Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 91: Người Xuất Gia Nói Xằng Nói Bậy
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lát .
“Bọn tới muộn !”
Đám Thiên Kiếm Tông rốt cuộc cũng chạy tới nơi.
Từng đều thở hồng hộc, chật vật khôn cùng, là bùn đất cát đá, hơn nữa... y phục của ai nấy đều kịp , vẫn là bộ đồ đen kịt .
Nếu lưng còn đeo kiếm hạp, e rằng chẳng ai nhận nổi bọn họ là ai!
Phổ Tạ giận dữ quát: “Các ngươi để đợi ròng rã mười phút, lát nữa tự đến Giới Luật Đường nhận phạt!”
“Còn nữa, các ngươi tới đây là để tu luyện, tới thổ phỉ! Ăn mặc kỳ trang dị phục thế cái thể thống gì hả?!”
Văn Nhân Ế nghiến chặt răng, đôi mắt bốc hỏa hận thù trừng trừng nhóm Trì Miểu.
Văn Nhân Ế giận dữ tố cáo:
“Là bọn họ! Đám Cửu Kiếm Sơn các ngươi giở trò hại bọn , mới khiến bọn tới trễ!”
“Bọn rõ ràng dậy từ sáng sớm!”
Phổ Tạ nheo mắt, về phía đám Cửu Kiếm Sơn: “Có thật ?”
Trì Miểu lập tức trưng bộ mặt kinh hoàng luống cuống: “Hả? Bọn ? Ta nào gì , với Tuyền Cơ vẫn luôn ở trong phòng tu luyện, Kim Thánh Phỉ gọi thì bọn mới qua đây! Bọn căn bản còn từng thấy bóng dáng của Thiên Kiếm Tông!”
Phản xạ của nàng nhanh tới mức khiến Dung Tuyền Cơ và Ngu Vô Tâm – những còn đang vắt óc suy nghĩ cách giải thích – cũng ngơ ngác hóa đá: “?”
Cái gì cơ? Ngươi mở mồm dối chớp mắt thế !
Dung Tuyền Cơ vội hùa theo: “, Trì Miểu đúng đấy.”
Văn Nhân Ế tức đến choáng váng cả đầu óc, sốt ruột tới mức suýt nữa thốt nên lời.
“Ta... ngươi... kiếp, các ngươi ngậm m.á.u phun !”
Trì Miểu bước tới cạnh Tịnh Minh: “Không tin các ngươi cứ hỏi Tịnh Minh sư xem, bọn thể dối, chứ xuất gia như Tịnh Minh sư tuyệt đối dối!”
“Hả??”
Lần đến lượt đám đồng đội của nàng cùng ngơ ngác theo.
Không chứ, ngươi cũng xuất gia dối cơ ?
Ngươi sợ một thật thà chất phác như sẽ bán ngươi ngay tại chỗ ?!
Thế nhưng, Tịnh Minh mỉm từ tốn gật đầu: “Bần tăng thể chứng, bần tăng từ sáng sớm cùng bọn họ tu luyện, từng gặp qua t.ử Thiên Kiếm Tông.”
Toàn bộ những rõ chân tướng đều trợn tròn mắt.
Không chứ, bảo xuất gia dối cơ mà?!
Cái rõ ràng là xằng bậy trắng trợn luôn !
Hòa thượng mà cũng chơi bài ?
Trì Miểu hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ những bên cạnh thấy mà bảo: “Các ngươi đừng để ý nhiều tiểu tiết gì, là do chính tay chôn, thể là loại hòa thượng đàng hoàng ? Mọi đều chẳng thứ lành gì, đừng bận tâm.”
Mọi : “...?”
Cẩu Sử Hệ Thống: “Đỉnh chóp.”
Hóa lừa lên cùng một chiếc thuyền để châu chấu buộc chung một sợi dây là mục đích cả.
Sớm tính kế đúng ?
Nghe xong lời của Tịnh Minh, thể của Kim Phật Tự chút do dự mà nghiêng hẳn về phía Cửu Kiếm Sơn.
Bọn họ dùng ánh mắt vô cùng kỳ quái chằm chằm đám t.ử Thiên Kiếm Tông.
Các ngươi đến muộn, còn đổ vấy cho Cửu Kiếm Sơn, các ngươi đúng là hổ!
Dẫu hai tông môn các ngươi thù oán, nhưng đến mức mặt dày vô liêm sỉ tới bực chứ?
