[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 19: Lão Quan hạ phàm

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:07
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thập Diệp thấy may vì uống nước, nếu chắc phun hết ngoài.

Hắn phun nhưng Bạch Huyên thì . Nước bọt b.ắ.n tung tóe. Cỏ Tinh kêu "chít" một tiếng trốn lên trâm cài của Thập Diệp.

Thập Diệp lặng lẽ Bạch Huyên.

"Khụ, bất ngờ quá nên thất thố." Bạch Huyên lấy tay áo lau bàn: “Các ngươi bảo đứa bé đặc biệt ?"

Hai gật đầu.

Bạch Huyên hứng thú: "Xấu cỡ nào?"

Lưu Ngư Nương: "Xấu vang danh trăm dặm, kinh thiên động địa."

Trương đại ca: "Khó tả lắm, đại loại là thấy buồn nôn."

Bạch Huyên vuốt cằm : "Thú vị."

"Hai con họ sống ở ?" Thập Diệp hỏi.

"Đi về phía Tây, đến chân ngọn núi miếu Quan Đế là tới."

Thập Diệp lấy Tụ Khuê Bàn xác định phương hướng Tiền gia và hai con. Thất Diệu Kiếm phản ứng.

Lưu Ngư Nương tò mò: "Đạo trưởng chữa cả bệnh ?"

"Hắc hắc, đấy." Bạch Huyên .

Trời tối hẳn, chợ tan. Bạch Huyên từ chối lời mời của Trương đại ca, tiễn hai về.

"Nói thật, sống sáu trăm năm mới kinh thiên động địa." Bạch Huyên .

Thập Diệp thu dọn đồ đạc: "Quán quy Thất Tinh Quán: trăm bằng một thấy."

Bạch Huyên: "Ngươi tò mò kẻ là ai ?"

Thập Diệp đeo tay nải, đặt Cỏ Tinh lên vai: "Chung Quỳ so với ngươi còn chán."

Bạch Huyên đang hớn hở định kể chuyện thì tạt gáo nước lạnh, nghẹn họng trân trối, khóe miệng giật giật.

Thập Diệp : "Đi thôi."

"Lão Chung hơn ! Mắt trâu mồm đào chả ăn nhập gì cả!" Bạch Huyên nổi đóa: “Ta là nhất mỹ nam Bạch Vô Thường, tịnh nhãn của ngươi để trang trí ?!"

Cỏ Tinh huých Thập Diệp: "Chít?"

Thập Diệp mắt đang : "Ngươi cũng hơn ."

Cỏ Tinh nhảy lên đầu Thập Diệp, ưỡn n.g.ự.c cây trâm, kêu "chít chít" chỉ đường.

Hoàng hôn đỏ rực như máu. Chân trời le lói một tia sáng nhàn nhạt.

Đến nơi ở của hai con thì trời tối hẳn. Tịnh nhãn của Thập Diệp rõ mồn một trong đêm. Hắn dùng Tụ Khuê Bàn quan sát: ngôi nhà tranh lụp xụp, hàng rào thấp tè, vườn rau, chuồng gà, con ngựa gỗ ọp ẹp buộc cạnh cửa... Bên trong hắt ánh nến và mùi cơm.

"Phát hiện gì ?" Bạch Huyên hỏi.

Thập Diệp lắc đầu, thu Tụ Khuê Bàn: "Đi thôi."

"Đi luôn ?"

"Chẳng lẽ nửa đêm gõ cửa nhà góa phụ?"

Bạch Huyên gãi đầu: "Hay đến Tiền gia xem thử?"

Tiền gia ở phía Đông trấn, bộ mất nửa giờ. Giờ thì nhịn đói... Bụng Thập Diệp réo ùng ục. Hôm nay vẽ bùa quá sức, giờ đói hoa mắt chóng mặt, sợ đến nơi ngất.

Cạnh nhà tranh đường mòn lên núi. Lưng chừng núi thấp thoáng mái ngói và khói hương, chắc là miếu Quan Đế.

Thập Diệp: "Lên miếu Quan Đế nghỉ chân."

Bạch Huyên hớn hở khoác vai Thập Diệp: "Ta với Lão Quan là , đến địa bàn xin miếng cơm cũng đạo."

