Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 77: Cửu Kiếm Sơn Xuất Hiện Chói Lóa

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Oanh!

 

Thứ rơi xuống từ trời chẳng khác nào một ngôi băng, khoảnh khắc nện xuống mặt đất trực tiếp đập nát gạch lát sàn của Kim Phật Tự thành một cái hố sâu hoắm.

 

Trong chớp mắt, khói bụi cuồn cuộn bốc lên, thấy rõ tình hình bên trong.

 

Toàn bộ xung quanh đều há hốc mồm, sững sờ tại chỗ.

 

Ngu Vô Tâm: “Cái thứ rơi xuống là cái giống gì thế?”

 

Dung Tuyền Cơ: “Hình như... là một ?”

 

Tịnh Minh: “ thật là một .”

 

Ngu Vô Tâm: “Rơi từ trời xuống thế , liệu thể là bình thường ?”

 

Cả ba : “... Hy vọng ”.”

 

Tịnh Minh mở phật mục xem: “Hình như còn đè trúng Văn Nhân Ế nữa.”

 

Dung Tuyền Cơ và Ngu Vô Tâm đồng thanh: “Thế thì thể yên nghỉ đấy.”

 

Tịnh Minh: “A di đà phật.”

 

“Người của Cửu Kiếm Sơn đến .”

 

Lời thốt , tất cả đều đổi sang vẻ mặt nghiêm túc, ngước mắt lên bầu trời.

 

Trên nền trời, một hàng của Cửu Kiếm Sơn đang ngự kiếm phi hành. Họ đều mặc bộ âm dương bào đen trắng do đích Kim gia ở Giang Lăng tài trợ độc quyền, giá trị vạn vàng.

 

Từng phong thái đều xuất chúng, dáng vẻ tiêu sái hiên ngang.

 

Bọn họ nhanh chóng lao vút xuống, vẻ mặt đầy lo lắng về phía làn khói bụi mịt mù.

 

Một, hai, ba, bốn, chỉ bốn thôi ? Lại còn là nam giới nữa chứ.

 

“Trì Miểu là ai, thấy?”

 

“Có Ứng Vô Hoặc, Kim Thánh Phỉ, còn Khâu Kỳ và một quen mặt, bốn đàn ông, chẳng bảo Trì Miểu là nữ nhân ?”

 

“Khoan , chẳng lẽ...”

 

lúc , ở trong làn khói bụi rốt cuộc cũng cất tiếng.

 

“Mẹ kiếp, bà đây từ nay về thề bao giờ chơi trò ngự kiếm phi hành nữa! Ứng Vô Hoặc, Kim Thánh Phỉ, hai các ngươi lúc đua tốc độ thể để ý một chút là còn một tài xế mới đang tập lái hả!”

 

Giọng của Trì Miểu tràn ngập vẻ oán hờn trách móc.

 

Nàng đây căn bản từng thử ngự kiếm phi hành bao giờ, tay lái còn non, dọc đường cứ chao đảo lảo đảo suốt.

 

Kết quả là Kim Thánh Phỉ đột nhiên nổi hứng đòi thi đua.

 

Nàng từ chối thẳng thừng, Kim Thánh Phỉ sang khiêu khích bọn họ cũng chẳng ăn thua.

 

Cuối cùng Kim Thánh Phỉ còn cách nào, liền dùng mũi kiếm huých mạnh Ứng Vô Hoặc một cái, mới khiến Ứng Vô Hoặc nổi m.á.u ăn thua lao màn rượt đuổi với .

 

Hai các ngươi chơi với thì thôi , tên khốn Kim Thánh Phỉ còn lấy nàng tâm điểm để chạy vòng tròn né tránh như Tần Vương lượn cột, nàng sơ sảy một cái là rơi thẳng cẳng xuống .

 

Đợi đến khi kịp phản ứng , nàng sớm mang theo một dải lửa và tia chớp lao thẳng xuống đất .

 

Đau c.h.ế.t !

 

Kim Thánh Phỉ chắp hai tay với vẻ đầy áy náy: “Trước hết cho một câu xin , đó thêm một câu .”

 

Trì Miểu: “Không ý gì hả?!”

 

Kim Thánh Phỉ: “Không , mạng ngươi lớn lắm khó c.h.ế.t , tiệc ma chay của ngươi ăn hết tới khác thấy c.h.ế.t nào , ngươi cái thuật huyền học bất t.ử đấy.”

 

Ứng Vô Hoặc gật đầu, tỏ vẻ cực kỳ tán đồng.

 

ngoài ở đây, vẫn ho khan một tiếng đảo mắt quanh một vòng.

 

“Cửu Kiếm Sơn đến muộn, xin chư vị rộng lòng lượng thứ.”

 

Mọi xung quanh c.h.ế.t lặng như tượng gỗ, đầu óc hóa đá tập.

 

“Màn xuất hiện của Cửu Kiếm Sơn, quả thực khá là... độc lạ.”