Đám Thiên Kiếm Tông lúc quả thực là trăm miệng cũng thể bào chữa.
Bọn họ run rẩy chỉ tay Trì Miểu và Tịnh Minh.
“Hắn...”
“Bọn họ! Bọn họ ăn hàm hồ! Tên Tịnh Minh dối! Hắn cũng tham gia!”
Thế nhưng Tịnh Minh chỉ khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy vẻ đau đầu: “Thật chẳng hối cải.”
Ngươi còn giả vờ giả vịt cái nỗi gì hả?!
Đám Thiên Kiếm Tông hận thể c.h.ử.i đổng lên ngay tại chỗ.
nếu lời c.h.ử.i bới thực sự trút lên đầu Tịnh Minh, thì bọn họ thể tiếp tục ở Kim Phật Tự tập huấn nữa?
Cuối cùng, ánh mắt của Văn Nhân Ế ngoắt về phía Trì Miểu.
Ai ngờ Trì Miểu nấp ở phía , ánh mắt chạm thẳng với , chốc chốc bĩu môi, lúc thì lắc đầu lắc não đắc ý.
Nàng thậm chí còn trực tiếp truyền âm cho .
“Nói chứ”
“Ngươi mau là các ngươi tự đào hố định hại bọn nào”
“Nói mà, đừng ngại ngùng, chẳng qua chỉ là cuối cùng chôn sống trong chính cái hố tự đào thôi, gì mà mất mặt chứ? Ngươi xem nào”
Mẹ kiếp!
Tiện nhân! là đồ tiện nhân mà!
Đây rõ ràng là khiêu khích trắng trợn!
Nếu thực sự khai chuyện đào hố, thì bộ trách nhiệm đổ dồn lên đầu bọn .
Huống chi danh tiếng của Phật t.ử Kim Phật Tự nay luôn vang dội, là hình mẫu thiên kiêu của bộ Tu Chân Giới, căn bản chẳng ai thèm tin Phật t.ử tự tay chôn sống khác.
Bỉ ổi! Quá mức bỉ ổi!
Văn Nhân Ế: “Mẹ kiếp lũ khốn các ngươi!”
Hắn tức giận c.h.ử.i ầm lên, năng lộn xộn, tức tới mức suýt thì phun một ngụm m.á.u tươi.
Trì Miểu chớp chớp mắt đầy vẻ ngây thơ vô tội.
lúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-91-nguoi-xuat-gia-noi-xang-noi-bay.html.]
“Đủ !”
Phổ Tạ lạnh lùng quát: “Chuyện đến nước cần nhiều lời nữa, nếu các ngươi còn tiếp tục tham gia tập huấn, thì bây giờ! Lập tức! Đi mặc y phục đàng hoàng cho , đó nhận phạt!”
Văn Nhân Ế ngập ngừng: “Ta... lát nữa lén riêng ?”
Phổ Tạ: “Thay mỗi bộ y phục mà cũng lề mề chậm chạp, tin trực tiếp đ.á.n.h nát vụn y phục các ngươi luôn ?!”
Văn Nhân Ế còn kịp mở miệng phân trần.
Tấm vải đen trùm kín đầu của bọn họ bỗng nhiên nổ tung.
Ngay đó, những cái đầu bóng loáng của mấy họ cứ thế lộ mồn một bàn dân thiên hạ.
Chỉ điều, ở mép ngoài cùng quanh đầu, vẫn còn sót một vòng tóc dài bay lất phất trong gió.
Gió bấc cứ thế thổi qua.
Tóc dài cứ thế bay bay.
“...”
“Phụt...”
Mọi kiểu tóc mới lạ của t.ử Thiên Kiếm Tông, suýt chút nữa là nhịn nổi .
Phải nhịn, lúc tuyệt đối .
Trì Miểu: “Ha ha ha ha ha ha ha! Tuyệt vời! Hóa sáng sớm tinh mơ dắt díu cắt tóc!”
Kim Thánh Phỉ cũng phụ họa theo: “Ha ha ha ha, kiểu đầu chất đấy, chấm thợ cắt tóc mười điểm!”
Mọi thấy đám Cửu Kiếm Sơn ngang ngược lớn mật, nhạo chút nể nang như , rốt cuộc cũng kìm nén nổi nữa.
