[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 23: Mật pháp của Thất Tinh Quán
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:11
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thập Diệp ôm Tứ Trà, thấy cảnh tượng mắt thật buồn .
Quỷ binh hung tợn và thư sinh ồn ào giờ im thin thít như gà rù, đồng loạt Bạch Huyên đang xun xoe nịnh nọt Dạ Du Thần.
"Tiểu Du Du, mệt , nóng ? Ngồi đây nghỉ chút nào. Có ăn gì tẩm bổ ?" Bạch Huyên quạt mát dâng hai cái bánh bao cúng lên.
Dạ Du Thần ngửi mùi bánh bao liền hắt , sang Thập Diệp kêu "chu chu".
"Hiểu !" Bạch Huyên vẫy tay: “Thập Hoa, bùa chú!"
Thập Diệp lấy một lá bùa. Cỏ Tinh đầu nhảy xuống, ngậm bùa hớn hở chạy đến bên Dạ Du Thần.
Dạ Du Thần trố mắt Cỏ Tinh vẻ ngạc nhiên. Cỏ Tinh trịnh trọng dâng bùa. Dạ Du Thần ngoạm lấy nhai rau ráu nuốt chửng, ợ một cái rõ to, gật gù hài lòng.
Cỏ Tinh: "Chi chi chi."
Dạ Du Thần: "Chu chu chu."
"Chi chi, chi chi chi..."
"Chu, chu chu chu..."
Thập Diệp dở dở . Không ngờ cỏ và ch.ó (Dạ Du Thần hình dáng giống chó?) giao tiếp kiểu , trông thiết như tri kỷ lâu năm gặp .
"Bọn nó gì thế?" Bạch Huyên tò mò hỏi.
Thập Diệp lườm: Ta thế nào ?
So với chuyện , Thập Diệp ngạc nhiên về phản ứng của đám quỷ binh hơn.
Hoàng tướng quân: "Bà ngoại nó chứ, hoa mắt ? Dạ Du Thần trong truyền thuyết là cục than á? Thế tên ẻo lả là quỷ sai thật ?"
"Chúc mừng Hoàng tướng quân, Minh Giới cuối cùng cũng nhớ đến đám cô hồn các ." Lý Thu Đồng mỉa.
Mặt Hoàng tướng quân đen sì.
Dạ Du Thần và Cỏ Tinh tám chuyện chán chê mới nhớ chính sự. Nó rung lắc cái giỏ lưng, một phong thư bay tay Bạch Huyên.
Bạch Huyên hớn hở mở , mặt xị xuống ngay lập tức: "Có năm trăm hộc thôi á? Không đủ trả nợ."
Cỏ Tinh: "Chi chi?"
Dạ Du Thần: "Chu."
Dạ Du Thần vẻ miễn cưỡng lắc lư cái giỏ nữa. Lần bay một cuộn trục trong suốt, lơ lửng mở giữa trung. Chữ trục cũng trong suốt, theo lối chữ Triện ngay ngắn. Một giọng uy nghiêm vang lên cùng với dòng chữ:
[Tư Minh Giới Quỷ Lại Bộ Quân Thiên Trận Giác Túc Khu Bạch Vô Thường công trừ yêu, đặc biệt thưởng hai ngàn hộc pháp lực để khích lệ. Mong tiếp tục phát huy. Kính.]
"Bạch Huyên kính tạ, cẩn tuân..." Bạch Huyên tít mắt đưa tay đón lấy. Ai ngờ từ trong trục bay một chuỗi chữ vàng to tướng, nện "bộp bộp" gáy , kèm theo tiếng gầm thét kinh thiên động địa:
[Bạch Huyên tên phá gia chi t.ử ! Mới bao lâu nợ nần chồng chất! Nếu Chung Tinh xin giúp thì hai ngàn hộc sung công ! Tháng đủ chỉ tiêu thì tháng giáng cấp... cấp... cấp... cấp!]
Chữ cuối cùng to như cái chậu, nhân bản thành bốn cái nện liên tiếp khiến Bạch Huyên ngã sấp mặt, chân tay co giật.
Dạ Du Thần khinh bỉ liếc một cái, chào Cỏ Tinh chui cửa đỏ biến mất.
Cả miếu Quan Đế im phăng phắc. Mọi nín thở Bạch Huyên bất động.
Tứ Trà chọc chọc vai : "Bạch Huyên thượng thần, ngài ?"
