[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 30: Thành Hư trận

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:18
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả hai đều đoán sai.

Tiền lão gia c.h.ế.t thật, c.h.ế.t cứng đơ. Mặt lốm đốm vết t.ử thi xanh đen, cằm và thái dương thối rữa. Dù kê gối nhưng miệng vẫn há hốc, mắt trợn ngược, c.h.ế.t nhắm mắt.

"C.h.ế.t nhắm mắt thật ." Bạch Huyên tặc lưỡi.

Thập Diệp quan sát kỹ. Lúc sống Tiền Nhân mọc đầy mụn mủ hôi thối, giờ t.h.i t.h.ể sạch trơn, còn dấu vết gì. Người gầy rộc chỉ còn da bọc xương, khớp ngón tay nhô lên nhọn hoắt.

Thập Diệp vuốt mắt cho Tiền Nhân, ngước lên thấy Bạch Huyên đang .

Thập Diệp: "Sao?"

Bạch Huyên: "Ngươi nghĩ c.h.ế.t thế nào?"

"Bệnh nặng, ngũ tạng suy kiệt."

Bạch Huyên lắc đầu, quanh quan tài, cất tiếng gọi: "Tiền... Nhân... Tiền... Nhân..."

Giọng âm u như vọng từ địa ngục, như vang lên trong đầu óc. Linh đường nổi gió âm, màn trướng bay phần phật, nến lay lắt, tro giấy bay tứ tung. Giữa ban ngày mà âm khí rợn .

Người Tiền gia sợ hãi bỏ chạy tán loạn. Đại phu nhân tỉnh hét lên ngất tiếp. Miêu Tam Nương yên, hừ lạnh. Tinh Nhi thấy Thập Diệp thì khanh khách vẫy tay, tiếng trẻ thơ giữa âm phong càng thêm rùng rợn.

Thần quang quanh Bạch Huyên gợn sóng lan tỏa khắp Tiền trạch theo tiếng gọi hồn.

Hắn đang gọi hồn.

Tiếng gọi dứt, âm phong ngừng, gian tĩnh lặng. Người Tiền gia trốn trong góc run cầm cập.

Thập Diệp quanh, thấy hồn thể Tiền Nhân.

"Thiên Kiếp Cảnh bao vây, quỷ sai , ngoài Bạch Vô Thường thứ hai nên ai câu hồn .” Bạch Huyên : “Không dẫn đường, hồn phách mới c.h.ế.t bảy ngày thể rời xác quá bảy trượng. gọi mãi thấy ai thưa."

Thập Diệp: "Hồn thể biến mất?"

Bạch Huyên gật đầu: "Hoặc là hồn phách quá bẩn thỉu thể luân hồi nên tan biến đất. Hoặc là tự nguyện hiến tế bộ hồn lực."

Thập Diệp nhớ đến Chu Thanh Nguyệt và Trần Diệu Tổ: "Còn khả năng thứ ba: Tỏa Hồn Trận."

"Tiền Nhân còn luân hồi ba kiếp súc sinh nên thể hồn quy đại địa.” Bạch Huyên gãi đầu: “Nếu hiến tế thì còn tro bụi gì để tra. Nếu là Tỏa Hồn Trận..." Hắn vỗ vai Thập Diệp: “Nhờ cả ngươi."

Đã Tiền trạch gần một nén nhang, nhóm Tứ Trà chắc dán bùa xong . Nếu trận pháp tà môn, Thập Diệp khởi động Chân Minh phù sẽ tìm ngay.

"Ta xác nhận một chuyện." Thập Diệp .

Bạch Huyên như ý : "Đã gây thù chuốc oán, chắc gì họ thật?"

Thập Diệp về phía linh đường: "Sẽ ."

Nha đang chăm sóc Đại phu nhân, Quản gia bấm nhân trung. Nhị phu nhân che mặt , thấy Thập Diệp đến thì nấc cụt vì sợ.

Thập Diệp đưa hai lá bùa tam giác: "Đây là bùa bình an, đeo bách tà bất xâm. Hai vị phu nhân nhận lấy."

Nhị phu nhân trố mắt ngạc nhiên, do dự một lúc mới nhận. Quản gia mặt lúc đỏ lúc xanh, run rẩy nhận một lá đặt tay Đại phu nhân. Đại phu nhân khẽ động mi mắt tỉnh .

"Đa tạ đạo trưởng!" Quản gia dập đầu lia lịa, thái độ đổi hẳn.

