[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 9: Ta muốn ngươi
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:06:57
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão Trương hôm nay vô cùng cao hứng. Cửa hàng gạo chỗ lão công cho nghỉ sớm, ông chủ phát tiền công tháng còn nợ, các trong tiệm liền rủ quán rượu vài ly. Nghe phố bên cạnh mở quán rượu mới, bà chủ là một mỹ nhân phong tình, thế là cả đám bá vai bá cổ kéo .
Ai dè đến nơi, bà chủ thì thật, nhưng là một bà lão hơn sáu mươi tuổi, mặt nốt ruồi đen to tướng, răng cửa rụng sạch, chuyện gió lùa phần phật. May mà rượu cũng tệ, nhất là rượu nếp, ngon tuyệt, giá rẻ hơn chỗ khác mấy . Các vui vẻ uống say sưa. một canh giờ, các bà vợ sồn sồn xông tới, véo tai, kẻ nhéo đùi, lôi cổ mấy ông chồng say xỉn về nhà.
Chỉ còn lão Trương trơ trọi. Cũng chẳng do lão "phu cương đại chấn" gì cho cam, chỉ là lão vợ, lão là lính phòng .
Nói thật, tuy ngoài miệng lão trêu chọc mấy sợ vợ, nhưng trong lòng cũng chút ghen tị. Đàn ông mà, bôn ba cả đời mong gì hơn một mái ấm gia đình. Lúc trẻ thấy thế, chỉ thích sống một cho sướng . đến tuổi , em bạn bè đề huề con cái, chẳng ai còn rảnh rỗi cùng say sưa tối ngày, ngẫm cũng thấy cô đơn. đến lúc lấy vợ thì hỡi ôi, nghèo rớt mồng tơi, gì cô nào chịu gả.
Cứ lữa mãi, từ Tiểu Trương thành Lão Trương, cơ hội cũng trôi qua mất .
Lão Trương nốc cạn chén rượu, trời ngoài cửa sổ, thở dài thườn thượt.
Hôm nay trời tối sớm, mới qua giờ Dậu mà đen kịt như mực. Cây liễu ven sông đung đưa trong gió như đám đàn bà điên rũ tóc.
Hắn thực sự đàn bà đến phát điên , cái cây cũng thấy mắt. Lão Trương nghĩ thầm.
"Khách quan, quán sắp đóng cửa ." Bà chủ tới . Bà giơ chiếc đèn dầu nhỏ, ánh đèn leo lét hắt lên những nếp nhăn chằng chịt mặt bà , trông như mạng nhện khổng lồ dán lên da mặt.
Lão Trương: "Sớm thế ?"
"Khách quan, hôm nay là Sóc Nguyệt (mùng 1), đường đêm khó , ngài nên về sớm chút, kẻo lỡ giờ." Bà chủ .
"Sóc Nguyệt thì liên quan đếch gì đến ! Lão t.ử hôm nay đang vui, uống đến sáng!" Lão Trương quát.
Nụ mặt bà chủ tắt ngấm: "Quán nhỏ thứ hầu !"
Bà vung tay tát một cái mặt lão Trương. Lão chỉ "bốp" một tiếng, trời đất cuồng, tỉnh thấy ngoài cửa quán. Gió lạnh thốc mặt, lúc mới thấy má nóng rát đau điếng.
Mụ già dám đ.á.n.h ông!
Lão Trương tức tối đập cửa, nhưng cánh cửa như hàn c.h.ế.t, nhúc nhích. Đập hồi lâu đau cả tay mà bên trong chẳng động tĩnh gì. Lão giữa trời gió một lúc, cơn say cũng tan bớt. Nhìn quanh bốn phía tối om như hũ nút, gió lạnh tiêu điều, thi thoảng còn tiếng cú kêu rợn .
"Thôi, hôm nay lão t.ử vui, tha cho mụ đấy." Lão Trương c.h.ử.i đổng một câu, quấn chặt áo bước nhanh về nhà.
