Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 8: Bị Tát Đến Phát Sướng

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Diêm La Ách Chú Trì Miểu tồn tại qua bao nhiêu kiếp. Tuy rằng nó khiến nàng đời đời kiếp kiếp đều là phế tài và thể sống thọ, nhưng đồng thời cũng luyện linh hồn của nàng trở nên vô cùng hùng hậu, thậm chí khiến nàng quá quen thuộc, khó lòng cảm nhận nỗi đau đớn thấu xương xuyên tim nữa.”

 

“Thông Thiên Thang vốn là thần vật Thượng Cổ. Khoảnh khắc nàng bước lên Thông Thiên Thang, sự dày vò của Diêm La Ách Chú liền áp chế xuống. Thông Thiên Thang hành hạ thế nào nữa, nếu vượt qua ngàn tầng thì tuyệt đối thể sánh bằng sự tra tấn của Diêm La Ách Chú.”

 

“Cho nên trải qua một màn , nàng mới cảm thấy cả khoan khoái dễ chịu?”

 

Mấy vị trưởng lão khác xong mà ngây ngốc cả .

 

“Còn thể như ?”

 

Hạc Vạn Ban gật đầu: “Nói một cách thông tục dễ hiểu thì là, nàng luôn luôn dùng gậy gộc quất mạnh , hôm nay đột nhiên đổi thành mấy cái tát tai, so sánh thì chẳng là thấy sướng ?”

 

Nghiêm trưởng lão trầm ngâm một lát: “Cho nên... Thực sự là nàng ăn tát đến phát sướng ?”

 

Hạc Vạn Ban: “Coi... Coi như là .”

 

Các vị trưởng lão rơi im lặng.

 

Tuy rằng cách so sánh chẳng đắn chút nào, nhưng quả thực vô cùng xác đáng.

 

“Nàng leo lên đến bậc thứ một trăm bảy mươi .”

 

“Cái gì?!”

 

Sau lời nhắc nhở của một nữ trưởng lão, vội vàng xuống.

 

là thế thật...

 

Lúc Trì Miểu trèo lên bậc thứ một trăm bảy mươi. Con là vô cùng đáng sợ , cứ sang Kim Thánh Phỉ cảnh giới nửa bước Trúc Cơ ở bên cạnh nàng là .

 

Gân xanh khắp Kim Thánh Phỉ nổi cuồn cuộn, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm cả y phục.

 

Hai mắt đỏ ngầu như nứt , thậm chí dùng cả tay lẫn chân để bò lên Thông Thiên Thang.

 

Trên bộ Thông Thiên Thang, những khác đều dừng bước, kẻ cao nhất cũng chỉ dừng ở bậc một trăm năm mươi, coi như là thành tích xuất sắc nhất trong những năm gần đây .

 

Chỉ là hai vẫn đang miệt mài leo thang quá đỗi kinh khủng mà thôi.

 

Kim Thánh Phỉ thì còn lý do để giải thích, nhưng Trì Miểu dựa cái gì mà biến thái đến mức độ chứ!

 

“Nàng mới chỉ ở Luyện Khí tiền kỳ thôi đúng ? Sao cảm giác đến tận bây giờ nàng vẫn thấy nhẹ nhàng như thế!”

 

“Đáng sợ quá... Nàng sẽ phá vỡ kỷ lục của Ứng Vô Hoặc đấy chứ!”

 

“Thiên phú ... Thật sự là quá nghịch thiên. Thật dám tưởng tượng một hắc mã như thế lao . Nàng còn chính thức tu luyện mà lợi hại như , ... Tiền đồ thể đong đếm nổi .”

 

Tốc độ leo của Kim Thánh Phỉ ngày càng chậm , đến lúc mỗi một bước đều là sự dày vò tột cùng, đau đớn nhân lên gấp bội.

 

Tầm của bắt đầu nhòe , mồ hôi tuôn rơi thể nào khống chế nổi.

 

“Bò lên... Mình nhất định bò lên!”

 

Vốn dĩ áp lực vai hề nhỏ, giờ phút thấy Trì Miểu thể nhẹ nhàng tiến bước như thế, sự bướng bỉnh chịu thua trong lòng liền trỗi dậy.

