Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 50: Tu La Tràng Rớt Mặt Nạ

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trì Miểu? Tên quen tai thật đấy...”

 

Tần Phấn bên cạnh Trì Miểu lẩm bẩm một . Bình thường chỉ chuyên tâm việc tu luyện khổ ải, hầu như chẳng bao giờ đoái hoài tới những chuyện thị phi khác, những cái tên thể lọt tai thực sự chẳng bao nhiêu.

 

Hắn ngẩng đầu lên, mờ mịt Trì Miểu: “Thái Thượng Trưởng Lão, bọn họ đang ngài ?”

 

Không thấy, thấy gì hết, thấy cái gì cả!

 

Trì Miểu rụt rè khúm núm lấy hai tay bịt chặt tai , giả vờ như bản chẳng điều gì, trong lòng chỉ mau chóng chuồn êm cho rảnh nợ.

 

Thế nhưng chuyện quá muộn màng .

 

“Ngươi còn định chạy nữa?”

 

Trì Miểu nhắm tịt mắt cắm đầu cắm cổ lao về phía , thấy phía một bóng sừng sững chắn đường. Kết quả là sơ ý một cái, cả cái đầu nàng đ.â.m sầm thẳng lồng n.g.ự.c .

 

Một luồng hương thơm tựa như hương tùng tuyết lạnh ập thẳng cánh mũi, thoang thoảng dìu dịu, mang theo chút ấm nồng nàn, cảm giác mềm mại đàn hồi khiến nàng trong phút chốc thả lỏng tinh thần, kìm mà thốt lên một câu: “Ngươi thơm thật đấy...”

 

Ngẩng đầu lên .

 

Hóa nàng đ.â.m sầm thẳng lòng n.g.ự.c của Ứng Vô Hoặc.

 

Ứng Vô Hoặc nghiến chặt răng, cảm giác hổ tột cùng khiến làn da trắng lạnh của thoáng chốc nhuốm lên một rặng mây hồng nhàn nhạt: “Dối lừa , đạo đức bại hoại! Làm nhục thanh danh của Thái Thượng Trưởng Lão, còn hổ buông lời càn quấy... Trì Miểu, lá gan của ngươi quả thực quá lớn đấy!”

 

Lời thốt , ai nấy đều thể cảm nhận rõ ràng một luồng nộ khí ngập tràn bên trong.

 

Cũng chẳng rõ là do đùa cợt mà hóa thẹn thành giận, là bởi vì hành vi táng tận lương tâm của Trì Miểu nữa.

 

Trì Miểu: “Ứng Vô Hoặc, ngươi... Ngươi đừng mà ngậm m.á.u phun nhé, bại hoại thanh danh của Thái Thượng Trưởng Lão hồi nào chứ? Chẳng bây giờ tất cả đều đang bắt đầu tôn sùng ngài ?”

 

“Ngươi thể sỉ nhục nhân cách của , nhưng tuyệt đối phép bôi nhọ đạo đức của !”

 

Kim Thánh Phỉ liền nhảy bổ phụ họa: “ thế đấy, ngươi thể bôi nhọ một thứ mà từ đến nay nàng từng chứ?!”

 

Trì Miểu: “???”

 

“Kim Thánh Phỉ ngươi...”

 

Nàng quả thực tài nào rốt cuộc đây là đang giúp nàng là đang c.h.ử.i xéo nàng nữa, Kim Thánh Phỉ từ bao giờ mà ăn khéo léo đến nhường ?

 

Những xung quanh hóa đá tại chỗ, ngơ ngác đờ đẫn một màn kịch mắt.

 

Đầu óc bọn họ khoảnh khắc thực sự như bốc cháy luôn .

 

“Trì... Trì Miểu?”

 

“Có là Trì Miểu mà đang nghĩ tới ? Không thể nào chứ... Ha ha ha, khả năng đó , nhất định là trùng tên trùng họ thôi, chắc chắn là !”

 

“Thì tên thật của Thái Thượng Trưởng Lão cũng gọi là Trì Miểu , đúng là khéo thật đấy. mà hào quang rực rỡ của Thái Thượng Trưởng Lão thể khiến phớt lờ sự xui xẻo của cái tên .”

 

Cả một đám tại chỗ gượng gạo, điên cuồng vắt óc tìm kiếm lý do để giải thích cho tình cảnh quái dị hiện tại.

 

Vị Thái Thượng Trưởng Lão hết lòng quan tâm đến dân tầng lớp thấp, dày công khai phá phương pháp sử dụng mới cho Thiên Lưu Bộc Bố, thể là Trì Miểu chứ?

 

Vốn dĩ Trì Miểu còn định thầm cảm ơn giữ thể diện cho đến thế.

