Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 6: Dương Linh Căn, Tiểu Cô Nương?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rừng sâu thanh u, tiếng cây cỏ xào xạc êm tai lạ thường.
“Nơi chắc còn ai nữa .”
Trì Miểu lập tức xếp bằng, tiếp tục hấp thu linh lực.
Nàng lãng phí quá nhiều, quá nhiều thời gian .
Kiếp nàng đoản mệnh, sống qua nổi tuổi hai mươi c.h.ế.t.
Từ khi xuyên đến thế giới , trở thành đứa trẻ mồ côi năm tuổi cho tới tận bây giờ, nàng vẫn luôn là một kẻ phế vật nơi nương tựa.
Mười năm qua nàng sống sót như thế nào, ai rõ hơn nàng.
Không chỗ dựa dẫm, năng lực, chỉ đành ngừng lừa gạt mới kiếm nổi miếng ăn qua ngày.
Có một , khi đang hành nghề lừa gạt thì nàng đụng hai tên tu luyện giả đ.á.n.h . Hai kẻ đó bày trận pháp, đ.á.n.h đến trời đất tối tăm mù mịt.
Kết quả ngoài ý , kẻ nàng định lừa đ.á.n.h c.h.ế.t tươi.
Người nọ cứ thế mất mạng ngay mặt nàng.
Còn những kẻ tu luyện chẳng cần gánh vác bất kỳ trách nhiệm nào, chỉ hờ hững buông một câu “tạo nghiệt” rời .
Nàng t.h.i t.h.ể lâu.
Từ lúc đó nàng càng thấu triệt hơn, đây là một thế giới cá lớn nuốt cá bé, cường giả vi tôn.
Nàng sống tiếp, còn sống thật rực rỡ, thật xinh , thế nên nàng nhất định mạnh lên càng sớm càng !
lúc .
Bỗng nhiên nàng thấy tiếng nước chảy, khiến nàng vô cùng tò mò.
Nàng sang, mới phát hiện bên cạnh một nơi đang phát ánh sáng nhạt, sương mù lượn lờ bao phủ.
“Thứ gì thế nhỉ?”
Nàng tò mò bước tới.
Vạch bụi cây rậm rạp , nàng còn thấy tiếng thở dốc trầm thấp của nam nhân.
Nhìn một cái.
Vào thời khắc ngày đêm giao thoa, những hòn đá kỳ lạ phát ánh huỳnh quang, chiếu rọi làn nước suối trong veo xanh ngắt, nước ấm nóng bốc lên nghi ngút mịt mờ.
Nam nhân tựa bờ đá, cơ n.g.ự.c trắng nõn nhô lên khỏi mặt nước phập phồng. Làn da trắng ngần tựa như ngọc quý tì vết, mái tóc đen như mực xõa tung, bồng bềnh trôi mặt suối.
Người dung mạo vô cùng tuấn mỹ, mày kiếm mắt sáng, ngũ quan sắc bén tựa như lưỡi kiếm gọt đẽo, thanh cao cô ngạo.
Ồ, mỹ nam tắm suối.
Đẹp đấy, thích xem ghê.
lúc , trong mắt nọ chợt lóe lên tia lạnh lẽo.
Xoẹt!
Một luồng kiếm khí băng hàn ập tới. Trì Miểu kịp thời phản xạ, ngặt nỗi kiếm khí quá nhanh nên cổ nàng vẫn cứa rách một vệt.
Mẹ kiếp!
Nàng mà chậm nửa nhịp nữa là toi mạng thật !
Nhìn bên , bóng biến mất thấy .
Giây tiếp theo, một mũi kiếm kề sát yết hầu nàng, như đ.â.m xuyên qua.
Trì Miểu lập tức giơ hai tay lên: “Ta đầu hàng.”
Nam nhân khoác bộ y bào màu lam sẫm, mái tóc dài khô ráo, buộc cao thành đuôi ngựa, vẻ mặt lạnh tanh như băng.
“Vì trộm?”
Hắn đ.á.n.h giá Trì Miểu, phát hiện cảnh giới cao, hơn nữa bên hông còn đeo thẻ bài, đại khái cũng đoán Trì Miểu là mới nhập môn, tới để ám sát .
