Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 453: Ký Ức Của Nàng
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:40:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay khoảnh khắc bọn họ cất tiếng gọi tên “Trì Miểu”, hình ảnh mắt chớp tắt liên hồi. Tất cả như thể đặt ngoài trời cao, bước một tàn ảnh thời vô cùng kỳ dị.
Ở nơi , sức mạnh của bộ bọn họ dường như đều suy yếu, thậm chí tước bỏ . Không một ai thể thi triển sức mạnh, thậm chí... họ còn cảm nhận một cảm giác “biến mất” vô cùng mãnh liệt.
Mọi đều sững sờ.
Trong đầu, âm thanh của Cẩu Sử Hệ Thống truyền tới:
“Ngay lúc , các ngươi đang ở trong một chiều gian đặc biệt. Không gian ở ranh giới giữa thực và ảo, lưu giữ tất cả những dấu vết từng xóa bỏ của Trì Miểu. Xin hãy ghi nhớ quá khứ của nàng, đừng để lạc lối giữa dòng hỗn lưu hỗn loạn .”
“Một khi lạc lối trong chiều gian , các ngươi sẽ vĩnh viễn thể trở về vũ, cũng thể đưa nàng .”
“Các vị, xin hãy bảo trọng.”
Tịnh Minh khẽ nhướng mày, mở mắt : “Chiều gian giữa thực và ảo ư?”
“Nơi dường như là một sự tồn tại ở tầng thứ cao hơn, chư vị hãy cẩn thận.”
Kim Thánh Phỉ về phía , ai nấy đều ăn ý gật đầu.
Sau đó, mấy lặng lẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y .
“Đừng buông tay, bất kể xảy chuyện gì cũng tuyệt đối buông tay.”
Nơi quả thực vô cùng thần dị, sức mạnh của bọn họ ở đây thể sử dụng, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ muôn kiếp bất phục.
Dung Tuyền Cơ: “Tiếp theo chúng hướng nào?”
Ngay khi giọng dứt.
Trái tim của Ứng Vô Hoặc bỗng đập thình thịch liên hồi.
Một sợi tơ màu đỏ từ đó dẫn , nối liền tới vị trí trái tim của tất cả , lấy tốc độ mắt thường thể thấy mà vươn dài về phía .
Ứng Vô Hoặc mím môi: “Nàng... đang dẫn đường cho chúng .”
Chủ nhân của trái tim , Trì Miểu... đang chỉ dẫn bọn họ.
Phía , một bóng lờ mờ thoăn thoắt chạy qua, nhẹ nhàng nhảy nhót như đang dẫn lối cho họ, lẩn khuất trong luồng quang ảnh mờ ảo .
Mấy ngơ ngác trong chốc lát, hề do dự lâu mà lập tức đuổi theo.
Men theo sợi tơ , theo hư ảnh mắt, họ nhanh chóng thấy nhiều luồng lưu quang tiến gần, chui thẳng tâm trí .
Khoảnh khắc tiếp theo, vạn vật mắt tất cả đều biến đổi.
Đó là một cô bé hơn mười tuổi sống ở thời đại khoa học công nghệ, cô bé một phụ nữ đưa tới viện phúc lợi. Người phụ nữ cãi vã kịch liệt với các nhân viên ở viện phúc lợi lâu, cãi đến mức khản cả giọng, cuối cùng cô bé bỏ nơi viện phúc lợi.
Nhân viên viện phúc lợi trừng mắt dữ tợn cô bé, đá một cú tống cô bé trong.
“Mày rốt cuộc đang cái trò gì thế hả? Đây là thứ ba mày trả về đấy! Mày rốt cuộc ngoan ngoãn ? Mày chúng tao đây?!”
Cô bé đ.á.n.h cho một trận nhừ tử, cuối cùng nhốt căn phòng rách nát dột nát vì mưa. Cô bé giường, mặc cho nước mưa dột rơi lã chã lên mặt, cuối cùng nhịn nữa mà òa nức nở:
“Mọi đều thích con... đều cần con...”
