[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 54: Thuần mạch Quỷ Tộc
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:43
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thì là thế!
Tâm ma của Chung Tinh tiêu diệt từ lâu, còn tâm ma của Đỗ Bính cắm rễ sâu trong hồn thể, theo luân hồi hết kiếp đến kiếp khác.
Lúc , Thập Diệp mới hiểu rõ những gì Chung Tinh .
Nàng từ chức ở Địa Binh Bộ, tạo Thứ Nguyên Cảnh mang tên "Vân Thường Các", chu du khắp Cửu Châu Thất Mạch, hành hiệp trượng nghĩa, trừ yêu diệt ma, tích góp công đức từng chút một. Mỗi tháng ngày sóc vọng, khi Dạ Du Thần mang pháp lực tới, nàng liền dung hợp bùa tím và thần quang, từng giọt từng giọt rót pháp khí bản mệnh.
Mười năm, năm mươi năm, một trăm năm, ba trăm năm... Chung Tinh tìm Đỗ Bính ở mỗi kiếp, dùng pháp khí đ.â.m n.g.ự.c . Mỗi kiếp g.i.ế.c c.h.ế.t một phần tâm ma, mỗi kiếp oán khí tâm ma ăn mòn pháp khí bản mệnh và thần quang của nàng. Cứ thế tuần suốt năm đời.
"Thảo nào Chung Tinh keo kiệt thế, mới nợ một trăm hộc pháp lực mà bả đòi suốt hai trăm năm..." Bạch Huyên sụt sùi: “Lẽ nên trả sớm hơn."
Gương mặt Chung Quỳ hiện lên trong ảo cảnh Hồi Tố, giận dữ quát: "Chung Tinh điên ? Cứ thế sớm muộn gì cũng đồng quy vu tận với Đỗ Bính thôi! Để cho hồn quy đại địa ngay bây giờ!"
"Vậy thì cùng c.h.ế.t.” Chung Tinh bình thản đáp.
"Muội cái gì?!"
"Phu thê một đời, dù sai nhưng cũng trách nhiệm. Tâm ma của do mà sinh, tự tay giải quyết."
Trong Hồi Tố, gương mặt kiên nghị của Chung Tinh tan biến khi ảo ảnh kết thúc. Trong hiện thực, Chung Tinh cầm kiếm đối đầu với Oán Tinh của Đỗ Bính, ánh mắt kiên định như một.
"Đỗ Bính, tỉnh .” Nàng thì thầm gọi tên : “Kiếp đừng để tâm ma đ.á.n.h bại!"
Đỗ Bính ngơ ngác Chung Tinh, lẩm bẩm: "Sao kiếp nàng g.i.ế.c ?"
Oán Tinh đỏ rực như máu, từng tấc ép lui kiếm của Chung Tinh. Vết thương của nàng vỡ , kiếm nứt toác, kéo theo sự rạn nứt của thần quang.
"Muội tránh !" Chung Quỳ hét lớn, hắc đao trong tay hóa thành hai cánh tay chỉ về phía Đỗ Bính: “Không kịp nữa !"
Bạch Trạc tặc lưỡi, giơ roi điện bạc lên.
"Oán Tinh chặn âm thanh của Chung Tinh .” Thập Diệp hét: “Bạch Huyên!"
Bạch Huyên: "Được đấy?"
Thập Diệp: "Thử xem."
"Ta cứ thấy ngươi đang gài bẫy .” Bạch Huyên buông chân Bạch Trạc , lao đến bên Thập Diệp, nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Thần quang rực rỡ hòa quyện cùng kiếm ý Thất Diệu băng lam nở rộ, hóa thành thanh kiếm dài ba thước sáng như ánh trăng. Thập Diệp và Bạch Huyên đồng loạt vung tay, đ.â.m Thất Diệu Kiếm tim Đỗ Bính từ phía .
"Ong!" Thất Diệu Kiếm va chạm với Oán Tinh cứng như thép. Chấn động mạnh khiến cả hai hộc máu, thần quang của Chung Tinh vỡ thêm một mảnh.
cú va chạm đẩy Thất Diệu Kiếm sâu thêm nửa tấc, rít lên chói tai. Hồng quang Oán Tinh yếu vài phần.
