[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 16: Hồn Quang Hiến Tế

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:04
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lòng Thập Diệp chợt lạnh. Thất Diệu Kiếm hóa thành đạo băng lam quang mang đ.â.m tới, thế nhưng thứ còn nhanh hơn: là Hắc Sơn Lão Yêu. Quỷ trảo mang theo âm phong hung hăng cuốn trái tim Sơn Quỷ. Gần như đồng thời, quỷ trảo đang nắm Chu Thanh Nguyệt nhẹ nhàng bóp một cái. Tiếng xương vỡ vang lên khô khốc.

"Không!" Sơn Quỷ gào lên thê lương, phi lao tới. Thân thể Chu Thanh Nguyệt như con diều đứt dây rơi xuống. Máu từ n.g.ự.c b.ắ.n tung tóe. Quần áo, da thịt, gân cốt, nội tạng âm phong xoáy nát thành tro bụi. Quỷ hỏa thiêu đốt tất cả, cuối cùng rơi lòng Sơn Quỷ chỉ còn là một nắm tro tàn mỏng manh.

"Tổ cha nó! Phong chú - khai!" Bạch Huyên giận dữ quát. Đầu ngón tay vạch một chuỗi chú quang sáng ngời vọt lên trung. Đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện tấm bùa trong suốt: "Thâm hụt, nợ một trăm năm mươi hộc".

Thập Diệp túm lấy , chỉ Thất Diệu Kiếm đang điên cuồng đ.â.m loạn trong âm phong: "Dẫn theo với."

Đây là đầu tiên Thập Diệp ngự gió. Rất lạnh. Gió như d.a.o cắt da thịt trần trụi. Đạo bào bay phần phật phát âm thanh đáng sợ, như thể sắp x.é to.ạc bất cứ lúc nào.

Bạch Huyên ôm chặt eo . Giờ khắc , Thập Diệp cũng chẳng quan tâm tư thế mất thể thống . Để tránh thổi bay, tay cũng siết chặt vai Bạch Huyên.

Phong chú khuấy động quỷ khí đầy trời, tạo thành lốc xoáy đen kịt quỷ dị. Mùi hôi thối xen lẫn mùi tanh nồng nặc... Thập Diệp nhanh chóng nhận đó là mùi huyết nhục của Chu Thanh Nguyệt... hun đến hốc mắt nóng rát như lửa đốt.

Thập Diệp phóng ba tấm kim quang hộ thể cuối cùng dán lên . Bạch Huyên rút nửa cái lưỡi vải , l.i.ế.m Hỏa Chú quăng loạn xạ, va chạm với quỷ khí tóe lửa đen sì.

Trong ánh lửa lượn lờ, quỷ trảo nắm chặt tâm hoa của Sơn Quỷ. Năm móng vuốt gian nan khép . Cánh hoa quỷ hỏa thiêu đốt bong từng lớp. Hào quang quanh Oán Tinh run rẩy kịch liệt như trái tim Sơn Quỷ vẫn đang đập.

Thất Diệu Kiếm xoay tròn điên cuồng, như kim nam châm mất kiểm soát trong từ trường khổng lồ.

Bạch Huyên ôm eo Thập Diệp thăm dò thế công, Thập Diệp cảm nhận rõ sự dè dặt của .

"Ngươi còn khống chế Thất Diệu Kiếm ?" Bạch Huyên hỏi: “Nhất định bảo vệ tâm hoa của Sơn Quỷ."

"Ta sẽ cố hết sức." Thập Diệp tịnh tâm, liên tục triệu hồi Thất Diệu Kiếm.

Kiếm ý dường như thấy tiếng , dần bình tĩnh , dừng giữa trung khẽ run. Kiếm ý cộng hưởng với nhịp tim Thập Diệp, khiến tim đập dồn dập, m.á.u chảy rần rật trong huyết quản, màng nhĩ cũng rung lên bần bật.

Quỷ trảo dường như phát hiện sự kiêng kị của Bạch Huyên nên càng điên cuồng tấn công. Bạch Huyên mồ hôi đầm đìa, mệt mỏi chống đỡ. Nửa cái lưỡi vải trong Hỏa Chú ngắn nhanh chóng, hiển nhiên trụ bao lâu nữa. Sổ nợ đầu nhảy từ "một trăm năm mươi hộc" lên "hai trăm ba mươi hộc".

