Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 95: Thiên Phú Của Trì Miểu, Lặng Ngắt Như Tờ
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vãng Sinh Kính tựa như biến thành một quả pháo thăng thiên châm ngòi, bay vút lên trời nổ tung thành muôn vàn mảnh vụn.
Oành!
Tất cả đều ngửa cổ lên , há hốc mồm kinh ngạc.
Trong miệng chỉ vô thức lặp lặp : “Hả?”
Vầng sáng rực rỡ lộng lẫy vô ngần, tựa như dải cực quang nơi miền cực bắc đột ngột giáng lâm giữa ban ngày, mà ngay trong dải cực quang , tất cả đều thể thấy rõ mồn một từng chữ hiển hiện.
“Dương Linh Căn, căn trị???”
.
Căn trị, ba dấu hỏi chấm.
Căn trị cụ thể là bao nhiêu thì rõ, nhưng ai nấy đều rành rọt, đó là ba dấu hỏi chấm.
Khởi điểm ít nhất cũng là ba chữ .
Tất cả đều hóa đá tại chỗ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Dương Linh Căn? Trì Miểu là Dương Linh Căn trong truyền thuyết ?!”
“Hơn nữa đây là... đột phá giới hạn ư?”
Văn Nhân Ế lúc rốt cuộc thể nhẫn nhịn nổi nữa, bật dậy gào thét phẫn nộ: “Không thể nào! Tuyệt đối thể nào! Lý luận của các vị đại sư từ lâu chứng minh, căn trị tuyệt đối thể đột phá mốc 99, 99 chính là con tối cao ! Làm thể xuất hiện con ba chữ !”
“Vượt qua giới hạn, chẳng lẽ con ả Trì Miểu cần hấp thu linh lực, mà tự bản ả cũng thể sinh linh lực ?!”
Hơn nữa còn là ba dấu hỏi chấm.
Điều đồng nghĩa với việc bên cạnh chuyện đột phá giới hạn, thì ngay cả chí bảo như Vãng Sinh Kính cũng thể đo đạc nổi.
Thế nhưng lúc về phía Trì Miểu.
Khí tức Trì Miểu đổi .
Nàng vốn dĩ chỉ ở Trúc Cơ tiền kỳ, thế mà sự kích thích khó hiểu , đột phá thẳng lên Trúc Cơ trung kỳ.
Trên nàng bỗng xuất hiện một quầng sáng màu vàng kim lấp lánh.
Không công đức chi quang, mà là... linh lực.
Một luồng linh lực tự phát tán từ trong ngoài.
Trì Miểu gãi gãi đầu: “Hình như... thật sự tự sinh linh lực .”
Tiểu não của Văn Nhân Ế như teo tóp , tức giận đến mức đỏ bừng cả mặt: “...”
Sau khi nàng đo xong.
Vào khoảnh khắc phát nổ , thực chất một luồng sáng b.ắ.n thẳng trong thức hải của nàng.
Dựa theo tình huống của Kim Thánh Phỉ lúc mà suy đoán, xem luồng sáng hẳn cũng là truyền thừa chuyển thế.
Khoảnh khắc truyền thừa chuyển thế b.ắ.n trong cơ thể, linh căn của nàng dường như bắt đầu tự động sinh linh lực một cách vô cùng kỳ lạ.
“Bức tường” ngăn cách trong cơ thể nàng áp chế nổi, khiến linh lực cứ thế tràn ngoài.
nàng , truyền thừa chuyển thế của rốt cuộc là cái gì.
Chỉ điều nàng thể cảm nhận rõ ràng, trong cơ thể dường như thêm một thứ gì đó tròn vo lăn qua lăn .
Toàn trường đều ngơ ngác như phỗng đá.
Lúc , tâm trạng của bọn họ thể dùng bất kỳ ngôn từ nào để miêu tả nổi.
“Bây giờ chúng gia nhập Cửu Kiếm Sơn... liệu còn kịp nhỉ?”
.
Đó chính là câu duy nhất còn sót trong đầu bọn họ lúc .
Bọn họ phản bội tông môn .
Cái mảnh đất phong thủy Cửu Kiếm Sơn rốt cuộc thế ?!
Trước từng chuyện biến thái tới mức độ mà!
Dường như thứ bắt đầu đổi kể từ khoảnh khắc Trì Miểu bước chân tông môn.
Chuyện quả thực quá mức nghịch thiên .
Dẫu cho Diệu Hoa Châu thăng cách chăng nữa, thì cũng thể khiến cho Trì Miểu nghịch thiên đến mức độ chứ?
