[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 22: Tú tài gặp binh lính

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:10
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là một con dã quỷ!

Thập Diệp giật suýt nhảy dựng lên, nhưng Bạch Huyên ấn vai bắt xuống.

"Nhóc mèo còn vội, ngươi vội cái gì?"

Mắt Bạch Huyên đỏ rực lấp lánh vẻ hóng chuyện.

Thập Diệp nhớ đoạn ghi chép về Thành Hoàng trong sách cổ:

[Dương quan thần hữu, hữu thành hộ trì. T.ử âm vi đoạn, thượng quản dương sự, hạ quản âm vụ. Lại kiệt lực, cẩn cung chức, thẹn tư dân.]

Nghĩa là Thành Hoàng giờ Tý lo việc dương gian, giờ Tý lo việc âm phủ.

Xem sách sai. Thập Diệp nghĩ thầm. Chỉ là con dã quỷ trông vẻ c.h.ế.t nhiều năm, tuy khí tức lệ quỷ nhưng quỷ khí bức , e loại thiện lành.

Nhóc mèo sữa liệu đỡ nổi ?

Quả nhiên như Thập Diệp đoán, Tứ Trà thấy tướng quân đầu thì khí thế xẹp một nửa, giọng run run:

"Thần quân thứ 38 trướng Quan Đế Âm Sơn Mạch Phượng Hoàng Phủ Thành Hoàng thuộc ở đây! Có chuyện gì mau báo cáo!"

Cánh tay tướng quân đầu rung lên, vảy giáp kêu loảng xoảng, quỷ khí gào thét bao trùm cả ngôi miếu, cảnh tượng vô cùng dọa .

Bạch Huyên c.ắ.n hạt dưa: "Oa."

Cỏ Tinh: "Chít!"

Thập Diệp: "..."

Tứ Trà sợ sắp , đuôi run bần bật nhưng vẫn cố tỏ cứng cỏi: "Hoàng tướng quân, chuyện thì t.ử tế, đừng nào cũng dọa thế!"

Bạch Huyên: "Ồ, quen kìa."

Cỏ Tinh: "Chít chít chít."

Thập Diệp: "..."

Tướng quân đầu sờ soạng vai nhưng thấy gì, bèn quờ quạng xung quanh như mù. Từ bóng tối chân vang lên tiếng bước chân rầm rập. Hàng trăm bàn tay trồi lên kéo theo hơn trăm quỷ ảnh binh lính mặc giáp đen, đeo đao đen, thể tàn khuyết: kẻ thiếu nửa đầu, kẻ cụt tay, kẻ thủng ngực... Cuối cùng là một tiểu binh gãy chân bò , tay xách cái bọc, nhảy lò cò đến mặt tướng quân.

"Đại ca, đầu của ngài đây."

Tướng quân sờ soạng lấy cái đầu m.á.u me trong bọc đặt lên cổ, vặn vặn mấy cái kêu răng rắc mới khớp. Lúc mới mở miệng.

"Bà nó! Thành Hoàng thuộc các ngươi rốt cuộc quản ?!" Tướng quân đầu mặt mũi bặm trợn, râu ria xồm xoàm, cổ và đỉnh đầu bốc khói đen sì, trông cực kỳ kinh dị.

"Hoàng tướng quân bình tĩnh, núi rộng thế, thực các vị thể chung sống hòa bình..." Tứ Trà hết câu, Hoàng tướng quân rút đao lao tới. Tứ Trà kêu "meo" một tiếng nấp tượng Quan Đế, lông xù hết cả lên. Lưỡi đao đen cắm phập hương án ba tấc, rung bần bật.

"Hòa bình cái búa!" Hoàng tướng quân gầm lên: “Ta với đám đội trời chung!"

Đám quỷ binh nhao nhao c.h.ử.i bới:

"Mẹ kiếp, nhịn hết nổi !"

"Thành Hoàng thuộc chắc chắn ăn hối lộ của bên nên bọn chúng mới lộng hành thế!"

"Hay là g.i.ế.c thẳng lên Thành Hoàng thuộc luôn , ngày nào cũng con mèo rách meo meo meo chẳng tích sự gì!"

"Phải đấy! Một cho trót, san phẳng cái núi , đốt luôn cái miếu !"

"Các... các ngươi đừng bậy! Ta... đường đường là thần quân thứ 38 trướng Quan Đế..." Tứ Trà co rúm chân tượng, nước mắt lưng tròng, trông nhỏ bé đáng thương vô cùng.

