[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 2: Ngươi là của ta, ai cũng không được giành
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:06:49
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ khi xuống núi, Thập Diệp cũng từng gặp thể phát mùi "tử thối", ví dụ như lão thôn trưởng ở Hưng Ninh bệnh nặng sắp c.h.ế.t hồi tháng . Sắc mặt lão u ám, đồng t.ử đục ngầu, bộ dạng vô cùng khó coi. Mà vị Trần Diệu Tông lão gia da dẻ vẫn hồng hào thắm thịt như thế, thật sự là hiếm thấy. Chỉ sắc mặt thôi, ít nhất cũng còn sống thêm năm trăm năm nữa.
mùi hôi thối là thật.
"Hai vị đạo trưởng, xưng hô như thế nào ạ?" Trần lão gia tủm tỉm hỏi.
Đạo trưởng Bánh Đường Trắng nhéo nhéo mũi, giọng ồm ồm: "Ta là Đào Tam, pháp hiệu Tam Sơn."
Thập Diệp liếc đạo trưởng "Đào Tam", thấy ánh mắt lão lóe lên, đây lẽ tên thật.
Lúc , Thập Diệp quan sát một lượt, Trần trạch "khí" trong ngoài trong suốt, giống hệt như Thanh Đài trấn, là vô cùng sạch sẽ. Chỉ là sạch sẽ quá mức quỷ dị, tựa như thứ gì đó đem gột rửa nơi .
Thập Diệp từng trong một cuốn sách cổ, phàm trong phạm vi trăm dặm đại yêu quái tu luyện trăm năm trấn giữ, thì các tinh quái tầm thường tránh cũng kịp. Yêu khí bao phủ tựa như chiếc lồng khổng lồ, khiến trọc khí trong thiên địa chìm xuống, mới hình thành địa giới sạch sẽ như thế , gọi là "Yêu Cảnh".
Lẽ nào xung quanh trấn Thanh Đài đại yêu quái lui tới? Hoặc là liên quan đến mùi "tử thối" khác thường toát vị Trần lão gia ?
"Vị đạo trưởng , đạo hiệu là gì?" Trần lão gia hỏi Thập Diệp.
Thập Diệp rũ mắt: "Bần đạo Thập Hoa."
Quy tắc của Thất Tinh Quán : phàm chuyện gì cũng để đường lui, tiện cho dễ bề tẩu thoát. Hắn học theo Đào Tam đạo trưởng, báo tên thật là nhất.
Da mặt Trần lão gia co giật: "Tên của hai vị đạo trưởng đây thật đúng là... giản dị."
Đào Tam đạo trưởng: "Đâu ."
Thập Diệp: "Khách khí."
Trần lão gia vài câu xã giao, đó mới vấn đề chính.
"Không giấu gì hai vị đạo trưởng, tại hạ chiêu hiền đãi sĩ một thời gian dài, cũng ít hòa thượng đạo sĩ tìm đến, nhưng là kẻ lừa ăn gạt uống, khiến tại hạ vô cùng tức giận, cho nên đều đuổi tất cả bọn họ ."
Thập Diệp nhớ tới hiệu bài nhận cổng, hỏi: "Bần đạo là thứ tám mươi mốt?"
Trần lão gia: "Nhà Phật , 'Cửu cửu bát thập nhất' mới là viên mãn. Bây giờ thấy phong tư của hai vị đạo trưởng, mới cái gì gọi là sơn ngoại cao nhân, thật sự là may mắn."
Đào Tam đạo trưởng ha ha: "Không dám dám."
Thập Diệp cau mày . Chín chín tám mươi mốt mới là viên mãn, lời tựa hồ ý đồ gì khác.
Trần lão gia sắc trời bên ngoài: "Thời gian còn sớm nữa, hai vị đạo trưởng thuyền xe mệt nhọc, xin hãy sớm nghỉ ngơi. Trần mỗ cáo từ ."
"Trần lão gia chậm ." Đào Tam đạo trưởng dậy: “Dám hỏi pháp sự tế tổ của phủ khi nào thì bắt đầu?"
"Không vội vội, ngày mai chúng bàn." Trần lão gia ngoài cửa sổ: “Người , đưa hai vị đạo trưởng nghỉ ngơi."
Dứt lời, bèn vội vàng rời .
Trước khi , Đào Tam liếc mắt Thập Diệp một cái, biểu cảm đúng là chút u oán, tựa hồ gì đó, nhưng cuối cùng thôi.