Không đúng.
Việc Diệu Hoa Châu thăng cách vốn dĩ là do một tay Trì Miểu dẫn động mà nên.
Hóa Trì Miểu vốn dĩ là một kẻ nghịch thiên từ trong trứng nước .
Phổ Tạ, bao gồm cả các vị trưởng lão khác của Kim Phật Tự mặt tại hiện trường, cùng với trụ trì Phổ Ninh nãy giờ vẫn luôn dùng Thủy Kính âm thầm theo dõi chuyện.
Tất cả đều rơi im lặng hồi lâu.
Phổ Tạ: “Ngươi là Dương Linh Căn?”
Trì Miểu: “Dạ .”
Phổ Tạ: “Trong hồ sơ chẳng là biến dị Hỏa linh căn ?”
Trì Miểu nháy một bên mắt: “Ừm... Nửa tháng lúc vô tình kiểm tra mới hồi đó chẩn đoán nhầm, là Dương Linh Căn, nhưng ngài cứ coi là Hỏa linh căn cũng chẳng , vẫn nhóm lửa đấy nhé.”
Vừa , nàng phô diễn năng lực ngón tay búng ngọn lửa của .
Phổ Tạ: “...”
À, thế mà cũng ?
ngẫm cũng , Trì Miểu tu luyện hỏa nguyên tố lâu như , dẫu cho phát hiện là Dương Linh Căn thì cũng chẳng thể chọn loại nguyên tố khác nữa.
Nếu thì Trì Miểu bây giờ sớm vì ngũ hành xung khắc mà nổ tung xác từ lâu .
Hơn nữa, với cái mức căn trị ... thì linh căn loại gì căn bản chẳng còn quan trọng nữa .
Phổ Tạ im lặng thật lâu.
Sau đó c.h.ử.i một câu: “Đồ cẩu thiên phú.”
Uổng công ông coi ngươi như bảo bối nâng như nâng trứng!
Trưởng lão cùng ngươi chung một lòng, ngươi lưng trưởng lão động não giở trò.
Trì Miểu: “...”
Trưởng lão Giới Luật Đường đúng là tự do thật đấy, dẫu là hòa thượng thì cũng vẫn mắng như thường.
Ai.
Nàng ôm lấy hình nhỏ bé yếu ớt đáng thương của chính .
“Ta hiểu , cô lập chính là phận của , thấu triệt cả .”
Phổ Tạ: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-95-thien-phu-cua-tri-mieu-lang-ngat-nhu-to.html.]
Mãi một hồi lâu , bọn họ đành chọn cách né tránh cái vấn đề liên quan tới “thiên phú” khiến nghẹn họng trăn trối , mà đổi sang một câu hỏi khác để bản thể bình tâm đôi chút.
Phổ Tạ hỏi: “... Khụ, mạn phép hỏi thêm một câu, Vãng Sinh Kính của tông môn bay đằng nào ?”
Trì Miểu gì, chỉ giơ một ngón tay chỉ thẳng lên trời.
Phổ Tạ: “Người đang trời đang ?”
Trì Miểu: “Không , dường như nó vẫn còn đang lơ lửng trời chịu rơi xuống.”
Cùng lúc đó.
Một mảnh đá rơi bịch xuống, nện trúng ngay đỉnh đầu của Phổ Tạ.
Tâm trạng Phổ Tạ vốn dĩ vô cùng bực bội.
Lúc liền nổi trận lôi đình c.h.ử.i ầm lên: “Là tên vô ý thức nào ném đá thế hả?!”
Trì Miểu im lặng một chút: “Hình như... là từ trời rơi xuống đấy.”
Phổ Tạ ngạc nhiên sững sờ.
Vô mảnh đá tựa như cơn mưa rào trút ào ào xuống mặt đất.
Ông nheo mắt kỹ mảnh đá mới nện trúng đầu ban nãy.
Chất liệu trong suốt lấp lánh , trông hình như chút quen mắt thì ?
Đám Kim Phật Tự bỗng giật sững sờ: “Đây... Đây hình như là, Vãng Sinh Kính?”
???!
Nhìn nữa.
Quả nhiên, trời gì còn bóng dáng của Vãng Sinh Kính nữa, nổ ! Nổ sạch sành sanh !
Phổ Tạ hóa đá tại chỗ, chôn chân mặt đất, mặc cho cơn mưa đá lạnh buốt cứ thế tới tấp đập mặt .
