Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 7: Thánh Thể Leo Thang Bẩm Sinh

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trì Miểu trở về phòng trọ bao lâu thì Kim Thánh Phỉ kéo nàng tới quảng trường khảo hạch vòng thứ hai.

 

Kim Thánh Phỉ liền phổ cập kiến thức cho nàng:

 

“Vòng khảo hạch thứ hai là Thông Thiên Thang, khảo nghiệm độ mạnh yếu của linh hồn. Hồn lực càng mạnh thì càng nhiều bậc. Kỷ lục cao nhất của Luyện Khí kỳ là do vị thánh t.ử của Cửu Kiếm Sơn thiết lập. Vị thánh t.ử đó trời sinh kiếm hồn, cực kỳ lợi hại, cứ thế bước lên hai trăm tầng! Đây vốn là tầng mà cảnh giới Trúc Cơ kỳ mới thể chạm tới! Ngày mai cũng thử xem thể leo lên hai trăm tầng !”

 

Loại chuyện dĩ nhiên ngoài phạm vi hiểu của Trì Miểu, trong sách hề .

 

Tuy nhiên vị thánh t.ử Cửu Kiếm Sơn thì nàng rõ.

 

Nếu xếp các thiên kiêu đương thời thành từng bậc thang thực lực, Kim Thánh Phỉ vì đó lãng phí nhiều thời gian nên miễn cưỡng tính bậc thứ hai.

 

Còn bậc thứ nhất, đó chính là các thánh tử, thánh nữ của các đại tông môn. Vị thánh t.ử Cửu Kiếm Sơn càng là nhân vật đầu trong bậc thứ nhất đó.

 

Trời sinh kiếm hồn, biến dị Băng linh căn, năm ngoái mới mười bảy tuổi đạt Trúc Cơ trung kỳ, từng c.h.é.m c.h.ế.t cường giả nửa bước Kim Đan vượt cấp.

 

Thực lực phi phàm, đồng thời dung mạo của còn liệt danh sách Bách Tuấn Phổ của Tu Chân Giới.

 

Hắn xếp thứ chín, với lời bình: khí chất tựa mai tuyết, lạnh lùng ngạo nghễ như băng.

 

Trì Miểu tò mò hơn một chuyện:

 

“Sao ngươi leo ba trăm tầng vượt qua để giành vị trí thứ nhất luôn ? Đây chẳng là cơ hội ngàn vàng để tích lũy danh tiếng .”

 

Danh tiếng chính là thứ đồ . Một khi danh tiếng, thì ngay cả khi ngươi đ.á.n.h rắm cũng tưởng là chân lý mà hít lấy hít để thêm hai .

 

Kim Thánh Phỉ: “Làm mà dễ thế ? Nếu chỉ cảnh giới thì còn cố trèo , nhưng cái khảo nghiệm hồn lực. Ngươi thích thì tự , chịu thua.”

 

Hồn lực là thứ khó tu luyện nhất, nếu thì những nghề nghiệp như luyện khí sư và luyện đan sư chẳng hiếm hoi đến .

 

Mỗi bước lên một bậc thang trời, linh hồn như một nhát d.a.o cứa . Càng về càng đau đớn khôn cùng, đến những tầng cuối thậm chí chẳng khác nào cuộc hành hình xé rách linh hồn.

 

Thế nhưng Trì Miểu chẳng hề sợ hãi.

 

Nàng tuy rõ hồn lực của thuộc đẳng cấp nào, nhưng trực giác mách bảo nàng rằng hồn lực của hề thấp.

 

Chưa kể nàng là sống qua hai kiếp, chỉ riêng việc thám hồn ngày hôm qua, nàng cũng chẳng hề cảm giác gì.

 

Lúc thám hồn, nàng thể cảm nhận hồn lực của vô cùng hùng hậu, bình thường căn bản thể tấn công linh hồn của nàng.

 

Trì Miểu: “Ngươi thế là ngày mai leo ba trăm tầng thật đấy nhé.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Kim Thánh Phỉ: “Ngươi chơi thật đấy ?”

 

Trì Miểu: “Chứ nữa?”