Thập Diệp mời đến Tây viện. Tiểu nha dẫn đường cho bước vô cùng chậm chạp, dọc đường thi thoảng liếc trộm Thập Diệp, mỗi liếc xong bèn cúi đầu e thẹn, khiến Thập Diệp cảm thấy mất tự nhiên.
Trong Tây viện chỉ hai gian sương phòng, một gian đóng chặt cửa, gian còn bài trí vô cùng đơn giản: một cái bàn gỗ, một cái ghế gỗ cùng một cái giường ván gỗ. Trong phòng thoang thoảng mùi ẩm mốc, chăn đệm đều mới , hiển nhiên là chỗ ở tạm thời thu dọn.
Thập Diệp cảm thấy vô cùng hài lòng, dù phòng giường, so với ngủ màn trời chiếu đất nơi hoang dã thì hơn nhiều.
"Vị cô nương ." Thập Diệp hỏi nha : “Dám hỏi hiện tại là canh giờ nào ?"
Tiểu nha tựa hồ nghĩ tới Thập Diệp sẽ hỏi câu , ngây .
Thập Diệp ho nhẹ một tiếng: "Nếu bần đạo lầm, hẳn là sắp đến giờ Tuất nhỉ?"
Tiểu nha vẫn sửng sốt, phảng phất như đang Thập Diệp đến ngẩn ngơ.
Mặt Thập Diệp chút nóng lên, chỉ thể kiên trì hỏi tiếp: "Không quý phủ khi nào..."
"Nô tỳ lui !" Tiểu nha mặt đỏ bừng, bối rối chạy .
Thập Diệp: "..."
Thập Diệp yên lặng nuốt nửa câu "Khi nào dùng bữa tối" trở bụng, bụng đang đ.á.n.h trống kêu vang.
Trên Chiêu Hiền Bảng cửa rõ ràng là "Bao ăn bao ở", cho nên Thập Diệp nghĩ, lẽ nhà đại hộ gia quy củ gì đó, vẫn nên chờ thêm một lát, nhanh bữa tối sẽ đưa đến thôi.
Thập Diệp chuyển ghế dựa đến cửa, nghiêm chỉnh, mắt mũi, mũi tim, trong lòng nghĩ xem bữa tối sẽ món gì. Nghe món ăn của nhà phú hộ đa dạng, cái khác , ngay cả đồ chay cũng thể nấu mùi vị khác gì cá thịt, quả thực thần kỳ, hôm nay may mắn nếm một .
Ôm mộng tưởng về bữa tối, Thập Diệp từ lúc mặt trời xuống núi đến lúc trăng treo giữa trời, đừng bữa tối, ngay cả chén cũng thấy .
Thập Diệp lúc mới phản ứng , trong Trần trạch tám phần là quên bữa tối của .
Thập Diệp thở dài, đây cũng đầu tiên.
Hắn trời sinh tính tình hiền lành, khi ở trong quán, cảm giác tồn tại thấp. Bình thường buổi công phu chiều, lúc đến nhà ăn dùng cơm mới phát hiện các sư ăn hết phần của .
Thật may là quen với điều , thật may là sớm sự chuẩn .
Thập Diệp lấy từ trong ống tay áo một cái màn thầu, thổi thổi. Màn thầu để bên trong mấy canh giờ chút cứng, lột lớp vỏ , bên góc ố vàng, nhưng vẫn thơm. Thập Diệp đưa bánh lên miệng, há mồm——
"Phốc!"
Có tiếng vang lên bên tai.
Thập Diệp kinh hãi: "Ai?!"
Với tu vi của , thế mà phát giác tới gần. Thậm chí cho đến khi lên tiếng, cũng cách nào phán đoán vị trí chính xác của y. Có thể che giấu khí tức mỹ như , yêu thì cũng là quái.
"Ngươi đáng lẽ tị cốc từ sớm chứ, còn ăn màn thầu?"
Lần Thập Diệp rõ , thanh âm từ giữa trung truyền đến.
Thập Diệp vén áo choàng bước cửa, ngẩng đầu, nheo mắt lên.
Sắc đêm như nước, trăng sáng như ngọc. Một mặc áo bào trắng như tuyết đang co chân nóc nhà. Dưới ánh trăng, khuôn mặt tuấn lãng mỉm lộ hai lúm đồng tiền.