Quán rượu ở phía Đông trấn Lăng Thủy, nhà lão Trương ở ngoại ô phía Đông. Đi dọc bờ sông đầy một tuần là về đến nơi. hôm nay do lão say quá chân nam đá chân chiêu do hoa mắt mà cả nén nhang vẫn tới. Quay đầu , con đê dài hun hút, cành liễu đen sì lắc lư trong gió như đám đàn bà điên rũ tóc.
Lão Trương thấy gì đó sai sai. Hắn đầu , phát hiện vẫn đang cửa quán rượu. Đi nãy giờ hóa vẫn dậm chân tại chỗ.
Là quỷ đập tường (quỷ dẫn đường)!
Lão Trương rùng , cơn say biến sạch.
"Đừng hoảng, đừng hoảng.” Lão Trương rụt cổ tự trấn an: “Người bảo quỷ sợ nhất m.á.u ch.ó đen và nước tiểu đồng tử. đúng đúng, tè một bãi là xong ngay!"
Kể cũng may, lão Trương cả đời lấy vợ nên đến giờ vẫn là trai tân. Lão tụt quần bên bờ sông định "giải quyết", nhưng trong lòng run quá, gió thổi vù vù khiến lỗ chân lông co rúm , rặn mãi . Lão cuống cuồng nhảy cẫng lên, nhưng càng cuống càng tắc tịt. Lão chỉ hận thể sấp xuống sông uống vài ngụm nước cho trôi. lúc , lão thấy mặt sông đen ngòm nổi lên chuỗi gợn sóng quái dị. Sóng trôi theo dòng mà rẽ ngang từ giữa sông, như con cá lớn vô hình lừ đừ bơi tới, dừng ngay chân lão.
Lão Trương sợ c.h.ế.t khiếp, một tay xách quần, một tay dụi mắt, ngờ là nhầm.
Nước sông chảy xiết, sủi bọt đen sì. Có thứ gì như mớ tóc đen trôi lềnh bềnh, bất thình lình vươn lên quấn chặt cổ chân lão.
Là tóc !
Lão Trương hét lên thất thanh, nước b.ắ.n tung tóe. Đám tóc quấn chân lão đột nhiên co , phát tiếng kêu rít thê lương như ngàn vạn con sâu nướng lửa.
"Quỷ a a a a!" Lão Trương xách cái quần ướt sũng chạy trối c.h.ế.t giữa con đường vắng tanh. Đời lão bao giờ chạy nhanh đến thế. Bóng cây vùn vụt lùi phía , cành liễu quất mặt xước cả mí mắt, m.á.u chảy ròng ròng lão cũng kệ. Chẳng chạy bao lâu, sông thấy, liễu cũng biến mất, mắt hiện một cánh rừng đen kịt, những gốc cây đen sì chọc thẳng lên trời.
Lão Trương thở hồng hộc, lồng n.g.ự.c như nổ tung. Hắn dám đầu, sức cùng lực kiệt chỉ lê chân bước đại. Bỗng nhiên, thấy ánh lửa bập bùng phía .
Có ! Được cứu !
Lão Trương mừng như điên, khàn giọng gào lên: "Cứu... mạng..."
Bóng cây rẽ , một gốc hòe già hiện mắt. Trên cành cây lủng lẳng một bộ đồ trắng. Lão Trương cứng đờ .
Hắn rõ , đó quần áo treo chơi, mà là một mặc áo trắng, đầu chân. Gió thổi qua, một thứ gì đó màu đỏ đứt phựt rơi xuống, dính ngay mặt lão.
Ươn ướt, nhơn nhớt, còn ngọ nguậy... là nửa cái lưỡi !
Lần lão Trương hét cũng chẳng chạy nổi nữa, trợn mắt trắng dã lăn ngất xỉu. Thế nên thấy tiếng gầm lên khi ngất :
"Bạch Huyên! Đừng đem cái lưỡi rách của ngươi phơi cây nữa!"
"Ta cũng cố ý, ai nửa đêm canh ba mò chốn khỉ ho cò gáy chứ." Bạch Huyên .
Gân xanh trán Thập Diệp giật giật, xuống xem xét.
