[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 8: Miệng nói thì hay vậy đó, chứ trong đầu toàn là chuyện làm ăn thôi

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:06:56
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Quỷ Vương Chung Quỳ trong truyền thuyết, cương trực chính nghĩa, văn võ song , sợ quỷ tà, trừ yêu diệt ma. Đầu báo mắt tròn, mặt sắt râu hùm, tướng mạo cực ..." Đào Cảnh tặc lưỡi, dùng hồn thể huých vai Thập Diệp, tiếc là chạm : "Giờ xem, chẳng những mà còn vài phần tuấn tú chứ."

Thập Diệp: "Truyền thuyết thôi mà, đương nhiên đáng tin."

Đào Cảnh: "Cũng đúng, quỷ sai trong truyền thuyết âm trầm đáng sợ là thế, nhưng ngươi đám xem, thực sự chẳng đáng tin chút nào. Ôi... thực sự lo lắng cho cuộc sống khi c.h.ế.t của quá."

"Lão Chung, hạ thủ lưu tình!" Bạch Huyên gào lên nhào tới, hai tay nắm chặt chuôi đao của Chung Quỳ. Có lẽ do động tác quá mạnh, m.á.u từ vết thương thấm ướt đẫm cả lưng áo.

Thập Diệp cau mày.

Mũi đao của Chung Quỳ vẫn nhúc nhích: "Quy tắc bắt lệ quỷ là do Quỷ Bộ quản."

Bạch Huyên: "Nàng còn lệ quỷ."

"Chỉ thiếu chút nữa thôi."

"Cho dù chỉ một đường sinh cơ cũng thể từ bỏ."

"Nàng tổn thương ngươi. Nếu xử lý, trở về cách nào ăn ."

"Có cái gì mà ăn chứ, cũng c.h.ế.t."

Trong bóng đêm, mắt Chung Quỳ lạnh như đao, thần sắc Bạch Huyên ngưng trọng. Một tha, một nhường. Đám Vô Thường trốn một bên im thin thít, ngay cả xiềng xích trong tay Hắc Vô Thường cũng dám động đậy.

Thập Diệp Bạch Huyên. Mắt mở to, môi mím chặt, cằm ngẩng, ánh mắt vô cùng kiên định. Thì cũng lúc nghiêm túc thế . Không ngờ quỷ sai Minh giới cũng lòng từ bi cứu vớt thương sinh.

Chung Quỳ trừng mắt Bạch Huyên, hạ đao xuống: "Một cơ hội."

"Đa tạ lão Chung." Bạch Huyên thở phào, quanh Trần Kế Tổ hai vòng.

Trần Kế Tổ dường như Chung Quỳ trấn áp, quỷ trảo ngoan ngoãn buông thõng, bộ giá y đỏ thẫm như một khối m.á.u ngưng tụ giữa trung, dám nhúc nhích.

Bạch Huyên vẫy tay với Thập Diệp: "Lại đây."

Thập Diệp khép ống tay áo, im nhúc nhích.

Chắc chắn gọi . Nơi nhiều quỷ sai như , đến cả Quỷ Vương cũng xuất hiện , tới lượt một phàm nhân như mặt trò .

"Thập Hoa, ngẩn đó gì?" Bạch Huyên gọi: “Mau đây."

Đào Cảnh dùng bờ vai trong suốt huých Thập Diệp: "Chỉ đích danh ngươi đấy."

Thập Diệp đành kiên trì bước tới: "Chuyện gì?"

Bạch Huyên: "Ngươi thấy chấp niệm của nàng rốt cuộc là gì?"

Thập Diệp: "Bạch Vô Thường đại nhân, bần đạo chỉ là phàm, ?"

Không do câu giọng điệu quá lớn vì lý do gì mà Chung Quỳ sang một cái. Ánh mắt đó khiến Thập Diệp cảm thấy như gai đ.â.m lưng.