Là gã sai vặt giúp Thập Diệp báo danh ở cửa lớn lúc .
Chỉ là lúc , đôi mắt của biến thành màu đỏ thẫm, tựa như tinh thạch huyết sắc liệt hỏa địa ngục luyện, khiến rét mà run.
Đồng t.ử đỏ, là mắt quỷ!
Không đúng, nếu là quỷ, thể ban ngày ban mặt rêu rao gây sự chú ý như thế ? nếu quỷ, thì tại mắt quỷ... Thập Diệp sâu sắc cảm thấy sở học của còn quá nông cạn, nhất thời nghĩ đây là loài gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-2-nguoi-la-cua-ta-ai-cung-khong-duoc-gianh.html.]
Gã sai vặt ngẩng đầu trăng, chép miệng một tiếng xoay nhảy xuống đất. Thập Diệp thấy rõ ràng bóng.
"Thật sự ghê gớm nha." Gã sai vặt khoanh tay, vòng quanh Thập Diệp. "Một trăm năm, , ít nhất ba trăm năm mới một vận may cứt ch.ó thế , mà để cho gặp , hắc hắc hắc."
Thập Diệp ngạc nhiên. Người là ba trăm năm khó gặp... vận may cứt chó? Mà như , chẳng lẽ chân núi, cứt ch.ó là thứ gì đó ?
Gã sai vặt thấp hơn vài phân so với Thập Diệp, mặt Thập Diệp ngửa đầu lên, đuôi mắt khẽ nhếch. Đột nhiên, ý của thu , đồng t.ử màu đỏ chợt phóng đại, huỳnh quang bên trong lưu chuyển, phảng phất như cất giấu hai chiếc móc sắt, đ.â.m thẳng hai mắt Thập Diệp, suýt nữa thì câu linh hồn .
Sống lưng Thập Diệp lạnh toát, lui về nửa bước, cảnh giác hỏi: "Ngươi là ai? Muốn gì?"
Gã sai vặt "?" một tiếng, cả hình bất ngờ áp sát, tròng mắt suýt nữa dán lên mặt Thập Diệp. Thập Diệp chỉ cảm thấy đôi mắt như lửa bốc lên khiến da mặt đau nhức, trái tim đập nhanh mất kiểm soát. Hắn chợt thấy hoảng hốt, cổ tay run lên, bảo vật trấn quán phía phá túi bay , lam quang như sấm chớp xuyên qua bầu trời đêm.
Gã sai vặt kinh hãi hét lên một tiếng, lùi ngoài nửa trượng, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Thanh đào mộc kiếm Thập Diệp nắm trong tay, hàn quang màu lam băng, kiếm khí bức , phản chiếu đôi mắt màu xanh biếc của Thập Diệp, lạnh thấu xương tủy. Dưới ánh sáng rực rỡ , thể thấy hai mươi tám hoa văn hình tinh tú kiếm. Chính là pháp khí Thất Tinh Quán tổ truyền, Thất Diệu Kiếm.
"Yêu nghiệt phương nào, dám mê hoặc lòng ?!" Thập Diệp lạnh lùng hét.
Gã sai vặt vươn ngón tay sờ sờ mặt, hai má kiếm khí của Thất Diệu Kiếm rạch một đường, mơ hồ m.á.u chảy . Cũng giống như m.á.u , là màu đỏ.
Thập Diệp híp mắt, Thất Diệu Kiếm vẫn sừng sững bất động.
Hắn bất động, gã sai vặt động. Hắn nhướng mày, hất giọt m.á.u ngón tay , : "Quả nhiên là thú vị!"
Dưới chân nổi lên một trận âm phong tựa như lốc xoáy, cho y phục điên cuồng nhảy múa, sắc trời tối tăm tựa như hắt mực, chỉ thể thấy con ngươi đỏ thẫm như m.á.u lóe lên.
Vật đầy tà khí, đ.á.n.h đòn phủ đầu!
Thập Diệp múa kiếm hoa, vội vàng đ.â.m tới. Kiếm quang như sấm chớp bao phủ yêu vật, nhưng chỉ trong nháy mắt, yêu vật bèn lạnh một tiếng biến mất.
