[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 13: Sơn Quỷ

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:01
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sơn Quỷ, hóa thành từ ngàn vạn du hồn của những nữ t.ử si tình, phiêu đãng giữa những vùng đất thiêng để hấp thụ linh khí. Trăm năm tụ thành ý thức, ngàn năm hóa thành hình . Tuy trong tên chữ "quỷ", nhưng kỳ thực nàng sớm thoát ly khỏi quỷ đạo, trở thành sự tồn tại kỳ lạ giữa yêu và tiên.

Truyền thuyết kể rằng, dung mạo của Sơn Quỷ thể khiến tất cả nam nhân thế gian điên đảo, nguyện quỳ rạp gấu váy nàng. Thập Diệp bây giờ ngẫm thấy lời đồn phần phóng đại. Ít nhất theo thấy, vị Sơn Quỷ mắt thì thật, nhưng đến mức khiến ùn ùn kéo đến xin c.h.ế.t chân nàng như thế.

Bạch Huyên dường như nghĩ . Gáy mồ hôi đầm đìa, cổ và tai đỏ bừng, khó tưởng tượng gương mặt lúc đang biểu cảm gì.

Quỷ sai thì cũng là nam nhân thôi. Thập Diệp thầm than, hành trình tìm kiếm oán tinh của bọn họ chẳng lẽ cứ thế mà c.h.ế.t yểu tại đây ?

Ai ngờ đúng lúc , Bạch Huyên đột nhiên , một tay che mắt Thập Diệp, : "Đừng !"

Tay nóng hổi, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi dính dáp mắt Thập Diệp, cảm giác khó chịu.

Thập Diệp gạt tay : "Ngươi cái gì ?"

Mặt Bạch Huyên đỏ lựng, ánh mắt đảo một vòng mặt Thập Diệp: "Ngươi chứ?"

Thập Diệp cau mày: "Sao là ?"

"Ngươi thấy..." Bạch Huyên chỉ Thập Diệp, chỉ Sơn Quỷ: “Nguyên của nàng... thế mà ngươi phản ứng gì ?"

"Vậy ngươi nghĩ nên phản ứng gì?" Thập Diệp hỏi .

Bạch Huyên há hốc mồm, nuốt nước miếng, giơ ngón tay cái lên: "Nam nhân mà như ngươi quả thực khiến bái phục."

Thập Diệp: "..."

Sao câu vẻ giống lời khen nhỉ?

"Không tệ, quả nhiên là hai tên quỷ can đảm, định lực ." Liễu Yêu hài lòng, sang với Sơn Quỷ.

"Tiểu thư, thấy thế nào?"

Trong đôi mắt Sơn Quỷ lóe lên ánh nước long lanh, nàng gật đầu: "Được."

Thập Diệp và Bạch Huyên đưa ngoài canh cửa phòng Sơn Quỷ. Liễu Yêu còn phát cho họ hai bộ đồ gia nhân, lệnh gác ở đây.

Thập Diệp hiểu ý nghĩa mệnh lệnh của Liễu Yêu. Trong Yêu Cảnh yên tĩnh thanh bình, ngoài vài con Cỏ Tinh mập mạp lăn qua lăn thì ngay cả một con muỗi cũng chẳng .

Sơn Quỷ bên cửa sổ mở rộng. Gió nhẹ vuốt ve mái tóc đỏ mềm mại tựa ráng chiều. Nàng ngửa đầu lặng lẽ ngắm bầu trời, khoảnh khắc tựa như một bức tượng điêu khắc mỹ.

Bầu trời Yêu Cảnh khổng lồ như chiếc lồng xanh úp xuống mặt đất. So với bên ngoài, trời ở đây xanh hơn, mây nhẹ hơn, khí trong trẻo hơn. Chỉ khi gió thổi qua rìa Yêu Cảnh mới cảm nhận sự va chạm nhẹ lớp kết giới mong manh.

Thời gian trong Yêu Cảnh dường như trôi nhanh hơn bên ngoài. Thập Diệp mới một nén nhang, đám dã quỷ thung lũng xây xong một nửa thị trấn, giống trấn Lăng Thủy bên ngoài đến tám phần. Trời dần tối, những gian phòng mới xây bắt đầu thắp lên từng ngọn quỷ hỏa, trông giống ánh đèn của vạn nhà. Những đám mây xanh gió thổi dồn về phía chân trời tạo thành hình vòng cung khổng lồ tuyệt . Đám Cỏ Tinh bay theo gió, ríu rít đùa trung, nhảy nhót mây như những vì , nhưng vì quá mập nên rơi bịch xuống đất.

