người

Cập nhật lúc: 2025-11-18 05:59:57
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ đến chuyện năm xưa, Đàm Hồi cũng khỏi thở dài tiếp tục kể: "Năm đó, Du công t.ử và Minh Tri Ngôn nổi tiếng nhưng Du công t.ử vì dung mạo của mà gặp nhiều rắc rối nên hiếm khi ngoài."

"Hồ Tam công t.ử ban đầu giả vờ kết giao với họ, chỉ là bạn, quan hệ với cả hai cũng tệ, trông thì chẳng vấn đề gì."

"Sau đó xảy vụ án ở Trung Thư Tỉnh, liên lụy đến nhiều . Những kẻ phạm tội nặng c.h.é.m đầu, gia quyến đày biên cương. Thực nhà họ Minh và nhà họ Du chỉ là liên lụy nhưng vì chuyện quá lớn, gốc rễ nhổ nên những ai dính líu đều liên lụy. Thời điểm sóng to gió lớn, tự bảo vệ còn khó, hai gia đình cũng giáng chức."

"Viện trưởng Quốc T.ử Giám thương tiếc tài năng, ông cụ khắp nơi để bảo vệ một giám sinh. Quan lớn trong gia đình giáng chức nhưng con cái vẫn Quốc T.ử Giám."

Kỷ Nghiễn Bạch yên lặng lắng , chỉ đáp một tiếng "ừ" nhẹ.

Đàm Hồi tiếp tục kể: "Du công t.ử và Minh Tri Ngôn ở Quốc T.ử Giám thêm hai tháng, đó Du công t.ử mời đến phủ Hữu Thị Lang, đến ngày hôm mới tiễn ."

"Khi tiễn Du công tử, Hồ Tam công t.ử vẻ vui, thưởng bạc cho tất cả hạ nhân trong phủ, còn cho giải tán hết thị tỳ trong viện."

"Hạ nhân trong phủ thưởng, ai nấy đều bàn tán, chuyện dần lan truyền ngoài, rằng Du công t.ử những việc đắn với Hồ Tam công tử. Rồi đó chuyện càng ngày càng tệ hơn, hôn ước của Hồ Tam công t.ử cũng hủy bỏ."

Kỷ Nghiễn Bạch hiểu những chuyện rắc rối trong nội viện, xong càng thấy khó hiểu, thậm chí hiểu ý nghĩa của câu chuyện: "Chuyện gì mà nghiêm trọng ?"

Đàm Hồi kiên nhẫn giải thích: "Có những lời đồn thổi về một hôn ước như Hồ Tam công tử, thì tất nhiên danh tiếng sẽ ."

"Hữu Thị Lang vốn dĩ kẻ thù chính trị, khi chuyện , cố tình thêu dệt, biến chuyện nhỏ thành chuyện lớn. Hữu Thị Lang là quan của Lại Bộ, đồn rằng Du công t.ử điều đắn trong vụ án ở Trung Thư Tỉnh để lấy lòng nhà Hữu Thị Lang. Chuyện ở Trung Thư Tỉnh quá nhạy cảm và đúng là khiến thánh thượng nổi giận."

Kỷ Nghiễn Bạch cảm thấy đầu óc mơ hồ, thậm chí hiểu tại chuyện trở nên nghiêm trọng như : "Chẳng chỉ đến nhà Hữu Thị Lang qua đêm thôi , đồn thành chuyện hai quan hệ mờ ám?"

Đàm Hồi đáp: "Du công t.ử khi đó là phu nhân của Hữu Thị Lang mời y đến, lý do là để sửa sang viện trong phủ, nhờ Du Tiệm Ly giúp xem xét và vẽ bản thiết kế. Du công t.ử và Hồ Tam công t.ử là bạn nên tất nhiên đồng ý , việc đến tối muộn, phu nhân Hữu Thị Lang nhất quyết giữ y ở qua đêm."