Bạch Huyên hạ giọng: "Lần nếu hóa giải chấp niệm của Trần Kế Tổ, lão Chung nhất định sẽ c.h.é.m nàng . Lão Chung mà động thủ, Trần Kế Tổ chỉ nước hồn quy đại địa, vĩnh viễn siêu sinh. Ngươi nghĩ xem, cả đời nàng t.h.ả.m như , chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm nàng cứ thế hồn phi phách tán ? Thất Tinh Quán các ngươi một đống quy tắc lằng nhằng ? Chẳng lẽ dạy 'Cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp' ?"

Lúc Bạch Huyên những lời , hai mắt chợt lóe lên. Rõ ràng là đôi mắt quỷ đỏ lòm đáng sợ, mà Thập Diệp nét tủi trong đó.

Thập Diệp bất đắc dĩ: "Ta giúp, mà là giúp thế nào."

"Dù ngươi cũng tính là con , giúp phân tích suy nghĩ của con ." Bạch Huyên .

Thập Diệp trừng mắt: Cái gì gọi là "dù cũng tính là con "?!

"Khụ, ý quỷ sai lâu quá nên thực sự hiểu tâm tư con ." Bạch Huyên vuốt cằm: “Lúc nàng hỏi nàng là ai, sót một chữ trong sổ sinh tử, nhưng cuối cùng vẫn sai..."

Thập Diệp: "Có khi nào do ngươi ít chữ nên sai ?"

"Phụt!" Trong đám quỷ sai kẻ bật .

Bạch Huyên: "Sao... thể?! Ta dựa thực lực để qua kỳ khảo hạch Bạch Vô Thường đấy nhé, thành tích thượng đẳng hẳn hoi!"

Đám Vô Thường đồng thanh: "Xì..."

"Tóm... tóm , ghi chép trong sổ sinh t.ử đáp án Trần Kế Tổ . Ngươi mau nghĩ cái khác ." Bạch Huyên nghiến răng: “Chỉ ngươi và thấy hồi tố của nàng, cho nên ngươi chịu trách nhiệm."

trong nhà họa từ trời rơi xuống. Tại chịu trách nhiệm chứ? Thập Diệp nghĩ thầm.

Hắn cảm thấy ánh mắt Chung Quỳ đang chậm rãi quét qua , sống lưng lạnh toát khó tả —— cảm giác giống hệt hồi nhỏ lén chạy núi đào măng nướng ăn, nướng chín kỹ, ăn bụng đau quặn.

Đột nhiên, Trần Kế Tổ cử động, quỷ trảo từ từ nâng lên. Bạch Huyên sợ hãi vội túm lấy tay áo nàng kéo xuống: "Mau mau lên, nàng sắp hóa lệ quỷ thật !"

Thập Diệp thở dài, bước lên một bước Trần Kế Tổ. Nàng vẫn trùm khăn đỏ kín mít, thấy mặt, càng thấy biểu cảm. thấy cũng chẳng ích gì, căn bản đoán chấp niệm của nàng là gì.

Bạch Huyên thực sự đ.á.n.h giá quá cao. Hắn đúng là con , nhưng e rằng so với Trần Kế Tổ còn kém tính hơn. Từ lúc nhớ ở Thất Tinh Quán, bạn với bao năm nay chỉ bùa chú, sách cổ. Mỗi ngày chỉ bốn việc: vẽ bùa, luyện kiếm, thiền, sách. Đôi khi cảm thấy chẳng khác gì ngọn nến, lư hương cái chuông đồng, vật vờ qua ngày đoạn tháng, năm qua năm khác chẳng đổi . Có lẽ do cuộc sống quá nhàm chán nên ngay cả giấc mơ cũng hiếm khi gặp.

Kẻ như , sống một ngày trăm năm gì khác biệt, chấp nhất, d.ụ.c vọng, hiểu chấp niệm của khác?

Chung Quỳ lạnh: "Vẫn là để ."

Bạch Huyên đầu nghiến răng: "Ngươi đừng xen , ảnh hưởng đến Thập Hoa nhà ."

Thập Diệp liếc mắt: Từ khi nào thành " nhà" của ?

"Ta tin ngươi." Bạch Huyên nắm chặt tay.