Trì Miểu: “Ngươi đừng ngậm m.á.u phun , trộm. Do chính ngươi tự tắm suối nước nóng lộ thiên ở đây, đang tu luyện thì ngươi quấy rầy nên mới tới xem thử thôi.”
Nam nhân nhướng mày: “Ta phiền ngươi?”
Trì Miểu: “Chứ nữa, tiếng nước chảy róc rách ầm ĩ mới qua dòm một cái, vả cũng chỉ mới thấy phần thôi mà, ngươi còn thương nữa đấy.”
Vừa , nàng chìa vết thương cổ cho xem.
Nam nhân bỗng nghẹn lời. Cái gì gọi là “cũng chỉ mới thấy phần thôi mà”?
Hóa ngươi còn thấy tiếc nuối lắm hả?
Cô nương nhà đàng hoàng nào ăn trắng trợn như thế chứ?
Trì Miểu: “Dáng ngươi khá chuẩn đấy, nhưng cũng thấy những chỗ khác, ngươi gì mà ầm ĩ lên thế?”
“Những chỗ khác?”
Trì Miểu mang vẻ mặt đương nhiên, đó ánh mắt liếc xuống phía của đối phương: “Thì còn là cái gì nữa, thứ ngươi mà đó.”
Nam nhân lúc mới hiểu , gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ hổ lẫn phẫn nộ.
Từ nhỏ đến lớn bao nhiêu năm qua, ngoài kiếm thì gần như chẳng chuyện gì khiến tâm tình d.a.o động.
Thế nhưng lời thật sự khiến suýt chút nữa sụp đổ.
Trên mặt thoáng hiện lên một vệt ửng đỏ.
“Ngươi... Ngươi là phận nữ nhi, dám ăn càn rỡ như thế!”
Trì Miểu: “Ta còn chẳng thẹn thùng thì ngươi ngượng ngùng cái gì? Nam nhân mọc cái thứ gì thì bí mật . Ngươi bình tĩnh chút , tiên nên suy nghĩ xem đền bù tiền t.h.u.ố.c men cho thế nào mới là trọng điểm đó!”
“Hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-6-duong-linh-can-tieu-co-nuong.html.]
Nam nhân kinh ngạc, thật sự quá đỗi kinh ngạc .
“Ta, đền tiền t.h.u.ố.c men cho ngươi?”
“Chứ nữa? Chẳng lẽ vết thương cổ là do tự hại ?” Trì Miểu năng đầy hùng hồn, “Ngươi quấy rầy tu luyện thì so đo nữa, nhưng nếu tiền t.h.u.ố.c men mà ngươi dám quỵt nợ thì nhất định sẽ lải nhải bên tai ngươi suốt đấy.”
“Ngươi hổ hả?” Nam nhân luôn tự cho rằng cảm xúc của định, nhưng Trì Miểu thật sự quá mức trơ trẽn.
Trì Miểu sờ sờ mặt: “Không thể đòi thêm mặt mũi nữa , một khuôn mặt xinh thế , đòi thêm nữa thì da mặt dày mất?”
Nam nhân câm nín, thật sự cạn lời .
Hắn bao giờ gặp kẻ nào da mặt dày đến mức !
Sư tôn dạy học kiếm, nhưng từng dạy cách đối phó với kẻ tiện.
Đối mặt với màn tống tiền trắng trợn thế , nhất thời chẳng phản bác .
Thôi bỏ , giải quyết chuyện cho xong sớm cho , coi như bản xui xẻo ch.ó c.ắ.n một phát.
Hắn sờ chiếc nhẫn gian ngón tay, lấy một viên đan d.ư.ợ.c đỏ rực: “Đây là Khí Huyết Đan nhất phẩm, đủ ?”
Khí Huyết Đan?
Đan d.ư.ợ.c là đồ đấy, đáng tiền! Lại còn hữu dụng!
Trì Miểu bỗng nhiên trỗi dậy thói quen nghề nghiệp.
“Có mỗi một viên thôi á?”
“Một viên Khí Huyết Đan mà còn đủ?”