"C.h.ế.t tiệt, dai như đỉa thế ?" Bạch Huyên hét lớn.

Đã bảo mua cái lưỡi mới chịu .

Thập Diệp xoay mạnh cổ tay, Thất Diệu Kiếm "soạt" một tiếng thu về lòng bàn tay. Kiếm quang như Định Hải Thần Châm giúp định thể trong phong chú. Đạo bào tung bay trong gió. Hai ngón tay vuốt dọc kiếm, thanh chủy thủ ngắn ngủi trong nháy mắt dài thành thanh kiếm mỏng ba thước.

Cảm giác kỳ diệu tràn ngập cơ thể. Hắn còn là Thập Diệp nữa mà chính là Thất Diệu Kiếm. Trong khoảnh khắc , Thập Diệp thấy gì ngoài Oán Tinh đỏ rực. Hắn ngược gió bay lên. Phía dường như ai đó đang gào thét nhưng rõ. Kiếm quang băng lam phản chiếu trong đồng tử. Người và kiếm hợp nhất, hóa thành đạo chớp xanh đ.á.n.h thẳng quỷ trảo.

Quỷ hỏa thiêu cháy lông mày Thập Diệp. Đạo bào gió kiếm xé rách tả tơi. Sức gió khủng khiếp ép chặt hô hấp. Ý thức Thập Diệp chao đảo... Lần chắc c.h.ế.t thật ...

"A!" Một tấm bùa tím khổng lồ nở rộ mắt. Chú văn bùng lên ngọn lửa trắng bao bọc Thập Diệp. Ánh lửa tựa lông vũ tiên hạc, đến lóa mắt.

Thập Diệp hít thở trở . Hắn lờ mờ nhận đây là pháp thuật của Bạch Huyên. Tâm hoa bọc Oán Tinh đang ở ngay mắt. Ngọn lửa trắng quấn quanh Thất Diệu Kiếm. Kiếm quang hung hăng lao tới. Tâm hoa rực rỡ nở bung, Oán Tinh sáng lòa bay vút lên trời. Một tấc kiếm ý Thất Diệu tách khỏi kiếm, từ c.h.é.m ngược lên Oán Tinh. Tinh thể đỏ quấn lấy kiếm ý băng lam, tan thành tro bụi trong gió lốc.

Hắc Sơn Lão Yêu rú lên t.h.ả.m thiết, quỷ trảo vung mạnh tới ngay mặt Thập Diệp. Thập Diệp xoay như cơn lốc, trở tay đ.â.m ngược . Thất Diệu Kiếm cắm phập da thịt quỷ trảo. Kiếm quang nổ tung dọc theo vết thương, xé nát quỷ trảo thành ngàn vạn mảnh vụn rơi lả tả.

Hỏa quang trắng bao lấy tâm hoa từ từ bay về phía lưng Thập Diệp, một bàn tay đón lấy. Bạch Huyên cách ba thước, mặt mày đen nhẻm, quần áo cháy xém một mảng. Thảm nhất là lá bùa ghi nợ đầu giờ dài ngoằng như dải lụa thần nữ bay múa: "Thâm hụt, nợ sáu trăm ba mươi tám hộc".

"Lần ơn báo một tiếng ?" Bạch Huyên mếu máo: “Ngươi với cấp bậc của , thỉnh một cái Muội Tâm Hỏa Chú đắt thế nào hả?"

Thập Diệp kiếm ý Thất Diệu chui cơ thể, ho khan: "Ta cố hết sức ."

Bạch Huyên hậm hực nắm khuỷu tay Thập Diệp đáp xuống đất.

Yêu Cảnh gần như sụp đổ , chỉ còn khoảnh cỏ xanh nhỏ bé. Sơn Quỷ quỳ giữa bãi cỏ, hai tay nâng niu như đang ôm báu vật, nhưng trong tay nàng chỉ còn nắm tro tàn. Tro cốt Chu Thanh Nguyệt đang theo kẽ ngón tay nàng bay từng chút một.

Liễu Yêu quỳ bên cạnh, đám Cỏ Tinh xám xịt vây quanh thành tiếng.

