[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 49: Thần y Đỗ Bính
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:38
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chung Tinh, của Quỷ Vương Chung Quỳ.
Ấn tượng của Thập Diệp về Chung Tinh chỉ dừng ở Vân Thường Các bên bờ sông Lăng Thủy: một nữ t.ử váy hoa thản nhiên, vài ba câu chọc Bạch Huyên tức điên.
Chung Tinh mắt tuy vẫn gương mặt , tỏa sát khí lạnh lẽo như thanh kiếm băng.
"Chung bình tĩnh, đừng nóng nảy. Hắn chỉ là phàm nhân điều, đáng để bẩn tay ngọc.” Bạch Huyên giơ tay trấn an: “Giao cho , tan xương nát thịt băm vằm đều phục vụ... Ái da!"
Bạch Huyên Bạch Trạc tát một cái, dạt sang bên. Bạch Trạc ngắn gọn: "Hắn Đỗ Bính."
"Hắn đương nhiên Đỗ Bính.” Ngón tay Chung Tinh siết chặt: “Đỗ Bính ở ? Nói!"
Phương thần y mắt trắng dã, cổ họng kêu răng rắc, lưỡi thè ngoài.
"Ngươi bóp cổ thế kiểu gì?" Bạch Huyên gần: “Chung , chuyện từ từ ..."
"Rắc!" Chung Tinh bẻ gãy cổ Phương thần y. Đầu ngoẹo sang một bên quái dị, thất khiếu chảy máu.
Thập Diệp: "!!"
"A a a! G.i.ế.c ! G.i.ế.c !"
Dân chúng la hét bỏ chạy toán loạn. Bạch Trạc thở dài, vỗ lưng Bạch Huyên một luồng ngân quang.
"Pháp lực đấy, tiết kiệm chút."
Bạch Huyên rùng , phóng hai lá bùa tím, hét lớn: "Giới Chú... Khai! Quy Nguyên Chú... Khai!"
Kết giới bao phủ Tế Thế Đường. Bùa xanh biếc trải rộng khắp phố. Mọi dừng , ngơ ngác. Lục quang thấm họ biến mất. Dân chúng như tỉnh mộng, sinh hoạt bình thường.
Trong kết giới, Bạch Trạc Chung Tinh hài lòng.
Chung Tinh lau ngón tay: "C.h.ế.t trong tay là phúc của ."
Bạch Huyên mếu máo lật sổ chữ: "Người phàm thọ mệnh , thế Quỷ Lại Bộ bọn tăng ca giải quyết hậu quả đấy... Ách..."
Dòng chữ vàng hiện lên:
[Phương Tri Lâm, sinh ngày..., cha mất sớm, đại phu Phương Hiên nhận nuôi. Học y 20 năm chút thành tựu, công đức. 25 tuổi gia nhập Thất Tinh Quán, danh lợi che mắt, việc ác, công đức tiêu tan, giảm thọ 50 năm, c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ngày mùng 1 giờ Ngọ ba khắc.]
Giờ Ngọ ba khắc?
Thập Diệp trời. Chuẩn từng khắc.
Chung Tinh: "Nếu các ngươi xen thì hỏi tung tích Đỗ Bính . Tự nhiên bẩn tay."
Bạch Huyên rụt rè Bạch Trạc.
Bạch Trạc: "Dù cũng là c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, c.h.ế.t là , cách c.h.ế.t quan trọng."
Bạch Huyên: "..."
Chung Tinh: "Bạch Huyên, câu hồn cho hỏi."
Bạch Huyên: "... Đây địa bàn của , thể vượt quyền..."
Bạch Trạc: "Bảo câu thì câu, nhiều!"
Bạch Huyên mếu máo. Đột nhiên một đám mây xám bay tới, hai Hắc Bạch Vô Thường chính hiệu nhảy xuống.
Bạch Trạc tặc lưỡi, kéo Chung Tinh ẩn trong mái tóc đen dài của .