 

Hắn cũng dốc hết sức trèo lên, ít nhất cũng leo tới hai trăm tầng, để chứng minh bản cũng thể coi là một đỉnh cấp thiên kiêu!

 

Gia tộc nhiều đời nghề buôn bán, là đại cự phú một phương, mỗi năm đều tốn vô vàng bạc châu báu để mời các cường giả tới tọa trấn, cái giá trả vô cùng đắt đỏ.

 

Khó khăn lắm mới xuất hiện một tiên căn như , bộ trong gia tộc đều ký thác hy vọng lên , dốc bao nhiêu tài nguyên cho , tương lai thể gánh vác cả gia tộc!

 

Nếu thể trở thành đỉnh cấp thiên kiêu, tương lai sẽ chẳng thể chấn nhiếp kẻ khác để tọa trấn cho gia tộc.

 

Hắn chính là niềm hy vọng của cả Kim gia đất Giang Lăng!

 

Một trăm chín mươi!

 

Một trăm chín mươi mốt!

 

Hắn c.ắ.n chặt răng.

 

Thế nhưng leo lên mười bậc cuối cùng để tới hai trăm tầng há dễ dàng như thế?

 

Mỗi một bậc đều thể chặn !

 

Một trăm chín mươi lăm!

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“A!”

 

Đột nhiên, Kim Thánh Phỉ b.ắ.n từng tia máu!

 

“Phụt!”

 

Đau... Từng tế bào, từng lỗ chân lông khắp cơ thể đều đang gào thét vì đau đớn.

 

Hắn năm bậc thang cuối cùng, tầm mắt dần dần nhòe từng chút một.

 

Không đó là máu, là nước mắt.

 

Hắn tiếp tục bò lên , nhưng hai chân hai tay chẳng còn chút sức lực nào, mềm nhũn như bông gòn.

 

Chẳng lẽ, đành dừng bước ở đây ?

 

lúc , một giọng trong trẻo của thiếu nữ vang lên bên tai.

 

“Kim Thánh Phỉ, còn leo lên nữa ?”

 

Hắn bàng hoàng tỉnh táo . Trước mặt... Trì Miểu trong bộ hồng y với đôi mắt chăm chú, đang đưa một bàn tay về phía .

 

Hắn c.ắ.n chặt răng: “Được!”

 

Trì Miểu : “Ngươi suy nghĩ cho kỹ đấy, bây giờ mỗi bước lên một tầng thì áp lực đối với ngươi đều thể trí mạng. nếu ngươi lên, sẽ kéo ngươi .”

 

Sao Kim Thánh Phỉ hiểu điều đó chứ.

 

Hắn ngước những bậc thang phía .

 

, thể từ bỏ ngay tại đây, cũng chỉ còn kém năm bậc nữa thôi.

 

nếu khi Trúc Cơ mà bước lên hai trăm bậc, điều đó chứng minh thiên phú của thể sánh ngang với bậc tuyệt thế thiên kiêu như Ứng Vô Hoặc.

 

Hắn sẽ trở thành niềm tự hào của cả gia tộc!

 

Hơn nữa... Dẫu vì gia tộc, cũng bỏ cuộc ngay tại đây.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-8-bi-tat-den-phat-suong.html.]

Trì Miểu thể xa hơn, cũng tuyệt đối chịu nhận thua.

 

“Ta ! Kéo lên!”

 

“Ta nhất định đặt chân lên bậc thứ hai trăm!”

 

Khoảnh khắc , Trì Miểu nắm lấy tay , dẫn cùng bước lên phía .

 

Một trăm chín mươi sáu...

 

Mỗi một tầng bước lên, cảm thấy đau đớn vạn phần.

 

Thế nhưng trong lòng chỉ sự cảm kích, chỉ nỗi kích động dâng trào.

 

Hành động của hai dọa cho đám trời tức đến thổ huyết.

 

“Đây chẳng là coi mạng sống như trò đùa !”

 

Thế nhưng...

 

Trong lòng bọn họ đau lòng, cảm thấy an ủi.