Hình ảnh chợt chuyển, cô bé mười lăm tuổi, giường bệnh ngừng ho khan, khắp quấn đầy băng gạc, cũng còn tiền để đóng viện phí nữa.
Chiếc tivi bên cạnh đang chiếu một bộ phim hoạt hình kỳ lạ, một chú heo con màu hồng đang nhảy nhót tưng bừng... cứ lặp lặp mấy liền.
Y tá bước tắt tivi , mất kiên nhẫn hỏi cô bé: “Rốt cuộc khi nào cô mới đóng tiền viện phí tháng ? Chỗ chúng cũng thể để cô ở miễn phí mãi .”
Cô bé đáp: “Ngày mai... Viện trưởng và , ngày mai sẽ giúp cháu đóng.”
Y tá lúc mới tặc lưỡi một tiếng xoay rời .
Cô bé im lặng lâu, duy trì tư thế nửa nửa suốt một hồi dài, cuối cùng ngón tay khẽ run rẩy, lặng lẽ dậy tới gương, tháo hết bộ băng gạc .
Thế nhưng một cảnh tượng kinh hoàng đập mắt: Đáng lẽ cô bé đang ở độ tuổi thiếu nữ tươi tắn như hoa, nhưng làn da khắp cơ thể mọc chi chít những mụn mủ lở loét, chỗ còn đang rỉ mủ tanh nồng, ghê tởm đến mức khiến buồn nôn!
Cô bé trừng mắt chính trong gương, nôn thốc nôn tháo vì dịch dày cuộn trào, thế nhưng những ngày gần đây cô bé vốn chẳng gì bỏ bụng, thứ nôn chỉ m.á.u và nước chua.
Cuối cùng, cô bé đỏ hoe mắt, vung một đ.ấ.m đập vỡ nát tấm gương, cầm mảnh gương vỡ nhắm thẳng cổ họng mà đ.â.m mạnh !
“Đừng mà!”
Mấy thắt lòng lao ngăn cản.
Thế nhưng đây chỉ là ký ức, ký ức thì thể chạm tới .
Họ cứ thế trơ mắt cô bé tự kết liễu đời . Vì động tác vụng về chẳng hề thuần thục, cô bé c.h.ế.t ngay tức khắc mà các dây thần kinh mất khống chế, giãy giụa hồi lâu như con cá mắc cạn bờ, căng cứng, co giật, cho đến khoảnh khắc cuối cùng siết chặt .
Máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ cả mặt sàn.
Cảnh tượng như khiến ngay cả những sống hàng trăm năm như họ cũng cảm thấy một cơn thắt tim nhói buốt, phảng phất như một cỗ máy nghiền thịt đang cào xé trái tim họ.
Nàng căn bản tiền đóng viện phí.
Tại dối rằng ngày mai sẽ nộp tiền viện phí?
Bởi vì nàng sẽ chẳng còn ngày mai nữa .
Hình ảnh chuyển dời.
Lần là một cô bé năm tuổi, gầy trơ xương, quần áo rách rưới tả tơi. Gần như ngay khi mở mắt , nàng một đứa trẻ cùng trang lứa tung một cước đạp thẳng hố phân.
Khoảnh khắc mở mắt, nàng mờ mịt luống cuống, chút mất hồn mất vía, nhưng khi bụng đạp mạnh một cú, cả nàng văng lên, rơi thẳng hố phân bẩn thỉu hôi hám.
Nàng còn hiểu chuyện gì đang xảy , liền thấy một đám trẻ con phía chỉ trỏ nhạo nàng:
“Cút xa , tao cho tao chơi với đứa nhặt rác ăn rác như mày , đồ vô dụng!”
“Sau mày chỉ là con ăn mày, còn tao là tu tiên, tao sẽ là tiên nhân, mày đừng bẩn tao.”
Cô bé cúi đầu , đôi bàn tay bẩn thỉu sờ lên gương mặt.
A...
Những nốt mụn mủ biến mất , tất cả đều còn nữa!
Thế nhưng tại ... rõ ràng hiện tại nàng còn những nốt mụn mủ ghê tởm nữa, vẫn chịu buông tha cho nàng?
