Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 449: Xem Bói Đây Xem Bói Đây

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:40:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn về phía cổng quảng trường Cửu Kiếm Sơn, một thiếu nữ mặc áo đỏ chỉ dùng vài cái khung gỗ dựng tạm thành một cái sạp hàng. Nàng đeo chiếc mặt nạ chỉ che nửa khuôn mặt, nhưng nửa cùng ánh mắt vẫn đủ để nhận dung mạo tuyệt sắc khuynh thành.

 

Vóc dáng nàng mảnh mai, cao ráo, nhưng từng cử chỉ hành động hề mang vẻ uốn éo nịnh nọt, trái vô cùng phóng khoáng đàng hoàng, chính trực đến mức như thể đang phát ánh hào quang.

 

Những đường đều luồng ánh sáng thu hút: “Cái... cái ... Cô nương quá, nàng dường như đang phát sáng, chẳng lẽ... chẳng lẽ là rơi lưới tình ?!”

 

“Cái gì? Hóa câu khi yêu một sẽ thấy đối phương tỏa ánh sáng là lời dối ? Ta đây chắc hẳn cũng là gặp trúng tiếng sét ái tình , nếu thì tim đập thình thịch thế , thấy nàng nhịn quỳ xuống, chẳng lẽ... chẳng lẽ là cầu hôn?”

 

Những khác bên cạnh nhịn nổi nữa bèn mắng:

 

“Hai tên ngốc thiểu năng ! Nàng “hình như đang phát sáng”, mà là nàng thật sự đang tỏa ánh sáng đấy! Đó là Công Đức Kim Quang! Chiếu trúng ai là đó quỳ đấy!”

 

Nhìn phía mà xem, trời đất ơi... từng hàng đều quỳ rạp cả xuống!

 

Phải là vô cùng ngay ngắn trật tự!

 

Hai kẻ chậm hiểu phía : “?”

 

Khoan , thứ ánh sáng đó là Công Đức Kim Quang thật ?!

 

Sau khi hai phản ứng , rốt cuộc cũng “bịch” một tiếng ngoan ngoãn quỳ xuống, cúi gập đầu mặt cô gái áo đỏ.

 

Cô gái rốt cuộc là lai lịch thế nào? Rõ ràng hề chút tu vi nào, một tia linh khí cũng cảm nhận , ngưng tụ công đức thành ánh hào quang rực rỡ thế ?!

 

“Đây chính là thiên kiêu báo danh Cửu Kiếm Sơn ? Đặt trong bộ vũ cũng là nhân vật xuất chúng hàng đầu , từng thấy tình huống nào như thế bao giờ! Nàng rốt cuộc những gì mà trong tình trạng tu vi sở hữu công đức lớn đến ?”

 

“Có lẽ... nàng tu vi, mà là vì tu vi của nàng vượt xa chúng quá nhiều, đến mức chúng căn bản thể cảm ứng !”

 

Nghĩ đến đây, đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, áp lực càng thêm đè nặng!

 

“Biết là Cửu Kiếm Sơn cạnh tranh khốc liệt , nhưng ngờ khốc liệt đến mức ! Thế thì bảo chúng tranh đấu kiểu gì đây? Chẳng là quá mức quái vật ?!”

 

“Thực ... so với lai lịch của nàng, tò mò hơn là nàng bày cái sạp cầm chiêng trống đó để gì...”

 

Nhóm Kim Thánh Phỉ thấy cảnh tượng cũng khỏi trở nên nghiêm túc.

 

Kim Thánh Phỉ: “Cô gái thú vị thật đấy... Ngay cả chúng cũng cảm nhận tu vi nàng, nhưng luồng công đức quả thực hề đơn giản... Nhìn qua thì chỉ hơn hai mươi tuổi, ở độ tuổi công đức bực , đúng là xưa nay hiếm thấy!”

 

Ứng Vô Hoặc cũng gật đầu: “Nàng hẳn là mầm non gia tộc lớn nào đó dốc lòng bồi dưỡng, rõ sâu cạn , lẽ... thể thử thăm dò nàng xem .”