Sơn Quỷ từ từ ngẩng đầu, Thập Diệp và Bạch Huyên với ánh mắt mong chờ như đứa trẻ: "Trái tim của ?"

Bạch Huyên gãi đầu, vẻ mặt áy náy xòe tay . Trong lòng bàn tay là nửa đóa hoa tàn, mép cánh hoa cháy xém.

Sơn Quỷ chộp lấy tâm hoa, bới tìm hồi lâu: "Thứ bên trong ?"

"Bị hủy ." Thập Diệp .

Sơn Quỷ sững sờ Thập Diệp. Nàng rơi một giọt nước mắt nào, dường như lệ cạn khô. Sau đó, nàng mỉm nhẹ nhàng.

Đây là đầu tiên Thập Diệp thấy Sơn Quỷ . Nụ hơn tưởng tượng, như áng mây cuối cùng tan ráng chiều, khiến khao khát bi thương.

"A Nguyệt, thấy , đây là ý trời. Chín trăm năm, lời thề non hẹn biển, chín kiếp luân hồi, cuối cùng chỉ đổi lấy một câu 'yêu nghiệt' của ." Sơn Quỷ khẽ : “A Nguyệt, nếu tuyệt tình như thế, đêm động phòng hoa chúc vốn thể dùng nó để cứu ..."

Thập Diệp rũ mắt, nhớ lời Chu Thanh Nguyệt: Nếu nửa phần liên quan đến Sơn Quỷ, nguyện tan thành mây khói, hồn phi phách tán.

"Lời thề ứng nghiệm..." Bạch Huyên khẽ thở dài: “Đây là điều ngươi ?"

Hắn về phía lưng Sơn Quỷ, nhưng nơi đó chỉ bầu trời đêm trống rỗng.

Bạch Huyên dường như cảm nhận thắc mắc của Thập Diệp, thở dài: "Thôi kệ, nợ nhiều lo ngứa." Đầu ngón tay vẽ vòng sáng dán trán và Thập Diệp: "Thiên Nhãn Chú - Khai."

Một luồng khí lạnh từ mi tâm lan tỏa đến đôi mắt Thập Diệp. Cảnh tượng mắt như gột rửa qua dòng suối trong, hiện những màu sắc lạ thường.

Liễu Yêu, Cỏ Tinh vẫn , chỉ lưng Sơn Quỷ xuất hiện một bóng hình đục ngầu lờ mờ nhân dạng, đang lặng lẽ nàng.

Thập Diệp chợt nhận , đó là hồn thể của Chu Thanh Nguyệt.

Sao thế ?

Những hồn thể từng thấy đều nửa trong suốt, màu cam vàng sạch sẽ. Tại hồn thể Chu Thanh Nguyệt bẩn thỉu đục ngầu đến ?

Như cảm nhận ánh của Thập Diệp, hồn thể Chu Thanh Nguyệt từ từ đầu. Gương mặt đục ngầu lờ mờ b.ắ.n hai luồng ánh u ám.

Thập Diệp giật . Cảnh tượng mắt đột ngột đổi. Trời đêm hóa trời xanh, cỏ cháy hóa t.h.ả.m cỏ xanh rờn, trăm hoa đua nở, liễu rủ như tơ... Là Yêu Cảnh khi tàn phá.

"Không ngờ phút cuối cho chúng xem Hồi Tố của ." Bạch Huyên khẽ .

Trong ảo cảnh ngập nắng, Sơn Quỷ đất, ôm một ông lão tóc bạc trắng, lệ rơi đầy mặt.

"A Nguyệt... A Nguyệt... Chàng đừng ..."

Sơn Quỷ lúc còn trẻ, biểu cảm sinh động hơn bây giờ nhiều. Ông lão tuy nhăn nheo khô héo nhưng nét mặt vẫn vài phần giống Chu Thanh Nguyệt. Mắt ông đục, thở mong manh nhưng miệng vẫn mỉm ôn nhu, ngón tay khô gầy vuốt nhẹ tóc Sơn Quỷ, chậm rãi lắc đầu.

"Ta , A Nguyệt..." Nước mắt Sơn Quỷ rơi lã chã lên mặt ông lão: “Kiếp sẽ tìm , kiếp , kiếp nữa đều sẽ tìm !"