Ông trừng mắt Trì Miểu.
Trì Miểu cũng trưng vẻ mặt ngượng ngùng ông, trừ một cái.
“Ừm...”
“Vâng.”
Nàng chẳng lời nào, nhưng như thể hết điều.
Mắt Phổ Tạ tối sầm , suýt chút nữa ngất lịm tại chỗ.
Trì Miểu vội vàng lao lên phía đỡ lấy Phổ Tạ, để ông ngã xuống:
“Trưởng lão ngài khoan hãy ngất vội!”
Phổ Tạ nở một nụ chua xót: “Sao thế, bởi vì đây là một giấc mơ ?”
“Không .”
Trì Miểu lặng lẽ rút tờ “Giấy cam kết trách nhiệm” ký tên từ , đó chữ ký tươi rành rành của Phổ Tạ.
“Ngài chịu trách nhiệm cho vụ chứ.”
Mắt Phổ Tạ tối sầm nữa, triệt để ngất lịm .
Những lúc thế thì cứ việc tại chỗ mà ngất là xong chuyện.
Ứng Vô Hoặc đen mặt, đưa tay ôm lấy trán: “Ta ngay mà.”
Cứ hễ Trì Miểu tay, nhất định sẽ xuất hiện thêm một nạn nhân mới toanh.
Tĩnh lặng.
Một sự tĩnh lặng đến mức c.h.ế.t chóc bao trùm trường.
“Trì Miểu... thế mà thực sự nổ tung Vãng Sinh Kính .”
“Ừm hứ.”
“Vậy lát nữa chúng lấy cái gì để đo bây giờ?”
“Ta nghĩ ngươi tiên đừng lo chuyện đó vội, ngươi nên nghĩ xem Kim Phật Tự sẽ xử lý chuyện thì hơn.”
Đây chính là trấn tông chi bảo của Kim Phật Tự đấy!
Trấn tông chi bảo!
Trấn tông chi bảo!
Chuyện quan trọng nhắc ba !
Kết quả là cứ thế, Trì Miểu sờ một cái liền nổ tung xác pháo!
Điều mấu chốt là đó Trì Miểu còn lừa trưởng lão Phổ Tạ ký tên “Giấy cam kết trách nhiệm” nữa chứ.
Hiện tại thái độ của Kim Phật Tự mới là điều quan trọng nhất.
Lúc , trụ trì Phổ Ninh rốt cuộc cũng bước sự dìu dắt của một tiểu sa di.
Nụ treo gương mặt ông vẫn hiền từ từ bi như thuở nào.
Trì Miểu hiếm khi tỏ lễ phép cung kính, ngoan ngoãn chắp hai bàn tay nhỏ bé của : “Trụ trì đại sư.”
Phổ Ninh mỉm : “Quả thực là một đứa trẻ ngoan ngoãn mà.”
Là ảo giác ?
Sao bọn họ thể một cảm giác nghiến răng nghiến lợi ẩn giấu bên trong cái giọng điệu từ bi vô lượng nhỉ?
Đây chính là đại sư Phổ Ninh, một vị đắc đạo cao tăng cơ mà.
Trì Miểu: “Ừm... Dạo gần đây đại sư sống khỏe ? Hôm qua thấy ngài cần tiểu sa di dìu , ngài ngã ?”
Phổ Ninh: “...”
Là ông sợ chân mềm nhũn , mất mặt Kim Phật Tự bàn dân thiên hạ thêm một nữa đấy chứ còn gì.
Con nhóc Trì Miểu quả thực đúng là một con yêu nghiệt.
Khiến yêu hận thấu xương.
Kim Phật Tự từ lúc lập phái cho tới tận bây giờ, từng chịu một vố đau đớn nào đến bực .
Bảo là của Trì Miểu ư, nhưng Trì Miểu sớm nhắc nhở từ , Phổ Tạ còn hào phóng ký tên “Giấy cam kết trách nhiệm” nữa chứ.
Còn nếu bảo Kim Phật Tự cứ thế mà nuốt trọn cục đắng , thì nếu đổi thành thứ khác còn đỡ, đằng Vãng Sinh Kính dẫu cũng là chí bảo truyền đời của Kim Phật Tự mà!
“Chuyện rốt cuộc cho đây...” Ông cất lời, dở dở , trong giọng ngập tràn vẻ tang thương bất lực.
Thế nhưng cũng chính lúc .
Bất chợt truyền tới một tiếng hét non nớt tựa như tiếng trẻ con!
“Đồ xa!”