 

Hiện tại là tông chủ Cửu Kiếm Sơn, cho dù tính tình lãnh đạm đến , khi thấy mầm non như thế cũng sẽ kìm lòng ái tài. Dù ... một khi gia nhập Cửu Kiếm Sơn, những đều sẽ là rường cột tương lai của tông môn!

 

Kim Thánh Phỉ cạn lời: “Huynh định giả vờ cảnh giới Luyện Khí để đấu với đấy chứ? Mấy trăm tuổi , giữ chút thể diện hả?”

 

Mấy còn đều đồng loạt gật đầu phụ họa.

 

Chuyện quả thực chẳng chút đạo đức nào, ngộ nhỡ đ.á.n.h cho trầm cảm thì ? Như thế ảnh hưởng đến tương lai của bao!

 

Dung Tuyền Cơ nheo mắt : “Nàng bắt đầu động tĩnh kìa!”

 

Mấy sang.

 

Bỗng nhiên liền thấy tiếng gõ chiêng đ.á.n.h trống vang dội.

 

“Choang choang choang!”

 

“Xem bói đây xem bói đây, tuốt điều, bao chuẩn bao trúng!”

 

“Bói phụ ngươi mang họ gì tên gì! Bói mẫu ngươi bao nhiêu xuân xanh, bói cả nhà ngươi mấy miệng ăn, xem một một viên linh thạch hạ phẩm, xem chuẩn thứ hai giảm nửa giá!”

 

Mấy xong suýt chút nữa ngã ngửa .

 

Ngu Vô Tâm buông lời phàn nàn: “Khoan ... Bày cái sạp đặt cái chiêng trống, đây để xem bói? Mang cả trò lừa đảo tới tận cửa Cửu Kiếm Sơn luôn ? Bộ sợ bắt nàng nộp phạt hả?!”

 

“Mấu chốt là nàng bói cái gì cơ chứ? Bói tên phụ , bói tuổi mẫu ? Bói chuẩn thì thứ hai giảm nửa giá? Tính toán kiểu là đôi đường chịu thiệt, càng bói trật thì càng kiếm nhiều tiền ?!”

 

“Thế mà cũng kiếm mối ăn ? Trên đời thật sự kẻ ngốc đến mức tìm nàng để xem bói ư?!”

 

Ngu Vô Tâm thực sự còn sức để chê bai cái trò xem bói hoang đường nữa, quả thực quá đỗi quái chiêu, thẳng chữ “ là lừa đảo” lên mặt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-449-xem-boi-day-xem-boi-day.html.]

Trên thế giới tuyệt đối thể ai tìm đến nàng để bói, cho dù là kẻ ngốc cũng thể.

 

“Có đấy.”

 

Giọng của Ứng Vô Hoặc vang lên, trực tiếp khiến Ngu Vô Tâm chấn động: “Cái gì? Kẻ ngốc nào thế? Đến mức mà cũng tin nàng ?!”

 

Ứng Vô Hoặc đưa tay chỉ về một hướng.

 

Mấy theo hướng đó, chỉ thấy một thiếu niên mặc y phục vàng kim vô cùng hoa quý, mày mắt ngập tràn ý , trong tay nắm chặt một viên linh thạch thượng phẩm đang hăm hở bước tới.

 

Đó chính là hóa của Kim Thánh Phỉ, dáng vẻ thời niên thiếu của .

 

Ngu Vô Tâm há hốc mồm: “?”

 

Dung Tuyền Cơ đưa tay day day giữa hai đầu lông mày.

 

Tịnh Minh: “A di đà Phật.”

 

Không dám , sợ khấu trừ bớt vận khí.

 

Ngu Vô Tâm trực tiếp hoài nghi nhân sinh, lập tức dịch chuyển đến mặt Kim Thánh Phỉ:

 

“Này em, ngươi thật sự định lên đó xem bói đấy ? Ngươi nàng là kẻ lừa đảo ? Tướng lừa đảo rành rành kìa!”