 

là quá mức độc lạ luôn chứ.”

 

Trì Miểu dậy, chân dẫm thứ gì tròn vo trơn nhẵn, suýt chút nữa ngã nhào.

 

May mà phản xạ của nàng cực nhanh, liền tung một cú móc ngược tuyệt hạ đất an .

 

“Chỗ nên một tràng pháo tay chứ nhỉ!”

 

Bộp bộp bộp bộp bộp!

 

Đám chiến hữu Cửu Kiếm Sơn nhiệt tình vỗ tay, những khác , cảm thấy nếu vỗ tay thì dường như vẻ nể mặt, thế là cũng vội vàng vỗ tay theo.

 

Đệ t.ử Thiên Kiếm Tông:

 

“Khoan , chúng vỗ tay thế?”

 

“Huynh hỏi á? Ta !”

 

“Mà , thiếu tông chủ ?”

 

“Khoan , thiếu tông chủ !!”

 

Bọn họ hoảng sợ tột độ xuống phía chân Trì Miểu.

 

Trì Miểu cũng ngơ ngác, cúi đầu xuống.

 

Tên chịu né ?!

 

Hơn nữa nếu cảm giác của nàng nhầm thì thứ tròn vo mà nãy nàng lên dẫm hình như là... đầu ?

 

Xong đời , mới sân nàng tiện tay ăn trọn một mạng ?

 

Nàng cũng chẳng kẻ chân là ai, vội vàng đỡ đối phương dậy: “Người em, ngươi tin là hề cố ý ?”

 

Văn Nhân Ế mang bộ dạng như an nhiên về với cõi vĩnh hằng, chút động tĩnh nào.

 

“Được , ngươi lời nào tức là ngầm thừa nhận ngươi tin , tha thứ cho nhé.”

 

Ngầm thừa nhận cái con khỉ!

 

Đầu của , cái đầu của đau buốt lên đây !

 

Trì Miểu thở dài, sang Kim Thánh Phỉ: “Hết cứu , chuẩn hậu sự thôi.”

 

Kim Thánh Phỉ cũng mang vẻ mặt ủ rũ: “Được.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-77-cuu-kiem-son-xuat-hien-choi-loa.html.]

Nói đoạn, chẳng từ lôi .

 

Trong tay Trì Miểu đột nhiên xuất hiện một cây kèn xona.

 

Phía lưng Kim Thánh Phỉ, một vòng hoa tang khổng lồ, quan tài băng phong kín và chậu đốt tiền vàng mã đúng vị trí sẵn sàng.

 

Mọi : “Hả??”

 

Đầu óc bọn họ thắt luôn .

 

Các ngươi chuẩn cái gì thế ? Ta hỏi các ngươi, mấy thứ các ngươi lôi là để cái gì hả?!

 

Có ai đàng hoàng đắn mà khỏi nhà mang theo trọn gói dịch vụ mai táng như thế !

 

Khóe miệng Ngu Vô Tâm co giật: “Cửu Kiếm Sơn... dạo chuyển sang phong cách ?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Dung Tuyền Cơ: “... Ta thấy, cũng khá là chấn động đấy chứ.”

 

Tịnh Minh lên tiếng, chỉ là trong đầu đột nhiên nhớ dưa hóng ngày hôm qua.

 

Bọn họ , Trì Miểu là một kẻ vô cùng trừu tượng.

 

Đôi tai đón gió của Tịnh Minh khẽ động đậy, khẽ : “Thú vị.”

 

Đi theo đám , chắc chắn sẽ dưa ngon để hóng.

 

...

 

Một hồi lâu .

 

Văn Nhân Ế vẫn đó giả c.h.ế.t.

 

Hắn tỉnh một lúc , nhưng chỉ cần cứ tiếp tục giả c.h.ế.t, giả vờ như xảy chuyện lớn, thì lát nữa sẽ lý do để đổ cho Cửu Kiếm Sơn, khiến Cửu Kiếm Sơn thể ngẩng đầu lên nổi trong đợt tập huấn Mười Tông .

 

Đặc biệt là mặt , của Cửu Kiếm Sơn đều sẽ khép nép phục vụ, chăm sóc từng li từng tí!

 

Cái bọn Cửu Kiếm Sơn sinh mang mệnh tiện nhân!

 

Trì Miểu lúc đây là t.ử của Thiên Kiếm Tông, đồng thời cũng chợt nhận một vấn đề: “Hình như chúng đụng hàng trang phục với Thiên Kiếm Tông thì ?”

 

Kim Thánh Phỉ cũng phát hiện , kinh ngạc: “Bộ đồ là do xưởng dệt của Kim gia riêng theo đơn đặt hàng, nửa tháng đặc biệt dặn dò , tuyệt đối thể mẫu giống hệt !”

 

Trì Miểu: “Liệu Kim gia của ngươi đạo nhái ? Đạo nhái là đấy.”