Thập Diệp: "Nhanh hỏi!"
Bạch Huyên: "Hỏi gì?"
"Đỗ Bính đang là hồn thể, chỉ tiếng câu hồn của Vô Thường mới rõ nhất!"
Bạch Huyên nghiến răng, giọng kim loại vang vọng chín tầng mây: "Đỗ Bính... chấp niệm của ngươi rốt cuộc là gì?!"
Sóng âm theo thần quang truyền Thất Diệu Kiếm, xuyên thẳng Oán Tinh. Ánh mắt Đỗ Bính trong phút chốc trở nên trong trẻo, phản chiếu gương mặt Chung Tinh.
"Chung Tinh. Nàng đến g.i.ế.c ... Thật ..."
Khóe miệng Chung Tinh trào máu, thần quang và lưỡi kiếm cùng vỡ vụn: "Đỗ Bính, lấy hai trăm năm mà bao giờ chịu t.ử tế một câu. Lần !"
Đỗ Bính gật đầu: "Được, nàng ."
"Ta hết hận từ lâu . Chàng cũng đừng hận bản nữa."
Mắt Đỗ Bính run rẩy, hồn quang lướt qua đáy mắt như nước: "Thì , hận... chính là bản ?"
Chung Tinh mỉm nhẹ nhàng, rạng rỡ: "Buông bỏ , Đỗ Bính."
Hồn quang trong mắt Đỗ Bính tuôn rơi như lệ: "Được, buông bỏ."
"Rắc rắc", Oán Tinh nứt .
Thất Diệu Kiếm cắm trong Oán Tinh hút ngay tức khắc. Oán khí tán loạn tạo thành vòng xoáy nuốt chửng cả bốn . Thập Diệp chỉ kịp tóm lấy Bạch Huyên đang hất văng. Thần quang và lưỡi kiếm của Chung Tinh chỉ còn mảnh nhỏ như ngọn đèn cạn dầu, oán khí nghiền nát vụn. Hồn thể Đỗ Bính trôi nổi giữa hư , đôi mắt bình thản xác đầy m.á.u của Chung Tinh, tỏa sáng hồn quang trong suốt tì vết.
Trong khoảnh khắc , Thập Diệp hiểu định gì.
Oán Tinh trong hồn quang phai màu nhanh chóng, từ đỏ m.á.u sang hồng nhạt, hồng phấn, cuối cùng hóa thành hai quả trứng trắng như tuyết thoát khỏi hồn thể Đỗ Bính.
Đỗ Bính đón lấy Chung Tinh, dùng hồn quang bao bọc nàng.
Trong đầu Thập Diệp vang lên tiếng "Ting" như dây đàn đứt. Hắn ngơ ngác ngẩng đầu, cảm giác thứ gì đó đang đến.
Oán khí vặn vẹo ngưng kết trung, rên rỉ thê lương. Dần dần nó hình thành một khuôn mặt... Không, chính xác là một khuôn mặt!
Oán khí đỏ như m.á.u vẽ nên mắt mũi miệng, giống hệt nét chu sa bùa mặt .
Hai quả trứng Oán Tinh như hút về phía khuôn mặt đó, sắp chui hốc mắt đỏ lòm. Thập Diệp bừng tỉnh. Mục tiêu cuối cùng của mặt giấy chính là hai viên Oán Tinh thanh lọc !
Không !
"Bạch Huyên! Giúp !"
Thập Diệp lao lên như cơn gió, triệu hồi Thất Diệu Kiếm. Có lẽ do Oán Tinh hấp thụ nên kiếm ý còn sót phản ứng chậm tiếng gọi của .
Chỉ một khoảnh khắc chần chừ là đủ!
Hỏa Chú của Bạch Huyên quấn lấy khuôn mặt khổng lồ. Oán khí xé rách rít lên chói tai, ngũ quan biến dạng. Thập Diệp lao tới, một tay chộp lấy hai quả Oán Tinh.