Bạch Huyên giơ ngón cái khen Thập Diệp.

"Ngài là Thập Diệp đạo trưởng chữa bách bệnh ?" Nhị phu nhân Tinh Nhi: “Bệnh của Tinh Nhi cũng là ngài chữa?"

Thập Diệp gật đầu.

Nhị phu nhân chấm nước mắt: "Quan nhân ơi là quan nhân, rát cổ bỏng họng . Nếu sớm tìm Thập Diệp đạo trưởng thì đến nỗi c.h.ế.t sớm thế ! Cứ tin cái tên lừa đảo Thất Tinh Quán hại cả nhà a a a..."

Bạch Huyên hắng giọng.

Thập Diệp: "Sao thế?"

"Đạo trưởng , quan nhân nhà tuy là thương nhân nhưng học, nho nhã lắm. Từ khi quen tên Tố Thanh đạo trưởng thì tính đổi nết hẳn!" Nhị phu nhân kể.

"Là tại ..." Đại phu nhân sụt sùi: “Bốn năm quan nhân mụn đỏ chữa mãi khỏi. Nghe đạo sĩ Thất Tinh Quán cao tay nên xin bùa trừ tà. Bùa linh nghiệm, quan nhân khỏi bệnh nên đến tạ ơn, ai dè kết giao với Tố Thanh, suốt ngày vẽ bùa luyện đan đòi tu tiên. Thấy ngài ý với cô Miêu nên chúng nạp , ai ngờ hại khổ cô ..."

Nhị phu nhân tiếp lời: "Nhờ cô Miêu mà quan nhân đỡ hơn chút, nhưng khi Tinh Nhi đời càng lớn càng , Tố Thanh bảo là yêu nghiệt, xúi quan nhân đuổi hai con . Thật là tạo nghiệp!"

"Chắc chắn do đan d.ư.ợ.c của Tố Thanh vấn đề nên Tinh Nhi mới thế.” Đại phu nhân đ.ấ.m ngực: “Tiền gia độc đinh mỗi đứa , thế là tuyệt tự !"

Thập Diệp: "Tiền lão gia uống t.h.u.ố.c gì?"

"Không ai .” Quản gia : “Uống t.h.u.ố.c xong lão gia lở loét thối rữa. Mời thầy khác đến đều Tố Thanh đuổi , bảo là đang thoát t.h.a.i hoán cốt để thành tiên."

Bạch Huyên khẩy: "Thành tiên cái nỗi gì, thăng thiên sớm thì ."

Hai bà vợ òa.

"Tố Thanh giờ ở ?" Thập Diệp hỏi.

Quản gia ấp úng: "Từ hôm ngài đ.á.n.h trọng thương, hai ngày thuê xe mất, bảo về núi dưỡng thương. Đi biệt tăm luôn. Lão gia chờ mãi thấy nên một bước. Hắn mà thì lão gia c.h.ế.t sớm thế ..."

Quản gia lau nước mắt, lén Thập Diệp òa : "Tại cái Thất Tinh Quán c.h.ế.t tiệt!"

Tuy họ mắng tên giả mạo nhưng Thập Diệp vẫn chói tai. Hắn đến bên quan tài kỹ thi thể. Tịnh nhãn thấy gì đặc biệt. Hắn pháp y nên Tiền Nhân uống t.h.u.ố.c gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-30-thanh-hu-tran.html.]

Thập Diệp Bạch Huyên.

Bạch Huyên bất đắc dĩ rút bùa tím: "Thiên Nhãn Chú - Khai!"

Mắt đỏ lên, quét một vòng: "Phí phạm pháp lực, chả cái ch.ó gì... Á , thấy !"

Thập Diệp: "Gì?"

"Bọn Tứ Trà về ."

Tứ Trà, Cỏ Tinh và đám rùa Tam Đồ đang lăn tới. Tốc độ rùa nhanh như chớp.

"Dán xong ." Tứ Trà dừng , ưỡn n.g.ự.c tự hào.

Cỏ Tinh: "Chi!"

Bạch Huyên gõ mai rùa, con rùa thò đầu rụt ngay, chẳng nể nang gì Bạch Vô Thường đại nhân.

Bạch Huyên xoa mũi: "Rùa đại nhân cũng bó tay."

Thập Diệp giữa linh đường, kẹp lá bùa vàng ngón tay, múa tay vẽ bùa giữa trung theo bộ pháp Cửu Thiên Bát Phong. Giấy bùa lóe sáng, vẽ nên những đường nét uyển chuyển. Đạo bào đen bay phần phật, ánh sáng rơi lả tả.