Thập Diệp cảm thấy thư thái. So với vị Sơn Quỷ trong phòng, hứng thú với Yêu Cảnh hơn nhiều. Dù cũng chỉ là phàm, đầu Yêu Cảnh nên thấy cái gì cũng mới lạ.

Hành động của Bạch Huyên khiến Thập Diệp khó hiểu. Hắn khoanh một tay ngực, tay chống cằm, nghiêng đầu chằm chằm Thập Diệp với vẻ đăm chiêu, như thể cả Yêu Cảnh rộng lớn cộng thêm Sơn Quỷ tuyệt sắc cũng hấp dẫn bằng một đạo sĩ nghèo như .

Dù Thập Diệp thanh tâm quả dục, định lực kinh , nhưng đường đường một quỷ sai chằm chằm lâu như thế cũng thấy tự nhiên.

Thập Diệp: "Ngươi gì?"

Bạch Huyên: "Có ngươi lừa ?"

"Cái gì?"

"Chấp niệm của ngươi thực thành di nguyện của Đào Cảnh đúng ?"

Thập Diệp trả lời thế nào, vì ngay cả chính cũng chẳng rõ chấp niệm của là gì.

Thế nên, Thập Diệp hỏi ngược : "Tại ngươi nghĩ ?"

"Vị ở trong phòng là Sơn Quỷ, nhan sắc khiến nam nhân thiên hạ điên đảo, mà ngươi thấy nàng chẳng những rung động, thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt thêm cái nào. Chứng tỏ con ngươi quả thực là..." Bạch Huyên gãi đầu: “Nói dễ là vô d.ụ.c vô cầu, khó là sống chẳng mục đích gì cả."

"Có gì ?" Thập Diệp hỏi.

"Sống thế chẳng nhàm chán ?"

Nhàm chán ư? Cũng hẳn. Thập Diệp nghĩ, hiện tại so với lúc ở Thất Tinh Quán thú vị hơn nhiều. Hắn thấy đủ loại du hồn dã quỷ, thấy Sơn Quỷ và Yêu Cảnh trong truyền thuyết, ngờ Dạ Du Thần là quả cầu lông đen sì vui tính...

Khóe miệng Thập Diệp khẽ nhếch: "Không ."

Bạch Huyên ôm trán, dáng vẻ như sắp ngất xỉu.

Thập Diệp buồn .

Phải , còn gặp một tên Bạch Vô Thường ồn ào và thiếu nghiêm túc nữa chứ.

Đám Cỏ Tinh đột nhiên xôn xao. Một nhóm tranh nhảy lên đầu mấy tên dã quỷ đang việc, lôi kéo họ nhà trú ẩn. Một nhóm lớn hơn tụ tập bên ngoài thung lũng, xếp chồng lên thành bức tường cao ngất, suýt chôn vùi cả Thập Diệp và Bạch Huyên.

Thập Diệp bắt hai con Cỏ Tinh đầu xuống. Bạch Huyên nhảy tưng tưng, phủi Cỏ Tinh la oai oái như cù lét. Bầu trời và mặt đất rung chuyển, khí gợn sóng dữ dội, phát tiếng ầm ầm khiến tim đập chân run.

"Tiểu thư, !" Một đám lá liễu bay , rơi xuống đất hóa thành Liễu Yêu. Mặt nàng đầy lo lắng, thậm chí hoảng sợ: "Hắc Sơn Lão Yêu!"

"Ngươi ai?!" Bạch Huyên túm con Cỏ Tinh mũi ném , hét lớn.

Hắn dứt lời, bầu trời Yêu Cảnh đột nhiên x.é to.ạc một lỗ lớn. Một quỷ trảo đen sì khổng lồ từ từ thò , móng vuốt dài hơn mười trượng cào loạn xạ, khuấy đảo tầng mây tan tác.

"Ông nội nó, thật sự Hắc Sơn Lão Yêu ?!" Bạch Huyên kinh hô.