Cô bé nghẹn ngào, đôi mắt nhanh chóng đỏ hoe.
Nàng dậy từ trong hố phân, cất tiếng hỏi:
“Xin hỏi... đây là ?”
Thế nhưng thấy nàng cả dính đầy phân bước như , tất cả đều sợ hãi thét chói tai bỏ chạy tán loạn.
Để một nàng trơ trọi tại chỗ, cô độc giữa thế giới xa lạ ...
“Cô đơn quá...”
Cô bé thông minh, nhanh nhận thể cũng giống như , là một đứa trẻ mồ côi, sống dựa việc nhặt rác tại một ngôi làng nghèo nàn bên cạnh Cửu Kiếm Thành, chân Cửu Kiếm Sơn.
Dân làng chẳng ai ưa nàng, lúc còn cố ý trêu chọc bắt nạt nàng, thậm chí kẻ say rượu giở trò đồi bại với nàng. Sau khi nàng dùng đá tự vệ lỡ tay đập c.h.ế.t, cả làng đều g.i.ế.c c.h.ế.t nàng.
Họ gào lên:
“Con ăn mày c.h.ế.t tiệt liêm sỉ! Nhỏ tuổi thế dám quyến rũ đàn ông nhà tao, còn g.i.ế.c chồng tao để cướp tiền! Tao băm vằm nó !”
“G.i.ế.c c.h.ế.t nó! G.i.ế.c c.h.ế.t nó! G.i.ế.c c.h.ế.t nó!”
Tất cả đều g.i.ế.c c.h.ế.t nàng.
May mắn nàng gặp một . Để liên lụy dính líu đến nàng, đó tát nàng một bạt tai, đè nghiến nàng xuống đất đ.á.n.h một trận tơi bời.
Nàng đ.á.n.h đến mức ý thức mơ hồ, khi tỉnh thì nửa vùi lớp đất cát.
Người :
“Đi ... Mau chạy ... Đừng bao giờ nữa.”
“Tuyệt đối đừng bao giờ trở về nơi nữa.”
“Nơi sẽ lấy mạng con đấy.”
Ngày hôm đó trời đổ mưa, nước mưa hòa lẫn với bùn đất và nước mắt nàng, chảy tràn trong mắt.
Đau quá.
Nàng rõ ràng thể dễ dàng dậy, nhưng nàng hề cử động.
Mặc cho bản cứ như sắp chôn vùi.
Nàng nên bây giờ?
Chẳng nơi nào dung chứa nàng cả.
Đại Kết Cục: Chúng mãi mãi ở bên nàng
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Sau ngày hôm , cô bé rời .
Để sinh tồn, nàng học nghề, học nửa chừng mới phát hiện ngón nghề đó là giả mạo, bên trong là những thứ dối trá lừa lọc hại .
Không còn cách nào khác, nàng đành tiểu nha cho một vị tiểu thư trong phủ. Kết quả tiểu nha cũng chẳng sung sướng gì, nàng dung mạo xinh , vị tiểu thư vì tranh đoạt gia sản trong nhà đưa nàng lên giường của chính trai , biến nàng thành một quân cờ.
Về nàng tìm cách trốn thoát, cùng một bạn quen trong phủ trốn . Thế nhưng khi cả hai nửa đường thì đụng các tu sĩ đang đấu pháp.
Dư chấn từ trận đấu pháp của tu sĩ trong một khoảnh khắc vô tình chấn c.h.ế.t bạn của nàng. Người bạn cứ thế ngã gục xuống đất, bất động .
Các tu sĩ hạ xuống, nàng vội nép trốn trong bụi cỏ.
Nàng ngỡ rằng các tu sĩ sẽ tay cứu giúp cô gái ngộ thương , kết quả chỉ đổi một câu:
“Thật đáng thương, đáng tiếc. Xem hôm nay chúng chỉ thể dừng ở đây thôi, ngày khác so tài bằng pháp thuật mới mẻ hơn.”
Các tu sĩ rời , nàng cũng bước ngoài.