Cả linh đường im phăng phắc, ngẩn ngơ vị đạo trưởng tỏa sáng như trích tiên giáng trần.

Thập Diệp hình tượng đang lên cao vùn vụt, chỉ tập trung khởi trận.

Trận tên "Thành Hư Trận", ý là "Tinh thành sở chí, kim thạch vi khai" (Lòng thành cảm động trời đất, đá vàng cũng vỡ), dùng để hiện hình trận pháp ẩn giấu, kể cả Tỏa Hồn Trận. Bốn mươi chín lá bùa Minh Chân tạo thành vỏ trận, giờ vẽ mạch trận nối liền chúng . Trận pháp phức tạp, tốn kém, ít dùng nên các sư lười học, chỉ Thập Diệp chịu khó, ngờ hôm nay đắc dụng.

Vẽ mất nửa tuần mới xong. Thập Diệp giữa trận đồ rực sáng, dán lá bùa Huyền Minh tâm trận như điểm nhãn cho rồng.

Huyền Minh Chú tỏa sáng chói lòa, ánh sáng lan theo mạch trận vỏ trận, kết nối thành một khối thống nhất. Ánh sáng như nước hồ thu lấp lánh chảy qua chân , qua chân Tứ Trà, Cỏ Tinh, đuôi rùa Tam Đồ... tắt ngấm.

Trận khởi, trận diệt.

Không phát hiện gì.

Trong Tiền trạch pháp trận bùa chú ẩn giấu nào.

Thập Diệp thấy bất an, rút lá bùa Huyền Quang thứ hai điểm tâm trận. Ánh sáng tỏa . Đột nhiên mặt đất rung chuyển, phát tiếng ong ong chói tai.

Mọi chuyện diễn quá nhanh. Bạch Huyên lao tới ôm Thập Diệp lăn đất.

Thập Diệp đè đau xương sườn. Bầu trời ầm ầm sấm động như sắp giáng sét xuống đầu.

Bạch Huyên trở tay chặt đứt mạch trận, che chắn cho Thập Diệp như gà bảo vệ con, ngửa đầu trừng trừng trời.

Thập Diệp ngạc nhiên Bạch Huyên. Ánh sáng trận pháp tan vỡ vương mi mắt run run của . Mắt đỏ lên, như thể ép hiện nguyên hình quỷ nhãn giữa ban ngày.

Tiếng sấm xa dần. Sắc mặt Bạch Huyên dịu , thở dài.

Thập Diệp: "Vừa là...?"

Bạch Huyên thì thầm: "Thiên Kiếp Lôi."

Thập Diệp kinh hãi định hỏi thì Bạch Huyên lắc đầu hiệu tiện .

Đám Lý Thu Đồng sợ xanh mặt. Người Tiền gia im thin thít.

Giữa linh đường rộng lớn, Miêu Tam Nương là tỉnh táo nhất, bước tới mặt Đại phu nhân: "Hương thắp xong , văn tự bán ?"

Đại phu nhân run rẩy dậy: "Muội thật sự về ? Tinh Nhi là m.á.u mủ Tiền gia, bệnh khỏi, chúng sẽ bạc đãi con ."

Miêu Tam Nương: "Văn tự bán !"

Đại phu nhân thở dài sai lấy hộp gỗ đen .

Bạch Huyên kéo Thập Diệp dậy. Thập Diệp thấy chân tay bủn rủn, mắt hoa lên, thứ tối sầm mờ ảo. Hắn thấy Miêu Tam Nương lấy tờ giấy xem kỹ xé nát vụn.

Miêu Tam Nương: "Từ nay con và Tiền gia ân đoạn nghĩa tuyệt, đường ai nấy !"

Tinh Nhi: "A ô!"

Đám Lý Thu Đồng vỗ tay hoan hô, hộ tống hai con về.

Thập Diệp dụi mắt vẫn rõ.

"Không chứ?" Bạch Huyên lo lắng.

Thập Diệp lắc đầu: "Không ."

"Ta đỡ ngươi."

"...... Không cần..."

"Thôi cứ để đỡ."

Thập Diệp Bạch Huyên dìu khỏi Tiền trạch, mắt hoa đầu choáng, lòng bàn tay đau nhói.

Hắn lén lòng bàn tay. Vết thương Huyết Chú nứt , chảy m.á.u màu hồng nhạt như pha loãng.

 

Loading...