 

Nào ngờ Ứng Vô Hoặc chỉ bằng một câu bóp nát tia ảo tưởng cuối cùng của đám đông: “Không cần suy nghĩ nhiều gì, nàng chính là cái tên Trì Miểu mà các ngươi đang nghĩ tới đấy. Cái kẻ đáng lẽ giờ đang giam cầm trong ngục tối của Lôi Phạt Phong, mà vẫn thể quậy cho cả tông môn gà bay ch.ó sủa lên , chính là Trì Miểu đây.”

 

Cả đám lập tức hóa đá trong gió lạnh.

 

“Chuyện thể xảy ? Chính cũng đấy thôi, nàng đang nhốt trong ngục ?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

thế đấy, hơn nữa... Hơn nữa nếu nàng là Thái Thượng Trưởng Lão, thể khai phá cách sử dụng Thiên Lưu Bộc Bố, còn một quyền đ.ấ.m con ba nghìn điểm kinh hoàng bạt vía chứ!”

 

Kim Thánh Phỉ: “Bởi vì Trì Miểu là một thiên tài đấy, một tuyệt thế thiên tài thiên phú và ngộ tính đè bẹp cả lẫn Vô Hoặc sư . Chẳng lẽ các ngươi hề những chuyện kinh thiên động địa mà nàng trong kỳ khảo hạch nhập môn ? Còn về con ba nghìn điểm ... Nếu các ngươi cũng sét đ.á.n.h ròng rã suốt mấy canh giờ liền, khéo khi cũng đ.ấ.m con nhỏ .”

 

Cả Trì Miểu lập tức căng cứng : “Kim Thánh Phỉ, ngươi ăn cây táo rào cây sung thế hả? Chẳng chúng giao hẹn là đồng đội của , ngươi nên giúp che giấu phận ?!”

 

Kim Thánh Phỉ mỉm : “Chỉ duy nhất thôi đấy nhé, để trả đũa việc lúc ngươi dám lừa gạt tình cảm trong sáng của .”

 

Trì Miểu giật thót một cái, mồ hôi lạnh lập tức tuôn như tắm.

 

“Cái đó... Khụ, mời ngài cứ tiếp tục ạ.”

 

Kim Thánh Phỉ cái gì cũng tỏng tòng tong hết , nàng thì còn dám hó hé câu nào nữa chứ!

 

Thân phận ngụy trang mất thì thôi , dù sớm muộn gì cũng lộ tẩy.

 

Mất mặt nạ thì , chứ thể để mất luôn cả bạn bè đúng ?

 

Trời mới trong lòng nàng đang sụp đổ đến mức nào, giây còn đang thảnh thơi hưởng thụ cuộc sống vương giả êm đềm, giây kéo tuột cảnh tượng tu la tràng đầy sóng gió thế .

 

Hay là tống cổ nàng về ngục giam để nàng bế quan sám hối cho ?

 

Những khác vẫn còn đang ngơ ngác đắm chìm trong những lời Kim Thánh Phỉ , mãi vẫn thể thoát .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-50-tu-la-trang-rot-mat-na.html.]

 

“Ta nhầm đấy chứ, Kim Thánh Phỉ bảo... Thiên phú và ngộ tính của Trì Miểu vượt xa cả và Ứng Vô Hoặc ?”

 

“Làm thể như thế ? Hai bọn họ đều là nhân vật thuộc nhóm đầu bảng của giới tu chân đấy! Điểm căn cốt đều vượt qua chín mươi cả !”

 

“Cái câu sét đ.á.n.h ròng rã mấy canh giờ rốt cuộc là ý gì , hiểu gì hết thế ?”

 

Mãi cho tới khi bắt đầu phổ cập kiến thức.

 

“Cách đây lâu mấy tên t.ử mới cứ bốc phét khoác lác, bảo là lúc Trì Miểu kiểm tra căn cốt thì cả đá thử nghiệm lẫn Nghiêm Qua trưởng lão phụ trách thám hồn đều nổ tung một . Lúc leo Thang Lên Trời nàng trèo lên tận năm trăm tầng, khi Thang Lên Trời ban phúc thì đá văng xuống . Ở Kiếm Trũng luyện chế pháp khí thần bí, dẫn thiên lôi tới tiêu diệt vạn quỷ, đó còn rút Bi Khấp Kiếm khiến vạn kiếm trong Kiếm Trũng đồng loạt tề minh, cùng liên thủ tiêu diệt cả đại lão Độ Kiếp kỳ... Mấy chuyện , là thật đấy chứ?”

 

Được nhắc , sống lưng bỗng nhiên cảm thấy một trận ớn lạnh rợn .

 

Bọn họ thể tận mắt chứng kiến, nên từ tới nay vẫn luôn coi những lời đám t.ử mới rêu rao là trò khoác lác bịa đặt để dọa dẫm khác mà thôi.

 

Bởi vì những chuyện đó quả thực quá mức khoa trương .

