[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 57: Trừ ma vệ đạo vẫn thích hợp với y hơn

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:46
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dân gian gọi là "quỷ đè giường" thực do quỷ, mà phần lớn do trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cơ thể kịp thức tỉnh theo ý thức. Về cơ bản, đó là một loại bệnh.

tình cảnh của Thập Diệp lúc đúng là "quỷ đè giường" danh xứng với thực.

Hắn quấn trong một cái chăn dày, mấy chục con tiểu ngạ quỷ c.ắ.n bốn góc chăn chui xuống nách và khuỷu chân . Cỏ Tinh và Dạ Du Thần chễm chệ ngực, chỉ huy đám tiểu ngạ quỷ điều chỉnh vị trí. Chúng bọc Thập Diệp kín mít. Không do hai con thú nhỏ béo lên do đám tiểu ngạ quỷ ăn nhiều linh thảo trong Khôn Cảnh mà sức lực lớn lạ thường, đè Thập Diệp thở nổi, kêu tiếng nào.

Đắp chăn xong, Cỏ Tinh và Dạ Du Thần thở phào, bẹp n.g.ự.c Thập Diệp ngủ. Đám tiểu ngạ quỷ cũng ngáy khò khò. Thập Diệp bất lực trời.

Đám nhóc đang đắp chăn cho ?

"Chúng sợ ngươi cảm lạnh.” Dung Mộc xuống bên cạnh : “Ngày nào cũng thế, tận tâm."

Thập Diệp: "..."

Vẫn .

Dung Mộc hiểu ý, vuốt nhẹ cổ Thập Diệp. Cổ họng giải phóng.

"Bần đạo thật phúc hưởng."

Dung Mộc tít mắt.

Thập Diệp chui khỏi chăn, cuộn thành cái ổ cho đám thú nhỏ ngủ tiếp.

Làm xong, sang Dung Mộc.

Dung Mộc trăng, tóc tỏa sáng, toát lên vẻ thánh khiết ôn nhu khiến đến gần nhưng dám mạo phạm.

Đây mới là thuần mạch Thần Tộc chân chính. Khác hẳn tên Bạch Huyên .

"Lần đầu gặp Bạch Huyên, mới 103 tuổi.” Dung Mộc kể: “Còn là đứa trẻ nhưng tâm tư già dặn. Hắn hỏi để trải qua cuộc đời Thần Tộc dài đằng đẵng một cách thú vị."

Thập Diệp: "Hắn kể với ."

Dung Mộc ngạc nhiên: "Kể gì?"

Thập Diệp: "..."

Hắn thể chuyện "kỳ tích" hổ , bèn lảng sang chuyện khác:

"Ngọc bội của Bạch Huyên là ngài tặng ?"

Dung Mộc ngẫm nghĩ: "Hình như thế. Chỉ là món đồ chơi cho trẻ con thôi. Nó gây phiền toái gì ?"

Đồ chơi mà thần kỳ thế ? Người quả nhiên thâm sâu khó lường.

"Ngọc bội đó cứu mạng chúng . Đa tạ."

Dung Mộc : "Vậy thì ."

Rồi Thập Diệp, ánh mắt ướt át tình cảm khiến Thập Diệp nổi da gà.

"Dung Mộc thượng thần, gì cứ thẳng!"

"Không gì to tát... chỉ là..." Tai Dung Mộc đỏ lên: “Bạch Huyên nợ chúng 50 hộc tiền ăn... Phiền ngài giục trả ?"

Thập Diệp: "..."

Tưởng tình ý gì, hóa là đòi nợ.

Thập Diệp ở hơn nửa tháng mới đến điện thờ miếu Thổ Địa đầu. Nơi giống công đường thu nhỏ, kinh đường mộc, lệnh bài, nhưng bình phong vẽ giang sơn vạn dặm khí thế, hợp với cái miếu rách .

Dung Mộc lấy thẻ ngọc, gõ nhẹ: "Bạch Huyên thượng thần..."

