[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 24: Hương vị của gia đình

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:12
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là đầu tiên Thập Diệp thi triển Huyết Chú. Tuy âm thầm mô phỏng trong đầu cả chục , gần như nhắm mắt cũng , nhưng uy lực của chú pháp quá lớn nên thể thận trọng.

Ngón trỏ và ngón giữa của Thập Diệp dính đầy máu. Đầu tiên vẽ một chuỗi Thanh Tâm Chú đơn giản giữa trung. Chú văn huyết sắc lơ lửng tạo thành vòng tròn bao quanh Thập Diệp. Ánh sáng từ chú văn rơi xuống , mang cảm giác như rót linh lực , thoát t.h.a.i hoán cốt, mắt thấu hư , tai rõ vạn vật.

Thập Diệp cuối cùng cũng yên tâm phần nào, quả nhiên giống như dự liệu.

Tinh Nhi nghiêng đầu, đôi mắt đen láy chằm chằm kim quang lưu trung.

Thập Diệp: "Vui ?"

Tinh Nhi: "A ô a ô!"

"Ta tặng con mấy cái nhé?"

"A ô a ô ô!" Tinh Nhi gật đầu lia lịa.

Thập Diệp thở phào nhẹ nhõm, xổm xuống. Đầu ngón tay ngưng tụ giọt m.á.u ở vị trí cách Tinh Nhi sáu tấc, tỉ mỉ quan sát. Chú văn mảnh như sợi tóc lướt qua khí lóe sáng.

Thập Diệp cẩn thận. Tinh Nhi còn quá nhỏ, kiểm soát chú lực chính xác nhất. Nặng quá sẽ tổn thương hồn thể, nhẹ quá sợ hiệu quả. May Huyết Chú lấy m.á.u vật dẫn nên tâm ý tương thông, huyết văn chuyển động theo ý sai lệch chút nào. Đây quả là niềm vui ngoài ý .

Chú văn tinh tế nhảy nhót quanh Tinh Nhi. Chúng dường như cũng cách Tinh Nhi yên tâm, phòng , vặn vẹo hoạt bát đáng yêu. Cỏ Tinh cũng nhảy nhót quanh chú văn. Tinh Nhi xoay vòng tại chỗ khanh khách.

Bàn tay Thập Diệp định, đầu ngón tay nhẹ nhàng tựa chim ruồi: nhấn, rút, kéo, xoay, bay, dừng. Huyết Chú nối liền, bay lên trung phát tiếng "ong ong" khẽ khàng, dệt thành tấm bùa thanh lọc rộng lớn. Chú văn Thập Diệp từng thấy, lưu chuyển như nước, sáng ngời như trăng, vô cùng, duyên dáng giãn trung như đôi cánh lấp lánh ánh mặt trời.

Tinh Nhi nhảy lên, giơ hai tay chạm đám bùa chú.

Thập Diệp thu tay : "Tinh Nhi, cái ?"

Tinh Nhi: "A ô ô!"

"Cỏ Tinh!" Thập Diệp gọi khẽ. Cỏ Tinh hiểu ý nhảy lên đầu . Thập Diệp nhanh chóng bấm quyết: "Ngày đốt xích hỏa, đêm lạnh như sương, gió bốn mùa, nước bát hoang, thiên địa một mảnh trống rỗng, cấp cấp như luật lệnh!"

Bùa thanh lọc vù một cái bao bọc lấy Tinh Nhi. Chú văn tựa ánh trăng tan chảy như tơ lụa thấm da thịt, chảy huyết mạch, cuối cùng hòa một với thần quang bao bọc bên ngoài cơ thể Tinh Nhi.

Tinh Nhi sững sờ hai tay , a lên một tiếng.

Thành công ? Thập Diệp chắc lắm. Trước mắt tối sầm , rõ trạng thái thần quang của Tinh Nhi nữa. Cỏ Tinh đột nhiên kêu to, nhảy lên húc đầu . Thập Diệp lúc mới phát hiện m.á.u của như thứ gì đó dẫn , chảy ngừng, nhuộm đỏ một mảng lớn đất mà hề . Vết thương còn cảm giác đau đớn.

Thập Diệp vội xé vạt áo băng tay , dán thêm ba lá bùa cầm máu. Máu chảy chậm hơn nhưng cầm .

Linh lực theo m.á.u chảy ngoài. Kết giới huyền quang xung quanh bắt đầu tan rã. Thập Diệp hoảng hốt nhớ dòng chữ nhỏ Huyết Chú:

[Huyết Chú là cấm thuật của Thất Tinh Quán, trừ khi tính mạng ngàn cân treo sợi tóc thì cấm dùng. Nếu phản phệ, bản ắt gặp tai họa, thậm chí trời phạt. Cẩn thận!]