Bạch Huyên nhắm mắt, nắm chặt tay, tai đỏ lựng.
Thập Diệp nhịn phì .
Tiếng như tín hiệu kích nổ tràng vỡ chợ trong miếu. Đám Lý Thu Đồng còn nể nang ý nhị, chứ đám quỷ binh Hoàng tướng quân thì lăn lộn. Cỏ Tinh quá đáng nhất, lăn đơ đất.
Bạch Huyên mở mắt, Thập Diệp đầy ai oán: "Thập Hoa..."
"Khụ, thế?"
"Đầu đau..."
"......"
Thập Diệp nín đỡ dậy, lấy lá bùa giảm đau dán lên cục u sưng vù trán . Trên cục u còn hiện lờ mờ hai chữ "Bại Gia".
Bạch Huyên kêu oai oái: "Đau quá! Nhẹ tay thôi... Hít!"
Bỗng Bạch Huyên im bặt, mắt mở to Thập Diệp như thấy quái vật, toét miệng , lúm đồng tiền hiện rõ.
Thập Diệp: "Sao ?"
Bạch Huyên: "Sau ngươi nhiều chút, đấy."
Thập Diệp ngạc nhiên sờ mặt. Mình đang thật ?
Bạch Huyên vỗ vai , dậy vươn vai: "Bạch gia hôm nay tâm trạng . Nào nhóc mèo, giúp ngươi một tay!"
"Đa tạ Bạch Huyên thượng thần!" Tứ Trà nhảy lên vai Bạch Huyên, ưỡn n.g.ự.c vẻ cáo mượn oai hùm.
Tâm trạng cái gì, rõ ràng là tiền nên ngứa nghề thể hiện. Thập Diệp nghĩ thầm.
Đám quỷ binh ngừng , Bạch Huyên khinh thường.
"Tên ẻo lả, lông mọc đủ mà đòi xen chuyện khác? Về dưỡng thương !" Hoàng tướng quân khích bác.
Bạch Huyên nhướng mày.
"Tiểu sinh Lý Thu Đồng bái kiến Bạch Vô Thường đại nhân. Ngài quả nhiên ngọc thụ lâm phong như lời đồn." Lý Thu Đồng ôm quyền chào Bạch Huyên sang Thập Diệp: “Hắc Vô Thường đại nhân càng oai phong lẫm liệt, tuấn bức !"
Thập Diệp: "... Bần đạo ..."
"Lý cần đa lễ." Bạch Huyên tươi như hoa, hùa theo: “Chúng ngang qua đây, duyên gặp Tứ Trà tiên quân, gặp nhân vật như Lý quả là vinh hạnh."
"Bạch đại nhân quá khen."
Hoàng tướng quân hừ mạnh.
Bạch Huyên: "Không Lý thù oán gì với Hoàng tướng quân? Nói hòa giải cho."
"Oan quá.” Lý Thu Đồng than: “Chúng là thư sinh trói gà chặt, chỉ ngâm thơ thưởng núi thôi, chẳng hiểu Hoàng tướng quân cứ gây sự. là tú tài gặp lính, lý thông."
"Nói láo!" Hoàng tướng quân gầm lên: “Ngày nào các ngươi cũng đến mộ bọn ngâm thơ văn, ồn ào điếc tai nhức óc!"
Lý Thu Đồng: "Hoàng tướng quân sai . Chúng sách thánh hiền, nhiều cho các vị mà."
"Sách thánh hiền cái ch.ó gì, đếch hiểu câu nào!"
"Sống già học già, càng hiểu càng nhiều."
"Cút ! Lão t.ử cả đời chinh chiến, lúc cầm đao g.i.ế.c giặc ngươi còn đóng bỉm đấy, cần ngươi dạy đời ?!"
"Ba cùng ắt là thầy, Hoàng tướng quân đừng cố chấp."
Hai bên lao cãi chí chóe.
"Đám nho chua các ngươi ngày nào cũng tưới nước lên mộ, bia đá mọc nấm hết kìa!"
"Mời các ngươi uống Bích Loa Xuân thượng hạng mà hưởng!"
"Trà nước cái gì, rỉ hết giáp với đao của !"
"C.h.ế.t trăm năm thì đao nào chẳng rỉ!"
"Còn cái mùi hương quái quỷ gì nữa, hun hoa cả mắt!"
"Đó là hương liệu quý, chế tác ba năm mới một bánh, đồ nhà quê! Mà ngươi gì còn mắt mà hoa?"