"Đừng để lộ hành tung của và Chung Tinh."
Mặt Bạch Huyên càng khổ sở.
Hắc Bạch Vô Thường thấy hai nữ thần, chỉ thấy Bạch Huyên và Thập Diệp. Bạch Vô Thường gõ kết giới: "Bạch Huyên, ngươi ở đây? Không khu vực của ngươi mà!"
Bạch Huyên: "... Tình cờ ngang."
Hắc Vô Thường: "Mở kết giới mau, bọn còn nhiều việc lắm!"
Bạch Vô Thường xác c.h.ế.t: "Ca đột xuất, gì mà trời đ.á.n.h thánh vật, giảm thọ c.h.ế.t bất đắc kỳ tử... Khoan ... Hắn g.i.ế.c mà!"
Thập Diệp: "..."
Vết thương cổ rõ rành rành thế .
Bạch Huyên: "Khụ, c.h.ế.t là , quan trọng gì cách c.h.ế.t."
Hắc Bạch Vô Thường: "..."
Bạch Huyên: "... Hai vị nhường hồn cho ..."
Hắc Vô Thường: "Không ! Quy định Ngũ Đạo tướng quân 'Tam Tòng Tam Không' ngươi quên ? Không câu hồn khác khu, đổi hồn, trễ nải..."
"Nói nhiều thế! Ta hộ cho rảnh tay còn gì!" Bạch Huyên đảo mắt liên tục hiệu.
Có lẽ do đồng nghiệp lâu năm nên hai vị hiểu ý.
Bạch Vô Thường: "Bạch Huyên, mắt ngươi chuột rút ?"
Hắc Vô Thường: "Hay lác?"
Thập Diệp: "Phụt!"
Bạch Huyên câm nín ngửa mặt trời.
Trong bóng tối vọng tiếng thở dài chán nản. Một chiếc khăn lụa thêu hoa mai và chữ "Tinh" bay rơi xuống chân Bạch Huyên.
Hắc Bạch Vô Thường thấy chữ "Tinh", giật , mắt Bạch Huyên đang xoay như chong chóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-49-than-y-do-binh.html.]
Hắc Vô Thường: "À ! Ta nhớ nhân gian câu gì nhỉ?"
Bạch Vô Thường: "Luật là c.h.ế.t, là sống!"
" đúng! Chỗ em ba trăm năm giao tình, việc cỏn con bọn giúp !"
"Giao Phương Tri Lâm cho Bạch Huyên, bọn yên tâm!"
"Chuồn thôi!"
Hai Vô Thường nhảy lên mây, phóng mất dạng.
Thập Diệp: "..."
Hiệu suất việc của Minh Giới thật đáng nể.
Bạch Trạc và Chung Tinh hiện , Bạch Huyên đầy khinh bỉ.
"Ta câu hồn ngay đây, ha ha ha." Bạch Huyên quanh xác Phương Tri Lâm, gọi hồn: "Phương - Tri - Lâm - Phương - Tri - Lâm -"
Giọng điệu hèn mọn từng thấy. Không gió, áo bay, giọng yếu ớt.
hiệu quả vẫn .
Hồn thể Phương Tri Lâm dậy, ngơ ngác quanh.
Bạch Huyên biến hình thành trang phục Vô Thường, mũ cao áo rộng, thiếu mỗi cái lưỡi giả. Hắn trừng mắt dọa Phương Tri Lâm sợ c.h.ế.t khiếp, quỳ xuống dập đầu lia lịa.
"Hắc Bạch Vô Thường đại nhân tha mạng! Tha mạng!"
Thập Diệp khó hiểu. Chỉ Bạch Huyên, Hắc Vô Thường ở ? Hắn chợt nhận Phương Tri Lâm đang lạy về phía và Bạch Huyên. Hắn cũng mặc đồ đen.
"Hắc Vô Thường đại nhân" là ?!
Thập Diệp hổ Bạch Trạc và Chung Tinh. Hai ý định đính chính.