Thập Diệp liếc Bạch Huyên: Có giúp ?

Bạch Huyên hít hít mũi: "Ngươi ngửi thấy gì ?"

"Mùi gì?"

"Mùi thơm."

Thập Diệp chẳng ngửi thấy gì. Hắn nghi ngờ Bạch Huyên chỉ với Quan Đế mà khi còn quen cả Hạo Thiên Khuyển.

Bạch Huyên vỗ vai Thập Diệp: "Yên tâm, đám to mồm thế thôi chứ dám động nhóc mèo . Dù nó cũng là nhân viên chính thức... Ôi đệch, hổ báo thế!"

Bạch Huyên dứt lời, Hoàng tướng quân lao tới túm cổ Tứ Trà, tay vung đao định chém. Thập Diệp vội phóng bùa, Bạch Huyên ném Cỏ Tinh, đồng loạt tấn công. đúng lúc đó, Hoàng tướng quân vứt Tứ Trà sang bên, lùi mấy bước, lăm lăm cây đao cửa.

Bùa và Cỏ Tinh đ.á.n.h . Tứ Trà lóc nhào lòng Thập Diệp, đuôi quấn chặt lấy Cỏ Tinh.

Lúc Thập Diệp mới ngửi thấy mùi hương nồng đậm, khó tả, như thể gom hết hương thơm trong thiên hạ đúc thành thanh kiếm sắc bén hung hãn.

Đám quỷ binh dồn lưng Hoàng tướng quân, rút đao nghiến răng kèn kẹt.

"Hoàng tướng quân, là ngài ? Tứ Trà tiên quân cũng chỉ phụng mệnh việc, ngài hà tất khó ?"

Giọng ung dung từ xa vọng . Hương thơm theo gió lùa , lá cây xào xạc. Trong bóng đêm, một đoàn thư sinh áo trắng như đóa sen trắng nở giữa đêm hè nhẹ nhàng bước tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-22-tu-tai-gap-binh-linh.html.]

Mặt đám quỷ binh đen sì càng đen thêm.

Ngược , đoàn thư sinh chừng hai ba mươi ai nấy đều mày thanh mắt sáng, nho nhã thư sinh. Đặc biệt là dẫn đầu, đội khăn trạng nguyên, tay cầm sách, dáng vẻ phong lưu phóng khoáng, dung mạo xuất chúng, đôi mắt long lanh như hồ thu mê hoặc lòng .

Hắn ôm quyền chào Tứ Trà, ôn nhu: "Lý Thu Đồng bái kiến Tứ Trà tiên quân."

Tứ Trà kêu "meo", run càng dữ dội hơn.

Bạch Huyên trợn mắt tên thư sinh hồi lâu, hạ giọng: "Thập Hoa, ngươi bọn họ là thứ gì ?"

Thập Diệp lắc đầu.

Tư thái, tướng mạo và mùi hương kỳ lạ rõ ràng phàm, cũng chẳng dã quỷ. Không yêu thì là mị, nhưng tịnh nhãn của Thập Diệp cũng soi nguyên hình.

"Tới đúng lúc lắm! Lão t.ử ngứa mắt đám nho chua các ngươi lâu !" Hoàng tướng quân vung đao: “Anh em, hôm nay g.i.ế.c cho sướng tay!"

"Ô ô ô!"

"G.i.ế.c c.h.ế.t chúng nó !"

Đám quỷ binh hú hét lao đội ngũ thư sinh, đao kiếm c.h.é.m loạn xạ. Đám thư sinh pháp linh hoạt như lá liễu, tránh né điệu nghệ, hề sứt mẻ miếng da. Hoàng tướng quân mạnh nhất, hắc đao múa tít, chiêu nào cũng nhắm t.ử huyệt Lý Thu Đồng. Lý Thu Đồng lùi "Quân t.ử động khẩu bất động thủ", nhưng tay chân hề rảnh rỗi, dùng cuốn sách đỡ gạt, thể mảnh mai thế mà đ.á.n.h ngang ngửa với Hoàng tướng quân.

Trong phút chốc, miếu Quan Đế hỗn loạn như cái chợ vỡ, âm phong cuồn cuộn như vòi rồng cuốn phăng thứ.

Tứ Trà rúc khuỷu tay Thập Diệp mếu máo: "Cẩn thận lư hương của ! Đừng! Bánh bao ngọt của ! Dừng tay... Nến thơm tháng của ... Không... Bồ đoàn ngủ..."

"Hai phe thù oán gì thế?" Bạch Huyên c.ắ.n hạt dưa hỏi.