Vốn tưởng chỉ hao tổn linh lực, ngờ cầm máu.

"A ô a ô!" Tinh Nhi chạy tới, chạm tay Thập Diệp nhưng dám, nước mắt lưng tròng. Cỏ Tinh nhảy nhót lung tung, kêu "chi chi" với Tinh Nhi. Tinh Nhi gật đầu lia lịa. Cỏ Tinh nhảy như châu chấu về phía đường lên núi.

"A ô a ô!" Tinh Nhi chỉ hướng Cỏ Tinh , hiệu cho Thập Diệp Cỏ Tinh tìm Bạch Huyên cứu viện.

Tinh Nhi xổm bên cạnh rời nửa bước, mắt đen láy chằm chằm.

"Không .” Thập Diệp khoanh chân xuống: “Nghỉ một lát là khỏe."

Tinh Nhi chạy vườn, tìm cái xẻng gỗ nhỏ bắt đầu đào hố, đào ô a an ủi Thập Diệp.

Thập Diệp ngạc nhiên bật .

Tinh Nhi chắc tưởng giống Cỏ Tinh, chôn xuống đất tưới nước là sống .

Máu dường như ngưng một chút chảy chậm, từng giọt rơi xuống đất. Không ảo giác , Thập Diệp cảm thấy mỗi giọt m.á.u rơi xuống, mặt đất khẽ rung chuyển.

Tinh Nhi đột nhiên dậy, ngoài viện.

Thập Diệp nheo mắt. Trên đường núi một đám kéo đến. Nhìn trang phục thì là dân trong trấn, nhưng đa phần là thanh niên côn đồ. Kẻ dẫn đầu là quản gia và gia đinh Tiền gia.

Thập Diệp chậm rãi dậy: "Tinh Nhi, đây."

Tinh Nhi núp lưng Thập Diệp, nắm chặt vạt áo .

"Chính là tên yêu đạo !" Quản gia cổng hét lớn: “Đêm qua chúng thấy hết ! Quan Đế gia rõ ràng là yêu quái! Hai con chắc chắn cũng là yêu vật đến hại trấn An Bình!"

" đúng! Quan Đế gia là do Mèo Yêu biến thành!"

"Răng dài cả thước, định ăn thịt chúng ! Ruột gan phòi cả đất, m.á.u me vẫn còn kìa!"

"Đáng sợ quá!"

Đám gia đinh nhao nhao phụ họa.

Dân chúng , im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Đây là vị đạo trưởng chữa bệnh hôm qua mà? Hắn chữa khỏi cho bao nhiêu , thế nào cũng giống ."

"Hắn chữa khỏi mặt cho con bé Nhị Nha đấy."

"Lạ thật, bệnh bao năm tự nhiên khỏi..."

"Đau lưng của lão Trương cũng do chữa."

"Nghe đạo trưởng thu tiền. Trên đời chuyện chữa bệnh miễn phí? Chắc lừa đảo ."

"Phải đấy, cũng thấy đáng tin."

"Tiền gia sống ở đây bao năm, đời nào hại chúng . Tên đạo sĩ chắc chắn vấn đề."

Thập Diệp rõ, những kẻ lời gièm pha đều là đám thanh niên bặm trợn, rải rác trong đám đông, kẻ tung hứng nhịp nhàng. Giọng to, khiêu khích, mỗi lên tiếng, vẻ mặt quản gia thêm phần đắc ý. Rõ ràng là sắp đặt .

Tinh Nhi run rẩy, ngửa đầu há miệng định gọi .

Thập Diệp xoa đầu bé: "Đừng sợ."

"Bà con xem !" Một gã đàn ông nhảy giơ tờ giấy: “Đây là văn thư truy nã từ huyện nha trấn Thanh Đài! Tên yêu đạo mưu tài hại mạng, g.i.ế.c cả nhà bốn Trần đại thiện nhân thê t.h.ả.m vô cùng! Rõ ràng là !"

Dân chúng xôn xao.

Tim Thập Diệp thót . Hắn nhớ mấy đứa con nhà họ Trần quả thực báo quan. Hai tháng trôi qua quên bẵng, ngờ lệnh truy nã đến tận đây.

"Bà con! Sao thể để loại yêu đạo lộng hành! Phải đuổi , trả bình yên cho trấn An Bình!" Quản gia hét to.

"! Đuổi !"

"Yêu đạo cút !"

"Cút !"

Đám gia đinh và côn đồ hùa theo kích động dân chúng. Nhiều bắt đầu d.a.o động. Gia đinh lăm lăm gậy gộc chực chờ động thủ.