Ông lão thở dài nặng nề, nhắm mắt xuôi tay. Nước mắt trượt dài theo những nếp nhăn sâu hoắm. Trong tiếng của Sơn Quỷ, hồn thể bay khỏi xác. Cổng chào đen sì hiện . Hắc Bạch Vô Thường dẫn qua biển hoa Bỉ Ngạn đỏ rực, bước lên cây cầu vòm xanh.

Bà lão váy đen đầu cầu chậm rãi khuấy nồi canh nóng hổi, hiền từ mỉm .

"Lại tới ? Lần nếm thử canh của lão bà bà ?"

A Nguyệt lắc đầu. Tạp chất đen trong hồn thể bốc lên như tro tàn. So với những hồn thể khác, hồn thể bẩn thỉu đến mức khó nhận hình dạng.

Mạnh Bà bưng bát canh đến mặt A Nguyệt: "Ngươi chỉ cần sống với nàng một kiếp, để nàng còn tiếc nuối là thể hóa giải chấp niệm, giúp nàng thoát kiếp yêu quỷ. Lần ngươi ?"

A Nguyệt dòng suối vàng chảy xiết, hồn quang yếu ớt như đom đóm gió, lắc đầu.

"Hài tử, ngươi luôn chấp niệm của nàng quá sâu, nhưng theo thấy, chấp niệm của ngươi còn sâu hơn nàng.” Mạnh Bà thở dài: “Lần hãy một , uống canh Mạnh Bà, quên quá khứ, bắt đầu cuộc sống mới ."

A Nguyệt vẫn lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-16-hon-quang-hien-te.html.]

"Nếu ngươi uống, e rằng kiếp cuối cùng." Mạnh Bà : “Nhìn xem, hồn thể ngươi thể chuyện nữa ."

A Nguyệt yếu ớt Mạnh Bà, vẫn kiên quyết từ chối.

Mạnh Bà thở dài thườn thượt.

"Mạnh Bà là ý gì?" Thập Diệp hỏi.

Bạch Huyên giải thích: "Uống canh Mạnh Bà là thủ tục bắt buộc khi luân hồi. Ngoài việc xóa ký ức kiếp , tác dụng chính là thanh lọc oán khí bẩn thỉu tích tụ qua các kiếp. Sau khi thanh lọc, hồn quang sẽ trong suốt như ánh trăng. Nhập thế gian, hồn quang nhiễm bụi trần, dần trở nên đục ngầu."

Bạch Huyên chỉ hồn thể Chu Thanh Nguyệt: "Hồn thể đục ngầu thế chỉ một khả năng: nó tích tụ uế tạp từ các kiếp thanh lọc. Mùi tanh chúng ngửi thấy lúc chính là mùi hồn thể bẩn thỉu của ."

"Vì Mạnh Bà đây là cuối?" Thập Diệp hỏi.

"Hồn thể của quá bẩn, thể thanh lọc nữa. Sau kiếp sẽ thể luân hồi, chỉ thể hồn quy đại địa." Bạch Huyên khẽ : “Là sự diệt vong thực sự."

Lòng Thập Diệp nhói lên như kim châm, cảm giác khó chịu lan tỏa. Hắn lờ mờ hiểu điều gì đó.

"Kiếp đầu tiên khuyên ngươi, Sơn Quỷ tụ thành từ du hồn nữ t.ử si tình, nàng đoạn tuyệt tình niệm là điều thể, ngươi hà tất cố chấp? Uống bát canh , ngươi vẫn còn cơ hội." Mạnh Bà bưng bát sứ đen, nhẹ nhàng quạt hương canh về phía A Nguyệt.

A Nguyệt kiên quyết đẩy bát canh , từng bước lên cầu Nại Hà.

"Thôi , giúp ngươi cuối." Mạnh Bà đuổi theo: “Khi Sơn Quỷ vạn niệm câu tro, cũng là lúc tình niệm yếu nhất. Chỉ lúc đó mới thể triệt để chặt đứt tình căn của nàng."

A Nguyệt dừng bước, Mạnh Bà.

"Tình căn của Sơn Quỷ chính là ngươi." Mạnh Bà tiếp: “Chặt đứt tình căn nghĩa là để nàng vĩnh viễn quên ngươi. Ngươi... ?"