Tứ Trà sụt sùi kể: "Bọn họ đều là hộ khẩu thường trú ở Hồng Phong Sơn. Hoàng tướng quân là quỷ tướng thời chiến loạn trăm năm , t.h.i t.h.ể vùi chôn nơi đồng hoang, dân làng lập nghĩa trang cho họ an nghỉ. Còn đám thư sinh từ tới, năm mươi năm theo gió thu bay về, nằng nặc đòi ở đây. Một núi thể hai hổ, hai bên ngứa mắt..."

"Thành Hoàng thuộc quản ?" Thập Diệp hỏi.

"Ta báo cáo nhiều . Cấp bảo chuyện cỏn con tự giải quyết." Tứ Trà lóc: “Ta phận mỏng cánh chuồn, pháp lực thấp kém, dám dây đám sát thần . Có vị thần tiên nào qua giúp với, ô ô ô..."

Thập Diệp Bạch Huyên.

Bạch Huyên chỉ lên đỉnh đầu, tấm bùa nợ sáu trăm tám mươi hộc vẫn lơ lửng: "Có tiền mua tiên cũng ."

Tứ Trà to hơn: "Ô ô ô, thần tiên khổ quá, việc nhiều lương ít, mỗi tháng hai mươi hộc..."

Bạch Huyên nhún vai: "Chuyện nội bộ Thành Hoàng thuộc, Minh Giới tiện can thiệp."

"Ô ô ô, thói đời bạc bẽo. Có vị hùng đạo trưởng nào tay trượng nghĩa thì quá, ô ô ô..." Tứ Trà dùng đệm thịt cọ cọ tay Thập Diệp, nổi da gà. "Bần đạo chỉ là phàm..."

Tứ Trà cọ.

Thập Diệp thở dài, bước lên: "Chư vị, bần đạo một lời ?"

Hai phe đang hăng m.á.u chẳng thèm để ý, tiếp tục đ.á.n.h túi bụi. Bạch Huyên khúc khích.

Thập Diệp lườm , đốt một lá bùa phóng . Bùa vẽ một đường sáng giữa trung, tách hai phe . Quỷ binh và thư sinh lùi , trừng mắt họ đầy thù địch, sát khí đằng đằng.

Thập Diệp: "Bần đạo các vị ân oán gì, nhưng oan gia nên giải nên kết..."

Hoàng tướng quân trợn mắt: "Mẹ kiếp, ngươi là cái thá gì? Chán sống ?"

Lý Thu Đồng lạnh: "Vị đài , xen việc khác coi chừng tổn thọ đấy."

"Này, thôi nhé." Bạch Huyên kéo Thập Diệp lưng, chắn mặt .

Thập Diệp ngẩn . Bạch Huyên đang bảo vệ ?

Bạch Huyên lạnh lùng: "Biết điều thì lui hết cho !"

Hoàng tướng quân: "Mẹ kiếp, ngươi là thằng nào?"

Lý Thu Đồng: "Hôm nay lạ thật, gặp mấy kẻ sợ c.h.ế.t."

"Đừng trách báo ." Bạch Huyên khẩy, kéo Thập Diệp lùi . Thập Diệp hiểu chuyện gì thì một tia sét đ.á.n.h xuống. Cánh cửa đỏ khổng lồ hiện giữa trời, rơi rầm xuống đất rung chuyển cả ngọn núi. Gió đen nổi lên. Quỷ binh và thư sinh ngã lăn , mặt cắt còn giọt máu.

Cánh cửa đỏ cao ba trượng, vòng cửa đầu thú bằng đồng, mái hiên đen... Thập Diệp thấy quen quen.

Hoàng tướng quân: "Cái quái gì thế?!"

Lý Thu Đồng: "Chẳng... chẳng lẽ là..."

Cánh cửa mở . Một bóng đen nhỏ xíu nhảy . Đó là quả cầu đen, mắt đậu đen lấp lánh, lưng đeo giỏ tre, đuôi phát sáng.

Cỏ Tinh kêu "chít" một tiếng, nhảy lên đầu Thập Diệp, vẻ mặt mong chờ.

Bạch Huyên tươi rói nịnh nọt, tay cầm bồ đoàn chạy đón: "Ôi chao, Tiểu Du Du vất vả ! Đến đây, xuống đây cho mát!"

Thập Diệp sực nhớ. Hôm nay là ngày mùng một, ngày Bạch Huyên lĩnh lương.

...

 

Loading...