Là một đàn ông trung niên ngoài năm mươi, râu ria lởm chởm, nồng nặc mùi rượu. Hai tay vẫn nắm chặt cạp quần, thắt lưng buộc, ống quần tụt xuống tận đầu gối. Với tạo hình mà chạy nhanh như thế, chắc chắn là lao động chân tay quanh năm. "Quả nhiên, tay vết chai, vai u thịt bắp, thể trạng . Chỉ là nửa một tầng hắc khí mỏng quấn quanh."
Thập Diệp xắn ống quần lên, cổ chân vết bầm tím lặn thịt. Nguồn gốc hắc khí chính là ở đây.
"Nhìn , liên quan gì đến cái lưỡi của nha. Hắn quỷ khí xâm nhập nên mới ngất." Bạch Huyên nhấc cái lưỡi vải lên ngửi ngửi, nhăn mũi: “Mùi rượu tởm quá."
Hắn tách hai đoạn lưỡi đặt lên cây cạnh đống lửa, hong quạt lấy quạt để như thổi bay mùi rượu.
Dưới ánh lửa, cái lưỡi lỗ chỗ mấy vết kim khâu to tướng, chỗ mới đứt còn lòi mấy sợi chỉ, trông t.h.ả.m nỡ . Thập Diệp chỉ liếc qua ngay, hai.
Nói thật, ngay cả Bạch Huyên cũng chẳng , nhưng phàm phu tục t.ử như thoát khỏi ma trảo của Bạch Vô Thường e là khó. Dù dùng cách gì cắt đuôi Bạch Huyên thì đầy một nén nhang , tên lù lù xuất hiện, như thể gắn thiết định vị lên .
Thập Diệp hết cách đành coi như thấy, hy vọng Bạch Huyên khó mà lui. Ai dè y nghĩ đủ trò để khẳng định sự tồn tại, ví dụ như rảnh rỗi sinh nông nổi lôi cái lưỡi giả phơi. Mà chuyên chọn nửa đêm, chuyên chọn phơi cây, còn mặc nguyên cây trắng, kiểu gì cũng giống con quỷ treo cổ cao cấp.
"Cái lưỡi của ngươi bình thường thể cất ?" Thập Diệp hỏi: “Giống như y phục của ngươi ."
Y phục Thập Diệp chính là bộ trường bào mũ cao khi Bạch Huyên biến . Trừ đó thì thấy mặc nữa.
"Suỵt..." Bạch Huyên đưa ngón tay lên miệng: “Nhỏ tiếng thôi, đừng để Dạ Du Thần tuần thấy. Cái lưỡi là Diêm La điện cấp phát, hỏng hóc bồi thường theo giá đấy. Giấu tạm tính sửa chữa."
Thập Diệp: "Chẳng lẽ nó tự mọc ?"
"Kẻ sửa thứ là bậc cao nhân thần long thấy đầu thấy đuôi, tìm tùy duyên. Ta tính cái lưỡi dù cũng là pháp khí, phơi trăng hấp thu tinh hoa trời đất chắc cũng đỡ phần nào..."
Thập Diệp liếc mắt: "Thế mà cũng là pháp khí?"
Lão hán đất rên hừ hừ, vẻ ngủ ngon. Thập Diệp xắn quần lên xem, dán một lá bùa thanh lọc lên trán .
Bạch Huyên hong lưỡi ngửa cổ trời, như đang ngẩn ngơ, như đang chờ đợi. Trong bóng đêm, làn da trắng phát sáng, đôi mắt đỏ lấp lánh như bảo thạch. Phải thừa nhận, lúc im lặng trông cũng dáng lắm.
Thập Diệp ho một tiếng.
Bạch Huyên dường như thấy.
Thập Diệp ho thêm tiếng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-9-ta-muon-nguoi.html.]
"Lão suýt cô hồn dã quỷ bắt thế , chạy thoát thì nữa." Bạch Huyên .
Thập Diệp: "Ngươi quản ?"
Bạch Huyên thở dài thườn thượt: "Ngươi Minh giới luật 'Ba nhiều Ba ít' ?"
"Là gì?"