Mặt giấy nổi giận, dữ tợn lao Bạch Huyên. Cái miệng như chậu m.á.u chứa đầy oán khí đen ngòm. Bạch Huyên quấn rồng lửa quanh tay đ.ấ.m mạnh một cú. Oán khí và Hỏa Chú nổ tung đẩy lùi . Thập Diệp kịp thời đỡ lấy.
Bạch Huyên hét lớn: "Tỷ! Lão Chung! Cứu ngay lúc !"
Sấm chớp khủng khiếp gấp vạn Thiên Lôi giáng xuống. Hàng vạn tia sét mảnh lấp đầy gian. Khuôn mặt oán khí kịp hừ một tiếng đ.á.n.h tan thành khói trắng. Oán khí còn sót định bỏ chạy nhưng những tia sét nhỏ bám riết tha, đưa tất cả về với cát bụi.
Chung Quỳ lao xách Chung Tinh và Đỗ Bính , nhưng chỉ liếc qua suýt ngất.
Hồn quang Đỗ Bính tan biến, thần quang Chung Tinh tán loạn. Cả hai sắp hồn quy đại địa.
Bạch Trạc cầm roi bạc còn vương điện tích, day trán: "Lần to chuyện ."
Chung Quỳ quỳ một gối, tà áo bay lên rủ xuống tạo thành cái bóng khổng lồ che chở cho Đỗ Bính và Chung Tinh: "Chung Quỳ khẩn cầu Diêm La Điện Hạ đặc xá cho hồn thể Đỗ Bính và Chung Tinh nhập luân hồi nữa."
Bạch Trạc thở dài: "Không hợp quy luật luân hồi."
Chung Quỳ ôm quyền: "Hồn quang và thần quang của họ tổn hại quá nghiêm trọng, chỉ nhập luân hồi tái tạo công đức mới chữa . Chung Quỳ trấn thủ Minh Giới vạn năm từng cầu xin gì, chỉ mong Điện Hạ ân chuẩn."
"Tình trạng của họ dù luân hồi cũng chịu chín kiếp tai ương, ngươi đành lòng ?"
Chung Quỳ cúi đầu: "Đành lòng!"
Bạch Trạc im lặng hồi lâu. Roi dài hóa thành sợi tóc bay về đầu nàng: "Thôi , chiều ý ngươi." Nàng hạ giọng: “Nhớ đấy, ngươi nợ một ân tình."
"Đa tạ Diêm La Điện Hạ!" Chung Quỳ dập đầu tạ ơn, dậy run rẩy bọc lấy hồn thể hai , gật đầu chào Bạch Huyên và Thập Diệp triệu hồi cổng chào đề "Cầu Nại Hà".
Thập Diệp bóng Chung Quỳ khuất cổng, thở phào nhẹ nhõm. Trong tay là hai viên Oán Tinh trong suốt, trơn bóng, lấp lánh ánh , giống hệt viên sỏi Tinh Nhi tặng.
Bí ẩn cuối cùng ở trấn An Bình giải đáp. Oán Tinh sớm cấy hồn thể Tinh Nhi để lợi dụng công đức của bé thanh lọc. Để cướp Oán Tinh thanh lọc, mặt giấy năm bảy lượt tấn công Tinh Nhi, thậm chí ám Miêu Tam Nương.
Mặt giấy đó là ai?
Hắn tạo Oán Tinh, thanh lọc cướp đoạt để gì?
Tiếc là Thập Diệp còn cơ hội đáp án.
Dưới sấm sét kinh thiên động địa của Diêm La, tà túy đều hóa hư .
Viên đá Oán Tinh lóe sáng chui tọt Thập Diệp giống viên đá của Tinh Nhi. Bạch Huyên hoảng hốt, lôi tay Thập Diệp xem xét kéo đến mặt Bạch Trạc.
"Tỷ, xem hộ cái! Oán Tinh chui ! Có ngộ độc, chóng mặt tiêu chảy gì ?"
Bạch Trạc khoanh tay nheo mắt một lúc: "Tiểu đạo trưởng thấy khó chịu chỗ nào ?"
Thập Diệp lắc đầu.