Thập Diệp kinh hãi định gọi Thất Diệu Kiếm thì hơn mười con Cỏ Tinh bay tới cào cấu mặt cho loạng choạng. Trước mắt một màu xanh lục của lông Cỏ Tinh. Trong nháy mắt, một đạo bạch quang b.ắ.n vút , sắc bén như lưỡi kéo cắt "rắc" một tiếng đứt lìa móng vuốt quỷ trảo. Hắc khí từ đầu ngón tay cụt phun , quỷ trảo vội vàng rụt .

Bạch quang ngưng tụ giữa trung hóa thành hình . Tóc đỏ như mây, váy lụa tung bay, quả nhiên là Sơn Quỷ.

Thập Diệp cảm thấy lồng n.g.ự.c rung lên. Tụ Khuê Bàn cảm nhận khí tức oán tinh. Kiếm ý Thất Diệu chỉ về phía Sơn Quỷ trong tích tắc mất cảm ứng.

Sơn Quỷ nhẹ nhàng phất tay hàn gắn vết nứt của Yêu Cảnh. Đám Cỏ Tinh nhảy , chồng lên thành những cây cột cao, lóng ngóng vá những đám mây rách bươm.

Mọi chuyện diễn quá nhanh, Thập Diệp còn kịp phản ứng thì trận chiến kết thúc. Hắn liếc Bạch Huyên, thấy tên cũng đang ngẩn y hệt .

"Tiểu thư, Hắc Sơn Lão Yêu đến ngày càng thường xuyên, đây?" Liễu Yêu lo lắng hét lên.

Sơn Quỷ nhẹ nhàng đáp xuống đất, lắc đầu: "Không cần lo cho , chính sự quan trọng hơn."

Liễu Yêu: " mà..."

"Chàng sắp đến , thứ chuẩn xong ?" Sơn Quỷ hỏi, nhẹ nhàng liếc Liễu Yêu. Mắt Liễu Yêu đỏ hoe, lùi nửa bước vội vã rời .

Sơn Quỷ phòng, nàng đóng cửa sổ. Qua bóng in giấy cửa sổ, thể thấy nàng đang chải chuốt.

"Oán tinh ở trong cơ thể Sơn Quỷ, dường như chỉ khi nàng thi triển pháp thuật mạnh mới cảm ứng ." Thập Diệp .

"Phiền toái đây, pháp lực của Sơn Quỷ thể khinh thường." Bạch Huyên thì thầm: “Muốn cướp trắng trợn, trừ phi Minh giới ứng cho ba tháng lương, bằng chẳng cửa thắng."

Thập Diệp trầm ngâm: "Xem chỉ thể chờ thời cơ."

Bạch Huyên gật đầu, bóng Sơn Quỷ cửa sổ: "Ngươi tò mò chính sự mà Sơn Quỷ là gì ? Quan trọng đến mức ngay cả Hắc Sơn Lão Yêu cũng chẳng thèm để mắt."

Thập Diệp: "Ngươi ?"

"Hắc hắc, khiến Sơn Quỷ ngàn năm coi trọng như thế, e rằng chỉ ..." Bạch Huyên mấp máy môi: “Tình lang."

Thập Diệp: "..."

Thập Diệp thấy lời Bạch Huyên cũng lý. Theo lẽ thường, Sơn Quỷ hóa từ du hồn nữ t.ử si tình nên chấp nhất chuyện tình cảm. thấy Sơn Quỷ khác, gương mặt thanh lãnh, ánh mắt xa xăm, giống kẻ lụy tình.

"Cái ngươi hiểu .” Bạch Huyên vuốt cằm vẻ từng trải: “Càng là kẻ bề ngoài lạnh lùng thì khi động tình càng dữ dội."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-13-son-quy.html.]

Thập Diệp dám đồng tình.

Trong Yêu Cảnh vô cùng bận rộn. Liễu Yêu chỉ huy tiểu quỷ và Hoa Yêu việc hết tốc lực. Một trấn Lăng Thủy thu nhỏ nhanh chóng thành. Hoa Yêu rải hoa vàng trang trí đường phố rực rỡ. Họ đặt những chiếc bình nhỏ chứa đầy sơn xanh, đám Cỏ Tinh xếp hàng nhảy nhúng màu lao tiểu quỷ, vẽ lên mặt chúng đủ loại mặt nạ tuồng.

Đám dã quỷ biến hóa thành ông già, bà cả, thiếu nữ, trẻ con, đàn ông... Quỷ khí âm trầm và quỷ hỏa lớp sơn che lấp, trông như sống tấp nập phố mới dựng. Cả trấn Lăng Thủy giả lập tức tràn đầy sức sống.

