Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 86: Một Đồng Mà Tỷ Cũng Không Trả Nổi Sao?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không xa Tĩnh Tâm Đường, trong rừng trúc.
Một đám mặc áo đen, quấn mặt kín mít, chỉ chừa đúng đôi mắt và cái mũi.
Bọn chúng rõ ràng cải trang kỹ lưỡng, vác theo hộp kiếm đặc trưng của Thiên Kiếm Tông, xuất hiện con đường độc đạo dẫn từ Tĩnh Tâm Đường đến điểm tập huấn.
Gã đàn ông đầu nở nụ mờ ám đầy toan tính.
“Tối qua mò mẫm rõ ngóc ngách Kim Phật Tự . Bây giờ cách giờ tập huấn còn nửa canh giờ, Trì Miểu cũng tới. Chỉ cần chúng đào hố sẵn ở đây, dựng chướng nhãn pháp, Trì Miểu ắt hẳn sẽ ngã lộn cổ xuống.”
“Đây đều là do ả tự chuốc lấy, dám sỉ nhục như ! Ta cho ả bại danh liệt mặt các trưởng lão Kim Phật Tự!”
Tuy hiện tại thể lấy mạng Trì Miểu, nhưng giở chút trò vặt vãnh thì chẳng ảnh hưởng gì.
Đám áo đen khác thi giơ ngón cái tán thưởng:
“Không hổ là Thiếu tông chủ, đầu óc quá nhạy bén!”
“ thế, nếu ngày đầu tiên Trì Miểu đến muộn, chắc chắn sẽ để ấn tượng với các trưởng lão. Không chừng Kim Phật Tự còn đòi Kim Lệnh chứ!”
“Một mũi tên trúng nhiều đích! Thiếu tông chủ quá đỉnh!”
“Ưm... Thiếu tông chủ, lo chúng sẽ nhận , đến lúc đó dễ rước họa .”
Văn Nhân Ế hừ lạnh: “Lo cái gì? Chúng dậy từ sáng sớm tinh mơ để cải trang, trùm kín mít thế , ai mà nhận ?”
Nói đoạn, gã còn rung rung cái hộp kiếm của Thiên Kiếm Tông đeo lưng.
“Vâng... ạ, Thiếu tông chủ.”
“Được , việc , đào một cái hố thật to , cho ả hối hận kịp!”
Tịnh Minh thông qua pháp nhãn rõ mồn một cảnh tượng , bỗng chốc trầm mặc.
Hắn thực sự trầm mặc một hồi lâu.
Người của Thiên Kiếm Tông... não ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Vác theo cái hộp kiếm to đùng, còn mở miệng là gọi “Thiếu tông chủ”, các ngươi sợ nhận ?
Thôi bỏ .
Hắn tắt pháp nhãn, chút chướng mắt nổi nữa.
Ánh mắt liếc về phía Tĩnh Tâm Đường.
Coi như đây là quà đáp lễ cho việc học lỏm công pháp kỳ diệu của ngươi .
Hơn nữa, cũng xem thử, ngươi sẽ xử lý chuyện như thế nào.
Khóe môi Tịnh Minh khẽ nhúc nhích.
Trước mặt hiện một tờ giấy, bên vài chữ to tướng.
“Nhìn rừng trúc.”
...
Trì Miểu pha chế xong d.ư.ợ.c d.ụ.c cho Dung Tuyền Cơ, hai ngâm một lát bước .
Dược hiệu quá mạnh, nên ngâm lâu.
Dung Tuyền Cơ ngâm xong d.ư.ợ.c d.ụ.c , trong lòng chấn động vô vàn: “Thế mà thực sự thể chuyển hóa độc tố trong cơ thể , rốt cuộc dùng thiên tài địa bảo gì trong ?”
Vừa , nàng lén lút liếc nhẫn gian của .
Bên trong chẳng còn mấy khối linh thạch.