Thẻ ngọc kêu lạch cạch phát tiếng:

[Lại ai đấy? Cứu mạng, cho nghỉ tí !]

Thập Diệp cứng , nín thở.

Giọng Bạch Huyên...

Lâu lắm thấy...

Dung Mộc thì thầm: "Là Dung mỗ."

[Lão Mộc! Thập Hoa nhà ? Ăn ngon ngủ ngon ? Béo gầy? Có con yêu nào léng phéng ?!]

Bạch Huyên hỏi như b.ắ.n s.ú.n.g liên thanh Dung Mộc sợ c.h.ế.t khiếp, đành cầu cứu Thập Diệp.

Thập Diệp cầm thẻ ngọc: "Ăn ngon, ngủ ngon, ai trêu chọc."

Bên im bặt, tiếng va đập loảng xoảng.

[Thập... Thập Hoa?]

Thập Diệp: "Ừm."

[Mẹ ơi! Thập Hoa ơi khổ quá! Đám già ép Quỷ Vương Nhất Điện! Đùa , Quỷ Vương ai cũng ! Nhìn Lão Chung ngầu thế mới chứ thì chỉ nước bắt nạt c.h.ế.t! Ta thấy Ngũ Đạo tướng quân còn run nữa là! aaaaaaaaaaa!]

Thập Diệp nhếch mép: "Không thì đừng ."

[ đúng! Ta thấy Vô Thường hợp hơn, tuy lương thấp việc nhiều nhưng tự do!]

"Ừm."

Bạch Huyên hạ giọng, như thì thầm bên tai :

[Ta... chút... Không một chút, thực ... cũng ... thực ... nhớ ngươi...]

Thập Diệp nín thở, cổ họng đắng chát chuyển sang ngọt ngào.

"Ừm, ."

[Ngươi ?! Sao ngươi ?!]

Thập Diệp nhắm mắt khẽ: "Ta cũng ."

Thẻ ngọc im bặt, tiếng va đập kim loại.

Thập Diệp hít sâu: "Mau trả tiền ăn cho Dung Mộc thượng thần , cũng dư dả ."

Bạch Huyên hắng giọng: "Ta cố gắng... dạo kẹt..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-57-tru-ma-ve-dao-van-thich-hop-voi-y-hon.html.]

[Mai Sóc Nguyệt lương trả ngay!]

[...... Được .] Giọng Bạch Huyên tủi , [Mới ở với Lão Mộc mấy ngày mà bênh ngoài ...]

"Xã Công đại nhân, tộc trưởng Thanh thị yêu tộc cầu kiến khẩn cấp!" Giáp Dịch chạy báo.

Dung Mộc vội nhét thẻ ngọc đống hồ sơ: "Mời ."

Một thiếu niên áo lục quỳ xuống dập đầu: "Xã Công đại nhân, Thanh thị gặp đại nạn, cầu xin cứu viện!"

Thiếu niên chừng 15-16 tuổi, mắt thâm quầng, quần áo ướt sũng, rõ ràng chạy vạy nhiều ngày.

Dung Mộc lập tức đổi thần thái, nghiêm nghị uy nghiêm: "Cầu việc gì?"

"Ta là Thanh An, tộc trưởng Thanh thị. Tộc gặp họa, xin ngài giúp đỡ."

Hắn dâng lên thiệp hỉ đỏ thẫm.

Thập Diệp tò mò ghé xem.

[Mùng 1 tháng 9 giờ Hợi ba khắc, bổn quân thông gia với Thanh thị, cưới 30 . Mong chuẩn sớm.] [Ký tên: Vân Sầu Tiên Quân]

Thập Diệp: "..."

Cái gì thế ?

Dung Mộc nhíu mày: "Vân Sầu Tiên Quân là ai?"

"Là đại yêu hồ Vân Sầu, đạo hạnh ngàn năm, hoang dâm vô độ. Cứ 7 năm tuyển 30 yêu tộc đồng nam đồng nữ để cưới, thực chất là hút nguyên thần tu luyện."

