[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 20: Thần làm công tạm thời
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:08
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Lũ tiểu nhân to gan, dám đến giương oai địa bàn Bản Thần Quân?!] Miệng Quan Đế gia phun khói trắng, [Bổn Thần Quân cho các ngươi nếm mùi sét đánh!]
"A a a a! Quan Đế gia tha mạng!"
"Chúng con ép buộc, cố ý mạo phạm ngài!"
"Chạy mau!"
Đám gia đinh quỳ lạy như tế .
Lão quản gia sợ són quần: "Lão... lão gia, tới nữa !"
Tiền lão gia mặt cắt còn giọt máu, tay run lẩy bẩy: "Sợ... sợ cái gì! Đạo trưởng bảo chỉ là trò che mắt thôi! Lên hết cho ..."
Hắn dứt lời, mặt Quan Đế gia đanh , mắt tóe lửa, miệng phun sương mù quát: "G.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!"
Chiếc kiệu nổ tung. Tiền lão gia lăn lông lốc đất, đầu tóc dính đầy bùn, gào lên: "Đạo trưởng cứu mạng!"
Thập Diệp cảm thấy n.g.ự.c chấn động. Tụ Khuê Bàn bay , Thất Diệu Kiếm chỉ thẳng lên trời. Một lá bùa khổng lồ giáng xuống trán Quan Đế gia.
Quan Đế gia gầm lên, lắc đầu. Chú quang b.ắ.n bốn phía tạo thành vòng lửa vây khốt .
"Đệ t.ử đời thứ 48 Thất Tinh Quán Tố Thanh đạo trưởng ở đây! Yêu nghiệt mau hiện nguyên hình!" Một đạo sĩ đạp bay tới, cầm phất trần chắn Tiền lão gia, uy phong lẫm liệt.
Bạch Huyên ngạc nhiên: "Đồng môn của ngươi?"
Thập Diệp cũng ngạc nhiên. Đạo sĩ chừng 40 tuổi, mặt mũi chính khí, đạo bào lấp lánh, giày tất trắng tinh, phất trần tỏa hào quang, là hàng xịn.
Thập Diệp lắc đầu: "Không ."
Bạch Huyên: "Hàng giả?"
"Ừm."
Bạch Huyên nhướng mày: "Nhìn đồ kìa, ngươi thấy ăn mặc quá bèo ?"
"......"
"Đạo trưởng cứu !" Tiền lão gia bò tới định ôm chân nhưng dám.
Tố Thanh vung phất trần: "Thí chủ yên tâm, yêu nghiệt đối thủ của . Lui kẻo thương."
Đám Tiền gia vội lăn sang một bên.
Quan Đế gia gầm lên trong vòng lửa, bạch quang bùng nổ áp chế lửa bùa. Tố Thanh bay lên, phóng mười mấy lá bùa tấn công từ sáu phía. Râu tóc Quan Đế gia tung bay, tỏa ánh sáng giống phép thuật của Bạch Huyên nhưng thuần khiết, lẫn lộn những sợi tơ kỳ quái.
Thập Diệp dường như thấy tiếng dã thú thở dốc.
Chú quang và minh quang va chạm kịch liệt, chấn động khí tạo thành bão cát mù mịt. Mọi rạp xuống đất nín thở.
Giữa lúc căng thẳng, bụi cây lóe sáng. Mấy lá bùa vàng bay tạo kết giới mỏng manh chắn hết gió cát lửa đạn. Bên trong kết giới, một áo trắng như tuyết, một áo đen cũ kỹ thong thả bước tâm chiến trường.
Mọi kinh hãi. Tố Thanh lồi cả mắt.
Bạch Huyên khoanh tay ngó, tặc lưỡi: "Ta phát hiện chuyện thú vị, ngươi đoán xem?"
Tụ Khuê Bàn bất , Thất Diệu Kiếm lúc lúc cảm ứng mất phương hướng. Thập Diệp cau mày, lười trả lời.
Bạch Huyên tự biên tự diễn: "Quan Đế gia là hàng fake."
[Dám vu khống Bản Thần Quân... Áu...] Khuôn mặt Quan Đế gia rung lắc dữ dội, suýt vỡ hình.
Thập Diệp liếc Bạch Huyên: "Sao ngươi ?"
"Lão Quan điều sang Thiên Binh Bộ trăm năm , bận tối mặt gì thời gian xuống trần. Hơn nữa Lão Quan gà thế ." Bạch Huyên .
Thập Diệp: "Thế mà bảo dẫn ăn chực?"
"Ăn đồ cúng cũng là ăn chực mà."
"......"
"Ha ha ha, quả nhiên là yêu nghiệt! Đa tạ đạo hữu nhắc nhở!" Tố Thanh phấn chấn, phóng thanh bảo kiếm trừ tà ánh vàng rực rỡ đ.â.m thẳng n.g.ự.c "Quan Đế gia".