Thực thu nhập của nàng hề thấp. Tiền Hợp Hoan Tông cấp, cộng thêm thỉnh thoảng nàng cũng nhận vài lệnh truy nã của Tuyệt Sát Điện, thu nhập của nàng trong thế hệ trẻ chắc chắn thuộc hàng top.
Ngặt nỗi chi phí d.ư.ợ.c d.ụ.c của nàng quá tốn kém, một tháng ít nhất cũng ngốn hàng trăm khối thượng phẩm linh thạch!
Đừng thấy bề ngoài nàng hào nhoáng lộng lẫy, thực tế quần áo mới chẳng mấy bộ, cứ mặc mặc hai bộ đó, hoặc thỉnh thoảng tháo đồ cũ tự may đồ mới.
Nàng nghèo rớt mồng tơi!
Nàng ngâm d.ư.ợ.c phương mà Trì Miểu đưa, thực sự chuyển hóa độc tố trong cơ thể thành một loại “độc linh lực” cực kỳ quỷ dị, uy lực vô cùng cường hãn.
Thứ còn mạnh hơn cả Thiên Độc Thể mà nàng tu luyện!
Vừa giúp nàng giảm bớt đau đớn, thực lực tăng vọt.
Dược d.ụ.c ... quá phi phàm!
Trì Miểu càng lợi hại hơn!
Nàng chỉ mới bám đuôi Trì Miểu một canh giờ, mà hiệu quả tăng tiến còn gấp mười so với việc nàng tự cắm đầu tu luyện!
Lẽ nào đây chính là tuyệt thế thiên kiêu, một áp đảo vạn ?
“Lợi hại thật đấy...”
tiền d.ư.ợ.c liệu của d.ư.ợ.c d.ụ.c , chắc chắn nàng trả nổi.
Nàng khẽ c.ắ.n môi, do dự hồi lâu cuối cùng vẫn lên tiếng: “Trì Miểu, d.ư.ợ.c d.ụ.c cứ giúp pha chế, bất kể dùng thiên tài địa bảo gì cũng . Ta... tuy bây giờ trả nổi, nhưng tương lai chắc chắn sẽ trả cho !”
Nàng dùng d.ư.ợ.c d.ụ.c nữa, giải quyết triệt để Thiên Độc Thể, nàng nhất định sẽ tiền trả.
Nàng tin sống cả ngàn năm, thuê ngàn năm mà trả nổi nợ!
Cùng lắm thì đợi nàng lên nắm quyền, nàng đem Hợp Hoan Tông thế chấp cho Trì Miểu luôn!
Thế nhưng Trì Miểu chỉ dùng vẻ mặt chấn kinh nàng.
Dung Tuyền Cơ ánh mắt đến mức căng thẳng, chút khó mở lời: “Đừng như thế, bao năm nay ngâm d.ư.ợ.c dục, căn bản chẳng dư dả đồng nào. Nếu cảm thấy thể cho nợ, cùng lắm g.i.ế.c ai, giúp là .”
Trì Miểu: “Không ... Tỷ đường đường là đỉnh cấp thiên kiêu mà một khối thượng phẩm linh thạch cũng trả nổi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-86-mot-dong-ma-ty-cung-khong-tra-noi-sao.html.]
Dung Tuyền Cơ: “Sao thể! Ta cũng đến mức t.h.ả.m hại như chứ?”
Khoan , đúng.
“Một khối thượng phẩm linh thạch?”
Lúc thốt mấy chữ , giọng nàng suýt thì lạc .
Trì Miểu lấy hóa đơn , đưa cho nàng: “Tỷ tự xem .”
Dung Tuyền Cơ cầm lấy hóa đơn.
“Hồi Huyết Thảo, vỏ cây rắn...”
Những thứ đều chẳng d.ư.ợ.c liệu danh giá gì, thậm chí ở phàm gian còn là loại d.ư.ợ.c liệu bán đầy đường, cộng cũng chỉ tốn vài khối hạ phẩm linh thạch.
Hơn nữa thứ đắt nhất thực là tiền công của Trì Miểu, tổng cộng cũng chỉ một khối thượng phẩm linh thạch.