Bô lô ba la...
Thập Diệp: "..."
Bạch Huyên: "... Lý do đ.á.n.h là thế ?"
Tứ Trà thở dài: "Còn nữa, Hoàng tướng quân chê Lý Thu Đồng đ.á.n.h đàn ồn ào. Lý Thu Đồng chê phe hôi thối. Đại loại thế..."
"......"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-23-mat-phap-cua-that-tinh-quan.html.]
Bạch Huyên sang Thập Diệp.
Thập Diệp: "Bần đạo nghỉ đây."
Bạch Huyên: "Này!"
"Mẹ kiếp, em, lên!"
"Quân t.ử động khẩu bất động thủ!"
Leng keng loảng xoảng...
Miếu Quan Đế hỗn loạn. Thập Diệp lách qua chiến trường, tìm chỗ yên tĩnh thiền ngủ . Hắn mệt quá .
Trong mơ màng vẫn tiếng ồn ào.
"Nhóc mèo, nghĩ kỹ , chuyện Thành Hoàng thuộc các ngươi Minh Giới tiện can thiệp..."
"Bạch Huyên thượng thần, ngài đừng thấy c.h.ế.t cứu mà, ô ô ô..."
"Chít chít chít chít!"
"Lý Thu Đồng, ngon thì bỏ sách xuống đ.á.n.h tay đôi!"
"Sách là mạng sống của thư sinh, bỏ ."
"...... Hai đ.á.n.h cả đêm mệt ?!"
Thập Diệp cau mày trong giấc ngủ.
Ồn ào quá...
Khi Thập Diệp tỉnh dậy, trời sáng. Nắng sớm chiếu lên tượng Quan Công như bôi lớp dầu bóng lên bộ râu.
Thập Diệp ngẩn ngơ một lúc mới tỉnh táo, dậy quanh.
Miếu Quan Đế sạch sẽ như cũ. Thập Diệp một vòng, thấy Bạch Huyên, Tứ Trà và Cỏ Tinh ngủ tượng.
Tứ Trà cuộn đuôi ôm Cỏ Tinh ngủ say sưa, bong bóng mũi phập phồng. Bạch Huyên nghiêng, cổ vẹo vọ, miệng lẩm bẩm, tay ôm cây chổi.
Thập Diệp gỡ cây chổi , chỉnh đầu cho . Hắn cởi áo cuộn kê đầu cho Bạch Huyên. Ghé sát mới rõ mớ: "Thập Hoa ngươi kiếm tiền cho giỏi ..."
Thập Diệp rút phắt áo về. Đầu Bạch Huyên đập "bốp" xuống đất nhưng vẫn ngủ say như c.h.ế.t.
Thập Diệp trừng mắt một lúc, lấy bùa giữ ấm dán lên lưng . Bạch Huyên thở dài thỏa mãn, duỗi chân ngủ tiếp.
Cỏ Tinh mở mắt.
"Đi dạo ?" Thập Diệp hỏi nhỏ.
Cỏ Tinh kêu "chi" một tiếng nhảy lên trâm cài tóc.
Ra khỏi miếu, xuống núi. Rừng cây rậm rạp, chim hót líu lo. Sương sớm ướt đẫm vạt áo.
Thập Diệp chậm dần dừng .
Không khí ẩm ướt lẫn mùi mồ hôi thoang thoảng mùi "tử thối" - mùi của kẻ sắp tận .
Xung quanh ai, mùi từ chính .
Cỏ Tinh nhảy lên tay , ngơ ngác . Gió thổi qua, mùi cỏ thơm của nó át mùi t.ử thối.
Thập Diệp lặng lẽ ngắm khu rừng.
Sương sớm tan dần, lá xanh vươn , hoa vàng trải thảm. Chim chóc ca hát chào ngày mới.
Lần đầu tiên Thập Diệp ngửi thấy mùi t.ử khí của chính .
Hắn gần cái c.h.ế.t thêm một bước.
Bạch Huyên chắc sẽ vui lắm.
Thập Diệp rũ mắt, tiếp tục bước .
Giá mà... thêm chút thời gian nữa...
Thì mấy.
Miêu Tam Nương thấy Thập Diệp thì mừng rỡ, mời , rót nước, mời hoa quả. Tinh Nhi ôm chân chằm chằm Thập Diệp bằng đôi mắt đen láy khiến nhớ đến Dạ Du Thần.