Thập Diệp hất tay , bước lên núi.

"Ta cho ngươi , Lão Quan sành ăn lắm. Đầu bếp nhà chỉ thua Táo Quân ở Côn Luân thôi. Nhất là món thịt chiên giòn, c.ắ.n một miếng mỡ chảy ngập răng..." Bạch Huyên thao thao bất tuyệt. Cỏ Tinh say sưa, thỉnh thoảng "chít chít" phụ họa như thể ngửi thấy mùi thơm.

Thập Diệp ngán ngẩm. Tên khoác lác là bạn của Thần Phật khắp nơi mà nghèo rớt mồng tơi, chẳng ai tiếp tế, để phàm như kiếm tiền nuôi gia đình...

Thập Diệp khựng , rùng .

Nuôi gia đình?

Sao nghĩ đến từ ? Chắc đói quá hóa lẩn thẩn .

Bạch Huyên bỗng dừng , mắt giật giật: "Có biến."

Thập Diệp: "Gì thế?"

"Hình như lạc đường..."

Cỏ Tinh đầu Bạch Huyên cũng lộ vẻ hoang mang y hệt chủ.

Thập Diệp quanh. Cây cối cao vút che khuất bầu trời, bóng cây kỳ dị, lá đen như mực. Đường mòn biến mất tăm. Tiếng cú kêu rợn .

Đáng sợ hơn là khí lơ lửng những sợi tơ ánh sáng ẩn hiện, giống loại ánh sáng khi Bạch Huyên dùng bùa, nhưng lẫn tạp chất kỳ lạ.

"Vô lý, lão mù đường, lạc ?" Bạch Huyên hít hít mũi: “Không quỷ khí, Quỷ Đập Tường. Ta cần Thiên Nhãn Chú... Lương của bao giờ mới về đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-19-lao-quan-ha-pham.html.]

Thập Diệp thở dài, phóng ba lá bùa Thanh Minh . Bùa cháy sáng soi rõ xung quanh. Những sợi tơ ánh sáng tan biến, chui tọt rừng sâu. Cảnh tượng đổi, con đường mòn hiện .

Bạch Huyên: " là gặp quỷ!"

Ngươi chẳng là quỷ còn gì? Thập Diệp nghĩ thầm.

Đột nhiên, Cỏ Tinh lao từ đầu Bạch Huyên xuống gốc cây ven đường, kêu "chít chít" ầm ĩ lăn xuống chân núi.

"Này, sai hướng !" Bạch Huyên đuổi theo, hét lên: "Đại gia nó, Thập Hoa mau xem kìa, kẻ nửa đêm gõ cửa cô nhi quả phụ thật!"

Thập Diệp nhảy lên cây. Từ hướng trấn An Bình, một đám cầm đuốc rầm rập kéo đến, bụi mù mịt.

Đám nhanh, phút chốc đến sân nhà tranh. Là đám gia đinh cầm gậy gộc, vây quanh chiếc kiệu chữ "Tiền" to tướng. Là Tiền gia.

Đèn trong nhà tranh vụt tắt.

Một tên quản gia mặt mày hung dữ bước , gõ gậy xuống đất quát: "Đập cho !"

Thập Diệp và Bạch Huyên kinh hãi lao xuống núi. Cỏ Tinh dẫn đường. Đám gia đinh xông đập phá tan hoang: rau nát, chuồng gà sập, ngựa gỗ vỡ tan tành.

"Phá cửa!" Quản gia hét.

"Ai dám!" Cửa bật mở. Một phụ nữ lao , vung đòn gánh điên cuồng. Đám gia đinh sợ hãi lùi . Tên quản gia tránh kịp phang trúng đầu sưng vù, bò lăn ngoài.

Người phụ nữ chống đòn gánh, chống nạnh hét: "Chân đất sợ giày! Ngon thì nhào vô!"

Thập Diệp và Bạch Huyên sững sờ. Cỏ Tinh cứng đờ như bánh khô.

Người phụ nữ chừng hai lăm hai sáu, mày thanh mắt sáng, dáng cao lớn, bàn tay thô ráp của lao động nhưng đầy sức mạnh.