 

“Phụt... Ha ha ha ha!” Kim Thánh Phỉ vỗ mạnh vai Trì Miểu lớn: “Ối ơi, Trì Miểu , ngươi đúng là hài hước c.h.ế.t . là tuổi trẻ trải sự đời... Chưa trải sự đời mà!”

 

“Lát nữa bước lên Thông Thiên Thang ngươi sẽ mùi. Ba trăm tầng! Nếu ngươi thực sự thể leo lên ba trăm tầng, sẽ tặng ngươi một viên thượng phẩm linh thạch! Nếu vượt qua ba trăm tầng, cứ thêm một tầng, cho ngươi thêm một viên thượng phẩm linh thạch nữa!”

 

“Ngươi đừng để linh thạch mà chỗ tặng đấy nhé.”

 

Trì Miểu ngẩn .

 

Nàng Kim Thánh Phỉ mỉa mai đấy ?

 

Kim Thánh Phỉ, lấy tiền để mỉa mai nàng ư?

 

Chuyện thế ! Nàng là đứa nghèo nhất đấy!

 

Khóe miệng Trì Miểu bỗng cong lên một nụ rạng rỡ.

 

“Kim Thánh Phỉ, ngươi quả thực là phúc tinh của , là đại thần tiên bụng của mà!”

 

Kim Thánh Phỉ như một chú ch.ó Golden cỡ lớn, mắt bỗng sáng rực lên: “Ngươi thực sự cảm thấy là thần tiên ? Ta thuộc phái nào?”

 

Trì Miểu: “Phái Tán Tài đồng tử.”

 

Kim Thánh Phỉ: “...”

 

Bà nội nó chứ!

 

Quảng trường nhanh chóng tụ tập một đám đông nghẹt , t.ử của Cửu Kiếm Sơn cũng xuất hiện.

 

“Khảo hạch vòng thứ hai hôm nay, nội dung chính là leo thang trời!”

 

“Nội dung đơn giản, các vị chỉ cần từng bước từng bước leo lên Thông Thiên Thang, bước lên năm mươi tầng là thể thông qua vòng khảo hạch để tiến vòng cuối cùng.”

 

Năm mươi tầng là thể qua ?

 

“Thế chẳng quá dễ dàng , leo cầu thang thì gì khó chứ!”

 

là tuổi trẻ ngông cuồng! Cái Thông Thiên Thang nơi bình thường thể leo nổi, mỗi một bước đều là sự dày vò đối với linh hồn, ngươi hiểu thì đừng bừa!”

 

mà thang trời ở thế? Thang trời !”

 

Ngay khi đang hoang mang khó hiểu, trời bỗng trăm loài chim bay lượn hộ tống, một đạo kim quang điềm lành x.é to.ạc tầng mây, từ từ rải ánh sáng xuống nhân gian.

 

Nơi kim quang chiếu rọi, chiếc tiên thê trong suốt lấp lánh lưu quang liền hiện .

 

Nó hùng vĩ, thẳng tắp chọc thủng tầng mây.

 

Nó rộng lớn, dường như vô biên vô tận.

 

Muôn chim ngước , đất đều trố mắt ngoác mồm.

 

“Lợi hại quá...”

 

Sau đó, theo một tiếng chuông ngân vang, tầng mây xuất hiện bóng dáng của vài vị tiên nhân.

 

“Khảo hạch vòng thứ hai, leo thang trời!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-7-thanh-the-leo-thang-bam-sinh.html.]

“Bắt đầu khảo hạch!”

 

Dứt lời, mới hồn, lục tục bước về phía thang trời.

 

Trì Miểu và Kim Thánh Phỉ ngước lên trời.

 

“Mấy vị tới để màu .”

 

Mấy vị trời: “...”

 

Có mỗi hai đứa chúng mày là lắm mồm nhất! Mau leo thang !

 

Hai bỗng nhiên cảm thấy m.ô.n.g ai đó đạp cho một phát, lảo đảo một hồi lâu đặt một chân lên bậc thềm đầu tiên của Thông Thiên Thang.