 

Kim Thánh Phỉ: “Không đời nào, thợ dệt giỏi nhất thiên hạ đều trong nhà cả . Nếu thực sự là nhà đạo nhái, bỏ tiền mua đứt bản quyền của bọn họ là xong.”

 

“Huống hồ ngươi chất liệu của hai bên , đồ của bọn họ chỉ là loại tơ lụa nhỉnh hơn bình thường một chút, còn đồ chúng đang mặc đều dệt từ lứa tơ đầu tiên do Băng Linh Tằm nhả , một bộ thể đổi cả lẫn quần áo và nội tạng của bọn họ đấy.”

 

“Có đạo nhái thì cũng là bọn họ nhái chúng .”

 

Trì Miểu: “Bá đạo quá em, ngươi thế thì yên tâm .”

 

Lại cúi đầu Văn Nhân Ế một cái.

 

Nàng im lặng một thoáng, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Chậc, kiểu dáng quần áo vốn dĩ còn thấy khá mắt.”

 

“Sao mặc lên bọn họ ...”

 

Chậc.

 

Tục ngữ đúng, đụng hàng đáng sợ, ai đó quê.

 

Nghe thấy những lời , trạng thái của Văn Nhân Ế còn hồi phục hẳn suýt chút nữa cho tức c.h.ế.t tươi.

 

Ngươi dám bảo quần áo của bọn họ là hàng đạo nhái các ngươi? Lại còn là thứ hàng tầm thường nữa chứ?!

 

Mấu chốt là cái câu mặc bọn họ phía còn ý gì hả? Hắn hỏi ngươi, mặc lên bọn họ thì hả?!

 

Văn Nhân Ế tức đến mức nhảy dựng lên c.h.ử.i đổng, nhưng đột nhiên nhớ lời của kẻ bán cho bọn họ bộ y phục từng rằng trang phục là hàng đặt may riêng của Kim gia.

 

Chuyện hình như... khớp .

 

Mẹ kiếp.

 

Trên đời chuyện trùng hợp đến mức quái đản như chứ?

 

Thôi cứ tiếp tục giả c.h.ế.t , cái lúc thì giả c.h.ế.t là thượng sách!

 

Các t.ử khác của Thiên Kiếm Tông thì tức tối mất hết bình tĩnh: “Các ngươi... Cửu Kiếm Sơn các ngươi ai nấy đều vô học thế ? Đả thương thiếu chủ Thiên Kiếm Tông chúng tính, còn dám ăn xấc xược như thế!”

 

Trì Miểu “A” lên một tiếng.

 

Cúi đầu xuống.

 

“Tên hoắc hóa là thiếu chủ Thiên Kiếm Tông á? Không chứ, trong Sổ Tay Thiên Kiêu chẳng miêu tả là tiên tư thần nhan ?”

 

Cái kiểu gì cũng chẳng giống chút nào!

 

Chỗ nào là tiên, chỗ nào là thần hả?

 

Mặc dù nàng xí là kèm theo một chút yếu tố cảm xúc cá nhân trong đó, nhưng quả thực tên chẳng dính dáng gì tới bốn chữ tiên tư thần nhan cả!

 

Văn Nhân Ế tức đến mức răng sắp c.ắ.n nát vụn .

 

Hắn thấy gì hết! Hắn đang giả c.h.ế.t! Hắn chẳng cái gì cả!

 

Ứng Vô Hoặc liếc một cái, khẽ , ghé tai Trì Miểu thì thầm một câu.

 

“Hắn đang giả c.h.ế.t đấy.”

 

Trì Miểu cũng nhỏ giọng đáp : “Ta mà.”

 

Hai các ngươi thể nhỏ đến mức đừng để thấy hả!

 

Vào cái lúc mất mặt bẽ bàng thế , để giả vờ như gì cũng ?

 

Cũng chính lúc , Trì Miểu nở một nụ đầy tà ý chằm chằm .

 

Giả c.h.ế.t ? Muốn ăn vạ kiếm chuyện ?

 

Mặc dù đúng là đè trúng ngươi thật, nhưng ngươi cũng giả vờ giả vịt thật sự đấy. Mọi đều chẳng thứ lành gì, để xem ai là kẻ chịu nổi nhé.

 

Chơi trò bỉ ổi ? Nàng là bậc thầy đấy.

 

Trì Miểu chỉ cần hít sâu một , liền lập tức đổi sang một bộ mặt điềm đạm đáng thương, nước mắt chực trào.

 

“Không ngờ đụng c.h.ế.t là thiếu chủ của Thiên Kiếm Tông, đây chính là ân oán giữa hai tông môn . Chúng vốn dĩ chuyến tới đây là hóa giải ân oán cơ mà, kết quả xảy chuyện thế , đều tại ! Đều tại cả!”

 

“Ngươi yên tâm, nhất định sẽ cứu sống ngươi.”

 

“Bên vặn hai viên tiên đan cứu mạng, giá trị liên thành.”

 

“Nào, há miệng , uống tiên đan của tỷ tỷ đây nè!”

 

 

Loading...