“Chắc là đủ ... Cơ mà cũng thôi, ngươi nghèo đến mức chỉ thể ngoài tắm suối lộ thiên thế , hẳn là quả thực chẳng mấy đồng, khó ngươi nữa...”
Một câu tiện đến tột cùng.
Cái gì gọi là nghèo đến mức chỉ thể ngoài tắm suối lộ thiên, hẳn là quả thực chẳng mấy đồng?
Cả đời nam nhân mới một câu tiện xấc xược đến nhường !
“Được, lắm!”
“Hai viên, ngươi thích thì lấy, thích thì biến!”
Hắn lấy thêm một viên nhét thẳng lòng bàn tay Trì Miểu, xoay bỏ ngay tắp lự, sợ rằng nếu ở thì Trì Miểu sẽ thốt câu gì chọc tức nữa.
Trì Miểu vô cùng hài lòng, bụng cất tiếng nhắc nhở lưng :
“Soái ca , nhớ kỹ tắm suối lộ thiên thì đừng múa kiếm lung tung nữa nhé! ... Cơ n.g.ự.c của ngươi bự thật đấy, nếu sợ thấy thì thể dùng băng vải quấn nha!”
Nam nhân đang nửa đường suýt chút nữa vấp ngã chúi nhủi.
Sau đó vung kiếm , nhẹ nhàng nhảy lên, ngự kiếm phi hành chuồn thục mạng!
“Oa...”
Trong mắt Trì Miểu tràn đầy vẻ hâm mộ, đây là đầu tiên nàng thấy ngự kiếm phi hành, thật sự quá ngầu!
Sớm muộn gì cũng một ngày nàng như thế!
...
Nam nhân trở về ngọn núi chính của Cửu Kiếm Sơn mang tên “Ngọc Thanh Sơn”.
Hắn bước , một lão giả bên trong liền mở miệng:
“Vô Hoặc, xem chuyến của con thu hoạch nhỏ nhỉ?”
Ứng Vô Hoặc đang nghẹn một bụng tức bỗng ngạc nhiên: “Sư tôn, lời của là ý gì?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lão giả mỉm : “Hôm nay Cực Âm Chi Khí bùng phát, so với ôn hòa hơn nhiều.”
Ứng Vô Hoặc tức đến váng đầu, nhắc nhở mới giật cẩn thận cảm nhận một phen.
Hình như... Quả đúng là như .
Sao thể chứ?
Hắn trời sinh kiếm hồn, mang dị biến Băng linh căn, cũng vì thế mà trở thành Cực Âm Chi Thể.
Mỗi tháng Cực Âm Chi Khí bộc phát một , khiến đau đớn đến c.h.ế.t sống .
Nếu hóa giải mười chín tuổi, chắc chắn sẽ bạo thể mà c.h.ế.t.
Chuyện phiền nhiễu lâu, vẫn luôn tìm kiếm cách hóa giải, nhưng... Chỉ tìm một phương pháp dường như tuyệt đối thể thành.
Hỏa linh căn cực hạn, dị biến thành Dương Linh Căn.
Chỉ Dương Linh Căn mới thể hóa giải luồng Cực Âm Chi Khí của .
Dương Linh Căn xưa nay chỉ tồn tại trong truyền thuyết, là chuyện hoang đường viển vông, há dễ tìm như ?
Khoảng cách tới ngày sinh thần mười chín tuổi của đầy một tháng, dạo gần đây Cực Âm Chi Khí bộc phát ngày càng dồn dập, chuẩn sẵn tâm lý quyết tử.
Chỉ là thật sự cam lòng, vốn là vì rực rỡ chói lọi nhất trong thế hệ ...
lúc đó, lão giả cất tiếng: “Nói cũng , mấy vị trưởng lão , hôm nay một tiểu cô nương kiểm tra linh căn liên tục xảy dị tượng sai lệch, nghi ngờ là Dương Linh Căn.”
Thân hình Ứng Vô Hoặc chợt khựng .
“Dương Linh Căn, tiểu cô nương?”
Kết hợp với triệu chứng của hôm nay phần dịu .
Trong đầu bỗng nhiên hiện lên một bóng hình.
Một bóng hình vô cùng thiếu đòn.
Không... Không thể nào chứ?