Nàng t.h.i t.h.ể bạn của lâu, lâu. Nàng cho thói đời bất công, cho thiên hạ bất công.
Dựa mà nàng mang mệnh thiên sát cô tinh, dựa mà kẻ thể ngang ngược lộng hành, còn chỉ thể ngây ngô giả câm giả điếc mà sống tạm bợ qua ngày giữa cõi đời !
Thậm chí... ngay cả tư cách sống tiếp cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-453-ky-uc-cua-nang.html.]
Kẻ quyền thế coi thương sinh thiên hạ như loài ruồi bọ sâu kiến, mà đám thấp cổ bé họng buộc cung phụng họ, cầu xin sự che chở của họ.
Trì Miểu lâu, lâu.
Hình ảnh xoay chuyển, nàng bắt đầu dựng sạp bói toán, bắt đầu hành nghề lừa gạt.
Nàng lừa gạt kẻ tiền để tiếp tế cho nghèo khó.
Nàng lừa gạt kẻ quyền để cứu giúp chịu oan khiên.
Bởi vì ngoài một bữa cơm thì nàng chẳng cần nhận thêm bất cứ thứ gì, thế nên nàng vướng bận nhân quả, đến mỗi một nơi nàng đều mang một phận mới. Thiếu nữ mười mấy tuổi phiêu bạt nơi nương tựa giữa dòng đời xô bồ.
Thủ đoạn của nàng chẳng chút nào gọi là quang minh lạc, thậm chí nhiều lúc nàng còn tha cho cả chính .
Khung cảnh đổi .
Nàng bước lên vô bậc thang, tới cửa sơn môn Cửu Kiếm Sơn dựng sạp, nàng gặp một công t.ử nhà giàu bụng giúp nàng giải vây sự lúng túng.
Về hai kết bạn đồng hành, cùng vượt qua khảo hạch thuận lợi bước Cửu Kiếm Sơn, quen Thánh t.ử Cửu Kiếm Sơn, quậy cho Cửu Kiếm Sơn gà bay ch.ó sủa.
Rồi đến đợt tập huấn Thập Tông, nàng quen thêm nhiều hơn nữa.
Nhóm thiếu niên ngây thơ và bảo bọc kỹ càng dùng nhiệt huyết sục sôi dần dần tan chảy trái tim nàng. Nàng bắt đầu trao chân tâm của , cùng các thiếu niên thắp lên ngọn lửa hy vọng cho Tu Chân Giới.
Đoạt bảo, chiếm đất, giành cơ duyên, hóa giải tai kiếp chủng tộc.
Rồi đến Thiên Bi Động Phủ, bức màn bí ẩn về việc thành tiên của Diệu Hoa Châu dần dần hé mở, âm mưu của thiên đạo trần trụi phơi bày mắt tất cả .
Tông môn từng kéo nàng khỏi bóng tối hủy diệt, nàng nhận lấy gánh nặng cứu vớt thế giới, từng bước từng bước, lấy chính nhập cục, quân cờ, đ.á.n.h cờ.
Bí mật cướp cơ sống cho thương sinh, mưu đồ trảm sát thiên đạo.
Nàng từng bước bước lên hoàng tọa, trở thành vị Thánh Hoàng bệ hạ vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại.
Và đến cuối cùng, nàng đem bộ những gì , khai sáng một thời kỳ thịnh thế mới!
Một vũ trụ mới!
Trận đại chiến đó vô cùng khủng khiếp, khủng khiếp đến mức khiến cả vũ run rẩy, đảo lộn .
trận đại chiến đó diễn thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đến mức... cả một Diệu Hoa Châu rộng lớn, chỉ biến mất duy nhất một .
Chỉ cần lãng quên một , để đổi lấy lợi ích cho vạn vạn thương sinh.
Nàng .
Nàng cuối cùng nghịch thiên cải mệnh, thành công thoát khỏi tất cả, cũng thành công... san bằng uy quyền thống trị của thế giới .
Đến cuối cùng, nàng để một đoạn tự bạch trong dòng ký ức .
Khi đó nàng bầu trời Diệu Hoa Châu, chỉ là một ai thể thấy nàng.
