Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 62: Khoan Đã, Đây Là Quan Tài Của Ta À?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người nhà Cửu Kiếm Sơn c.h.ế.t ?
Trái tim Trì Miểu treo lơ lửng, chợt cảm thấy một nỗi niềm khó tả dâng lên, nàng siết chặt nắm đấm.
Sư phụ của nàng quả nhiên ...
“Đều tại , sư phụ... nếu vì , ngài vẫn lạc thế . May mà còn đuổi kịp tuần đầu của sư phụ.”
Nói xong, Trì Miểu liền tìm một bộ y phục màu trắng, xé một phần biến thành dải vải trắng dài, quấn lên đầu .
“Ta sẽ ngoan ngoãn thủ linh cho ngài!”
Dứt lời, Trì Miểu sải bước lớn, ngoài cửa.
Nàng vội vàng chạy lên phía , chỉ lặng lẽ tìm đến cuối hàng ngũ, rón rén theo, từng chút một chen lên đầu.
Nàng sợ phiền đến tiến trình của tang lễ, quấy rầy sự an nghỉ của sư phụ.
Đoàn cứ thế đến căn phòng.
Kim Thánh Phỉ hàng đầu chỉ huy:
“Hạ quan tài!”
Bịch!
Cỗ quan tài băng khổng lồ đặt xuống, thứ hề rẻ, bộ đều do Kim Thánh Phỉ tài trợ hữu nghị.
Bao gồm cả bộ tang lễ, phần lớn đều do Kim Thánh Phỉ lo liệu.
Hắn nghiễm nhiên trở thành chủ trì.
Sau đó, một vài nhân viên tang lễ phía bắt đầu niệm chú, bắt đầu phép, để linh hồn an nghỉ.
Trì Miểu hiểu.
Đám Kim Thánh Phỉ và Ứng Vô Hoặc trầm mặc đó.
Nước mắt Kim Thánh Phỉ kìm mà tuôn rơi, chằm chằm căn nhà với ánh mắt thâm tình, một tay đặt lên tường: “Tuy chúng quen lâu, nhưng... vẫn luôn coi ngươi là nhà nhất của ở Cửu Kiếm Sơn, nay ngươi nhẫn tâm bỏ ... ngươi đúng là nhẫn tâm quá mà.”
“Con ngoài tiền thì chẳng gì khác, cảm ơn ngươi nhiều việc cho chúng như , cảm ơn.”
“Hôm nay là tuần đầu của ngươi, hy vọng ngươi ở đó sống cho , đến lúc gặp Diêm Vương, ngươi đừng mà cợt nhả đắn nữa đấy.”
Trì Miểu những lời chan chứa tình cảm , cũng vô cùng cảm động.
Mặc dù Kim Thánh Phỉ thiết với sư phụ nàng từ lúc nào, nhưng chỉ những giọt nước mắt của Kim Thánh Phỉ, nàng thấy Kim Thánh Phỉ đúng là nam nhi đích thực!
Có tình nghĩa!
Lát nữa lúc tang, nàng tuyệt đối thể thể hiện kém hơn Kim Thánh Phỉ .
Tiếp theo là Ứng Vô Hoặc.
Dung mạo tuyệt thế, tựa như Hàn Nguyệt Kiếm Tiên tách biệt với thế gian, tuấn dật phiêu miểu, tà áo bay bay trong màn đêm.
Hắn rút bội kiếm của , cứa một đường lên cổ tay!
“Ta công nhận thiên tư vô song của ngươi, cũng công nhận những cống hiến của ngươi cho bộ Tu Chân Giới.”
“Ta, Ứng Vô Hoặc, lấy danh nghĩa cá nhân, mặt bộ Tu Chân Giới lấy m.á.u tạ ơn.”
Ngay đó, biểu cảm của trở nên cay đắng.
“Nếu ngươi thể sống sót, tương lai chắc chắn sẽ vô lượng.”
Sự cay đắng đó truyền đến tận đáy lòng mỗi .
Tất cả những ở đây đều từng nhận ân huệ của đó, đúng hơn là bộ Tu Chân Giới.
Mặc dù nhiều lúc cũng đau đầu vì đó, nhưng thể phủ nhận, đó mang đến cho cuộc đời một cảm giác khác biệt.
Khiến sống động hơn nhiều.
Chỉ là nàng c.h.ế.t... e rằng lâu nữa, cũng xuống đó bầu bạn cùng nàng.
Thời gian của còn nhiều nữa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Trì Miểu Ứng Vô Hoặc, trong lòng cũng cảm thán.
“Không ngờ sư phụ vĩ đại đến thế, từng tạo phúc cho cả Tu Chân Giới, haizz... ngài quả thực là một .”
Nàng cũng ngờ, Ứng Vô Hoặc thể đau buồn vì sư phụ nàng đến .
Cũng , như sư phụ nàng nhiều.
cũng , thật là đáng ghét.
Các ngươi đều tỏ đau buồn như , lát nữa nếu nàng gào t.h.ả.m thiết một chút, chẳng sẽ vẻ nàng vô tâm ?
Lác đác từng , những ai thể hầu như đều xong.