"Ta đoán Hồ Tam công t.ử hôm đó Du công t.ử từ chối, đó nghĩ những cách bẩn thỉu để ép Du công t.ử ở cùng với . Khi đó, Du công t.ử ở kinh thành chỗ dựa, chẳng thao túng ?"

"Vì , cố tình thưởng bạc cho hạ nhân trong phủ, giải tán thị tỳ khiến khác hiểu lầm về mối quan hệ của họ."

"Hồ Tam công t.ử nghĩ rằng chuyện qua hai tháng, gì nữa nhưng cuối cùng vẫn lòng lợi dụng, thêu dệt, rằng Du công t.ử tìm cách xoay chuyển tình thế, cuối cùng hại luôn cả y."

Kỷ Nghiễn Bạch hít một sâu, nữa ngắt lời: "Chỉ vì qua đêm thôi ?"

"Lời đồn thổi còn đáng sợ hơn cả hổ dữ, thưa công tử. Người khác thể nhưng Du công t.ử thực sự , Hồ Tam công t.ử thực sự tình cảm, thậm chí còn ngầm đồng ý với những lời đồn ban đầu mà giải thích, đồng ý hủy hôn!"

"Hủy hôn thật sự là... bước tệ hại nhất. Hành động chỉ dấy lên tin đồn mà còn khiến gia đình bên nữ hận Du công tử, lan truyền khắp nơi rằng y giữ lễ."

"Tin đồn dễ truyền nhưng để thanh minh thì khó. Chỉ cần một câu mơ hồ, cùng với vài hành động rõ ràng cũng thể hủy hoại cả một con ."

"Hồ Tam công t.ử nghĩ rằng thể chiếm Du công t.ử nhưng cuối cùng hại cả hai . Hữu Thị Lang của Lại Bộ dâng tấu, cũng liều lên tiếng, rằng con vô tội, chính Du công t.ử cố tình quyến rũ và họ trừng phạt con , thậm chí còn gặp Du công tử."

"Hữu Thị Lang để thoát tội, bao che cho con , chỉ Du công t.ử là bỏ rơi. Rõ ràng Hồ Tam công t.ử giăng bẫy , Du công t.ử là vô tội nhất nhưng cuối cùng chỉ y rời khỏi Quốc T.ử Giám, trở về quê nhà."

Kỷ Nghiễn Bạch dừng bước, gương mặt trở nên u ám đáng sợ. Những chuyện như thế , ai qua cũng sẽ phẫn nộ, vì đó rõ ràng là hành vi bắt nạt khác.

Đàm Hồi vội, bên cạnh Kỷ Nghiễn Bạch chờ đợi, đồng thời tiếp tục : "Ai cũng nghĩ rằng Du công t.ử sẽ sa bùn lầy và khó thể dậy. ngờ y vẫn đủ dũng khí để Quốc T.ử Giám đối mặt với lời gièm pha, còn khôi phục danh tiếng cho nhà họ Du. Trông thì vẻ yếu đuối nhưng thực kiên cường."

Nghe đến đây, Kỷ Nghiễn Bạch cúi đầu, nhớ dáng vẻ yếu ớt của Du Tiệm Ly và hình ảnh y kiệt sức đến mức ngất xỉu khi luyện b.ắ.n cung. Lại nghĩ đến việc y bệnh lâu ngày, lẽ chẳng sống bao lâu nữa, trái tim Kỷ Nghiễn Bạch khỏi quặn thắt.

"Chuyện cứ thế mà qua ?" Kỷ Nghiễn Bạch hỏi.

"Có lẽ trong mắt khác thì nó chỉ là quá khứ, nhưng thấy rằng Du công t.ử và Minh Tri Ngôn thực sự buông bỏ. Chỉ là họ hiện giờ đủ sức mạnh để đối đầu với những kẻ đó. Chỉ đến khi họ thực sự địa vị cao hơn, quyền lực hơn, mới thể chứng minh sự trong sạch của ."

