[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 17: Ngự gió mà đi, tự do tự tại

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:05
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm, Vân Thường Các mở cửa đón hai vị khách trông khá t.h.ả.m hại.

Một vị là Bạch Vô Thường đại nhân mặt mũi nhem nhuốc, một vị là Thập Diệp đạo trưởng đen thui từ đầu đến chân. Cả hai áo quần rách rưới tả tơi. May mà tiểu nhị tinh mắt, coi họ là ăn mày mà đuổi .

Chung Tinh tin chạy , thấy bộ dạng hai liền che miệng rũ rượi.

"Ôi chao Bạch gia, ngài lăn lộn trong đống tro đấy ? Sao nông nỗi ?" Chung Tinh nín : “Mau lấy nước cho Bạch gia rửa mặt."

Tiểu nhị nhanh nhẹn bưng chậu nước ấm và khăn mặt . Bạch Huyên thấm ướt khăn vắt khô đưa cho Thập Diệp, còn thì vục nước rửa qua loa.

Chung Tinh thấy Thập Diệp cầm khăn Bạch Huyên đưa tần ngần mãi, cuối cùng cũng lau mặt, gấp khăn đặt sang bên, cúi đầu im lặng.

"Đạo trưởng thế?" Chung Tinh hỏi.

Thập Diệp đáp, mày nhíu chặt vẻ suy tư.

"Cho hai bát Đậu hũ Cầu Vồng." Bạch Huyên liếc Chung Tinh: “Hắn ăn ngon là khó ở đấy."

Chung Tinh bật , sai tiểu nhị bưng hai bát đậu hũ lên, khuyến mãi thêm hai bát sữa đậu nành nóng hổi. Hơi sữa bốc lên, sắc mặt Thập Diệp quả nhiên khá hơn, bắt đầu xúc ăn. Bạch Huyên bên cạnh Thập Diệp ăn, bát của vẫn còn nguyên. Thấy Thập Diệp sắp ăn xong, đẩy bát sang.

Thập Diệp khựng tiếp tục ăn bát thứ hai.

Mặt Bạch Huyên bí xị.

Chung Tinh dựa lưng ghế, qua hai : "Nghe hôm qua một Tán Tiên mới phi thăng, nguyên là Sơn Quỷ, kinh động cả Thành Hoàng Phủ Cửu Châu Thất Mạch. Chuyện chắc liên quan đến hai vị nhỉ?"

Mặt Bạch Huyên càng dài như nàng dâu nhỏ bắt nạt: "Ta Mạnh Bà lừa , lỗ vốn to!"

Chung Tinh: "Mạnh Bà?"

"Vì ?" Thập Diệp đột nhiên ngẩng đầu hỏi.

Câu hỏi đầu đuôi khiến Chung Tinh ngơ ngác, nhưng Bạch Huyên hiểu ngay: "Vì Sơn Quỷ tình niệm quá nặng, đây từng tiền lệ thăng tiên thành công."

Thập Diệp cau mày suy nghĩ cúi đầu ăn đậu hũ.

"Kể xem Mạnh Bà lừa ngươi thế nào?" Chung Tinh đổi tư thế : “Để chút coi."

Bạch Huyên lườm nàng.

"Khụ.” Chung Tinh đổi giọng: “Để giúp ngươi tìm cách lừa ."

Bạch Huyên lúc mới chịu mở miệng: "Ta phát hiện một hồn thể luân hồi mấy kiếp mà uống canh Mạnh Bà, tưởng Mạnh Bà sơ suất nên vớ bở. Mạnh Bà bảo chỉ cần giúp hồn thể đó thành chấp niệm sẽ xóa nợ cho . Ai ngờ vì cái chấp niệm nợ thêm một đống..." Bạch Huyên chỉ dòng chữ đầu: Thâm hụt sáu trăm tám mươi hộc.

"Hồn thể tên là A Nguyệt ?" Chung Tinh hỏi.

"Sao ngươi ?!"

"Ngàn năm Mạnh Bà xuống trần lịch kiếp, sinh đứa con tên A Nguyệt. Nghe đứa trẻ lụy tình, mấy kiếp luân hồi chịu uống canh Mạnh Bà. Chẳng lẽ..." Chung Tinh nháy mắt: “Người khiến si mê là Sơn Quỷ?"

Bạch Huyên c.h.ử.i thề một câu.

Chung Tinh tặc lưỡi: "Thế tên A Nguyệt ?"