Nói thì chậm, mà xảy thì nhanh, vành tai Thập Diệp nóng lên, phảng phất thứ gì đó lao tới. Thập Diệp xoay , một chiêu Thất Tinh Thám Hải ngược dòng mà lên, lưỡi kiếm đụng vật lạ, một tiếng rên rỉ giữa trung truyền đến, thứ gì đó ngã bịch xuống đất.
Cơn gió vù một cái thổi bay hết u ám.
Yêu vật bệt đất, tay ôm thắt lưng, nghiến răng nghiến lợi: "Ôi chao, đau c.h.ế.t , đạo sĩ thối, ngươi đ.á.n.h thật đấy hả?!"
Hồng quang trong mắt càng lúc càng trong suốt, phảng phất như chứa cả ánh nước.
Trái tim Thập Diệp điên cuồng đập loạn, tựa như lâm đại địch, nhảy tưng tưng lui về phía mấy bước. Đây là chiêu thức mê hoặc lòng gì nữa đây?!
"Không đ.á.n.h nữa đ.á.n.h nữa, dù thời gian của ngươi cũng còn sớm." Yêu vật nhảy dựng lên, phủi bụi đất , nhe răng với Thập Diệp: “Tiểu đạo sĩ, ngươi nhớ kỹ cho , sớm muộn gì ngươi cũng sẽ thuộc về ——"
Hắn mới một nửa, đột nhiên thần sắc đổi rống to: "Hỏng !"
Đoạn, bật dậy, nhảy lên mái hiên, chuyền qua ngọn cây, chẳng mấy chốc mất hút.
Chuyện gì đang xảy ? Yêu vật dễ dàng rời như thế?
Thập Diệp đang cảm thấy nghi hoặc, đột nhiên bên hông nóng lên, phảng phất như gai nhọn chui da thịt, khiến kinh hãi thất sắc. Hắn niệm quyết quét qua bên hông một cái, chợt bịch một tiếng, hiệu bài của Trần trạch rơi xuống đất. Sau đó, hiệu bài tản một tầng sương mù màu đỏ vô cùng hôi thối.
Thập Diệp che miệng mũi vội vàng lui mấy bước, một lá bùa tịnh hóa lập tức bay dán lên hiệu bài. Hiệu bài trong chớp mắt kêu rắc rắc gãy thành hai mảnh, bốn bề lóe lên vòng chú văn màu đỏ. Mặc dù chỉ trong nháy mắt, nhưng Thập Diệp thấy rõ ràng, đó chính là "Phệ Phách Chú" - bùa chú hút phách.
Con ba hồn bảy phách, khi c.h.ế.t hồn thì thành quỷ, sống ở Minh giới; phách thì theo xác trở về với đại địa. nếu lúc còn sống hút phách, sẽ biến thành cương thi, mặc cho c.h.é.m g.i.ế.c.
Thập Diệp cả kinh, đầu vã mồ hôi lạnh. Phép chú thật độc ác, nếu như lúc nãy ngủ say, chỉ e bây giờ ...
"Oanh!"
Đột nhiên, một đám sương mù màu đỏ phóng lên cao, theo phương hướng thì chính là chủ viện của Trần trạch.
Không , Đào Tam đạo trưởng gặp nguy hiểm!
Thập Diệp tung lên, chạy về hướng đám sương mù đỏ .
Hồng quang phía càng ngày càng đậm, càng tới càng thấy nóng, mơ hồ ngửi mùi m.á.u tanh trong khí. Thập Diệp càng thêm lo lắng, đạp tường phi trèo lên mái hiên xuống.
Hơn phân nửa Trần trạch đều sương đỏ bao phủ, đặc biệt là chủ viện, màu sắc nồng đặc cơ hồ chảy từ trung xuống.
Đào Tam đạo trưởng ngay ngắn trong sân, ngũ tâm hướng thiên, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, khóe miệng rỉ máu. Một vòng giấy vàng lơ lửng quanh , bùa chú tỏa tầng bạch quang nhàn nhạt, hình thành một kết giới hộ thể mỏng manh.
Cách Đào Tam đạo trưởng ba bước chân là một hắc y đạo nhân đang , đạo bào rộng thùng thình điên cuồng nhảy múa, hai vai mở rộng. Trên mặt dán một tờ giấy vàng, bên dùng chu sa vẽ mắt mũi miệng. Cơn gió mạnh là thế nhưng tờ giấy nhúc nhích mảy may, giống như đó là tấm da mặt thứ hai của .