" lo sợ. Hữu Thị Lang của Lại Bộ sợ, kẻ thù chính trị của ông cũng sợ, những bôi nhọ Du công t.ử cũng sợ. Họ sợ rằng nếu Du công t.ử dậy, y sẽ trả thù, vì mà y càng khó để vực dậy."

Kỷ Nghiễn Bạch yên trong đêm, lâu nhúc nhích. Đàm Hồi vẫn bên cạnh rời , còn đuổi muỗi cho .

Những kẻ hại khác đều sợ rằng hại sẽ dậy tự chứng minh sự trong sạch của , nên họ chỉ thể tiếp tục đè nén để đe dọa. Chân tướng mãi mãi chôn vùi, họ thể giả vờ bề mặt.

Đợi đến khi Kỷ Nghiễn Bạch di chuyển , Đàm Hồi mới dẫn về phòng, đồng thời đáng thương : "Công tử, khi chịu phạt, ngài nhớ cứu nhé, vẫn theo hầu ngài."

"Ta ."

"Công t.ử thật ."

"Thưởng cho ngươi một trăm lạng bạc."

"Ngài càng hơn." Đàm Hồi phấn chấn trở , cảm thấy hình phạt sắp tới cũng chẳng là gì.

Ban đầu Minh Tri Ngôn tham gia trò chơi bóng ngựa vì khi đến đó thì khó tránh khỏi việc gặp Thái t.ử và những cùng. khi viện trưởng tự tìm đến, chỉ cần ba câu, Minh Tri Ngôn đồng ý. Nếu khiến Minh Tri Ngôn đổi thái độ, Du Tiệm Ly là một và viện trưởng cũng là một.

Minh Tri Ngôn gia nhập đội, Kỷ Nghiễn Bạch và Lục Hoài Cảnh cũng ở trong đội. Lúc đầu Kỷ Nghiễn Bạch chê những con ngựa ở Quốc T.ử Giám đều là ngựa già, tiện mang ngựa từ phủ Quốc công đến, nhưng điều đổi khi Lục Hoài Cảnh tham gia.

Lục Hoài Cảnh tham gia nhưng trông vẻ yếu đuối, nên đề nghị sẽ cung cấp những con ngựa nhất. Điều kiện thực sự hấp dẫn, đến mức Kỷ Nghiễn Bạch cũng phá lệ đồng ý huấn luyện Lục Hoài Cảnh một thời gian.

Lục Hoài Cảnh trông vẻ học hành gì nhưng nhiều mẹo vặt, chỉ quen thuộc với các cửa hàng ở kinh thành mà còn cách từ mà kiếm hàng . Chưa đầy ba ngày, dắt ngựa đến sân tập, vung tay : "Những con ngựa tuy bằng chiến mã, cũng bằng thần tuấn của Thái tử, nhưng chắc chắn kém gì những con ngựa của mấy ở Sùng Văn Quán."

Kỷ Nghiễn Bạch nhảy xuống từ khán đài, đến giữa bầy ngựa, lượt xem xét từng con, cuối cùng nhảy lên con cao lớn nhất, thử cưỡi một đoạn. Không hổ là lớn lên lưng ngựa, khả năng điều khiển ngựa của quả thực xuất sắc. Hắn thúc ngựa chạy vút, cuốn lên một đám bụi, chỉ trong chớp mắt chạy một vòng quanh sân.

Lục Hoài Cảnh khán đài, hét lớn xuống : "Ngựa tệ chứ? Người to lớn như ngươi cưỡi con ngựa già đây trông giống như gấu đen cưỡi ch.ó , con ngựa mệt đến thở dốc."

Kỷ Nghiễn Bạch cưỡi ngựa dừng khán đài, ngước lên, ánh mắt mấy thiện cảm: "Nói nhảm nữa sẽ bắt ngươi cưỡi ch.ó tập đấy."