Bạch Huyên thở dài thườn thượt: "Để chặt đứt tình căn của Sơn Quỷ, dùng 'Hồn Quang Hiến Tế' ."

Chung Tinh sững sờ, lắc đầu: "Thế mà ..."

Trong khoảnh khắc, cả hai cùng thổn thức.

Thập Diệp ăn xong miếng đậu hũ cuối cùng, dậy thi lễ với Chung Tinh bước ngoài.

"Ấy chờ ... Chung Tinh, y phục đặt ?" Bạch Huyên gọi với theo.

"Nghèo rớt mồng tơi còn nhớ quần áo ?"

"Thế trả tiền cọc cho !"

"Hàng bán miễn trả !"

Thập Diệp bước khỏi Vân Thường Các, tiếng ồn ào phố thị ập tới. Mùi rêu tanh, mùi phân lừa, nước hàng quán, tiếng ch.ó sủa... Hắn lướt qua dòng , những khuôn mặt già trẻ gái trai lướt qua mắt nhưng đọng gì.

Hắn nhớ khuôn mặt ngũ quan của Chu Thanh Nguyệt lúc cuối đời, mơ hồ nhưng khắc sâu trong tâm trí. Kiếm ý Thất Diệu xuyên qua hồn thể Chu Thanh Nguyệt giờ đang yên trong n.g.ự.c , như giữ một phần chấp niệm của , tựa cây kim găm tim khiến day dứt yên.

Thập Diệp hiểu cảm giác .

Trước sách thấy về tình yêu son sắt, sống c.h.ế.t , cho là chuyện bịa đặt lúc rảnh rỗi. Qua trang sách, thấy những chuyện tình thật vô vị, hiểu và cũng hiểu.

giờ... Thập Diệp ôm ngực... hình như bắt đầu hiểu .

Vì một chờ đợi ngàn năm, vì một dốc hết tất cả. Chấp niệm dường như chút gì đó khiến ngưỡng mộ.

Hương hoa thoang thoảng bay tới, nổi bật giữa mùi hỗn tạp phố phường. Thập Diệp ngẩn ngẩng đầu lên, thấy Sơn Quỷ đang chậm rãi về phía .

Nàng ẩn dung mạo khuynh thành, mặc váy áo thôn nữ bình thường, lẫn trong đám đông chút nổi bật. Thập Diệp nhận ngay, do tịnh nhãn vì lẽ gì khác.

"Thập Diệp đạo trưởng.” Sơn Quỷ gật đầu: “Nghe Liễu Yêu và Bạch Huyên đại nhân giúp nhiều khi thành tiên, nên đặc biệt đến cảm tạ."

Thập Diệp Sơn Quỷ. Ánh mắt nàng bình tĩnh xa xăm như ánh nắng nhạt núi cao.

"Không cần ." Thập Diệp đáp lễ.

Sơn Quỷ giơ tay, một con Cỏ Tinh nhảy từ đầu ngón tay nàng, chớp mắt Thập Diệp.

"Vật nhỏ tặng các . Sau cần giúp đỡ cứ bảo nó tìm ."

Cỏ Tinh kêu "chít" một tiếng nhảy lên vai Thập Diệp, rũ lông bụi cỏ bay tứ tung khiến hắt . Cỏ Tinh hoảng sợ nhảy tót lên cây trâm cài tóc của bám chặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-17-ngu-gio-ma-di-tu-do-tu-tai.html.]

Thập Diệp: "..."

Sơn Quỷ : "Đạo trưởng, cây trâm dường như linh tính."

"Sư phụ tặng khi xuống núi.” Thập Diệp : “Tên là Khô Mộc Phùng Xuân (Cây khô gặp mùa xuân), nhưng trăm năm nay nó vẫn trơ khấc thế ."

"Vậy ?" Sơn Quỷ kỹ: “Ta thấy trong vỏ cây khô thấp thoáng ý xuân."

Thập Diệp ngạc nhiên sờ thử nhưng thấy gì khác lạ. Con Cỏ Tinh vẻ thích, nhảy qua nhảy như chơi bập bênh khiến Thập Diệp ngượng, đành lảng sang chuyện khác.

"Thượng tiên định ?"

Sơn Quỷ về phía chân trời xa xăm: "Ngự gió mà , tự do tự tại, cùng trời cuối đất, khắp Cửu Châu Thất Mạch."

Thập Diệp gật đầu.

"Không tại .” Sơn Quỷ đặt tay lên tim: “Trái tim mách bảo như ."

Ngực nàng lấp lánh ánh vàng kim, đó là thứ cuối cùng Chu Thanh Nguyệt để thế gian.