Nói cách khác, Trì Miểu dứt khoát xóa luôn tiền d.ư.ợ.c liệu, dù đó còn chẳng bõ bèn gì.
Dung Tuyền Cơ ngớ .
Đầu óc nàng choáng váng.
“Chuyện... chuyện thể? Muội đến mức vì lấy lòng mà một cái đơn giả chứ?”
Trì Miểu: “?”
“Ta lấy lòng tỷ?”
Nàng c.h.ử.i câu nào, nhưng ánh mắt mang đến cho một cảm giác...
Kiểu như “Tỷ bệnh đấy”.
Không c.h.ử.i mà còn thâm độc hơn cả chửi.
Mặt Dung Tuyền Cơ đỏ bừng, chỉ hận thể tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống.
Quả thực, với phận và địa vị của Trì Miểu, căn bản cần lấy lòng nàng.
Thêm đó, với thiên phú bực , việc đuổi kịp bọn họ chỉ là vấn đề thời gian, bỏ xa bọn họ cũng tương tự.
Trì Miểu chẳng lý do gì lấy lòng bất kỳ ai.
Vậy... nghĩa là...
Nàng Trì Miểu, chợt cảm thấy lưng Trì Miểu tỏa vầng hào quang thánh mẫu.
Thật dịu dàng!
Thật chói lọi!
Lẽ nào, Trì Miểu bẩm sinh là một vĩ đại, luôn cống hiến vô tư!
Dung Tuyền Cơ chút cảm động, chỉ thấy một dòng nước ấm áp chầm chậm chảy lồng ngực, thậm chí còn rơi lệ.
“Chưa từng ai nguyện ý đối xử với một cách vô tư như ...”
Tất cả tiếp cận nàng đều mục đích.
Kẻ thì thèm khát nhan sắc, kẻ thì biến nàng thành vật hy sinh để trao đổi lợi ích, kẻ thì bám víu, giẫm lên nàng để quen với nhiều bạn bè hơn.
Chưa từng một ai giống như Trì Miểu, vô tư đối xử với nàng, suy nghĩ cho nàng, giải quyết bài toán khó nhằn nhất cho nàng.
Bất chợt, Dung Tuyền Cơ rơi nước mắt.
Trì Miểu hoảng hốt, vội vàng tiến lên lau nước mắt cho nàng.
Quá dịu dàng!
Đồng thời, Trì Miểu vội vàng lên tiếng: “Ây ây ây, tỷ đừng chứ, tỷ trả tiền thì cứ thẳng , lấy tiền công của tỷ nữa là chứ gì? Làm như đang tống tiền tỷ bằng.”
Dung Tuyền Cơ: “...”
Trái tim bỗng chốc xi măng phong ấn.
Ấm áp cái con khỉ.
Nàng lấy một khối thượng phẩm linh thạch, nhét thẳng lòng bàn tay Trì Miểu.
“Cầm lấy!”
Nói xong còn hừ một tiếng, vẻ giận dỗi bước sang một bên.
Trì Miểu trưng vẻ mặt ngơ ngác chấm hỏi.
“Khó hiểu thật...”
Mọi ở Tu Chân Giới, quả nhiên ít nhiều đều chút bệnh.
Đặc biệt là về mặt đầu óc.
Nàng nghiên cứu cả một đêm, dùng sức mạnh của hóa học mới chế đan phương . Đầu óc quý giá của nàng như , một khối thượng phẩm linh thạch chẳng là thứ nàng xứng đáng nhận ?
Thật tình! Nếu nể tình tỷ là một tỷ tỷ xinh , đổi là Kim Thánh Phỉ thì nàng hét giá một trăm khối .
Cũng chính lúc .
Dung Tuyền Cơ thấy một tờ giấy đột nhiên xuất hiện bàn.
“Trì Miểu, qua đây xem cái gì ?”
Trì Miểu bước tới.
“Nhìn rừng trúc?”