"Lũ phế vật! Ăn hại! Sợ một con đàn bà ? Lên hết cho !" Quản gia ôm đầu gào thét.

Đám gia đinh , tay run run, vẻ kiêng dè.

Trong nhà tiếng bước chân. Một bóng dáng nhỏ bé lết cửa, ôm c.h.ặ.t c.h.â.n phụ nữ, thò nửa cái đầu .

Đám gia đinh biến sắc, lùi , kẻ nôn thốc nôn tháo. Bạch Huyên hít hà, Cỏ Tinh chui tọt tay áo Thập Diệp.

Thập Diệp: "Chuyện gì ?"

Bạch Huyên: "Đứa bé thật."

Thập Diệp ngạc nhiên. Đứa bé chừng bốn năm tuổi, gầy gò nhưng trắng trẻo, mặt mũi thanh tú giống ...

"Không mà." Thập Diệp .

"Thế mà á?" Bạch Huyên hỏi .

"Xấu chỗ nào?"

"......"

Thập Diệp hiểu . Trong mắt và Bạch Huyên, đứa bé hình dáng khác . Đó là do "tịnh nhãn".

"Tinh Nhi đừng sợ, đây, ai bắt nạt con!" Người xoa đầu con, mắt đỏ hoe.

Quản gia: "Miêu Tam Nương, cần gì c.h.é.m g.i.ế.c? Đứa bé là m.á.u mủ Tiền gia, giao cho Tiền gia xử lý là đạo."

"Ta phi! Mẹ con đoạn tuyệt với Tiền gia ! Tinh Nhi là con , ai cũng đừng hòng động nó!"

"Miêu Tam Nương, đừng rượu mời uống! Tiền gia đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi cũng chẳng ai dám ho he!"

"Được! C.h.ế.t thì c.h.ế.t! Ta kéo các ngươi theo đệm lưng!" Miêu Tam Nương đỏ mắt gầm lên.

"Tam Nương, tội gì khổ?" Trong kiệu vọng tiếng thở dài. Một bàn tay đeo găng đen vén rèm. Mùi hôi thối nồng nặc tỏa , Thập Diệp xa tám trượng cũng sặc, Cỏ Tinh ngất xỉu luôn.

"Mùi !" Bạch Huyên bịt mũi, mặt nhăn nhó như sắp .

Người bước là nam t.ử ngoài ba mươi, mặc gấm vóc, che chắn kín mít từ đầu đến chân, chỉ hở mỗi khuôn mặt. Dù mặt mũi còn nguyên vẹn nhưng thái dương mấy vết loét bôi t.h.u.ố.c mỡ bóng nhẫy, trông càng ghê tởm.

Miêu Tam Nương siết chặt đòn gánh nó nứt .

"Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa. Ta vẫn niệm tình xưa.” Tiền lão gia : “Giao đứa bé cho xử lý, sẽ lo cho nàng nửa đời sung túc. Nếu thì cùng c.h.ế.t với nghiệt chủng ."

Miêu Tam Nương lạnh: "Tiền Nhân, ngon thì nhào vô!"

Tiền lão gia nhạt: "Rượu mời uống uống rượu phạt."

"Lão gia, tính đây?" Quản gia hỏi.

"Nghiệt chủng c.h.ế.t!"

"... nhỡ vị xuất hiện..."

"Yên tâm, đạo trưởng bảo chuẩn ." Tiền Nhân kiệu, buông rèm lạnh lùng lệnh: "Thành công thưởng mỗi năm mươi lạng! Lên!"

Đám gia đinh hừng hực khí thế xông lên.

"Quá quắt!" Bạch Huyên xắn tay áo định lao thì hắt một cái. Cỏ Tinh đang ngất xỉu bật dậy như c.ắ.n t.h.u.ố.c lắc, kêu oang oác.

"Vù... vù..." Gió từ trời ập xuống, mây đen cuồn cuộn tụ nóc nhà tranh, hóa thành gương mặt khổng lồ râu dài uy vũ, mày kiếm mắt phượng. Đám gia đinh gió thổi ngã rạp, la hét bỏ chạy.

Thập Diệp trợn mắt. Bạch Huyên rớt cằm: "Lão Quan?"

, khuôn mặt đó chính là Quan Đế gia.

...

 

Loading...