 

Một vị nữ trưởng lão mỉm : “Sự liều lĩnh chút kiêng dè của những trẻ tuổi, quả thực là khoảnh khắc tươi nhất thế gian .”

 

“Thiên phú và tâm tính của hai đứa nhỏ , tương lai nếu c.h.ế.t yểu giữa đường, thì tất sẽ trở thành cự phách một phương.”

 

Điểm , tất cả đều đồng tình.

 

Tu chân trò chơi gia đình của con nít, bất cứ thứ gì cũng đều tranh giành.

 

Tranh tài nguyên, tranh bảo vật, tranh đoạt tài.

 

Nếu chút dã tâm, tranh đoạt... Vậy thì còn tu tiên cái nỗi gì?

 

Mau mau tìm một nam nhân gả cho xong .

 

Thế nam nhân thì ?

 

Nam nhân cũng tìm nam nhân mà gả chẳng , chỉ phía phía .

 

Một trăm chín mươi chín!

 

Hai trăm!

 

Khoảnh khắc đặt chân lên bậc thứ hai trăm, Kim Thánh Phỉ gần như bùng nổ mà reo hò ầm ĩ:

 

“Ta ! Ta thành công !”

 

Trong lúc đang lớn, cổ họng đột nhiên nghẹn bởi một thứ gì đó.

 

Hóa là máu, lập tức phun thẳng ngoài.

 

Trì Miểu: “Ngươi bình tĩnh chút coi.”

 

Bình tĩnh á?

 

Bảo bình tĩnh thế nào , vô cùng sảng khoái.

 

Nằm bò bậc thềm thứ hai trăm, thở dốc hồng hộc.

 

“Ngươi tiếp .”

 

Hắn nhắm mắt , đợi một hồi lâu thấy ai đáp lời.

 

Mở mắt một cái...

 

Người là Trì Miểu mất dạng từ đời nào .

 

Kim Thánh Phỉ: “...”

 

Tuy rằng hợp tình hợp lý, nhưng mà tại tuyệt tình đến thế hả trời!

 

“Thật ngờ Kim Thánh Phỉ thực sự tới hai trăm bậc... Thiên phú của thể chung một bậc thềm với Ứng Vô Hoặc .”

 

“Thời đại , quả thực là thiên kiêu xuất hiện lớp lớp...”

 

“Điều quan trọng nhất là Trì Miểu, nàng rốt cuộc thể tới tầng thứ mấy?”

 

Lúc , ánh mắt của tất cả đều đổ dồn lên Trì Miểu.

 

như lời Hạc Vạn Ban , nàng Diêm La Ách Chú hành hạ bấy lâu, áp lực của Thông Thiên Thang đối với nàng chẳng đáng nhắc tới.

 

... Nàng rốt cuộc thể tới bước nào, và thể thiết lập nên một kỷ lục huy hoàng ?

 

Tất cả đều nín thở tập trung tinh thần.

 

lúc .

 

Trì Miểu ở giữa trung bỗng nhiên cất tiếng hét lớn:

 

“Kim Thánh Phỉ!”

 

Kim Thánh Phỉ mới nhắm mắt bao lâu vội vàng mở choàng mắt lên.

 

Chỉ thấy, Trì Miểu trong bộ hồng y nổi bật vô cùng chiếc Thông Thiên Thang ánh vàng lấp lánh.

 

Mới chớp mắt một cái, nàng ở bậc thứ hai trăm chín mươi chín .

 

Tốc độ cũng quá nhanh đấy...

 

Thiếu nữ dừng bước, nở một nụ :

 

“Ngươi chẳng , chỉ cần trèo lên ba trăm bậc thì cứ một bậc là một viên thượng phẩm linh thạch ?”

 

“Tiếp theo đây, ngươi mở to mắt cho kỹ nhé!”

 

Bởi vì ban nãy áp lực quá lớn, Kim Thánh Phỉ quên khuấy mất chuyện .

 

Bây giờ thiếu nữ nhắc nhở, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành...

 

Một bước!

 

Trì Miểu bước lên bậc thứ ba trăm!

 

 

Loading...