Gương mặt mơ hồ của A Nguyệt dường như mỉm . Cuối cùng cũng nhận bát canh, nhưng uống mà cẩn thận nâng niu, dùng ngón tay chấm canh nhỏ từng giọt vị trí trái tim hồn thể. Hồn thể run rẩy dữ dội vì đau đớn. Tạp chất oán khí trộn lẫn canh Mạnh Bà tạo thành thứ ánh sáng sền sệt cuộn trào như cơn bão nhỏ trong hồn thể.

"... Hắn đang ?" Thập Diệp hỏi.

Bạch Huyên cũng há hốc mồm kinh ngạc như Mạnh Bà: "Kẻ tinh thần lực quá mạnh mẽ. Nếu dốc lòng tu hành, trăm năm chắc chắn vũ hóa phi tiên."

Thập Diệp: "Ngươi tiếng ?"

"Hắn dùng chấp niệm... tinh thần lực phong ấn hiệu lực của canh Mạnh Bà. Sau khi chuyển thế, sẽ quên hết ký ức như thường, nhưng khi gặp Sơn Quỷ, phong ấn giải trừ, ký ức sẽ ùa về." Bạch Huyên : “Chỉ là hồn lực vốn ít ỏi của sẽ càng thêm suy yếu, sống thọ ."

A Nguyệt phong ấn giọt canh cuối cùng, hồn quang yếu ớt như sắp tắt. Hắn vái chào Mạnh Bà bay qua cầu Nại Hà.

"Tại ?" Thập Diệp hỏi.

Bạch Huyên sụp đổ: "Thảo nào bà già sảng khoái xóa nợ cho , hóa ném cho cục nợ to đùng ! Lỗ vốn to ..."

Hồi Tố kết thúc. Chu Thanh Nguyệt ngoài đời và hồn thể trong ảo cảnh hòa một. Hắn cạnh Sơn Quỷ, chăm chú nàng. Đường nét mờ nhạt, Thập Diệp chỉ đoán chạm tóc nàng nhưng rụt tay về. Do trạng thái hồn thể đặc biệt, cả Liễu Yêu, Cỏ Tinh lẫn Sơn Quỷ đều thấy . Nếu Bạch Huyên dùng Thiên Nhãn Chú, tịnh nhãn của Thập Diệp cũng bó tay.

Sơn Quỷ sờ đống tro cốt, lẩm bẩm điều gì đó, giọng ngày càng lạnh lẽo, bi thương. Đột nhiên, nàng siết chặt tay, nghiền nát tâm hoa của chính .

Liễu Yêu và Cỏ Tinh hét lên kinh hãi. Bạch Huyên hít hà, lao lên cướp vài cánh hoa tàn nhưng muộn, trái tim nàng nát tan. Thập Diệp định dán bùa cầm m.á.u nhưng vết thương n.g.ự.c Sơn Quỷ chảy m.á.u mà hóa thành lỗ hổng đen ngòm, gió rít gào.

Chu Thanh Nguyệt bay quanh Sơn Quỷ, dường như đang gào nhưng ai thấy. Bỗng nhiên, dừng mặt nàng. Hồn thể tỏa ánh sáng như tơ vàng, từng chút một chui lồng n.g.ự.c Sơn Quỷ.

Đó là canh Mạnh Bà.

lúc , Bạch Huyên lôi cái lưỡi giả còn ba tấc , thắp lên ngọn lửa.

"Ngươi ?!" Thập Diệp nắm chặt cổ tay .

"Nếu là thì cách của Mạnh Bà thể hiệu quả... nhưng giờ tâm Sơn Quỷ nát ." Bạch Huyên : “Canh Mạnh Bà lấp đầy lỗ hổng đó ." Hắn chỉ Sơn Quỷ: “Nàng sắp hóa yêu ."

Hắc khí từ n.g.ự.c Sơn Quỷ tràn , ảo cảnh xung quanh xếp chồng lên phủ lên da nàng, biến thành lớp vỏ cứng đen kịt. Liễu Yêu và Cỏ Tinh lao tới lóc cố bóc lớp vỏ nhưng vô ích. Vỏ đen lan nhanh từ chân lên thắt lưng.