Nàng đỏ hoe mắt, sầu muộn chẳng nên gì, chốc chốc tặc lưỡi một tiếng, cuối cùng nàng cất lời:
“Thế là hời quá , đúng ?”
“Chỉ tiếc là... nhớ đến cũng chẳng nhớ nổi. Các ngươi thấy thế ích kỷ ? Chắc các ngươi sẽ chẳng nghĩ thế ... bởi vì các ngươi đều quên sạch mà.”
“Các ngươi là một lũ lương tâm, ở bên các ngươi lâu như mà các ngươi cũng thể quên ... Haizz, thôi ... chuyện cũng chẳng do các ngươi quyết định .”
“Các ngươi quên cũng , ký ức khi ở bên cạnh lúc nào cũng . Thật khá là đáng ghét đấy, nhưng quen , từ nhỏ là đứa đáng ghét như thế.”
“Các ngươi chắc chắn tức giận vì trêu chọc, nhưng các ngươi đ.á.n.h , cũng chẳng gì , cho nên ... loại ký ức uất ức đó, quên cũng thôi.”
Nàng , hốc mắt đỏ lên.
Hư ảnh mặt bọn họ, tủi bĩu môi, hít sâu một , như đang tha thiết van nài:
“Thế giới nhớ , các ngươi thế giới nhớ ?”
“Ta chẳng biến mất chút nào cả.”
Nói xong, đoạn ký ức liền tan biến.
Tất cả đều nấc lên từng hồi, thở nổi.
Nước mắt căn bản tài nào kìm nén , cứ thế tuôn rơi lã chã.
“Trì Miểu... ngốc c.h.ế.t .”
Nhớ .
Là Trì Miểu.
Thế giới nhớ, họ sẽ nhớ.
Và cũng chính khoảnh khắc .
Mọi thứ đều tan biến.
Cảnh vật mắt hóa thành một dải Tinh Hà, xung quanh điểm xuyết vô đóa sen hồng trôi bồng bềnh giữa Tinh Hà thăm thẳm.
Trước mặt xuất hiện một ngôi miếu.
Trên miếu sừng sững mấy chữ lớn: Thần Nữ Miếu.
Cửa lớn Thần Nữ Miếu mở toang, chính giữa thờ phụng một pho tượng Thần Nữ vô cùng tinh xảo, bên cạnh là tượng của hơn bốn mươi vị thiên kiêu bạn.
“Đây là... Thiên Kiêu Thành?”
“Chúng trở về ? Vậy còn Trì Miểu? Trì Miểu nàng ...”
Ngay khoảnh khắc bọn họ cất tiếng gọi tên Trì Miểu, tất cả đều sững sờ.
Bởi vì từ phía lưng bỗng vang lên một giọng quen thuộc êm tai.
“Thế giới thể chịu tải ý chí cao hơn thế giới, tốn tròn năm kỷ nguyên mới rốt cuộc tìm một lỗ hổng. Thế giới nhớ... nhưng chỉ cần trong thế giới nhớ đến , thì liền thể tồn tại ở thế giới .”
“May quá may quá... lầm , cuối cùng cũng kéo về .”
“Cơ mà các ngươi thực sự bắt đợi lâu quá đấy, năm trăm năm! Năm trăm năm lận đó! Các ngươi năm trăm năm qua sống thế nào hả?!”
Giọng điệu nhẹ nhàng như đang càu nhàu oán thán, hư ảo như mộng khiến cảm thấy hề chân thực chút nào, ngay cả cơ thể cũng đang run rẩy kịch liệt.
Họ đầu , nhưng lúc họ sợ... sợ rằng đó là con gái mà họ ngày đêm mong ngóng.
Và đúng lúc , một bóng hình màu đỏ nhẹ nhàng chạy nhảy chân sáo xuất hiện mặt họ, hai tay chống hông xoay một vòng.
Nàng bật :
“Sao thế, ngốc hết cả lượt ?”
“Hay là thành tiên nên cũng bày đặt bộ tịch hả?”
