Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 92: Căn Trị Chạm Đỉnh

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phổ Tạ: “Ngươi ăn xằng bậy gì thế hả, c.h.ế.t với chóc cái gì, mau phỉ phui mồm , xui xẻo c.h.ế.t !”

 

Trì Miểu: “Ồ, còn tưởng sắp về nghề cũ chứ.”

 

Phổ Tạ: “Nghề cũ gì?”

 

Trì Miểu: “Tự an táng chính , dịch vụ trọn gói từ tang lễ cho tới ăn cỗ, dăm bữa nửa tháng một chuyến, thạo nghề lắm .”

 

Phổ Tạ: “...”

 

“?”

 

Cái quái gì thế ?

 

Đầu óc của con nhóc hình như bình thường cho lắm.

 

...

 

Chẳng mấy chốc, đá kiểm tra khiêng lên.

 

So với khối đá mà Trì Miểu thấy ở Cửu Kiếm Sơn, thứ quả thực cùng một đẳng cấp.

 

Đá kiểm tra của Cửu Kiếm Sơn chỉ là một khối nhỏ xíu, đặt trong lòng bàn tay cũng thể nắm gọn.

 

Còn khối đá của Kim Phật Tự... cao hơn cả đầu Trì Miểu, chất liệu càng thêm trong suốt, chế tác vô cùng tinh xảo.

 

Trì Miểu khẽ thì thầm: “Cửu Kiếm Sơn chúng nghèo lắm , đá kiểm tra của chúng giống thế ?”

 

Kim Thánh Phỉ xoa cằm suy nghĩ: “So sánh thế thì đúng là nghèo thật, là để Kim gia tìm mối tài trợ độc quyền cho tông môn nhé? Nghèo ai chứ thể để nghèo bản !”

 

Ứng Vô Hoặc một tay ôm trán: “Khối đá kiểm tra là một trong những trấn tông chi bảo của Kim Phật Tự, bảo vật Thiên cấp mang tên Vãng Sinh Kính, thể trực tiếp thông qua tầng sâu của linh hồn để kiểm tra bộ thông tin thiên phú.”

 

Kim Thánh Phỉ lập tức im bặt: “Thế thì... thế thì xin kiếu.”

 

Thứ quả thực là tài trợ nổi.

 

Trấn tông chi bảo của Kim Phật Tự, Kim gia giàu nứt đố đổ vách chăng nữa cũng chẳng mua nổi.

 

Trì Miểu như điều suy nghĩ mà đ.á.n.h giá khối Vãng Sinh Kính .

 

“Chậc.”

 

Nghe thấy tiếng “chậc” , Ứng Vô Hoặc liền dự cảm chẳng lành: “Ngươi sẽ nảy ý đồ gì đấy chứ? Ta khuyên ngươi ngoài thì nên an phận thủ thường một chút, nếu lỡ bọn họ thèm nhường nhịn ngươi, bọn cũng chẳng cứu nổi ngươi .”

 

Trì Miểu : “Ta chỉ đang nghĩ... bảo vật Thiên cấp liệu chịu nổ thôi?”

 

Ứng Vô Hoặc: “???”

 

“Sao tự nhiên hỏi thế?”

 

Trì Miểu : “Không gì, hỏi vu vơ thôi.”

 

Vạn nhất nó chịu nổ , đến lúc đó nàng lấy tiền mà bồi thường.

 

Ứng Vô Hoặc chằm chằm Trì Miểu, bỗng nhiên dâng lên một điềm báo cực kỳ .

 

“Ta nhấn mạnh cuối, đây là trấn tông chi bảo của Kim Phật Tự đấy.”

 

Ngươi đừng càn đấy nhé.

 

Thứ tuyệt đối thể đùa giỡn .

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Ta thấy ngươi phần lớn thể yên tâm, pháp bảo cấp Thiên đa đều sinh khí linh, chỉ cần đủ linh hồn lực là thể tự phục hồi.”

 

“Ví như thanh Bi Khấp Kiếm của ngươi đấy, cho dù ngươi chủ động cho nó ăn, hiện tại nó cũng đang từ từ hồi phục, sắp sửa mở khóa kỹ năng mới kìa.”

 

Nghe thấy thế, Trì Miểu mới an tâm.

 

Đám xung quanh bắt đầu háo hức mong chờ.

 

“Trước đó đo thử , kể từ khi Diệu Hoa Châu thăng cách, căn trị của từ 79 vọt lên tận 83! là bước nhảy vọt về chất! Không mấy vị đỉnh cấp thiên kiêu rốt cuộc ai sẽ trở thành thiên phú nhất thăng cách đây.”