"Thanh kiếm màu lam của ngươi tên gì?"
"Thất Diệu Kiếm."
"Còn triệu hồi ?"
Thập Diệp thử nhưng năng lượng kiếm cạn kiệt, cảm ứng chút kiếm ý nào.
Quả nhiên, bảo vật trấn quán tiêu tùng trong tay .
"Hắn ? Có việc gì ?" Bạch Huyên gào lên thì Bạch Trạc tát một cái dạt sang bên.
"Ồn ào quá!" Bạch Trạc trừng mắt, dùng ngón tay tỏa thần quang bạc chạm trán Thập Diệp. Hắn cảm thấy như giọt nước sông băng ngàn năm chảy não, biến thành ngàn vạn thác nước lạnh buốt gột rửa , rùng một cái.
"Oán khí thanh lọc nên Oán Tinh nguy hiểm. Chắc do tiểu đạo trưởng công đức cao, hồn phách ngưng tụ kiếm ý Thất Diệu nên Oán Tinh thấy thiết, thấm phách .” Bạch Trạc thu tay: “Không , chờ c.h.ế.t, hồn phách tách thì Oán Tinh tự rơi . Dù dương thọ cũng sắp hết, vấn đề lớn."
Bạch Huyên thở phào: "Vậy thì ."
"Chỉ là còn một vấn đề nhỏ.” Bạch Trạc tiếp.
"Tỷ tỷ đừng ngắt quãng thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-54-thuan-mach-quy-toc.html.]
"Oán Tinh khảm trong phách tiểu đạo trưởng... ừm, nhỉ... giống như vật tầm thường bỗng hóa trân bảo truyền đời, tỏa hào quang vạn trượng."
"Thập Hoa nhà tầm thường chỗ nào?!"
Thập Diệp lườm Bạch Huyên. Đây là trọng điểm ?
"Bạch Trạc Điện Hạ cứ tiếp."
Bạch Trạc hắng giọng: "Tóm , trong mắt các loài linh tính, tiểu đạo trưởng sẽ trở nên đặc biệt... khụ, xinh ."
Thập Diệp: "..."
Bạch Huyên: "..."
Bạch Trạc nín vỗ vai Bạch Huyên thì thầm: "Cẩn thận đấy, tiểu đạo trưởng nhan sắc thế khối kẻ nhòm ngó..."
"Rầm... rầm... rầm..."
Sấm chớp và mây đen cuồn cuộn kéo đến trời.
Bạch Trạc trợn mắt: "Hả? Nhanh thế kẻ đến cướp ?"
"Ai dám?!" Bạch Huyên chắn Thập Diệp, xắn tay áo: “Thần đến g.i.ế.c thần, quỷ đến g.i.ế.c quỷ!"
Thập Diệp: "... Khoan , sấm sét hình như..."
"Bùm bùm!" Một tia sét x.é to.ạc bầu trời giáng xuống... ách... sân đại điện Thất Tinh Quán. Một bóng từ mây rơi xuống tạo thành cái hố to tướng.
Ba : "..."
Khói đen tản . Một vị thần mặc giáp vàng lồm cồm bò dậy, chống cán búa lớn, tạo dáng uy vũ hét lớn:
"Thất Tinh Quán tội ác tày trời, thể dung tha! Nay Lôi Công Bộ Lôi Thần Lôi Đoan phụng chỉ thiên đình giáng sấm trừng phạt - phạt - phạt - Bạch Trạc Điện Hạ?!"
Bạch Trạc: "A~ Thiên lôi đến sớm bằng đến đúng lúc nhỉ."
Bạch Huyên: "Tiểu t.ử ngươi đến hôi của chứ gì!"
Thập Diệp: "..."
Lôi Đoan ngơ ngác quanh: "Đám đạo sĩ Thất Tinh Quán hết ?"
Bạch Trạc và Bạch Huyên lạnh lùng .
Lôi Đoan gượng: "Không hổ là Bạch Trạc Điện Hạ, dọn dẹp sạch sẽ còn một mống. Ta nhất định sẽ bẩm báo công tích của ngài lên Lôi Công Bộ!"