"Ba nhiều là quy tắc nhiều, phòng ban nhiều, sếp nhiều. Ba ít là ít hỏi, ít , ít phiền toái. Thập điện Minh giới phân cấp tầng tầng lớp lớp, thủ tục rườm rà vô cùng. Nói dễ là chuyên môn hóa, khó là mạnh ai nấy lo, nước sông phạm nước giếng. Việc quản lý cô hồn dã quỷ ở nhân gian bát nháo. Bắt Quỷ Ty, Công Đức Ty, Thành Hoàng Phủ đều xía . Quỷ Lại Bộ bọn nhất đừng dây đám bòng bong ."
Thập Diệp ngộ : "Làm quỷ cũng chẳng dễ dàng gì."
"Cực kỳ dễ dàng chứ! Việc nhiều lương (pháp lực) ít, còn lắm kẻ chỉ tay năm ngón. Ô ô, thật là ai oán a!"
Bạch Huyên nhắc tới "pháp lực". Căn cứ lời đây, Thập Diệp đoán pháp lực lẽ liên quan đến bổng lộc của quỷ sai.
Hơn nữa, hình như lương lậu của Bạch Huyên khá bèo bọt.
"Tháng thắt lưng buộc bụng mãi mới tiết kiệm chút pháp lực, kết quả vì cứu một vị tiểu đạo trưởng nào đó mà âm vốn, còn là một tiểu đạo trưởng vô tình, ngày nào cũng đòi bỏ rơi . Ta khổ quá mà a a a." Miệng Bạch Huyên kêu khổ nhưng mặt thì cợt nhả, hai lúm đồng tiền sâu hoắm trông chói cả mắt.
Thập Diệp cãi vài câu nhưng miệng lưỡi vụng về, nghĩ lời đáp trả, huống hồ cũng đúng sự thật. Thập Diệp nghẹn lời, cuối cùng im lặng.
Bạch Huyên càng đắc ý, sán gần: "Ta t.h.ả.m thật mà, ngươi xem, còn chẳng tiền chữa trị, vết thương vẫn đang chảy m.á.u đây ."
Nói xong, chìa vai . Vết m.á.u đỏ áo trắng bắt mắt. Miếng bùa cầm m.á.u Thập Diệp dán vẫn còn đó nhưng vẻ hiệu quả lắm.
Thập Diệp cau mày. Câu thần chú cầm m.á.u tự chế dựa sách cổ, dùng mấy đều hiệu nghiệm, lên vô dụng? Chẳng lẽ bùa dùng cho quỷ Minh giới?
Thập Diệp lẩm nhẩm niệm chú cầm máu. Bạch Huyên ngẩn ôm tay gào lên: "A á á á, đau quá đau quá!"
Thập Diệp: "... Ngươi thương vai , ôm tay trái gì?"
Bạch Huyên vội đổi sang ôm tay lăn lộn: "Đau đau, ôi chao, say m.á.u quá, sắp tèo ..."
Thập Diệp nghiến răng, vo nát lá bùa cầm m.á.u ném đống lửa. Ngọn lửa bùng lên cao ba thước.
Bạch Huyên ngừng kêu, sán tới: "Ngươi giận ?"
Thập Diệp đáp.
"Ta khỏi lâu , tin ngươi xem." Bạch Huyên nhanh nhảu vuốt tay áo, nhưng vuốt mấy cái hít hà vì đau.
"Rốt cuộc ngươi gì?" Thập Diệp hỏi.
Bạch Huyên: "Hả?"
"Ngươi bám theo bần đạo, rốt cuộc gì?"
"Ta bảo là thuận đường mà. Đường lớn thênh thang mạnh ai nấy ..."
"Ngươi coi là thằng ngốc ?" Thập Diệp đầu chằm chằm Bạch Huyên.
Dưới ánh lửa, gương mặt Thập Diệp thanh tú, đôi mắt trong veo như ngọc bích. Đó là tịnh nhãn vạn một, thấu yêu ma quỷ quái thế gian. Bị đôi mắt chằm chằm, dù mặt dày như Bạch Huyên cũng thấy chột .
Bạch Huyên hắng giọng, thẳng dậy, nghiêm túc : "Ta ngươi."
Tim Thập Diệp hẫng một nhịp.