Mắt Bạch Huyên lạnh lẽo. Lưỡi lửa biến thành thanh kiếm rực cháy. Hắn giơ lên định c.h.é.m xuống thì đám Cỏ Tinh ùa tới che mặt .

"Tránh ! Để nàng hóa yêu thì kịp nữa !" Bạch Huyên đè ngã, lăn lộn hất đám Cỏ Tinh: “Thập Hoa, ngẩn đó gì, mau giúp một tay!"

Thập Diệp bên cạnh, tiếng Bạch Huyên văng vẳng xa xôi. Bên tai vang lên giọng trầm thấp, bình tĩnh nhưng bi thương vô tận của khác.

【Giúp , đạo trưởng.】

Là giọng Chu Thanh Nguyệt.

Hồn quang Chu Thanh Nguyệt yếu ớt như ngọn nến gió. Một nửa kim quang từ canh Mạnh Bà chảy n.g.ự.c Sơn Quỷ, nửa còn đang chuyển động trong hồn thể . Dù còn ngũ quan, Thập Diệp vẫn cảm nhận ánh mắt khẩn cầu của .

【Đạo trưởng, xin hãy giúp hồn phi phách tán.】

Thập Diệp: "Cái... gì?"

【Sức mạnh của đủ để thành hồn quang hiến tế, xin đạo trưởng hãy giúp ...】

Hồn quang hiến tế...

Nghe cái tên Thập Diệp hiểu Chu Thanh Nguyệt gì. Hắn nỡ: "Ngươi cố chấp như , rốt cuộc cầu mong điều gì?"

【Đạo trưởng! Làm ơn!】

Hồn thể Chu Thanh Nguyệt run rẩy kịch liệt, giọng mờ nhạt khàn khàn. Lòng Thập Diệp như kim châm, đau nhói.

Thập Diệp nhắm mắt giây lát triệu hồi Thất Diệu Kiếm, hung hăng đ.â.m hồn thể Chu Thanh Nguyệt.

"Thập Hoa, ngươi cái gì ?!" Bạch Huyên túm con Cỏ Tinh cuối cùng thì hét lên.

Trong tiếng kinh hô của Bạch Huyên, kiếm ý Thất Diệu đ.á.n.h tan hồn thể Chu Thanh Nguyệt, hóa thành vô đốm sáng lung linh tràn lồng n.g.ự.c Sơn Quỷ.

Trong chốc lát, thể Sơn Quỷ tỏa hào quang rực rỡ, đ.â.m thủng lớp vỏ đen. Sơn Quỷ lơ lửng , tóc đỏ tung bay, váy dài phiêu dật tỏa ánh sáng chói lòa.

Hồn quang n.g.ự.c nàng khẽ nảy lên, hiện một đoạn Hồi Tố ngắn ngủi.

Trời xanh mây trắng, biển cỏ mênh mông. Thiếu nữ Sơn Quỷ giữa biển hoa, ngửa mặt đón nắng.

Đột nhiên nàng , tò mò về phía , ngây thơ hỏi: "Ngươi là ai?"

Không ai trả lời, nhưng nàng dường như thấy gì đó, gật đầu : "A Nguyệt? Tên lắm."

Màn ảo cảnh vỡ vụn. Hồn quang biến mất. Váy Sơn Quỷ trải dài giữa đất trời hóa thành mây mù. Bạch quang ôn nhu ôm lấy nàng đáp xuống đất. Thân thể nàng khôi phục nguyên trạng, nhưng đôi mắt xanh biếc giờ đây trong veo, bình thản, còn bi thương trầm luân, tựa như tái sinh.

Liễu Yêu mừng phát , quỳ xuống hô lớn: "Chúc mừng tiểu thư tu thành tiên !"

Đám Cỏ Tinh nhảy nhót reo hò.

Sơn Quỷ ngơ ngác bầu trời, quanh quất như đang tìm kiếm điều gì.

Thập Diệp , nàng sẽ tìm thấy, cũng lời trăn trối cuối cùng của Chu Thanh Nguyệt.

[Nàng là bông hoa nhất thế gian, vốn nên bất cứ ai ràng buộc, hãy tự do phiêu bạt giữa đất trời...]

...

 

Loading...