Bạch Huyên: "Còn ?"
"Bạch Huyên thượng thần đương nhiên cũng công lao to lớn.” Lôi Đoan nịnh nọt: “Tất nhiên thể thiếu Thập Diệp đạo trưởng..."
Nhìn thấy Thập Diệp, Lôi Đoan ngẩn , mặt đỏ bừng: "Hề hề, Thập Diệp đạo trưởng, một ngày gặp ngài dường như... nhiều quá..."
Thập Diệp: "..."
Bạch Huyên xách Dạ Du Thần ném mặt : "Mẹ kiếp nhà ngươi!"
Giờ Tý qua, Nguyên Thành chìm giấc ngủ. Ánh trăng soi sáng những con phố vắng. Một con mèo hoang dựng đuôi dạo, mắt xanh lè thỉnh thoảng ngước trời.
Trăng sáng, đêm sâu, gió đổi mùi. Ba bóng đạp gió đáp xuống cửa Tế Thế Đường.
Mắt mèo hoang tròn xoe, lao tới chân đạo trưởng áo đen, ngửa bụng nũng "meo meo".
Chưa kịp vuốt ve thì tên áo trắng bên cạnh hung hăng xông tới. Mèo hoang sợ hãi, đồng t.ử co thành khe nhỏ, kêu t.h.ả.m thiết bỏ chạy.
Bạch Huyên chống hông hùng hổ: "Còn thiên lý ? Mèo hoang ch.ó dại nào cũng đòi sàm sỡ Thập Hoa nhà là !"
Bạch Trạc: "Phụt!"
Thập Diệp: "..."
"Chi chi chi chi!" Cỏ Tinh chui qua khe cửa, thấy Thập Diệp mắt sáng rực, nhảy phắt lên vai dụi dụi thỏa mãn. Dạ Du Thần định chào hỏi nhưng bơ .
Bạch Huyên: "Xong , cả Cỏ Tinh cũng dính chưởng."
Thập Diệp để ý lắm vì Cỏ Tinh vốn thiết với . Hắn xoa đầu nó: "Người phụ nữ ?"
Cỏ Tinh cọ cọ thêm cái nữa nhảy nhót dẫn đường Tế Thế Đường.
Hai tiểu d.ư.ợ.c đồng ngủ gục bên giường. Người phụ nữ định hơn nhiều, hô hấp đều đặn, mạch đập lực, vết sẹo mờ .
như dự đoán, nước bùa trộn bột Oán Tinh. Giờ Oán Tinh thanh lọc nên bệnh tình thuyên giảm.
Bạch Trạc thở dài: "Đỗ Bính luân hồi , đành lên Thiên Đình xin Dược Thần viên Thần Sinh Đan ."
Bạch Huyên nịnh bợ: "Tỷ, công lao của tỷ sử sách Tam Giới sẽ ghi nhớ mãi."
Bạch Trạc như .
Mặt Bạch Huyên giật giật: "Tỷ đừng thế, sợ."
Bạch Trạc: "Lúc rời Diêm La Điện vội, hình như còn hơn hai ngàn tấu chương xem. Chắc mấy lão già Thập Điện sắp đuổi kịp ."
Bạch Huyên giật , nắm tay Thập Diệp chạy biến: "Tỷ tỷ, núi xanh còn đó nước biếc chảy dài, hôm khác chuyện tiếp nhé!"
"Ngươi trốn ?"
Bạch Huyên khựng , lưng cứng đờ.
Bạch Trạc chậm rãi bước tới, mắt đỏ lạnh lùng: "Bạch Huyên, những chuyện trốn tránh giải quyết vấn đề !"
Tay Bạch Huyên siết chặt Thập Diệp đau nhói. Lông mi run rẩy: "Vậy Thập Hoa tính ?! Giờ ... thế , lũ yêu ma quỷ quái đói khát ăn thịt thì thế nào?!"
Thập Diệp: "..."
Hắn cần nhắc nhở Bạch Huyên rằng là t.ử đích truyền Thất Tinh Quán, chuyên trị yêu ma.