Chỉ là bèo nước gặp , vì tin tưởng ? Thập Diệp thực sự hiểu nổi suy nghĩ của Bạch Huyên. Rõ ràng là quỷ sai mà hành xử chẳng giống chút nào, ngay cả mời ăn cơm cũng chỉ mời bánh bao.

Thập Diệp ngẩn : , bánh bao.

Nghĩ thì hình như cũng kẻ vô d.ụ.c vô cầu. Thỉnh thoảng trong quán đổi món chay phong phú hơn, cũng vui vẻ mấy ngày. Lần xuống núi cũng vì nghĩ cơ hội nếm thử thịt. Chẳng lẽ chấp niệm của chính là... ăn?

Chắc đơn giản thế ... nhỉ...

Không... Có lẽ nó thực sự đơn giản như .

"Bạch Huyên, ngươi hỏi nữa ." Thập Diệp .

Bạch Huyên: "Ngươi nghĩ ?"

Thập Diệp: "Có lẽ ."

"Đừng ' lẽ' chứ, nhỡ thì phiền toái to đấy..."

"Sao lằng nhằng thế, nhanh lên, Địa Binh Bộ của còn đống tấu sớ xem đây!" Chung Quỳ mất kiên nhẫn ôm đao .

Đám Vô Thường kéo lê xiềng xích lùi xa.

"Được, đ.á.n.h cược một phen!" Bạch Huyên buông tay áo Trần Kế Tổ, lùi một bước, giọng vang lên như tiếng kim loại va chạm: "Trần Kế Tổ, chấp niệm của ngươi là gì?"

Trần Kế Tổ trong bộ hồng y u ám khẽ lay động, nàng hỏi nữa: "Ta... là... ai?"

Chung Quỳ nhíu mày. Đám quỷ sai xì xầm, hiển nhiên từng gặp tình huống .

Thập Diệp lẳng lặng Trần Kế Tổ. Màu giá y của nàng quá đỏ, tựa như cây kim đ.â.m mắt khiến mơ hồ thấy cay cay.

Phải, chấp niệm của nàng đơn giản. Nàng chỉ nàng là ai?

Là nam? Là nữ? Hay là quái vật nam nữ bất phân? Là con trai nối dõi tông đường của Trần gia? Là con gái c.h.ế.t còn ép âm hôn? Hay chỉ là vật hiến tế cả hồn phách cho gia tộc như một món đồ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-8-mieng-noi-thi-hay-vay-do-chu-trong-dau-toan-la-chuyen-lam-an-thoi.html.]

"Ngươi là ai cả.” Thập Diệp khẽ : “Ngươi là ngươi, là chính bản ngươi."

Không gian tĩnh lặng như tờ.

Chung Quỳ, đám Vô Thường đều sững sờ. Chân Bạch Huyên loạng choạng suýt ngã.

"Này , ngươi bậy cái gì đấy?! Đáp án kiểu ch.ó má gì thế hả?"

Âm phong đột nhiên nổi lên, cát bay đá chạy. Thần sắc Chung Quỳ khẽ động, đao định rút khỏi vỏ nhưng dừng giây cuối cùng. Quỷ hỏa bùng lên chói lòa, ngọn lửa xanh đen thiêu đốt liên miên. Trần Kế Tổ lơ lửng trong quỷ hỏa, giá y đỏ tung bay theo gió. Khăn trùm đầu thổi bay lên cao, rơi ngọn lửa hóa thành tro bụi.

Quỷ hỏa hóa thành vô đốm lửa bay tán loạn như trời. Thập Diệp rốt cuộc cũng thấy rõ mặt Trần Kế Tổ. Mi thanh mục tú, nét trung tính giữa thiếu niên và thiếu nữ. Nàng khí chất của thiếu niên, nét ôn nhu của thiếu nữ. Nàng khẽ mỉm tựa đóa hoa xuân chớm nở.

Cơ thể nàng dần biến thành hồn thể trong suốt như quả cầu ánh sáng, nhẹ nhàng bay đến mặt Thập Diệp. Hắn thấy giọng cuối cùng của nàng:

[Thì , chính là .]