 

Thế nhưng khi thấy biểu cảm mặt Kim Thánh Phỉ, sững .

 

Kim Thánh Phỉ nắm chặt viên linh thạch thượng phẩm trong tay, gương mặt tuấn tú âm thầm ửng đỏ, viền mắt đều hoe đỏ, tiếng thở dường như nặng nhọc hơn vì nghẹn ngào.

 

Trông như thể giây tiếp theo là thể òa ngay lập tức.

 

Ngu Vô Tâm: “Khoan... em, mắng thậm tệ đến thế chứ?”

 

Đến cả kẻ mặt dày như Kim Thánh Phỉ mà cũng mắng cho phát ?

 

Đâu đến mức đó chứ?

 

Kim Thánh Phỉ tuy rằng quả thật là dễ nhất trong bọn họ, nhưng dẫu đó cũng là chuyện của mấy trăm năm . Kim Thánh Phỉ thành tiên bấy lâu nay, sóng gió gì mà từng trải qua? Cộng thêm da mặt đủ dày, vận may đủ lớn, xưa nay chỉ chuyện chọc tức khác đến phát , chứ ai chọc tức nổi !

 

Kim Thánh Phỉ nấc lên một tiếng, sụt sịt mũi: “Ta... , chỉ cảm thấy... cảm thấy một cô bé như nàng dễ dàng, nếu cứ để nàng đó la hét thì ngại ngùng bao, giúp nàng giải tỏa bớt sự lúng túng . Hơn nữa... hơn nữa... cảm thấy nàng vô cùng quen thuộc, một cảm giác quen thuộc thể thành lời.”

 

“Nội tâm của , cơ thể của đang mách bảo rằng... nếu giúp nàng, chúng sẽ còn duyên phận gặp nữa. Nếu giúp nàng, nhất định sẽ hối hận suốt đời.”

 

“Vô Tâm, ngươi hiểu cảm giác ?”

 

Nước mắt đọng nơi khóe mắt Kim Thánh Phỉ, vẻ mặt tủi đến cùng cực.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Ngu Vô Tâm: “... Là... là như ?”

 

Ở bên cạnh, Dung Tuyền Cơ cũng bước tới, về phía bóng dáng cô gái : “Cứ để , cũng thể cảm nhận nàng một sức hút trí mạng đối với , quen thuộc, ấm áp... Có lẽ, nàng chính là chúng đang tìm kiếm chăng?”

 

Ngay cả Tịnh Minh cũng bước , khẽ gật đầu.

 

Đôi mắt Phật của ông thể thấu yêu tà cùng chân tướng của thiên hạ.

 

Duy chỉ ...

 

“Ta thấu nàng, diện mạo của nàng trong mắt vô cùng mờ ảo, linh hồn của nàng thể thế giới ghi nhận... Vận mệnh của nàng vô cùng hỗn loạn, dường như kiên cường vô cùng, nhưng dường như mong manh đến mức chỉ cần một cái chạm nhẹ tình cờ... cũng sẽ hóa thành bọt nước tan biến.”

 

“Ta nghĩ... nàng khả năng chính là chúng cần tìm. Cứ để Thánh Phỉ thử xem , lẽ... sẽ kết quả ngoài dự liệu.”

 

Ông còn thể thấy...

 

Vận mệnh, hỷ nộ ái ố của tất cả bọn họ, đều đang “xa lạ” đầy quen thuộc níu giữ.

 

như lời Kim Thánh Phỉ , nếu hôm nay bọn họ bỏ lỡ nàng, ắt sẽ hối hận cả đời.

 

Ngu Vô Tâm mím môi, hít sâu một Kim Thánh Phỉ: “Vậy ngươi .”

 

Kim Thánh Phỉ siết chặt viên linh thạch thượng phẩm trong tay, đè nén bộ cảm xúc trong lòng, lao nhanh về phía thiếu nữ .

 

 

Loading...