Thập Diệp hiểu , Sơn Quỷ tái hiện trấn Lăng Thủy.

"Hai đây." Liễu Yêu xách hai hũ sơn tới: “Ta giúp các ngươi hóa trang."

Thập Diệp: "Hóa trang gì?"

"Đương nhiên là đóng giả cha tiểu thư.” Liễu Yêu : “Giúp tiểu thư cầu ."

Thập Diệp kinh ngạc.

Bạch Huyên đắc ý Thập Diệp với ánh mắt "Thấy , cấm sai", hớn hở hỏi: "Dám hỏi Liễu đại nhân, cô gia tương lai của chúng thế nào?"

Liễu Yêu rạng rỡ: "Cô gia và tiểu thư duyên phận chín trăm năm . Cô gia tình thâm nghĩa trọng, đến c.h.ế.t cũng lòng, là phu quân nhất tam giới."

Thập Diệp vẫn thấy khó tin: "Nếu duyên phận mấy trăm năm, còn dựng cả một cái trấn giả, thuê nhiều tiểu quỷ đóng giả dân chúng gì?"

"Tốn công tốn sức biến Yêu Cảnh thành thành trấn nhân gian, chỉ một khả năng.” Bạch Huyên : “Tình lang của Sơn Quỷ là phàm. đó trọng điểm..." Bạch Huyên với Liễu Yêu: “Liễu đại nhân, ai cha, ai đây?"

Thập Diệp liếc xéo: Đây mà là trọng điểm ?!

"Ngươi thấp hơn, ." Liễu Yêu chỉ Bạch Huyên.

"Dựa cái gì? Ngọc thụ lâm phong như đương nhiên cha..." Bạch Huyên hết câu, phía Liễu Yêu mọc mười mấy cành liễu trói gô . Một cành liễu nâng cằm Bạch Huyên, cành khác chấm sơn bôi lên mặt . Chỉ chốc lát, gương mặt Bạch Huyên biến đổi : da đen nhẻm, nếp nhăn chằng chịt, tóc hoa râm, hình gầy gò, còn váy, biến thành bà lão hơn năm mươi tuổi.

Liễu Yêu nhét cho Bạch Huyên cây gậy do chuỗi Cỏ Tinh biến thành. Đám Cỏ Tinh đang trợn mắt Bạch Huyên khúc khích.

"Một đời minh của !" Bạch Huyên sụp đổ, gầm lên với đám Cỏ Tinh: "Đứa nào dám c.ắ.n c.h.ế.t đứa đó!"

Đám Cỏ Tinh càng to hơn, suýt nữa giữ nổi hình dạng cây gậy.

"Ngươi !" Bạch Huyên sang quát Thập Diệp.

Thập Diệp chớp mắt, oan uổng vô cùng: "Ta ."

"Mắt ngươi đang kìa!" Bạch Huyên cố tình gây sự.

Thập Diệp sờ lên mắt, ngạc nhiên. Từ nhỏ bao giờ , cứ tưởng sẽ bao giờ . Chẳng lẽ nhầm, thì bằng miệng mà bằng mắt ?

Đáng tiếc Thập Diệp kịp suy ngẫm sâu xa thì Liễu Yêu dùng cành liễu bôi sơn lên mặt . Lớp sơn dày cộm kéo xệ ngũ quan của . Y phục đổi thành trường bào nâu sẫm kiểu các lão thái gia mặc, tóc xõa xuống vai bạc trắng.

Thập Diệp thấy tạo hình của cũng tạm , ít đỡ t.h.ả.m hại hơn Bạch Huyên.

Liễu Yêu hài lòng với tác phẩm của , tự bôi sơn lên mặt, biến thành tiểu nha mười lăm mười sáu tuổi, giọng cũng trở nên thánh thót.

"Liễu đại nhân, dù là cầu cũng tìm ai chứ?" Bạch Huyên hỏi.

"Cô gia sắp đến ." Liễu Yêu hớn hở.

Bầu trời Yêu Cảnh tối đen như mực. Cỏ Tinh bay lên dính kết giới hóa thành dải ngân hà rực rỡ. Hai bên đường đèn lồng giăng lối, hương hoa cỏ thơm ngát. Đám tiểu quỷ đóng giả dân chúng rôm rả, bán hàng rong rao hàng ngớt.