"Đơn giản, để dạy tiểu đạo trưởng vài chiêu là xong." Bạch Trạc búng tay. Thập Diệp bay vút lên, xuyên tường xuyên ngói lên nóc nhà Tế Thế Đường. Dưới chân xuất hiện kết giới trong suốt nhốt Bạch Huyên đang giậm chân gào thét bên trong.
Bạch Trạc vắt vẻo mái nhà: "Tiểu đạo trưởng, đừng ngại, ."
Thập Diệp chỉnh áo xuống: "Điện Hạ gì cứ thẳng."
"Thực ngươi đoán . Bạch Huyên là thuần mạch Quỷ Tộc chính tông, nếu chuyện ngoài ý thì mới là Diêm La nhiệm kỳ ."
Bà nội nó, thật ?!
Thập Diệp hít sâu: "Vạn sự tùy duyên. Ngoài ý thực chất cũng là tất nhiên."
Bạch Trạc nhướng mày: "Biết ngoài ý đó là gì ?"
Thập Diệp: "Thiên Kiếp Cảnh và Bách Quỷ Dạ Hành."
"Là ngươi."
Thập Diệp ngạc nhiên Bạch Trạc.
"Lúc Minh Giới loạn, cựu Diêm La Bạch Loan phát Diêm La Lệnh gọi Bạch Huyên về dẹp loạn để tích công đức kế vị. tiểu t.ử đó to gan đốt lệnh, kháng chỉ, dùng hết pháp lực ở nhân gian, Bạch Loan tức gần c.h.ế.t mới sơ suất đ.á.n.h lén tổn thương thần quang."
Bạch Trạc chằm chằm Thập Diệp quan sát phản ứng.
Thập Diệp đang nghĩ: Thảo nào lúc đó Bạch Huyên nhiều pháp lực thế, hóa lấy từ Diêm La Lệnh.
Bạch Trạc tiếp tục: "Tiểu t.ử đó sinh là chí tôn Minh Giới nhưng lười biếng, lang thang khắp nơi, từng coi trọng nhân tộc. Chỉ khi gặp ngươi nó mới đổi, vì bảo vệ ngươi mà ở nhân gian, vứt bỏ ngôi vị Diêm La."
Lời Bạch Trạc như kim băng đ.â.m tim Thập Diệp, tê đau. Hắn nuốt vị chua xót xuống họng, : "Bạch Trạc Điện Hạ, lời thỏa đáng!"
Bạch Trạc: "Sao thỏa đáng?"
"Bạch Huyên tuy là Quỷ Tộc nhưng tâm địa lương thiện, lo cho chúng sinh. Hắn ở phá Thiên Kiếp Cảnh, chiến Bách Quỷ là vì tính mạng cả trấn, vì sự bình yên của Tam Giới, tuyệt đối vì tư tình! Ngài thế là hạ thấp ."
Bạch Trạc rớt cằm: "Ngươi nghĩ thế thật ?!"
Thập Diệp thẳng lưng: "Diêm La quyền cao chức trọng, trách nhiệm nặng nề. Bạch Huyên tuy hoang đường nhưng tự đủ năng lực đảm đương vị trí đó. Điện Hạ bảo vì bần đạo mà từ bỏ ngôi vị, quả thực quá thiển cận!"
Bạch Trạc ngậm miệng, đ.á.n.h giá Thập Diệp.
Tiểu đạo trưởng năng đấy, khen Bạch Huyên, mắng khéo nàng, tâng bốc nàng là " hiền tài", khiến nàng giận nổi.
Chung Quỳ bảo vụng ăn ? Chắc Quỷ Vương mấy trăm năm rửa mặt nên mắt mờ .
Thập Diệp thẳng Bạch Trạc: "Điện Hạ gì cứ thẳng."
Bạch Trạc: "..."
Nói cái rắm! Lời ý ngươi hết còn !
gì thì ức chế quá.
"Vậy thẳng.” Bạch Trạc hắng giọng: “Lần đến để đưa Bạch Huyên về Minh Giới."
Thập Diệp vốn điềm tĩnh biến cố bỗng biến sắc.
Bạch Trạc thầm sướng: Ta thắng!
...