Bất ngờ, một bóng nhỏ lao chắn Quan Đế gia, dang tay bảo vệ. Là Tinh Nhi!
Trong tiếng hét thất thanh của Miêu Tam Nương, Thập Diệp lao , dùng kiếm ý Thất Diệu c.h.é.m đứt kiếm trừ tà. Tố Thanh kiếm khí hất văng, thổ huyết.
Thập Diệp tiếp đất, thấy Bạch Huyên một tay ôm Tinh Nhi, vẻ mặt sụp đổ: "Lần chạy lung tung ơn báo một tiếng ?"
Tinh Nhi trong lòng Bạch Huyên, ngơ ngác tìm kiếm. Quan Đế gia trời biến mất, chỉ còn những sợi tơ ánh sáng lơ lửng.
Tinh Nhi mếu máo chực .
"Đừng ! Càng càng !" Bạch Huyên quát.
Miêu Tam Nương chạy tới, Tinh Nhi nhào lòng òa . Bạch Huyên thở phào.
Người Tiền gia ngơ ngác Tố Thanh. Tố Thanh ôm n.g.ự.c dậy, mặt cắt còn giọt máu: "Gan to thật! Dám cấu kết yêu nghiệt chống đối Thất Tinh Quán?!"
Thập Diệp: "Ngươi t.ử Thất Tinh Quán."
"Nói bậy! Ta là truyền nhân đời 48, Kim Tự Minh Bài triều đình ban tặng chứng! Yêu đạo mau quỳ xuống nhận tội, bẩm báo Quán chủ trị tội các ngươi!" Tố Thanh giơ tấm bài vàng .
Người Tiền gia sợ hãi quỳ rạp xuống. Miêu Tam Nương ôm chặt con run rẩy.
"Ngươi kim bài ?" Bạch Huyên hỏi.
Thập Diệp: "Không."
"Thực ngươi mới là hàng giả đúng ?"
Thập Diệp lườm , chỉ mấy sợi tơ lơ lửng: "Tính đây?"
"Dễ ợt." Bạch Huyên ném Cỏ Tinh lên trời. Cỏ Tinh kêu "chít chít", vụn cỏ bay va mấy sợi tơ, biến thành vô bóng đen sắc bén. Mây đen vần vũ, một con dã thú khổng lồ hiện , tỏa hào quang trắng, nhe nanh múa vuốt hung tợn.
Tố Thanh hét lên, hộc m.á.u chạy trốn như châu chấu. Người Tiền gia cũng mạnh ai nấy chạy, bỏ một đống hỗn độn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-20-than-lam-cong-tam-thoi.html.]
Miêu Tam Nương bệt xuống đất con quái thú, nên lời. Tinh Nhi vẫy tay chào nó, miệng kêu "a ô a ô".
Yêu thú lơ lửng gầm gừ uy h.i.ế.p Thập Diệp và Bạch Huyên. Tuy tạo hình đáng sợ nhưng yêu khí khá mềm mại.
"Nhóc con, xuống đây mau." Bạch Huyên vẫy tay.
Yêu thú: "Ngao..."
"Hừ, phản !" Bạch Huyên ném Cỏ Tinh dán trúng trán yêu thú.
Mặt yêu thú cứng đờ, nổ "bùm" một cái, biến thành một cục bông trắng rơi xuống đất. Là một chú mèo con, bốn chân ôm chặt Cỏ Tinh như ôm đồ chơi.
Thập Diệp: "..."
Miêu Tam Nương: "..."
Tinh Nhi: "A ô ô a ô ô!"
Bạch Huyên xổm mặt mèo con: "Nhóc con, giả mạo Thần tộc là trọng tội thiên đình đấy nhé."
"Láo xược!" Mèo con đá Cỏ Tinh , nhảy dựng lên, đuôi xù như bông lau. Mắt nó một xanh một vàng trong veo như ngọc. Dù cố vẻ hung dữ nhưng trông nó quá đáng yêu nên chẳng dọa ai: "Ta là Thần Quân Tạm Thời 38 của Quan Đế Thần Quân! Không vô lễ!"
Bạch Huyên: "Cái gì cơ?"
Thập Diệp: "Ba mươi tám... cái gì?"
Tinh Nhi giằng khỏi tay , ôm lấy mèo con, cả lẫn mèo trừng mắt hai đầy thù địch.
Bạch Huyên: "Các ngươi... quen ?"
Miêu Tam Nương kinh ngạc lẩm bẩm: "Quan Đế gia là do Tiểu Bạch biến ? Tiểu Bạch là yêu quái ?"
"Ta yêu quái! Ta là Thần Quân Tạm Thời 38 thuộc Âm Sơn Mạch, Phượng Hoàng Phủ, Thành Hoàng thuộc!" Mèo con nhe răng, một tấm kim bài từ đầu nó bay , xoay tít .