Lục Hoài Cảnh lớn, trả lời lớn tiếng: "Ngài là sư phụ, mấy ngày nay ngài, nhất định sẽ tìm con ch.ó nhất."

Nói xong, sang Du Tiệm Ly và Minh Tri Ngôn ở bên cạnh, suy nghĩ một lúc hỏi: "Du Tiệm Ly, ngươi cưỡi ngựa ? Có thử ? Những con ngựa thế hiếm , khi trận đấu kết thúc trả ."

Du Tiệm Ly lắc đầu: "Ta dám."

"Ta sẽ dạy ngươi, đảm bảo chuyện gì ." Lục Hoài Cảnh vỗ n.g.ự.c cam đoan.

Lúc , Kỷ Nghiễn Bạch xuống ngựa, dùng khinh công bay lên khán đài : "Người còn cao bằng ngựa, chắc gì giữ ngựa?"

Lục Hoài Cảnh chịu thua: "Hừ! Ta nhường ngươi, nghĩa là sẽ chiều chuộng ngươi!"

"Yên tâm, cũng sẽ nương tay với ngươi ." Nói , sang các thành viên khác trong đội: "Tất cả chọn ngựa, lên ngựa tập luyện."

Lục Hoài Cảnh tuy vui nhưng vẫn bước tới cầu thang, lẩm bẩm: "Nếu Kỷ Nghiễn Bạch bắt nạt , sẽ cửa phủ Quốc công mà , xem ai mặt."

Du Tiệm Ly an ủi: "Nói như cũng đủ mặt ."

"..." Lục Hoài Cảnh cũng bước xuống cầu thang.

Minh Tri Ngôn chỉnh trang phục dã chiến của , dặn Du Tiệm Ly: "Nếu chờ thấy chán thì về sách. Chỗ nhiều muỗi, da ngươi mỏng sẽ khó chịu."

"Được, ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-hoc-sinh-luu-ban-quoc-tu-giam/chuong-22-bat-giu-nguoi.html.]

Lục Hoài Cảnh rõ ràng thích chơi bóng ngựa, dù Kỷ Nghiễn Bạch nghiêm khắc, ưa nhưng vẫn theo tập luyện cùng. Dù Du Tiệm Ly chỉ khán đài, thỉnh thoảng y cũng thấy tiếng lớn của Lục Hoài Cảnh. Minh Tri Ngôn thì mấy hăng hái, cho đến khi Lục Hoài Cảnh chạy tới đá m.ô.n.g ngựa của Minh Tri Ngôn, mới bắt đầu đuổi theo Lục Hoài Cảnh để xử lý.

Kỷ Nghiễn Bạch cưỡi ngựa quan sát bộ trận đấu, dường như vô tình mà hữu ý về phía Du Tiệm Ly. Du Tiệm Ly lập tức thẳng lên, biểu thị rằng đang quan sát nghiêm túc, cố gắng thể "bàn luận giấy" nữa.

Không ngờ chẳng bao lâu , Đàm Hồi chạy tới, với y: "Du công tử, công t.ử nhà nhờ nhắc nhở ngài hãy xuống mà xem, ngài sợ ngài mệt."

Du Tiệm Ly ngoan ngoãn xuống. Chẳng mấy chốc, Đàm Hồi còn mang đến cho y một ít trái cây, mứt quả và bánh ngọt, để khi xem sẽ thấy buồn chán. Du Tiệm Ly sợ đồ ăn sẽ dính bụi nên cẩn thận mở nắp hộp, lấy từng món đậy , ở một bên khán đài ăn xem, thật thấy buồn chút nào.

Lúc , y thấy một xuất hiện khán đài đối diện. Ban đầu, y để ý lắm, cho đến khi nhận đó là Lâm Thính.

Lâm Thính cũng mặc trang phục của Quốc T.ử Giám, hình cao lớn, chỉ cần yên một chỗ cũng thu hút ánh . Có vẻ như cũng chú ý đến Du Tiệm Ly, Lâm Thính y từ xa gật đầu chào. Y cũng nhẹ nhàng đáp lễ.