 

Khoa trương đến mức xưa nay từng tiền lệ!

 

Thế nhưng hiện tại ngay cả Kim Thánh Phỉ cũng đích lên tiếng xác nhận.

 

Bọn họ thể rùng ớn lạnh, buộc nhận bộ những tin tức chấn động .

 

Mọi bắt đầu bàn tán xôn xao, cố gắng truy tìm tính chân thực của chuỗi sự việc kinh thiên động địa .

 

Cho tới khi, Ứng Vô Hoặc với gương mặt lạnh như sương tuyết cất lời: “Những chuyện , từng câu từng chữ đều là sự thật.”

 

Ngay lập tức.

 

Tất cả đều đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, dùng ánh mắt thể nào tin nổi chằm chằm Trì Miểu.

 

“Toàn... Toàn bộ đều là thật ?”

 

“Nàng thực sự là con ? Mấy chuyện là thứ mà con thể !”

 

“Đừng nữa! Mấy thêm câu nào nữa là đạo tâm của tan vỡ luôn đấy! Ai nấy đều từ Luyện Khí kỳ từng bước bò lên, dựa cái gì chứ hả!”

 

Trì Miểu cảm nhận ánh mắt ngập tràn ghen tị, ngưỡng mộ lẫn hận thù của đám đông đang dồn về phía , bèn ngượng ngùng gãi đầu.

 

“Mọi đừng quá lên như thế chứ, mấy chuyện vặt vãnh thực bình thường lắm, tầm thường vô cùng luôn , mấy cái trò đó đối với dễ như trở bàn tay, dễ như trở bàn tay thôi mà! Có gì ầm ĩ lên thế? Dễ như trở bàn tay mà!”

 

Vừa , nàng đưa bàn tay biểu diễn động tác lật qua lật bàn tay một cách vô cùng sinh động.

 

Toàn trường lập tức chìm im lặng.

 

Ứng Vô Hoặc nhịn nổi nữa, trực tiếp giáng một cú cốc đầu cực mạnh xuống đỉnh đầu Trì Miểu: “Ngươi còn dám vẻ nữa !”

 

Trì Miểu ôm đầu, vẻ mặt đầy tủi ấm ức.

 

“Ngươi dám đ.á.n.h !”

 

“Đánh ngươi thì cứ đ.á.n.h thôi, chẳng lẽ còn chọn ngày lành tháng nữa ?”

 

“Ta mách Tông chủ! Ứng Vô Hoặc ngươi ức h.i.ế.p dân lành, khuấy đảo tông môn , tội ác tày trời thể tha thứ!”

 

Ứng Vô Hoặc: “...”

 

Kim Thánh Phỉ: “...”

 

Quần chúng hóng chuyện: “...”

 

Im lặng, một sự im lặng đến rợn bao trùm gian.

 

Rốt cuộc là kẻ nào đang khuấy đảo tông môn hả trời?! Ứng Vô Hoặc rõ ràng là trời hành đạo hả?!

 

Mãi một lúc .

 

Đám đông mới dần dần tiêu hóa hết mớ thông tin gây sốc , cuối cùng cất tiếng thắc mắc: “Ủa mà đúng nha, những kẻ đáng lẽ c.h.ử.i rủa Trì Miểu, lao đ.ấ.m Trì Miểu nhất là chúng chứ, đất diễn của chúng ít ỏi đến t.h.ả.m thương thế ?!”

 

“Thôi em ơi, bớt ảo tưởng giùm cái. Trì Miểu dẫu cho là con chăng nữa, thì nàng cũng thực sự khai phá cách sử dụng chuẩn xác của Thiên Lưu Bộc Bố, đem phúc lợi to lớn cho tất cả chúng . Hơn nữa... Ta cảm giác là ngươi chắc đ.á.n.h thắng nổi nàng .”

 

Trước đó còn thể ôm hy vọng hão huyền.

 

bây giờ thẩm quyền chính thức chứng thực , những chiến tích huy hoàng ngút trời mà Trì Miểu từng đều là sự thật trăm phần trăm, ai mà còn dám manh động nữa chứ?

 

Cố chấp quá chỉ sợ kịp đ.ấ.m thì bản phản sát cho tơi bời hoa lá .

 

lúc , từ bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một tràng tiếng lóc nỉ non t.h.ả.m thiết.

 

Mọi đồng loạt đầu , thì đó là Trần Hành.

 

“Trần Hành ngươi thế?”

 

Trần Hành chằm chằm Trì Miểu, hít sâu một thật sâu, bỗng nhiên gào t.h.ả.m thiết như cha c.h.ế.t mất: “Suốt mấy canh giờ qua tâm ý trả giá... Cuối cùng là trao nhầm chân tình cho nghiệt súc !!!”

 

 

Loading...