Thập Diệp đưa quả lê cho bé: "Ăn ?"
Tinh Nhi rụt đầu .
"Đạo trưởng đừng trách, cháu nó sợ lạ.” Miêu Tam Nương : “Trừ và Tiểu Bạch - Tứ Trà tiên quân , nó với ai cả."
Thập Diệp đặt quả lê xuống: "Ta nghĩ mấy loại bùa thể thanh lọc yêu khí cho Tinh Nhi, phiền nương t.ử chuẩn vài thứ."
Miêu Tam Nương mừng rỡ: "Đạo trưởng cứ ."
"Nước suối núi, bột gạo nếp và cành đào."
"Nước suối sẵn trong bể, cành đào vườn, gạo nếp... để sang hàng xóm mượn. Đạo trưởng cần bao nhiêu?"
"Nửa bát là đủ."
"Được, đợi một lát." Miêu Tam Nương vội , nhưng Tinh Nhi bám c.h.ặ.t c.h.â.n buông.
Miêu Tam Nương khó xử: "Tinh Nhi ngoan, về ngay, con ở nhà trông nhà nhé?"
Tinh Nhi lắc đầu.
"Ngươi mang Tinh Nhi theo , bần đạo trông nhà cho.” Thập Diệp .
Miêu Tam Nương mím môi. Thập Diệp hiểu cô sợ hàng xóm dị nghị tổn thương con. Hắn lấy giấy vàng dán lên đầu Cỏ Tinh. Cỏ Tinh phát sáng lấp lánh.
"Đó... đó là gì ?" Miêu Tam Nương kinh ngạc.
Thập Diệp giơ Cỏ Tinh lên: "Tinh Nhi, đây là Cỏ Tinh, con chơi cùng nó ?"
Tinh Nhi , mắt tròn xoe.
Cỏ Tinh kêu "chít chít" phản đối. Thập Diệp nheo mắt, nó đành tiu nghỉu lăn lộn trong tay trò.
Quả nhiên Cỏ Tinh lòng trẻ con. Tinh Nhi buông , rón rén gần Thập Diệp.
Thập Diệp đặt Cỏ Tinh tay bé, gật đầu với Miêu Tam Nương. Cô vội vã chạy .
Cỏ Tinh ép "bảo mẫu" nên giả c.h.ế.t. Tinh Nhi chọc chọc, đặt nó xuống đất ngắm nghía. Thấy nó im, bé cuống lên, đào cái hố nhét nó , lấp đất , chạy lấy nước tưới ào ào.
Cỏ Tinh sặc nước nhảy dựng lên, rũ bùn kêu ầm ĩ. Tinh Nhi tít mắt, chỉ Cỏ Tinh chỉ cái hố, hiệu với Thập Diệp.
"Ý con là nó là cỏ, trồng xuống đất tưới nước là sống ?" Thập Diệp hỏi.
Tinh Nhi gật đầu lia lịa.
Thập Diệp gật gù: "Tinh Nhi thông minh lắm."
Cỏ Tinh tức điên, nhảy lên bàn kêu gào, ý bảo "Ông đây cỏ thường nhé!".
Tinh Nhi cũng cuống, tóm lấy nó định nhét xuống hố. Một đứa trẻ một cọng cỏ giằng co .
Thập Diệp lắc đầu khổ. Hắn hít sâu, dậy quan sát xung quanh, lấy bảy lá bùa Huyền Quang Hộ Thể tạo kết giới quanh sân. Sau đó, dùng ngón tay hóa dao, rạch mạnh lòng bàn tay. Máu tuôn xối xả.
Tinh Nhi sợ hãi bệt xuống đất, Cỏ Tinh nhảy lòng bé, cả hai ngơ ngác Thập Diệp.
"Đừng sợ.” Thập Diệp nhẹ nhàng.
Hắn cần nước suối, gạo nếp gỗ đào gì cả. Đó chỉ là cái cớ để Miêu Tam Nương vắng.
Thập Diệp suy nghĩ cả đêm. Muốn thanh lọc yêu khí bám lâu năm Tinh Nhi trong thời gian ngắn, chỉ dùng "Huyết Chú" mới đủ mạnh.
Huyết Chú, lấy m.á.u chí dương thuần khiết vật dẫn, triệu linh quang thiên địa bùa, uy lực tăng gấp trăm .
Đây là cấm thuật bí truyền của Thất Tinh Quán, thể để ngoài thấy.