Thiếu nữ vận y phục đỏ thắm vẫn như thuở ban đầu mới gặp, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, ăn mặc đơn giản mộc mạc, mặt luôn nở nụ rạng rỡ ngạo nghễ.
Nàng cứ thế ngay nơi đó...
“Trì Miểu?”
Mọi như dám tin mắt mà đưa tay .
Cho đến khi bàn tay của từng đều nàng nhanh chóng đ.á.n.h một cái bốp mu bàn tay, mới như từ trong mộng lớn bừng tỉnh mà nhận ... Là ấm áp, Trì Miểu thực sự trở về .
Nước mắt của một nữa thể nào kìm nén nổi.
Kim Thánh Phỉ định là đầu tiên lao tới ôm lấy nàng.
Trì Miểu liền nhanh thoăn thoắt lách né tránh, nàng nở nụ tinh quái:
“Làm gì đấy? Suốt ngày chiếm tiện nghi của ? Muốn chiếm tiện nghi của thì đuổi kịp nhé!”
Nói dứt lời, thiếu nữ liền trút bỏ bộ sức mạnh, cắm đầu chạy về phía Thần Nữ Miếu.
Mấy thoáng ngẩn , đó ai nấy cũng đều buông bỏ hết sức mạnh của mà đuổi theo.
Đuổi theo trăng , hệt như thuở ban đầu.
Tiếng đùa rộn rã của nhóm thiếu niên vang vọng ngôi miếu , nơi đây từng là minh chứng cho đầu tiên họ cùng đổi thế giới.
Hương khói trong Thần Nữ Miếu bao giờ dứt, làn khói hương lượn lờ bay qua non sông, vượt qua năm tháng, xuyên qua muôn ánh đèn của vạn nhà, hòa trong trái tim của các thiếu niên.
Để thế giới lắng nhịp tim của bọn họ.
Đang rằng: Chúng mãi mãi ở bên nàng.
[Toàn Văn Hoàn]
Lời tác giả:
Rất cảm ơn đồng hành suốt chặng đường qua! Phần chính văn đến đây là kết thúc
Nếu thấy chính văn đủ đặc sắc thì nhớ tặng một đ.á.n.h giá năm nhé!
Đương nhiên, nếu các bạn nhất định tặng quà cho thì cũng là thể nhận nè (giả vờ đẩy bao lì xì ).
như
Lời tác giả ở chương 1, thật lúc đầu cũng chỉ một bộ truyện tấu hài phát điên phát khùng đơn giản thôi, ngờ về càng càng phức tạp, càng càng ưng ý.
Có lẽ đúng là như , khi câu chuyện trở nên phong phú hơn thì nó còn đơn thuần là con chữ sự hư cấu nữa, mà trở thành một thế giới chân thật tồn tại. Thay vì đang về họ, chi bằng đang ghi chép hành trình của họ thì đúng hơn.
Tất cả đều cái kết cho riêng , những cái hố từng đào về cơ bản cũng lấp hết, bản vẫn cảm thấy hài lòng.
Còn về câu cuối cùng “Chúng mãi mãi ở bên nàng”, coi như là một màn tương tác nhỏ với cuốn sách đầu tiên của khi đến với nền tảng là “Đế Quốc Đại Tiểu Thư” .
Thực sự dùng một câu thế nào để miêu tả trọn vẹn điều truyền tải, chẳng lẽ câu “Thiếu niên cường tắc quốc cường” ? (Văn phong tệ quá xin thứ , thành thật xin ạ).
Tiếp theo vẫn còn 5 vạn chữ đủ thứ linh tinh
Ngoại truyện rơi rụng đây, tùy tâm trạng mà nhé, mỗi ngày bốn nghìn chữ để giữ chuyên cần, đợi tròn một triệu chữ sẽ đại kết cục, và cuốn sách sẽ chính thức khép .
Cuối cùng, những ai điều bất ngờ chuẩn đó thì hãy tìm kiếm Douyin của nhé! Bài ghim đầu ! Đó là hình thiết lập nhân vật chính thức của Trì Tam Thủy!
Sau khi trở về