Thập Diệp rũ mắt, trịnh trọng thi lễ: "Bảo trọng."

Sơn Quỷ hóa thành cơn gió bay , vương chút bụi trần.

Thập Diệp giữa dòng , mây trắng cuồn cuộn trời, tiếng ồn xung quanh, cảm giác như qua một kiếp .

"Thì ngươi ở đây." Bạch Huyên thở hồng hộc chạy tới, tay xách tay nải. Thấy Cỏ Tinh đầu Thập Diệp, kinh hô: "Thứ thế?"

Thập Diệp: "Y phục ngươi lấy ở ?"

Bạch Huyên xoay một vòng, khoe bộ đồ ngắn trắng tinh như mây, giơ tay nải lên hì hì: "Quà tặng kèm bộ đồ của ngươi đấy."

"Lưỡi ?"

"Hết cách , tháng ... ... tháng nữa tính tiếp."

Thập Diệp thở dài, bước .

"Thập Hoa, thử bộ xem, hàng cao cấp một trăm hộc đấy!"

Thập Diệp dừng , đầu: "Ta là Thập Diệp, Thập Hoa."

Bạch Huyên ngớ : "Hả?"

"Tên là 'Diệp', nghĩa là ánh lửa rực rỡ."

(Chữ Diệp 烨 gồm bộ Hỏa 火 và chữ Hoa 华)

"À..." Bạch Huyên lảng tránh ánh mắt: “Tên gọi thôi mà, quen miệng khó sửa lắm. Hay coi Thập Hoa là tên cúng cơm , chịu ?"

Tên đúng là gỗ mục điêu khắc .

Thập Diệp phất tay áo bỏ .

Bạch Huyên lẽo đẽo theo : "Ê ê, con Cỏ Tinh thế nào? Nó ăn gì? Có tắm ? Nuôi tốn pháp lực ? Ngươi bảo nó giống Dạ Du Thần, khi nào là họ hàng ?"

"Chít!"

"Ái da, nó cốc đầu !"

"... Ồn ào c.h.ế.t ..."

Trong Vân Thường Các, Chung Tinh vật tiểu nhị dâng lên, mặt trầm xuống đáng sợ. Lúc nàng giống Quỷ Vương Chung Quỳ đến bảy phần, khiến im thin thít.

Trên bàn phủ kết giới đỏ, bên trong là một đoạn ngón tay đen sì đứt lìa.

"Đây là quỷ trảo của Hắc Sơn Lão Yêu Bạch gia và Thập Diệp đạo trưởng chặt đứt.” Tiểu nhị báo cáo: “ tìm thấy bản thể."

"Quỷ trảo xuất hiện chứng tỏ bản thể thoát khỏi Minh Ngục." Chung Tinh gõ tay lên bàn: “Báo ngay cho Quỷ Vương, rà soát cai ngục Minh Ngục, chuyện e biến!"

"Vâng!"

Tiểu nhị định lui thì Chung Tinh gọi .

"Bạch Huyên diệt quỷ công, báo cho Quỷ Lại Bộ đòi thưởng cho ."

Tiểu nhị trợn tròn mắt.

Chung Tinh đập bàn: "Không thì bao giờ mới trả nợ cho ?!"

Tiểu nhị dở dở : "Kể Bạch Huyên đại nhân cũng là đại tài t.ử nổi danh Minh giới, t.h.ả.m thế nhỉ."

Chung Tinh suýt sặc: "Tài tử? Hắn á?"

"Dù Bạch gia cũng do vị ..." Tiểu nhị thấy Chung Tinh đổi sắc mặt vội sửa lời: “Chắc chắn là đám nịnh thần đồn bậy . Đường đường tài t.ử sai chính tả suốt thế , ngay cả chữ Diệp của đạo trưởng cũng sai."

Chung Tinh nhướng mày: "Ngươi câu 'Vô Thường gọi tên, mỗi tiếng đều là câu hồn' ?"

Tiểu nhị: "Hả?"

"Tên nhóc đó tuy vô dụng nhưng cũng là Bạch Vô Thường hàng thật giá thật. Gọi tên phàm, mỗi tiếng gọi sẽ giảm dương thọ của họ đấy."

Tiểu nhị vỡ lẽ: "Vậy là Bạch gia cố ý sai?"

Chung Tinh , phe phẩy quạt: "Trời sắp nóng , Thiên Sơn Mạch lấy ít băng Thiên Trì về đá bào ."

...

 

Loading...