Thập Diệp thầm kêu . Tưởng Tố Thanh trọng thương sẽ dám gây sự, ngờ Tiền gia dùng chiêu bài kích động dân chúng . Hắn sợ mười Tố Thanh, nhưng đ.á.n.h với dân thường tay tấc sắt thì...

Thôi, quán quy Thất Tinh Quán: đ.á.n.h thì chuồn.

Thập Diệp một tay ôm Tinh Nhi, âm thầm vận khí tính đường chạy. Bỗng bàn tay thương mát lạnh. Là pháp chú chữa trị màu xanh biếc.

Nhóc mèo sữa từ trời rơi xuống vai , đầu đội bé Cỏ Tinh xanh mướt. Tinh Nhi mừng rỡ kêu lên. Trên cây hòe cạnh vườn, tà áo trắng bay bay trong gió, lấp lánh nắng.

Cành lá rung rinh, Bạch Huyên mỉm .

Thập Diệp trừng mắt: Còn mau xuống giúp!

Bạch Huyên đưa ngón tay lên miệng hiệu im lặng, chỉ về phía xa.

Hàng chục từ đường núi lao tới, tay lăm lăm đòn gánh, nồi niêu, chổi, d.a.o phay... Đa là phụ nữ, dẫn đầu là Miêu Tam Nương và Lưu Ngư Nương.

"Đứa nào dám đến nhà bà giương oai? Bà đ.á.n.h cho rụng răng!" Miêu Tam Nương vung đòn gánh gầm lên.

"Ai dám bắt nạt , băm vằm cá muối!" Lưu Ngư Nương múa d.a.o phay hùng hổ. Các bà các cô xông đám đông, nồi niêu xoong chảo phang túi bụi, túm cổ đám côn đồ mắng sa sả:

"Bảo hôm nay mặt trời mọc đằng Tây, dậy sớm thế hóa chuyện thất đức hả!"

Một ông lão vung nạng quật m.ô.n.g tên côn đồ: "Sao tao đẻ thứ như mày! Đạo trưởng chữa chân cho tao hôm qua, mày ơn còn lấy oán trả ơn ! Tao c.h.ặ.t c.h.â.n mày!"

Thập Diệp kỹ, đúng là bệnh nhân hôm qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-24-huong-vi-cua-gia-dinh.html.]

Đám côn đồ đ.á.n.h đỏ mặt tía tai: "Con ! Mẹ đừng ngoài, tên đạo sĩ quan phủ truy nã thật mà!"

"Mẹ ơi, con đang giúp quan phủ bắt !"

"Nhẹ tay thôi, đứt tai con !"

"Cha đừng để yêu đạo lừa!"

"Dừng tay! Nhìn cho kỹ đây! Yêu đạo là tội phạm truy nã!" Quản gia giơ cao tờ lệnh truy nã.

Tất cả im bặt, .

Miêu Tam Nương giật lấy tờ giấy, khẩy giơ lên: "Mọi kỹ xem là ai?"

Hình vẽ giấy là một đạo sĩ mũi vẹo mắt lé, tướng mạo hèn hạ. Mọi sang Thập Diệp: mày kiếm mắt sáng, phong thần tuấn lãng...

Các bà các cô càng điên tiết:

"Thập Diệp đạo trưởng trai thế , thằng trong tranh như ma, mắt mũi các để hả?!"

Bạch y nhân cây phì . Thập Diệp đen mặt.

"Cũng hai mắt một mồm, kỹ cũng giống..." Có kẻ cố cãi liền táng cho một trận.

"Giống cái rắm!"

"Đừng mất mặt bà nữa, cút về nhà ngay!"

"Suốt ngày lêu lổng thì chớ, tiền thất đức thế cũng dám kiếm!"

Đám gây sự nhà lôi về gần hết. Số còn Tiền gia thấy thế cũng chuồn lẹ.

Thập Diệp thở phào, ngước lên cây.

Xem xong thì xuống chứ?

Bạch Huyên toe toét, vắt vẻo cành cây, ý định xuống.

Thập Diệp: "?"

"Tinh Nhi, con chứ?!" Miêu Tam Nương chạy nhà, Tinh Nhi nhào lòng .

"Đạo trưởng, ngài đến chữa bệnh cho Tinh Nhi thật ?" Lưu Ngư Nương chào Thập Diệp. Bà và ba nữa ở giúp trông nhà.

Thập Diệp gật đầu.

"Ơ kìa, hoa mắt , hình như Tinh Nhi trông hơn .” một bà thím .

Miêu Tam Nương nâng mặt con lên ngắm nghía, mắt sáng rực Thập Diệp.

"Mỗi ngày giờ Thìn dùng lá đào nấu nước gạo nếp rửa mặt cho bé.” Thập Diệp dặn: “Không quá bảy ngày sẽ bình thường trở ."