 

Khoảnh khắc dẫm chân lên, Trì Miểu liền cảm nhận sự khác biệt.

 

Cái ...

 

Cái !

 

Sao thấy sướng sướng thế ?

 

Cảm giác như bước một tiệm massage chân cao cấp, một em kỹ thuật viên tay nghề siêu đỉnh đang mát xa diện cho nàng, khiến tinh thần như thăng hoa lên một tầm cao mới!

 

Nàng xung quanh.

 

Những khác đều lộ vẻ mặt đau đớn, như thể đang áp bức nặng nề, vài kẻ còn thống khổ phát những tiếng kêu như khỉ hú.

 

Chẳng lẽ là do nàng mới chỉ ở bậc thứ nhất?

 

Nếu bước lên thêm mấy bậc nữa thì sẽ thế nào?

 

Trì Miểu háo hức thử, nhảy phắt một cái! Nàng bước thẳng lên bậc thứ tư.

 

“Ồ... Ồ”

 

Sướng quá, càng sướng hơn nữa!

 

Sướng đến mức nàng như đang ở thiên đường! Nàng vô tình phát một âm thanh kỳ lạ.

 

Cũng ai leo thang trời sướng thế chứ!

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Ngươi tém tém giùm cái coi!”

 

Người dùng từ “ hành hạ” để hình dung, ngươi đừng vẻ mặt thể cưỡng như thế, sẽ hiểu lầm ngươi đấy!

 

Âm thanh kỳ lạ cộng thêm vẻ mặt tận hưởng khiến những xung quanh đều há hốc mồm kinh ngạc.

 

Kim Thánh Phỉ: “Trì Miểu , ngươi... Ngươi thế, ngươi đừng dọa nhé!”

 

Trì Miểu đáp: “Ta cũng nữa, chỉ cảm thấy như đang xoa bóp, đến từng lỗ chân lông cũng giãn , cực kỳ sướng luôn! A”

 

Kim Thánh Phỉ: “???”

 

Mọi : “Hả?”

 

Sướng á?

 

Ủa, bọn họ leo nhầm cái thang trời giả ?

 

Mới tới mười bậc mà bọn họ cảm thấy linh hồn đè ép, đau nhức c.h.ế.t đây !

 

Chẳng lẽ... Tiểu tỷ tỷ Trì Miểu thực sở thích quái dị gì đó?

 

Ngươi đừng chơi trò sở thích quái đản với thang trời !

 

Ngay cả đám trời khi thấy cảnh cũng ngây dại.

 

Sướng ?

 

Làm thể chứ?

 

Bọn họ đều từng leo qua thang trời, hiểu rõ cảm giác leo thang là thế nào.

 

Chỉ thể dùng bốn chữ lớn để hình dung: đau đớn khôn cùng.

 

So với việc leo thang trời, bọn họ tình nguyện roi quất còn hơn!

 

Chẳng lẽ thang trời gặp trục trặc ?

 

Nghiêm trưởng lão đảo mắt một vòng, lén lút hạ xuống dẫm thử một chân.

 

Hơi đau đấy.

 

Ông lặng lẽ rụt cái chân bự của về, đó bay lên trời.

 

“Chuyện... Rốt cuộc chuyện là thế nào?”

 

Nhìn thấy Trì Miểu từ từ leo lên ba bốn mươi tầng, với tầng ... Chiếu theo cảnh giới Luyện Khí tiền kỳ của Trì Miểu, cho dù hồn lực của nàng hùng hậu hơn bình thường thì cũng đau đến toát mồ hôi hột mới đúng.

 

Thế nhưng nàng mang vẻ mặt đắm chìm trong sự sung sướng.

 

Không lẽ thực sự sở thích đặc biệt gì ?

 

Thế thì biến thái quá đấy!

 

Ngươi sợ ngươi chơi trò quái đản với thang trời, nó giả vờ chơi cùng ngươi, nhưng giây tiếp theo sẽ vung tay tát c.h.ế.t tươi ngươi thật !

 

lúc , Hạc Vạn Ban bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng.

 

“Chẳng lẽ là...”

 

 

Loading...