Cổ họng Thập Diệp nghẹn , khẽ "Ừ" một tiếng.

Quả nhiên, nàng chỉ công nhận là một con độc lập mà thôi.

"Không cần khách sáo, đây đều là việc chúng nên !" Bạch Huyên nhảy tới, hai tay cẩn thận nâng hồn thể Trần Kế Tổ, hít mũi: "Lão Chung, thấy ? Đây chính là lệ quỷ dựa bản lĩnh của mà thanh lọc đấy!"

Sắc mặt Chung Quỳ lắm: "Biết ."

"Vậy khảo hạch tháng ?"

"Bổng lộc tăng ba trăm hộc."

"Sao chỉ ba trăm? Không thanh lọc lệ quỷ năm trăm hộc ?"

"Vừa ngươi cũng nàng lệ quỷ, cho ngươi từng đó là nhiều ."

"Quá đáng! Các ép quá đáng!"

"Không phục ? Đi tìm Ngũ Đạo tướng quân mà khiếu nại."

Da mặt Bạch Huyên giật giật, đột nhiên lôi Đào Cảnh tới: "Vậy tên thì ? Hồn thể công đức siêu cao, theo hơn hai tháng, cũng tính là thành tích của chứ!"

Đào Cảnh: "Hả?"

"Thật ngại quá, hồn thể vượt ngoài phạm vi quản lý của Minh giới, tự nhiên thể tính thành tích cho ngươi." Chung Quỳ .

"Dựa cái gì?!"

"Dựa cái ." Ngón tay Chung Quỳ giơ lên, một tấm bùa vàng rực rỡ sáng lên. Chất liệu bùa vô cùng đặc biệt, thẳng tắp và mỏng manh như từ lá vàng, màu sắc chú văn hoa lệ mộng ảo, phảng phất như dùng bút lông chấm ánh bình minh để vẽ.

"Bùa Triệu Hồn của Thiên Đình?" Bạch Huyên vẻ mặt sụp đổ: “Chẳng lẽ..."

Không đợi hết, Chung Quỳ nhanh như chớp dán tấm bùa vàng lên trán Đào Cảnh. Toàn bộ hồn thể Đào Cảnh tỏa ánh sáng rực rỡ như ban ngày.

"Chuyện gì thế ? Cái gì đây?! Ai giải thích cho với!" Trong tiếng hét của Đào Cảnh, ánh sáng tỏa chiếu rọi con đường dài ngoằn ngoèo trong bóng tối. Giữa ngã tư một tấm bảng đen "Đường đến Cầu Nại Hà", hai bên là câu đối: "Bước xuống suối vàng lối / Trên cầu Nại Hà ".

"Đào Cảnh tiên hữu, tiên theo xuống Minh giới một chuyến." Chung Quỳ hiệu mời.

Đào Cảnh: "Hả? Thế là luôn ? Chờ dặn dò hai câu ! Tiểu đồ tôn, ngươi nhớ kỹ chuyện hứa với , đừng quên nhé! Ấy ?!"

Kim phù đầu bay vút lên, kéo hồn thể bay cổng chào, dư quang phía chiếu sáng con đường dài âm u.

Đám quỷ sai hớn hở theo .

"Tuyệt quá, đường tắt!"

"Đỡ tốn một khoản pháp lực!"

"Bạch Huyên ngươi cố lên nha, bọn về đây."

Đám Vô Thường chào hỏi ào ào kéo hồn thể bay cổng chào, trong nháy mắt biến mất tăm.

Chung Quỳ đầu, xòe tay : "Đi thôi."

Hồn thể Trần Kế Tổ từ tay Bạch Huyên bay lên, rơi lòng bàn tay Chung Quỳ. Hồn quang trong suốt phản chiếu gương mặt tuấn tú của Quỷ Vương, trông thêm vài phần ôn nhu.

Bạch Huyên hình như đơ , im nhúc nhích.

Chung Quỳ dường như khẽ , xoay phất áo choàng đen che khuất cổng chào tối tăm.