Bốn phía sương mù đỏ phảng phất như sinh mệnh, nhảy múa quấn quanh kết giới của Đào Tam đạo trưởng, thỉnh thoảng vươn mấy luồng khí tựa như xúc tu, công kích kết giới, nhưng tất cả đều đ.á.n.h bật trở .
Thập Diệp từng thấy cảnh tượng , cảm giác mờ mịt trong lòng càng lúc càng nặng nề. lúc tình hình của Đào Tam đạo trưởng đang vô cùng nguy cấp, kịp suy nghĩ gì, trở tay niệm kim quang hộ thể quyết định tiến lên cứu . Ai ngờ lúc , Thất Diệu Kiếm trong tay đột nhiên phát tiếng "rắc", đào mộc kiếm nứt một đường nhỏ.
Đào Tam đạo trưởng đột nhiên mở mắt, quát lớn: "Đừng tới đây, mau rời !"
Lời còn dứt, hồng quang trong tay hắc y đạo nhân chợt hiện, giữa trung xuất hiện một đạo hồng quang, ước chừng rộng bằng bàn tay, dài hơn bốn thước, xung quanh hiện ảo giác, tựa như đang hình thành cái gì đó—— hình như là một thanh đao?
Thân Thất Diệu Kiếm rung lên bần bật, tựa như hồng quang hấp dẫn, cơ hồ rời khỏi tay bay . Mấy vết nứt dọc theo kiếm lan rộng, Thập Diệp kinh hãi thất sắc, hai tay gắt gao cầm chuôi kiếm. Mái ngói chân nghiền nát, dốc hết lực đoạt Thất Diệu Kiếm nhưng vô ích. Lực hút khủng bố căn bản sức thể kháng cự, cảm thấy da thịt, đồng tử, thậm chí lục phủ ngũ tạng của giống như hút .
Đào Tam đạo trưởng phun một ngụm máu, nặng nề ngã xuống đất. Kết giới quanh chợt trở nên nồng đậm, bao bọc lấy .
Thất Diệu Kiếm phát tiếng gào thét mãnh liệt, chuôi kiếm vỡ vụn, kiếm bay tán loạn, hóa thành một đạo lam quang sáng ngời giãy giụa thoát khỏi mười ngón tay mà bay .
Thất Diệu Kiếm! Bảo vật trấn quán! Không thể mất!
Chỉ trong chớp mắt, trong đầu Thập Diệp chỉ còn mỗi câu . Thân thể lao theo Thất Diệu Kiếm bay ngoài, sương mù đỏ tràn tim phổi, đau đớn dọc theo huyết mạch chui xương tủy, tựa như ngàn vạn con kiến đang c.ắ.n nuốt. Thập Diệp c.ắ.n chặt răng, lao về phía , đầu ngón tay móc chuôi kiếm Thất Diệu.
Cảm giác lạnh lẽo thấu xương chui tọt lòng bàn tay. Trong khoảnh khắc , Thập Diệp phảng phất thấy hắc bào đạo nhân đầu, con mắt tờ giấy vàng thẳng về phía .
Bạch quang chói mắt xuyên đồng tử, Thập Diệp thấy gì nữa, tựa như trâu đá rơi xuống biển sâu.
"Ông nội nó!"
Trong lúc hoảng hốt, Thập Diệp tiếng hét to. Tiếp đó, thứ gì quấn lấy thắt lưng , cả kịch liệt lắc lư một cái, đó treo lơ lửng giữa trung.
Thập Diệp cố sức mở mắt, tầm dần khôi phục. Hắn thấy ánh trăng khổng lồ, thấy sương mù màu m.á.u đang cuồn cuộn, và sườn mặt tái nhợt cùng đôi mắt sáng ngời tựa như tinh thạch đỏ.
Hắn thế mà yêu vật ôm eo đỉnh mái hiên. Yêu vật chỉ cần dùng một mũi chân chịu trọng lượng của hai giữa sương mù đỏ cuộn trào mãnh liệt, mà vẫn vô cùng vững vàng.
Tư thế là gì! Thật thể thống gì cả!
"Buông tay!" Thập Diệp hét lớn.
"Như thế , tiểu đạo trưởng ngươi nhớ kỹ cho ." Dưới ánh trăng sáng, yêu vật nhe răng , lộ hai lúm đồng tiền bên má, như đinh đóng cột: "Ta là Bạch Huyên, mạng của ngươi là của , ai cũng thể cướp !"
...