Có vẻ như Lâm Thính Quốc T.ử Giám khi kỳ thi tháng kết thúc. Tuy nhiên, khi Lục Hoài Cảnh đến tìm y, ít khi dẫn Lâm Thính theo, mối quan hệ giữa hai dường như quá thiết. Hai ở hai nơi khác , y cũng cần giao tiếp với Lâm Thính.

Chỉ là nghĩ đến việc con rắn độc Lâm Thính đang dõi theo Kỷ Nghiễn Bạch, y cảm thấy thoải mái.

Y truyện đồng nhân thế thật với Kỷ Nghiễn Bạch. Trước khi c.h.ế.t, tìm cách nhắc nhở Kỷ Nghiễn Bạch cẩn thận với âm mưu của Lâm Thính mới . Như coi như là đền bù công bằng với .

Mười ngày kỳ nghỉ, Du Tiệm Ly xong phần mở đầu của một câu chuyện, còn cả bản phác thảo tóm tắt mang bản thảo đến chợ. Y tìm một ông lão trong chợ để loại bỏ cỏ dại trong sân nhà . Sau khi thỏa thuận giá cả thì dẫn ông lão đến nhà , Du Tiệm Ly một đến cửa hàng gỗ, theo bản thiết kế của đặt mua một vật liệu.

Vào ngày mua nhà, y đo kích thước, đến cửa hàng xem mẫu mã và kết cấu về nhà tự vẽ bản thiết kế. Theo kích thước và yêu cầu cần thiết, y đặt cọc và hẹn mười ngày sẽ giao hàng đến nhà.

Sau khi xong việc, y mới bước tiệm sách. Ông chủ tiệm sách thấy Du Tiệm Ly bèn nhận ngay, bởi ai thấy y cũng khó thể quên dung mạo của y.

Y đưa bản thảo cho ông chủ tiệm, trong khi ông chủ , y một tìm một cuốn sách trong tiệm để . Không lâu , y thấy ông chủ xong bản thảo, hào hứng phòng .

Một lát , hai cùng đến mặt Du Tiệm Ly, hỏi: "Ngươi dự định tiếp câu chuyện như thế nào? Hai đó cuối cùng thể đến với ?"

Du Tiệm Ly tiết lộ, chỉ thận trọng hỏi: "Viết thế ?"

Ông chủ tiệm tiếc lời khen ngợi: "Ổn chứ! Rất là đằng khác, còn , mong chờ phần tiếp theo. Độ dài , diễn biến phù hợp, văn chương tuôn trào, từng lời từng chữ đều quý giá, đúng là bài văn ! Đây... đây là loại bản thảo mà tiệm nhỏ của chúng thể nhận ."

"Vậy về tiếp tục nhé?"

"Đợi , ngươi cho tiếp theo diễn biến thế nào chứ?"

Thấy Du Tiệm Ly do dự, ông chủ lập tức lấy ba lượng bạc đưa cho y: "Đây là tiền cọc, ngươi cứ cho , sẽ thiếu phần của ngươi ."

Du Tiệm Ly nhận tiền cọc, yên tâm hơn, bèn kể về diễn biến câu chuyện của .

Nghe xong câu chuyện, ông chủ và đều lắc đầu: "Ôi, thật đáng thương, đáng tiếc, họ thể đến với chứ?"

Suy nghĩ một lúc, ông chủ : " mà đây cũng là kết thúc hợp lý nhất, đủ khiến nhiều độc giả mất ngủ."

Người bèn hỏi: "Vậy thể phần tiếp theo ?"

Du Tiệm Ly lắc đầu: "Ta ."

Người thở dài: "Thôi , một câu chuyện nhất thiết kết thúc ."

Chuyện bản thảo xong, Du Tiệm Ly cảm thấy yên tâm hơn. Trên đường về, để ăn mừng, y tự mua cho một phần bánh hồng đào.