Trong nháy mắt, tất cả khôi phục bình thường, chỉ còn những ngôi lấp lánh tĩnh lặng nền trời xanh thẫm.

Hồi lâu , Thập Diệp mới hồn: "Đào Cảnh tiền bối đây là... Minh giới?"

"Đi cái rắm!" Bạch Huyên giật tóc gào lên: “Hắn sắp thành thần , lên Thiên giới! Đại gia nó chứ, theo hơn hai tháng, cứ tưởng vớ hồn thể công đức cao sẽ hy vọng thăng chức, ai ngờ Thiên Đình nẫng tay ! Hơn hai tháng nay công cốc !"

Thập Diệp: "... Đào Cảnh tiền bối... thành thần... thật ?"

"May mà vụ Trần Kế Tổ gỡ gạc chút đỉnh, nếu thì mất trắng! Thiên Đình cũng quá đáng thật, thế mà ăn chặn của quỷ sai! Quả thực thể nhẫn nhịn mà!"

Thập Diệp Bạch Huyên lải nhải cả buổi, cuối cùng cũng hiểu vấn đề: "... Chẳng lẽ, ngươi liều mạng thanh lọc hồn thể Trần Kế Tổ là vì... bổng lộc?"

"Để tính xem, pháp lực tiêu hao hơn hai tháng nay... Ai da, mới tăng ba trăm hộc, đủ bù lỗ đây trời... Lỗ vốn , lỗ vốn to ..." Bạch Huyên xổm xuống đất, nhặt cành cây lẩm bẩm vẽ vẽ tính toán.

Thập Diệp nhắm mắt, trong lòng bốc lên ngọn lửa vô danh.

Hắn thế mà còn tưởng tên cà lơ phất phơ lòng trắc ẩn gì đó. Hắn là quỷ sai, là Bạch Vô Thường chuyên câu hồn , từ bi tâm gì chứ. Miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm, trong đầu chuyện ăn!

Thập Diệp đầu định , lúc lướt qua thấy vết thương vai Bạch Huyên vẫn đang rỉ máu. Bước chân khựng , lấy trong tay áo tấm bùa cầm máu: “bụp" một cái dán lên vai Bạch Huyên.

Bạch Huyên: "Ấy?"

Thập Diệp xoay bỏ : "Cáo từ."

"Này , chung !" Bạch Huyên lạch bạch đuổi theo.

"Đạo bất đồng bất tương vi mưu!" Thập Diệp thi triển Cửu Thiên Bát Phong Bộ lao nhanh về phía .

"Ai , chúng rõ ràng thuận đường mà!"

"Ngươi chịu khó sách chút ?!"

"Ta đạt loại thượng đẳng trong kỳ thi tuyển Diêm La điện đấy nhé! Ngươi thế nào là thượng đẳng ? Trong một trăm quỷ sai mới một, là một trong một trăm đó đấy."

"Đừng theo bần đạo!"

"Thượng đẳng khó thi lắm, học thuộc luật lệ dày như núi. Ngươi tưởng tượng nổi lời lẽ của mấy ông cấp vòng vo thế nào , học thuộc lòng mất hơn năm mươi năm đấy!"

"........"

"Khoảng thời gian đó thật sự là gió tanh mưa m.á.u lối thoát. Vốn định thi quỷ sai ăn lương nhà nước cho qua ngày, ai ngờ còn khổ sở mệt mỏi hơn thế . Thảm hơn là bọn họ ghép đôi với mấy tên Hắc Vô Thường chẳng tên nào hồn, đành tự vận động, một quỷ gánh hai quỷ... ô ô, thật là ai oán, bao giờ mới thoát kiếp khổ đây!"

"....."

Chân trời lóe lên vệt sáng, từ từ rạng dần. Trong linh đường, ba con dâu Trần gia cùng đám nha sai vặt lượt tỉnh . Nhìn thấy t.h.i t.h.ể cứng đờ của ba con trai, tiếng la hét chói tai vang lên.

Trời sáng .

...

 

Loading...