Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 450: Miểu

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:40:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh tượng quen thuộc hiện mắt, vô đều những lời thoại xem bói kỳ quặc của thiếu nữ thu hút.

 

“Khoan ... Người coi chúng là kẻ ngốc chắc? Cái gì mà bói họ tên của bố , bói tuổi của , bói chuẩn thì thứ hai giảm nửa giá? Bói chuẩn chẳng nên bồi thường tiền ?”

 

“Đầu óc ... hình như vấn đề đúng ?”

 

“Hình như đúng đó, nãy lúc chúng ở chỗ đăng ký thấy nàng, nàng cứ liên tục mấy lời chẳng hiểu , bảo là phế vật các kiểu.”

 

nàng quả thực Công Đức Kim Quang, bình thường... thứ dễ kiếm như ?”

 

“Ngươi thế mới nhớ , lúc ở chỗ đăng ký nàng còn cho tên Nghiêm Qua phát , Nghiêm Qua suýt chút nữa sụp đổ ! Khóc kinh thiên động địa, cứ như thể chịu uất ức tột cùng !”

 

Nghe đến đây, đám đông hóng hớt kìm mà ồ lên một tiếng, kinh ngạc dám tin về phía thiếu nữ áo đỏ, hỏi: “Có là cái tên Nghiêm Qua tính tình nóng nảy khó đụng, tướng mạo còn ?”

 

, chính là ông !”

 

“Không thể nào, Nghiêm Qua mà cũng ức h.i.ế.p đến phát á? Thật giả ?”

 

“Thật hơn cả việc là phụ nữ nữa đấy!”

 

Tất cả đều kinh ngạc hít một ngụm khí lạnh, âm thầm giơ ngón tay cái thán phục thiếu nữ áo đỏ.

 

Trời đất ơi, hề đơn giản chút nào!

 

Thế là liền đoán mò: “Chẳng lẽ... vòng thí luyện thứ nhất của Cửu Kiếm Sơn bắt đầu ? Thực nàng chính là một phần của nội dung thí luyện, dùng để khảo nghiệm chỉ thông minh của chúng , khảo nghiệm năng lực quan sát, xem chúng điểm bất thường nàng ?”

 

Lời , logic lập tức thông suốt!

 

“Xì!”

 

“Đừng nữa, ngươi lý thật đấy!”

 

“Vậy... ai lên xem bói đây?”

 

Mọi : “...”

 

“Ngươi !”

 

“Sao ngươi ? Chẳng do ngươi đề xuất ?”

 

“Ta đề xuất cái gì chứ? Ta chỉ thuận miệng thôi, ngươi cũng phụ họa theo ? Bây giờ , là sợ xem thành tên đại ngốc chứ gì?”

 

là như , hiện tại tất cả đều chỉ là suy đoán của riêng bọn họ, ngộ nhỡ đúng với sự thật, đây chỉ là trò lừa đảo thì chẳng bọn họ biến thành đại ngốc ?

 

“Vậy rốt cuộc ai lên hỏi đây? Có nên hỏi ?”

 

“Hỏi hỏi, chuyện chẳng quá rõ ràng ?”

 

Trong lúc còn đang im lặng do dự, một thiếu niên khoác y phục hoa quý sải bước tới. Dung mạo tuấn tú, bước chân nhẹ nhàng, chỉ vài bước tiến đến mặt .

 

Đám đông lập tức thu hút.

 

“Vãi chưởng, Kim Đan kỳ hậu kỳ, trông trẻ tuổi như ... Người là ai thế, mức độ cạnh tranh của Cửu Kiếm Sơn bây giờ lớn đến thế ?”

 

“Đừng chỉ tu vi, chất liệu vải , ngay loại Tiên Kim Ti chỉ dòng chính của Kim gia mới dùng! Hắn là thiếu gia của Kim gia đấy!”

 

“Thiếu gia Kim gia ? Là thiếu gia của gia tộc Kim gia giàu nhất vũ ư? Trời đất ơi... Kim gia quả thực chuộng đến Cửu Kiếm Sơn nha!”

 

Kim Thánh Phỉ nắm chặt một viên linh thạch thượng phẩm trong tay, bước đến sạp xem bói: “Khí chất của cô nương thông suốt thanh tao, toát một luồng khí tức thuần khiết thuần lương, Công Đức Kim Quang hộ thể, thể là kẻ lừa đảo chứ? Đây chắc chắn là một vòng trong thí luyện của Cửu Kiếm Sơn!”

 

Thiếu nữ áo đỏ nhịn bật thành tiếng, Kim Thánh Phỉ, đôi mắt ẩn lớp mặt nạ xinh tuyệt trần.

 

Sắc vàng d.a.o động, thần thánh khiến an tâm, chỉ cần một cái thôi, Kim Thánh Phỉ cảm thấy trái tim như ai đó bóp chặt lấy, căng thẳng đến mức khó tả.

 

“Ngươi khẳng định như , sợ lừa ?”

 

Cảm giác quen thuộc càng lúc càng mãnh liệt, nơi sống mũi cay cay, dâng lên cảm giác rơi lệ.

 

Thế nhưng vẫn c.ắ.n răng nhẫn nhịn, tỏ vẻ như chuyện gì, đường hoàng hào sảng : “Trên cô nương nhiều điểm huyền diệu, tự nhiên sợ. Một viên linh thạch thượng phẩm , xem thử cô nương rốt cuộc còn bao nhiêu điều huyền diệu nữa!”