Dung Mộc biến sắc: "Sao báo cáo lên ?!"

Giáp Dịch thì thầm: "Hồ Vân Sầu và Thanh thị thuộc Thái Hành Sơn Mạch. Vượt mạch bắt yêu là trái quy tắc."

Thanh An đỏ mắt: " là khác mạch, nhưng Vân Sầu Tiên Quân quá mạnh, Thành Hoàng và Thổ Địa bên đó ai dám quản. Ta đành cầu đến Dung Mộc thượng thần, Trù Thần đại nhân thần dũng vô địch, xin hãy cứu tộc ... Ộp ộp!"

Thì là ếch tinh.

Giáp Dịch can ngăn nhưng Dung Mộc quả quyết: "Ta thể khoanh tay . Trù Thần Kế Ngỗi ?!"

Thanh An mừng rỡ nhưng chờ mãi thấy Kế Ngỗi.

Thập Diệp sực nhớ hôm nay thấy Kế Ngỗi.

"Ngài quên .” Giáp Dịch nhắc: “Tháng thu hoạch thổ sản Âm Sơn Mạch, Kế Ngỗi đại nhân buôn hàng ."

Dung Mộc: "..."

Thập Diệp: "..."

Mặt Thanh An xanh lét.

"Đừng vội.” Dung Mộc dậy: “Ta với ngươi."

"Không !" Giáp Dịch can: “Ngài tự tiện rời địa bàn, còn vượt mạch, Thành Hoàng thuộc sẽ phạt nặng!"

Thập Diệp cũng can: "Dung Mộc thượng thần sức khỏe yếu, nên mạo hiểm."

Dung Mộc lảo đảo, Thập Diệp bằng đôi mắt cún con ầng ậng nước.

Giáp Dịch và Thập Diệp cạn lời.

Thanh An tuyệt vọng: "Thôi đành chịu c.h.ế.t . Thanh An cáo từ."

"Bần đạo .” Thập Diệp .

Dung Mộc: "Hả?"

Thanh An ngạc nhiên Thập Diệp: "Vị tiên quân xinh là..."

Xinh cái khỉ gì?

"Bần đạo là Thập Diệp, Thất Tinh Quán, chuyên trừ yêu diệt tà, nguyện giúp một tay."

"Thập Diệp đạo trưởng?! Người diệt Bách Quỷ Dạ Hành ở trấn An Bình?!"

Thập Diệp gật đầu.

Thanh An mừng rỡ nắm tay Thập Diệp.

Thập Diệp sang Dung Mộc: "Cảm ơn ngài chiếu cố những ngày qua. Bần đạo giúp ngài việc coi như báo đáp."

"Đạo trưởng mời lối !" Thanh An gọi một lá sen khổng lồ xuống.

Thập Diệp leo lên. Dung Mộc chạy theo vẫy tay: "Thập Diệp đạo trưởng, vạn vạn..."

Gió át tiếng . Chắc là "vạn vạn bảo trọng".

Thập Diệp về phía , lòng đầy khí thế.

Trừ ma vệ đạo, cứu giúp chúng sinh.

Quả nhiên nghề hợp với hơn.

Trong miếu, Dung Mộc lo lắng: "Nguy hiểm quá... Thập Diệp đạo trưởng... phách Oán Tinh... dung mạo xinh ..."

Giáp Dịch: "Ngài lo xa quá, ngài mạnh lắm, tiểu yêu khó ."

"Hắn còn nguy hiểm hơn cả Thanh thị nhất tộc."

Dung Mộc lấy thẻ ngọc định gọi Kế Ngỗi thì tiếng hét:

[Bạch Huyên đại nhân! Ngài rời Minh Giới! Ngài đấy?!]

Dung Mộc, Giáp Dịch: "..."

Dung Mộc nghiến răng: "Chuẩn Tường Vân, tự ."

Giáp Dịch mếu máo: "Đám mây duy nhất Kế Ngỗi đại nhân mang . Hay sang mượn miếu Thổ Địa trấn Chu Tước?"

...

 

Loading...