 

“Ta đoán mò là Tịnh Minh, đó đầu , Thổ linh căn căn trị 95, con 95 duy nhất của đương thời đấy!”

 

“Cũng khó lắm, lỡ như những vị khác mức độ tăng trưởng còn khủng khiếp hơn thì ?”

 

“Mọi ai đoán Trì Miểu ?”

 

“Trì Miểu thì gì mà đoán, trong các thiên kiêu chỉ nàng là căn trị 89, đến 90 còn chạm tới, nàng chỉ ngộ tính vượt xa khác thôi.”

 

“Hả? Nàng chỉ 89 thật ... nhưng nàng Thiên Đạo Trúc Cơ mà, thiên phú hơn thì ? Hơn nữa bảo lúc đó đá kiểm tra phát nổ , căn bản con chính xác!”

 

Mọi nhắc tới chuyện liền đồng loạt phắt Trì Miểu.

 

nhỉ.

 

Lỡ như thành tích 89 là giả thì ?

 

“Vậy Trì Miểu... thiên phú thực sự của nàng rốt cuộc là bao nhiêu?”

 

duy nhất cõi Tu Chân Giới đạt Thiên Đạo Trúc Cơ, tuổi còn nhỏ ở Trúc Cơ kỳ bao chuyện kinh thiên động địa chấn cổ thước kim, thông tin thiên phú của nàng đương nhiên là điều quan tâm nhất.

 

Tất cả đều chăm chú Trì Miểu.

 

“Hắt xì!”

 

Trì Miểu ho khan một tiếng, xoa xoa mũi: “Xem kẻ đang thèm nhan sắc của .”

 

Mọi : “?”

 

cho câm nín tập mà.

 

Trong lúc đang nóng lòng thử, Phổ Tạ rốt cuộc cũng cất lời:

 

“Các vị xếp thành hàng, lượt bước lên kiểm tra .”

 

“Rõ!”

 

Sau đó tất cả đều đồng loạt:

 

Lùi một bước!

 

Phổ Tạ: “?”

 

“Các ngươi cái gì thế hả?!”

 

Mọi : “Báo cáo! Để nhóm dẫn đầu lên ạ!”

 

Phổ Tạ siết chặt nắm đấm: “Các ngươi chút cốt khí nào hả? Chẳng lẽ tò mò về thiên phú thực sự của chính ?!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-92-can-tri-cham-dinh.html.]

Thiên kiêu thời đại thế ?

 

Những kẻ thể tới đây tập huấn dẫu dám nhận là đỉnh tiêm bộ, nhưng thiên kiêu chính là tiêu chuẩn thấp nhất, lấy một kẻ vô dụng.

 

Nghĩ thời đại của bọn họ năm xưa, ai nấy tranh cướp giật, hận thể giành lấy vị trí thứ nhất ở phương diện, đám nhóc bây giờ nông nỗi ?

 

Thật tiền đồ!

 

hỏi: “Chẳng lẽ ngài tò mò về thiên phú của mấy vị dẫn đầu ?”

 

Phổ Tạ: “... Khụ.”

 

Ông lập tức đầu về phía nhóm dẫn đầu.

 

Nhóm dẫn đầu dứt khoát định lùi thêm một bước.

 

lúc .

 

Trì Miểu cảm thấy điều chẳng lành.

 

Nàng hai lời, lập tức tung ngay một chiêu công đức chi quang.

 

Bịch! Bịch!

 

Mọi liên tiếp quỳ rạp xuống đất.

 

Trì Miểu thong thả lùi tận phía cùng của , mới thu hồi công đức chi quang.

 

Trì Miểu: “Oa, các ngươi tích cực quá mất, như thì cũng tranh với các ngươi nữa, để chốt sổ nhé.”

 

Mọi : “???”

 

Mẹ kiếp! Có kẻ chơi bẩn! Ngay trong lúc cạnh tranh công bằng thế , ngươi thế mà bật kỹ năng khống chế diện rộng!

 

Thế nhưng quả đắng bọn họ cũng đành nuốt, nếu bọn họ đồng ý, Trì Miểu chắc chắn sẽ chớp đèn lóe sáng tới khi nào bọn họ gật đầu mới thôi.

 

Thiên kiêu kiếm tông vô kể, duy chỉ một Trì Miểu là đạt tới cảnh giới “ kiếm hợp nhất”, đê tiện đến tột cùng.

 

Nắm đ.ấ.m của Phổ Tạ là thực sự cứng ngắc .