Bạch Huyên thì khoái trá: "Ngươi gì nhưng quỷ cũng mắt đấy."
Thập Diệp: "..."
Cái quái gì thế !
"Đỗ Bính ở ?" Chung Tinh hỏi.
Phương Tri Lâm ngơ ngác: "Ai là Đỗ Bính?"
Chung Tinh: "Sư phụ ngươi, Phương Hiên."
Nghe tên Phương Hiên, Phương Tri Lâm hoảng hốt định bỏ chạy nhưng Bạch Huyên tóm cổ lôi .
"Ta ! Ta !" Hắn giãy giụa, hồn thể xám xịt lấm tấm tạp chất như tro giấy - dấu hiệu oán khí ngưng tụ.
Bạch Huyên lạnh, siết tay bóp cổ . Mắt Phương Tri Lâm lồi rơi xuống đất, hóa thành khói đen tạo thành ba tấm gương đồng chiếu ký ức Hồi Tố.
Gương thứ nhất: Phương Tri Lâm khi nhỏ, nghèo khổ rách rưới. Một đàn ông áo xanh che ô cho , đưa hộp gỗ. Đó là Phương Hiên - Đỗ Bính kiếp thứ sáu.
Thập Diệp Chung Tinh. Sắc mặt nàng âm trầm hơn khi thấy Đỗ Bính.
Gương thứ hai: Phương Tri Lâm 15-16 tuổi, ở trong y quán nhỏ. Hắn lén cuộc tranh luận giữa sư phụ và quan Thái Y Viện. Phương Hiên từ chối cung vì giao du với bọn yêu đạo. Phương Tri Lâm thất vọng.
Chung Tinh im lặng. Bạch Trạc tặc lưỡi. Bạch Huyên thở dài.
Phản ứng của ba lạ.
Gương thứ ba: Phương Tri Lâm trưởng thành, giường bệnh của Phương Hiên. Hắn đòi phương t.h.u.ố.c bí truyền. Phương Hiên bảo . Phương Tri Lâm tàn nhẫn đ.â.m kim châm sư phụ để tra khảo.
Đạo sĩ Thất Tinh Quán ập đòi . Phương Tri Lâm bán sư phụ để đổi lấy mạng sống và địa vị.
Phương Hiên lôi , để vệt m.á.u dài.
Hồi Tố kết thúc.
Bạch Huyên thả Phương Tri Lâm . Hắn bẹp xuống đất, dập đầu lia lịa.
Hồi Tố chỉ hiện quan trọng nhất trong chấp niệm. Trong Hồi Tố của Phương Tri Lâm chỉ Phương Hiên, nhưng bao giờ thấy rõ mặt.
"Tại ?" Thập Diệp hỏi.
Bạch Huyên: "Lòng khó đoán."
Chung Tinh: "Vì hận Phương Hiên."
Thập Diệp: "Tại ?"
Phương Hiên là ân nhân cứu mạng, dưỡng dục, dạy dỗ , hận?
"Bởi vì..." Phương Tri Lâm ngẩng đầu, như : “Hắn lúc nào cũng thanh cao, thánh thiện, chính trực, thật sự khiến phát tởm!"
Thập Diệp sững sờ.
Lý do ch.ó má gì thế?!
"Lý do ch.ó má gì thế hả!" Bạch Huyên tát Phương Tri Lâm một cái mòng mòng: “Đồ vong ơn bội nghĩa, đáng đời giảm thọ!"
Chung Tinh xách cổ Phương Tri Lâm lên: "Xem Đỗ Bính Thất Tinh Quán bắt . Dẫn đường."
"Không! Ta đến Thất Tinh Quán! Không !" Phương Tri Lâm gào thét t.h.ả.m thiết: “Đó là địa ngục! Đáng sợ hơn cả 18 tầng địa ngục!"
Bạch Trạc bật : "Thú vị. Ta xem đạo quán rách nát nào dám so sánh với 18 tầng địa ngục Minh Giới của ."
...