Bạch Huyên búng tay, kim bài bay tay . Kim bài nhỏ bằng bàn tay, chất liệu kim loại lạ, khắc chữ: "Quan Nhị Gia tôn thần phân tọa 38" và "Thần chức lâm thời đặc biệt cung cấp tôn hiệu".
Bạch Huyên búng kim bài, một luồng sáng hiện hình quan ấn.
"Là thật ." Bạch Huyên .
Mèo con kinh ngạc: "Ngươi... ngươi là ai? Sao triệu hồi thần bài của ?!"
Thập Diệp cũng kinh ngạc: "Thành Hoàng thuộc suy bại đến mức tuyển nhân viên thời vụ ?"
"Việc nhiều ít, biên chế hạn. Lão Quan nhưng hương hỏa ở trần gian vẫn vượng, Thành Hoàng thuộc xuể nên tuyển yêu tiên quản lý tạm thời, coi như giải quyết việc cho đám yêu tiên rảnh rỗi, đỡ gây chuyện." Bạch Huyên ném trả kim bài: “Tên ngươi là gì?"
Mèo con bớt kiêu ngạo, rúc lòng Tinh Nhi: "Ta tên Tứ Trà. Ngài là thượng thần thiên đình phái xuống ạ?"
Bạch Huyên: "Ta là Bạch Huyên."
"Ngài là Bạch gia trong truyền thuyết?!"
Bạch Huyên đắc ý nhướng mày với Thập Diệp: "Thấy , là nhân vật truyền thuyết đấy, oách !"
Thập Diệp im lặng Tứ Trà đang lén lút lùi định chuồn.
Bạch Huyên: "Này, đấy?"
Đuôi Tứ Trà dựng , nước mắt lưng tròng: "Bẩm Bạch gia, tiểu tiên chỉ là nhân viên thời vụ, lương tháng hai mươi hộc, cho ngài mượn !"
Bạch Huyên: "..."
Thập Diệp: "Phụt khụ khụ khụ..."
Nhà Miêu Tam Nương đơn sơ chỉ bốn bức tường nhưng sạch sẽ. Trên giường xếp quần áo giặt thuê và đế giày mới khâu.
Thập Diệp để ý cái giỏ trúc lót đệm hoa vụn ở chân giường, chắc là ổ của Tứ Trà.
Miêu Tam Nương dọn dẹp, mời khách và rót nước: "Đa tạ hai vị tiên trưởng cứu mạng."
Tinh Nhi ôm chặt Tứ Trà giường, vẫn cảnh giác hai lạ. Một lúc , bé buồn ngủ, gục đầu ngủ . Miêu Tam Nương đặt con xuống đắp chăn. Tứ Trà nhảy lên bàn ngay ngắn.
"Bạch Huyên thượng thần đến đây chỉ thị gì của Thành Quân lão gia ạ?"
Bạch Huyên: "Ta ở đây đứa bé kinh thiên động địa nên tò mò đến xem thôi."
Tứ Trà nhảy dựng lên: "Tinh Nhi ! Không tin hỏi nó xem!"
Miêu Tam Nương vuốt tóc con, mắt đỏ hoe: ", Tinh Nhi nhà ... Nó là đứa bé ngoan ngoãn đáng yêu nhất..."
Tứ Trà: "Kẻ nào bảo nó đều là mù mắt!"
Bạch Huyên: "Khụ khụ khụ!"
Thập Diệp hiểu . Mẹ thấy con là lẽ thường. Tứ Trà là Miêu Yêu Tiên mắt âm dương (tịnh nhãn) nên thấy Tinh Nhi giống như thấy: một đứa trẻ bình thường.
Nghĩa là Tinh Nhi thật, mà thứ gì đó bám khiến thường thấy ngũ quan vặn vẹo. Đó là lý do đều bảo nó nhưng ai tả cụ thể thế nào.
"Cho bần đạo xem Tinh Nhi một chút ?" Thập Diệp hỏi.
Miêu Tam Nương gật đầu tránh .
Thập Diệp quan sát Tinh Nhi. Trong mắt , bé bình thường, gầy nhưng mặt tròn trịa, ngủ ngon lành.
Thập Diệp đặt tay cách Tinh Nhi năm tấc, cảm nhận ấm tỏa như lò sưởi nhỏ. Hắn dán lá bùa Thanh Minh lên trán bé.
Lá bùa lay động, nét chu sa chuyển màu từ đỏ sang trắng vàng, tỏa ánh sáng trắng giống phép thuật của Bạch Huyên.
"Đây là... Thần quang?" Bạch Huyên kinh ngạc.
Lời dứt, bạch quang tan biến, lá bùa bốc cháy thành tro.
Thập Diệp lùi , cau mày.
Là yêu khí!