Vừa cầm bánh hồng đào chuẩn về nhà xem tình hình sân vườn, đột nhiên mắt tối sầm , y trùm một cái bao điểm huyệt câm, vác .

Trong bao, tim Du Tiệm Ly đập thình thịch, thậm chí thể nghĩ ai hại .

Chẳng lẽ là Lâm Thính? đe dọa gì đến !

Còn ai nữa?

Không lâu , y cảm thấy đưa khỏi chợ, đến một nơi yên tĩnh. Điều khiến y ngờ là thấy tiếng của Đàm Hồi: "Các đưa về kiểu ?"

Du Tiệm Ly chợt căng thẳng. Xong , chuyện y truyện đồng nhân về Kỷ Nghiễn Bạch lộ ? Kỷ Nghiễn Bạch sẽ g.i.ế.c y chứ?

Hoàng Khải mở bao : "Tiểu tướng quân bảo chúng bắt , tuyệt đối để ai thấy, lúc phủ cũng để ai ."

Đàm Hồi vẻ hoảng loạn: "Đây là khách mà!"

Hoàng Khải khá bất ngờ: "Khách mà để chúng mời? Còn lén lút mang , cách đãi khách của tiểu tướng quân thật đặc biệt."

Du Tiệm Ly thấy ánh sáng trở , lúng túng chui khỏi cái bao, tóc tai rối bời, quần áo cũng nhăn nhúm. Y hoảng loạn quanh, thấy Đàm Hồi khập khiễng bước tới hỏi: "Du công tử, ngài chứ?"

Lúc Kỷ Nghiễn Bạch cũng bước , thấy cảnh tượng bèn đá Hoàng Khải một cái: "Đồ ngu, ai cho ngươi dùng bao tải?"

"Ta..." Hoàng Khải còn cảm thấy khá vô tội: "Vậy... dùng dây thừng trói ? Nếu thế chẳng sẽ thấy mặt , cũng !"

Kỷ Nghiễn Bạch bước đến mặt Du Tiệm Ly, giúp y chỉnh mái tóc rối bời, hỏi: "Có ?"

Du Tiệm Ly cảm thấy lo lắng: "Ta... nữa, ?"

"Cái gì?" Kỷ Nghiễn Bạch hiểu ý y, theo phản xạ đưa tay đặt lên đỉnh đầu Du Tiệm Ly để kiểm tra xem thương sang quát Hoàng Khải: "Ngươi tay ?! Ngươi y choáng váng ?"

"Không ! Ta tay nhanh gọn, điểm huyệt xong thì trùm bao tải, vác ngay, xoẹt một cái là về đến nơi, thật sự gây đau đớn gì ."

Kỷ Nghiễn Bạch xác nhận rằng đầu của Du Tiệm Ly thương ngẩng đầu lên giận dữ hỏi: "Ngươi khen ngươi ?"

Hoàng Khải là khá thực thà, giơ tay gãi đầu, ngây ngô : "Những lời giả dối thì cần, thưởng cho chút bạc là , vẫn cưới vợ mà."

"Cút!"

"Cút thưởng ?" Hoàng Khải từ bỏ.

Đàm Hồi bèn ôm mặt, nhắc nhở : "Cút còn thể tha cho ngươi, cút thì đợi đ.á.n.h ."

"Ồ." Hoàng Khải thở dài: "Làm việc khổ cực mà cảm ơn, là trói dùng bao tải thì rõ ràng nhé!"

Đàm Hồi khập khiễng đẩy : "Đi nhanh ! Ta sẽ riêng với ngươi ."

Hoàng Khải thấy Đàm Hồi như còn đỡ , : "Hay để đ.á.n.h nhé, cũng thưởng chút bạc."

"Ta thấy ngươi khó mà , lanh lợi còn đổ thêm dầu lửa."

"Ta chịu đòn mà!"

"..." Đàm Hồi gì thêm.

 

Loading...