Kim Thánh Phỉ mới gọi : “Đưa t.h.i t.h.ể của nàng quan tài , lát nữa là thể hạ huyệt .”
“Rõ!”
Trì Miểu ngẩn , trơ mắt nọ thật sự định lấy thi thể, trong lòng chút sốt ruột.
Khoan , sư phụ của chính nàng mà nàng còn phát biểu câu nào cơ mà!
Mặc kệ ba bảy hai mươi mốt, Trì Miểu gạt từng đang chắn mặt , lên ngay hàng đầu tiên.
Mọi thấy cái đầu đột nhiên nhô , tất cả đều đồng loạt sang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-62-khoan-da-day-la-quan-tai-cua-ta-a.html.]
Vừa ...
Thiếu nữ mặt đầu chít khăn tang trắng, dung mạo so với càng thêm xuất chúng vài phần, khí chất cũng thêm một sự bí ẩn khó tả.
Khí tức mạnh mẽ đến mức khó lòng che giấu.
“???”
Khoan , họ hoa mắt ?!
Dụi dụi mắt.
Không hoa mắt, là thật!
Sau khi tất cả ý thức điều , sắc mặt bỗng chốc trắng bệch, còn nửa điểm máu, ngay cả hai chân cũng tê rần.
Họ gặp ma ?!
Tất cả sợ hãi đến mức thốt nên lời.
Trước khi họ kịp mở miệng, Trì Miểu “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống.
“Sư phụ ơi—”
“Là hại ngài!”
Chát!
Nàng tự tát một cái, âm thanh vang dội lanh lảnh, nước mắt lưng tròng.
“Nếu tại , ngài nhất định thể sống lâu lâu! Đều là của ! Đều tại hại ngài!”
Chát!
Nàng tự tát thêm một cái nửa mặt bên .
Trì Miểu càng nấc lên, quỳ rạp mặt đất: “Kiếp , cái mạng của là do ngài nhặt về , là khiến ngài tiêu đạo vẫn, đời kiếp trả cũng hết nợ! Lễ tết hàng năm, nhất định sẽ đốt cho ngài nhiều tiền vàng nhất! Kiếp ... chúng vẫn thầy trò!!”
“Đại ân đại đức của ngài gì báo đáp, ... dập đầu với ngài!!”
Nói xong, Trì Miểu liền hung hăng dập đầu hướng về phía căn nhà, dập đến mức đầu sắp chảy m.á.u đầm đìa.
Cảnh tượng khiến thốt nửa chữ.
Họ chỉ cảm thấy da đầu tê dại, lưng ớn lạnh.
Và đúng lúc , bên trong cũng hoảng loạn tột độ chạy : “Nguy to ! Thi... t.h.i t.h.ể của nàng biến mất !”
Thì là Trần Hành.
Cũng chính khoảnh khắc chạy , thấy Trì Miểu dập đầu xong, cả cái đầu bê bết máu.
Máu tươi còn chảy ròng ròng xuống, chảy đến tận khóe mắt Trì Miểu.
Hai mắt to trừng mắt nhỏ.
Đồng t.ử Trần Hành chợt co rút , đó nỗi sợ hãi dâng lên đến tột đỉnh, khiến xé họng gào thét: “Ma! Có ma a a a a a a!!”
Dường như vì quá kinh hãi, giọng im bặt, đột ngột ngất xỉu lăn đùng đất.
Những khác cũng rốt cuộc hồn, sợ hãi hoảng loạn, bỏ chạy tán loạn khắp nơi.
“Ma! Hồn ma của Trì Miểu hiện về !!”
“A a a a a! Tuần đầu... tuần đầu thế mà thật sự sẽ hồi hồn, đừng g.i.ế.c đừng g.i.ế.c , chỉ là qua đường thôi!”
“Cứu mạng với! Ta thật sự gặp ma !!”
Trong chốc lát, hiện trường cực kỳ hỗn loạn.
Chỉ còn Kim Thánh Phỉ và Ứng Vô Hoặc mang vẻ mặt chấn động ở .
Trì Miểu Kim Thánh Phỉ, Ứng Vô Hoặc.
“Ma?”
“Ta á?”
Nàng chỉ , ngơ ngác.
Kim Thánh Phỉ và Ứng Vô Hoặc cũng chút cứng đờ, nhe răng, mang theo sự nghi hoặc và do dự mà gật đầu.
Trì Miểu: “Khoan , đây chẳng là tang lễ của sư phụ ?”
Sao nàng thành ma ?
Nàng vẫn đang sống sờ sờ đây cơ mà!
Kim Thánh Phỉ nuốt nước bọt cái ực, tinh thần dường như khá hơn một chút, mới chỉ tay về phía Trì Miểu:
“Ngươi bức chân dung quan tài phía xem?”
Trì Miểu lúc mới đội cái đầu sưng vù .
Vừa .
Trên cỗ quan tài băng dán một bức chân dung đen trắng, đó là một thiếu nữ, đang mỉm an tường.
Mà thiếu nữ ai khác, chính là Trì Miểu.
Trì Miểu: “Hả???”
“Khoan , đây là quan tài của ?”