Miêu Tam Nương rưng rưng ôm con cúi lạy: "Đa tạ đạo trưởng! Đa tạ ngài!"

Tinh Nhi chui khỏi lòng , chỉ tay Thập Diệp kêu a a.

"Đạo trưởng, tay ngài thương!" Lưu Ngư Nương kêu lên.

Trên tay Thập Diệp còn vương ánh sáng lục của phép chữa trị, m.á.u ngừng chảy, vết thương đang khép miệng, nhưng lá bùa cầm m.á.u thấm đẫm m.á.u trông khá dọa .

"Không ..."

Chưa hết câu, Thập Diệp các bà các cô ấn xuống ghế, băng bó, bôi thuốc, sờ trán, rót nước... Hắn sủng ái mà kinh sợ: "Thật sự ... bần đạo còn việc, xin cáo từ..."

Chẳng ai . Lưu Ngư Nương chợ nấu cơm, Miêu Tam Nương bày bánh trái mời, thiếu điều thắp hương cúng sống. Các bà các cô thi hỏi han.

"Thần tiên hạ phàm cũng dưỡng thương cho !"

"Đứa nhỏ bướng thế, thương còn đòi chạy?"

"Ngồi im , ngài là ân nhân của Tam Nương, đời nào để ân nhân động tay động chân."

"Yên tâm, mấy ngày chúng lo cho ngài từ A đến Z, cơm bưng nước rót tận miệng!"

Tay lành lặn của Thập Diệp quấn thành cái bánh chưng. Nếu kiên quyết từ chối thì chắc quấn xác ướp . Tinh Nhi cạnh giám sát, hễ động đậy là đè tay xuống sợ chạy mất.

Cơm chín, Thập Diệp như đống lửa. Các bà các cô định bón cho ăn như bón cho Tinh Nhi và Tứ Trà.

Miêu Tam Nương: "Tinh Nhi, há mồm, a..."

Tinh Nhi ăn nhét cá khô cho Tứ Trà: "A ô ô..."

Lưu Ngư Nương: "Đạo trưởng ăn gì bón cho."

Thập Diệp: "... Ta tự ăn ."

"Không , ngài đang thương."

"Thật sự cần..."

"Nào nào, ăn miếng ."

Thìa cơm dí tận miệng. Lưu Ngư Nương tít mắt, các bà các cô âu yếm. Thập Diệp nuốt nước bọt, tiến thoái lưỡng nan.

Kẻ cây rung cả cành lá.

Gân xanh thái dương Thập Diệp giật giật. Hắn hiểu , tên Bạch Huyên cố tình xuống để xem kịch đây mà. Thập Diệp bấm quyết chỉ lên cây, Bạch Huyên ngã lăn xuống đất.

"Ơ kìa, thanh niên báo tin lúc nãy đây mà."

"Đến đúng lúc lắm, ăn cơm ?"

Mọi nhiệt tình chào mời.

Bạch Huyên ôm m.ô.n.g dậy gượng: "Chưa ạ..."

Thập Diệp: "Không phiền các vị, để bón cho ."

Bạch Huyên ngớ , lập tức tươi rói, kéo ghế cạnh Thập Diệp, xúc thìa cơm to đùng đưa tận miệng: "Nào, há miệng, a..."

Hắn bón thật ?!

Thập Diệp trợn mắt. Mọi ồ lên.

Bạch Huyên tít mắt: "Sao ăn? Kén ăn là hư đấy nhé..."

Thập Diệp nhắm mắt há miệng, nhét đầy một mồm cơm. Mọi nghiêng ngả.

Cơm gạo lứt cứng, thức ăn đạm bạc thịt thà dầu mỡ, nhưng Thập Diệp nhai kỹ thấy ngon lạ thường.

Miêu Tam Nương ăn trò chuyện, thỉnh thoảng xoa đầu con. Nụ hạnh phúc của cô lây sang . Tinh Nhi vuốt lông Tứ Trà, ăn phồng mồm trợn má. Tứ Trà lim dim, quăng quật Cỏ Tinh trong đuôi.

"Thêm miếng nữa nhé?" Bạch Huyên .

Thập Diệp liếc mắt chằm chằm.

Tay cầm thìa của Bạch Huyên run: "Đừng thế, căng thẳng."

Thập Diệp: "Ngon lắm, ngươi nếm thử ."

"Thật á?"

"Ừm."

Bạch Huyên ngửi ngửi xúc một miếng bỏ miệng. Lông mày dựng : "Thập Hoa, chứ, vị giác của ngươi đúng là ba chấm thật."

Thập Diệp khẽ nhếch môi. Lần đang .

Tuy là cơm canh đạm bạc, nhưng đó là hương vị của gia đình.

...

 

Loading...