Tuy sớm đoán , nhưng chính tai Bạch Huyên , vẫn... diễn tả cảm giác trong lòng. Dường như thêm thứ gì đó, như mất điều gì đó.
"Ngươi mạng của chứ gì.” Thập Diệp : “Giống như Trần Kế Tổ, Đào Cảnh. Chỉ cần câu hồn , ngươi sẽ tăng lương."
Bạch Huyên rạng rỡ, hai lúm đồng tiền phản chiếu ánh lửa sáng lấp lánh: "Không sai."
Hắn thản nhiên như , tựa hồ thắp sáng cả bầu trời đêm. Biểu cảm cho thấy đang mong ngóng ngày Thập Diệp c.h.ế.t. Thập Diệp chỉ thoáng hoảng hốt trong giây lát —— hình như c.h.ế.t cũng chẳng gì .
"Ngươi định bao giờ câu hồn ?"
"Theo sổ sinh t.ử thì còn một thời gian nữa, vội."
"Sao đợi c.h.ế.t hãy đến?"
"Ngươi là hồn thể công đức cao trăm năm khó gặp, sợ kẻ khác nẫng tay ."
Vẻ mặt Bạch Huyên nghiêm túc, còn chút lo lắng, như thể sợ mất Thập Diệp thật.
Khóe miệng Thập Diệp giật giật, thấy buồn . Từ nhỏ đến lớn sống vật vờ, ngờ khi c.h.ế.t thành miếng mồi ngon.
"Nếu với ngươi thì ?" Thập Diệp hỏi.
Bạch Huyên thẳng dậy, mắt mở to: "Ngươi chấp niệm gì?"
Chấp niệm? Muốn ăn thịt ? Thập Diệp nghĩ thầm, tiếc là cái tính là chấp niệm .
"Ngươi chấp niệm gì cứ , dốc lực giúp ngươi thành." Bạch Huyên nắm chặt tay.
"Ta..." Lời đến miệng, Thập Diệp chợt nhớ : "Lời Đào Cảnh tiền bối dặn dò, thực hiện."
"À, cái đó hả, dễ ợt." Bạch Huyên thở phào, vỗ vai Thập Diệp: “Yên tâm, giúp ngươi, vèo cái là xong."
Thập Diệp kinh ngạc. Bạch Huyên nghĩ việc tiêu diệt mấy vạn oán tinh dễ hơn việc đoán chấp niệm của một ?
"Một đủ , cần ai giúp." Thập Diệp .
"Ai da, đừng chê nghèo mà. Pháp lực của sắp về tài khoản đây." Bạch Huyên chỉ tay lên đầu.
Thập Diệp theo. Đêm đen như mực, trăng , gió đêm lùa qua cành cây xào xạc. Bỗng "cạch" một tiếng, giữa trung hiện hai cánh cửa nhỏ màu đỏ chỉ bằng bàn tay, cửa treo cái nút màu xanh. Cánh cửa "lạch cạch" mở , lộ một thứ đen thui bên trong.
Nó dường như đang tìm gì đó, ngó nghiêng dáo dác, do dự mãi chịu . Bạch Huyên sốt ruột vẫy tay: "Ở đây!"
Cục đen thui đầu: “vèo" một cái lao khỏi cửa, nương theo gió đêm lăn đến chân Bạch Huyên, lảo đảo một hồi mới vững. Đó là một bóng đen tròn vo mập mạp, cỡ nắm tay trẻ sơ sinh, đường nét mờ ảo, lông lá mềm mại. Trên mặt hai con mắt như hai hạt đậu đỏ.
Nó đeo cái giỏ mây màu xanh, đầu che cái ô nhỏ xíu tinh xảo, hai dây đeo lưng kéo dài lê thê đất, đuôi phát ánh huỳnh quang trắng mắt.
Thập Diệp: "... Cái gì đây... quỷ ?"
Bạch Huyên thèm trả lời, mặt hớn hở như hoa nở, hai lúm đồng tiền sâu hoắm.
"Tiểu Du Du, vất vả ! Mau cho xem lương tháng bao nhiêu nào?"