 

Nói , liền đặt viên linh thạch thượng phẩm lên mặt bàn.

 

Thiếu nữ áo đỏ hét to một tiếng: “Linh thạch thượng phẩm! Quả hổ là của Kim gia, thật là hào phóng! Vậy thì khách sáo nhé!”

 

“Tới đây!”

 

“Ngươi đưa tay qua đây.”

 

Kim Thánh Phỉ theo, tay thiếu nữ áo đỏ còn kịp chạm tới thì lời thoại tuôn !

 

“Cha ngươi họ Kim! Chuẩn ?”

 

“Chuẩn!”

 

“Mẹ ngươi là phụ nữ! Chuẩn ?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-450-mieu.html.]

 

“Chuẩn quá chứ!”

 

“Tu vi hiện tại của ngươi là Kim Đan hậu kỳ, chỉ còn một bước nữa là thể đột phá tới Nguyên Anh kỳ, chuẩn ?!”

 

“Đến cả chuyện cũng ? Chuẩn! Quá chuẩn luôn! Ngài đúng là thần toán mà!” Kỹ năng diễn xuất của Kim Thánh Phỉ gọi là đạt tới độ hỏa hầu xuất chúng, bất kỳ ai cũng sẽ nghĩ là một tên đần độn chứ chẳng ai nghi ngờ đang diễn kịch cả.

 

Thế nhưng trong lòng dâng lên một nỗi hụt hẫng... Xem , dường như là do nghĩ quá nhiều , cứ coi như tìm một bậc thang để cô gái bước xuống là .

 

Hắn vốn định cứ thế giả vờ giả vịt thêm vài câu tìm cớ rút lui, kết quả giây tiếp theo, đối phương mở lời:

 

“Ngươi đến tìm , là nhờ bói về một , đúng ?”

 

Khoảnh khắc , đồng t.ử Kim Thánh Phỉ đột ngột co rút , tiếng tim đập thể thấy rõ mồn một, chấn động, suýt chút nữa khống chế nổi cảm xúc.

 

Giọng của trở nên khô khốc: “Sao ngươi ... Không, , sai , định điều , ý là... ngươi bói quá chuẩn.”

 

“Vậy... ngươi thể cho , tìm... là ai, đang ở ?”

 

Hắn siết chặt nắm tay, dồn hết sức lực .

 

Trực giác mách bảo rằng, mắt nhất định câu trả lời.

 

Nhất định tất cả những đáp án mà .

 

Vào khoảnh khắc , xung quanh dường như tĩnh lặng, chẳng còn thấy bất kỳ âm thanh nào của khác nữa.

 

Thiếu nữ đưa tay nhẹ nhàng đặt lên mạch đập của Kim Thánh Phỉ, nàng : “Kim Thánh Phỉ, tim ngươi đập nhanh quá đó, đáp án đến thế ?”

 

Giọng của khàn đặc: “Ngươi là ai?”

 

“Ta... đang tìm ngươi ?”

 

Thiếu nữ im lặng một thoáng, bất kỳ lời nào, chỉ nâng tay Kim Thánh Phỉ lên lẳng lặng tháo chiếc mặt nạ mặt xuống.

 

Kim Thánh Phỉ sững sờ, khi thấy gương mặt , nước mắt rốt cuộc thể kìm nén nổi nữa mà từng giọt lớn thi rơi xuống.

 

Hắn đang ?

 

Sao thế ? Hắn rõ ràng... rõ ràng từng thấy gương mặt bao giờ, tại đến nông nỗi ?

 

Thu nước mắt ! Mau thu !

 

Thế nhưng... thể khống chế .

 

Hắn quen ! Người tìm chính là ! Nhất định là !

 

tên thì ?

 

Tên của nàng là gì? Không thể nhớ ! Một chút cũng thể nhớ !

 

Đầu như nổ tung!

 

Kim Thánh Phỉ nấc nghẹn ngào, đau đớn ôm chặt lấy đầu , mỗi khi sắp sửa nhớ cái tên , liền cảm thấy một luồng sức mạnh tối cao, thậm chí vượt qua cả vũ đang ngăn cản !

 

nhất định nhớ !

 

lúc , một luồng sức mạnh dịu dàng vuốt ve dịu sự hỗn loạn trong đại não của .

 

“Không cần cưỡng cầu, nếu cảm thấy quá đau đớn, thể tạm thời nghỉ ngơi một chút...”

 

Vừa , thiếu nữ một nữa nắm chặt lấy tay Kim Thánh Phỉ, bảo xòe bàn tay , lòng bàn tay hướng lên .

 

Nàng dùng đầu ngón tay khẽ vẽ từng nét lên lòng bàn tay .

 

Không ngừng lặp một chữ duy nhất.

 

Ban đầu cảm xúc của Kim Thánh Phỉ chút mất khống chế nên thể cảm nhận rõ ràng, nhưng khi lặp đến thứ mười...

 

Hắn nhắm mắt , khẽ cảm nhận quỹ đạo ngón tay của đối phương lướt lòng bàn tay .

 

Nét sổ móc, nét ngang phẩy, nét phẩy, nét mác.

 

Rất nhanh, trong miệng Kim Thánh Phỉ thốt chữ .

 

“Thủy.”

 

Trong đầu hiện cả một đại dương bao la, một đại dương tựa như dải ngân hà!

 

Không! Không chữ Thủy!

 

Mà là...

 

“Miểu?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

 

Loading...