Nơi tựa mộng cảnh, Thập Diệp nghĩ thầm.

"Cô gia ở ?" Bạch Huyên hỏi.

Liễu Yêu hất mắt về phía .

Mặt đường gợn sóng như nước, kết giới Yêu Cảnh biến hóa. Một luồng gió lạ tràn , mùi hương vẩn đục, khác hẳn khí trong lành của Yêu Cảnh. Ba thư sinh đeo hòm sách bước , tuổi chừng đôi mươi, mặc trường sam, dáng vẻ phong trần mệt mỏi, hẳn là sĩ t.ử lên kinh ứng thi. Tất cả đều là phàm.

"Sơn Quỷ và phàm thể thông hôn?!" Thập Diệp sốc nặng.

"Đương nhiên ." Bạch Huyên .

Thập Diệp sang Bạch Huyên.

"Thông hôn khác chủng tộc là điều cấm kỵ."

"Vậy ngươi còn...?"

"Nếu là và quỷ thành , Minh giới quản. Nếu là và yêu, Thành Hoàng mặt. Sơn Quỷ yêu, chẳng quỷ cũng tiên, pháp lực cao, thuộc dạng 'tam quản' trong danh sách xám. Hơn nữa các bên cứ đùn đẩy trách nhiệm cho ... Nếu lời Liễu Yêu là thật, tình duyên của họ kéo dài mấy trăm năm thì phàm ít nhất luân hồi sáu bảy kiếp . Kiếp nào cũng tiếp tục tình duyên với Sơn Quỷ chứng tỏ chuyện ngầm đồng ý. Ta chỉ là tên Vô Thường quèn, nhất đừng dây ."

Thập Diệp: "..."

Hắn hiểu . Không chỉ tên Bạch Vô Thường thiếu tin cậy mà cả Minh Giới cũng chẳng .

Bạch Huyên: "Đoán xem ai là tình lang của Sơn Quỷ?"

Thập Diệp: "..."

Ba thư sinh mới trấn còn bỡ ngỡ, nhưng khí náo nhiệt nhanh chóng khiến họ thả lỏng. Thư sinh béo bên trái mặt tròn phúc hậu, thấy hàng quán ven đường là mắt sáng rực. Thư sinh gầy bên gò má cao, lắc lư ngâm thơ, vẻ đắc ý.

Thư sinh ở giữa dáng cân đối, mặt trái xoan, mắt to, mày thanh mục tú, đang tò mò ngó xung quanh, trông trẻ nhất hội.

Thập Diệp: "Người ở giữa."

Bạch Huyên: "Sao ?"

Thập Diệp: "Đẹp trai."

Bạch Huyên bĩu môi: "Ngươi cũng trông mặt mà bắt hình dong gớm."

Liễu Yêu: " , vị công t.ử ở giữa chính là cô gia của chúng ."

Bạch Huyên: "..."

"Phu nhân, chuẩn xong ?" Liễu Yêu đột nhiên hỏi Bạch Huyên.

Bạch Huyên: "Chuẩn cái g..."

Hắn dứt lời, cây gậy Cỏ Tinh tay đột nhiên mềm oặt , biến thành sợi dây thừng quấn c.h.ặ.t c.h.â.n ngáng một cái. Bạch Huyên ngã sấp mặt, kịp kêu tiếng nào, sóng soài ngay chân "cô gia".

Cánh tay Thập Diệp đang định đưa đỡ lơ lửng giữa trung, cứng đờ.

Liễu Yêu quỳ xuống bên cạnh Bạch Huyên, lóc t.h.ả.m thiết: "Phu nhân thế ? Phu nhân ? Ô ô ô, ba vị công t.ử ơn giúp phu nhân nhà với!"

Ba thư sinh giật , ngẩn .

Thập Diệp sực nhớ từng tình tiết trong sách: Thư sinh cứu ông lão, ông lão cảm tạ bèn gả con gái rượu cho .

Kịch bản thì mượt đấy, nhưng mà...

Thập Diệp xổm xuống Bạch Vô Thường đại nhân.

Bạch Huyên úp mặt xuống đất, tay nắm chặt, do đau hổ mà vai run bần bật.

Thập Diệp lấy ngón tay chọc chọc .

Bạch Huyên nghiêng đầu, lộ gương mặt méo xệch.

"Cấm !"

...

 

Loading...