 

“Những khác thì thôi , mấy vị dẫn đầu các ngươi rốt cuộc là thế hả? Kiểm tra thiên phú mất mặt lắm ?!”

 

“Sao thế, thiên phú của các ngươi thấp lắm ?!”

 

Tức c.h.ế.t mà!

 

Những khác cũng đành câm nín, nếu Trì Miểu ở đây thì bọn họ chắc chắn sẽ an tâm bắt đầu đo đạc .

 

vấn đề là Trì Miểu đang sờ sờ đó.

 

Ai nấy đều thiên phú thực sự của Trì Miểu rốt cuộc biến thái tới mức độ nào.

 

Lại Trì Miểu, nàng sang đám mà mắng té tát: “ đấy! Thiên phú của các ngươi thấp lắm ? Ta 89 điểm cạnh các ngươi còn thấy mất mặt đây , các ngươi cái trò gì thế hả?!”

 

“Chẳng chút khí phách nào của đỉnh cấp thiên kiêu cả!”

 

Mọi tối sầm mặt mày.

 

Ngươi thử gáy thêm một câu nữa xem nào?

 

Cuối cùng, Ứng Vô Hoặc bước lên phía : “Để lên .”

 

Hắn tới mặt Vãng Sinh Kính, áp lòng bàn tay lên mặt kính.

 

Trong khoảnh khắc, Vãng Sinh Kính tỏa ánh sáng rực rỡ chói lòa.

 

Toàn bộ thông tin thiên phú thuộc về Ứng Vô Hoặc đều đồng loạt hiển hiện.

 

[Tiên thiên kiếm hồn, kiếm đạo tinh thông]

 

[Cực Âm Chi Thể, điều hòa, linh lực ẩn chứa Cực Âm Chi Khí]

 

[Băng hệ linh căn]

 

[Căn trị: 99]

 

[Linh hồn lực: Thiên Thang ba trăm tầng]

 

[Đề xuất: Chủ tu kiếm pháp, luyện kiếm đạo tới mức cực hạn, thể bước lên đỉnh phong.]

 

Nhìn thấy những dòng , tất cả đều hít một ngụm khí lạnh.

 

Ngay đó, âm thanh đều sôi trào bùng nổ, cách nào bình tĩnh nổi.

 

“Vãi chưởng?! Thật đùa đấy, căn trị 99? Kỷ lục cao nhất cõi Tu Chân Giới cũng chỉ là 97 của Thiên Bi Tiên Nhân, thế là phá luôn cả kỷ lục của Thiên Bi Tiên Nhân ?”

 

“Quá mức khoa trương ... Có ?!”

 

“Uy lực của thiên đạo ban phước thăng cách khủng khiếp đến thế ư? Phải rằng thủ đoạn nâng cao căn trị, nhưng căn trị càng cao thì càng khó ảnh hưởng, thế ... thế mà tăng thêm tận năm điểm nền tảng 94 ? Hắn nghịch thiên ?!”

 

Điều thực sự khiến thể tin nổi.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Mấy vị dẫn đầu khác đều ngưng thần trong nháy mắt , cõi lòng khỏi căng thẳng tột độ.

 

Căn trị 99, điều đồng nghĩa với việc, thiên phú của Ứng Vô Hoặc... chạm tới đỉnh phong .

 

Cho dù là linh căn mỹ đến cũng thể nào đạt tới độ thuần khiết và thông thấu 100%.

 

Linh căn dùng để hấp thu linh lực, cũng là để dung nạp linh lực.

 

Căn trị 99, chính là giới hạn tột cùng của linh căn.

 

Lý thuyết vô cùng phức tạp, nhưng kết luận rành rành như thế.

 

Ngay cả chính bản Ứng Vô Hoặc cũng vô cùng kinh ngạc, đầu ngón tay khẽ run rẩy.

 

Đồng t.ử của chấn động.

 

Hắn chính bằng ánh mắt khó tin: “Sao thể...”

 

Khi Diệu Hoa Châu thăng cách, thể cảm nhận rõ ràng thiên phú của tăng lên, nhưng tuyệt đối thể khoa trương tới mức độ .

 

Thế nhưng ngoại trừ đó , dạo gần đây hầu như chẳng gặp thêm kỳ ngộ đặc biệt nào khác.

 

Bất chợt, nghĩ tới một chuyện, một .

 

Hắn cứng đờ đầu, từ từ về phía Trì Miểu, trong lòng trào dâng một suy đoán như bật thốt ngoài.

 

Không lẽ nào là...?

 

 

Loading...