Phổ Tạ vốn đang nổi trận lôi đình, thấy cảnh tượng cũng im lặng hồi lâu.
Phải nhịn.
Ông là bậc trưởng bối, trường hợp thật sự thể .
Văn Nhân Ế dùng ánh mắt cầu cứu ông.
Trưởng lão Phổ Tạ, ngài thể , ngài mà thì còn mặt mũi nào lăn lộn nữa?!
Phổ Tạ c.ắ.n răng nhịn!
Không xong, nhịn nổi .
“Phụt...”
“Khụ... khụ, cái đó, nếu các ngươi nhu cầu, thì dịch vụ cạo trọc đầu của Kim Phật Tự chúng cũng khá đấy.”
Coi như... an ủi một câu?
Trong khoảnh khắc, khắp nơi tập huấn vang lên những tràng rộ ranh mãnh.
Duy chỉ mấy của Thiên Kiếm Tông là thi ôm chặt lấy đầu , phát những tiếng gào thét chói tai đến xé lòng.
“A!”
Hình tượng của bọn họ, tiêu tùng !
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cửu Kiếm Sơn, một lũ tiện nhân!
...
Nội dung ngày đầu tiên của khóa tập huấn Thập Tông kỳ thực quá phức tạp.
Chủ yếu vẫn là kiểm tra thiên phú, các t.ử của Thiên Kiếm Tông phân công khiêng đá kiểm tra.
Giữa việc phạt và việc nhạo, bọn họ cảm thấy hình phạt quả thực quá đỗi dịu dàng.
Lý do cần kiểm tra thiên phú.
Thứ nhất là vì kiểm tra nhập môn của các tông đó chỉ đo đạc đại khái, hề thiện, thể bồi dưỡng chuyên sâu cho từng .
Thứ hai là... kể từ khi Trì Miểu Thiên Đạo Trúc Cơ, dẫn động chín đạo lôi kiếp, bộ Diệu Hoa Châu đều thăng cách, hầu như tất cả đều thơm lây.
Thiên phú ít nhiều đều sự gia tăng.
Người nhạy cảm nhất với điều chính là những nhờ cơ duyên mới tới bước , nhưng vì tư chất hạn mà thể đột phá như Phổ Tạ.
Sau khi Diệu Hoa Châu thăng cách, Phổ Tạ liền cảm nhận một tia cảm giác sắp đột phá Đại Thừa kỳ.
Về ông tự kiểm tra cho bản , phương diện nào cũng thực sự nâng cao.
Ông vốn ngỡ đời vô duyên với Đại Thừa... ngờ nhờ Trì Miểu mà vớt vát một tia hy vọng.
Đây cũng là một trong những lý do khiến ông trao Kim Lệnh cho Trì Miểu.
Ông cảm kích Trì Miểu.
Nếu chiến lực của Nghiêm Qua quá mức khó lường, ông nhất định sẽ cướp Trì Miểu từ tay Nghiêm Qua về cho bằng !
Nghiêm Qua... nếu vì biến cố năm đó khiến từ Đại Thừa kỳ đỉnh phong rơi thẳng xuống Hóa Thần, thì e rằng bất kỳ ai cùng thời với cũng vĩnh viễn thể đuổi kịp vị đỉnh cấp thiên kiêu .
Một , áp đảo vạn .
Chuyện năm đó đả kích Nghiêm Qua quá nặng nề, đến mức khiến bắt đầu ẩn , thậm chí dung mạo thật sự cũng che giấu.
Nghiêm Qua... năm xưa cũng từng kiêu ngạo khinh đời như thế.
Ai...
Nhìn lứa thiên kiêu thế hệ mới hôm nay, nếu thứ vẫn vẹn nguyên như thuở thì bao?
“Đại sư Phổ Tạ, ngài thế?” Giọng của thiếu nữ truyền tới, tiện tay đưa sang một tờ giấy.
Phổ Tạ , thấy là Trì Miểu.
Ông bèn nhận lấy tờ khăn giấy lau nước mắt, vỗ vỗ vai Trì Miểu.
“Trì Miểu ... ngươi sống thật , nhất định trân trọng đấy nhé!”
Trì Miểu ngơ ngác: “Hả?”
Cái cảm giác quen thuộc ... thật đúng là quen tới phát bực mà.
“Sao thế, sắp c.h.ế.t ?”
“Nói , kiểu c.h.ế.t mới mẻ nào nữa ?”