Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 446: Nhất Định Là Đã Quên Mất Điều Gì

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:40:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cửu Kiếm Sơn bỗng nhiên đổ tuyết, cả đỉnh núi đều một lớp sương trắng bao phủ. Một nam t.ử tuấn mỹ tựa thần linh từ trời giáng xuống, dáng thẳng tắp mà sắc bén, tựa như một thanh kiếm lộ rõ mũi nhọn.

 

Ngũ quan của tựa như kiệt tác đáng tự hào nhất của Đấng Sáng Tạo, khí chất càng độc nhất vô nhị về vẻ thần thánh và lạnh lẽo, chỉ thiếu nước thẳng mấy chữ to “ lạ chớ gần” lên mặt.

 

Tay cầm thanh Băng Phách Kiếm, mày mắt thanh lãnh, chỉ một ánh lướt qua Kim Thánh Phỉ phủ lên đất trời một tầng giá lạnh.

 

Đây chính là nam thần tượng của Cửu Kiếm Sơn chúng , đầu bảng nhất mỹ nam vũ, đầu bảng đàn ông mà cõi gả nhất.

 

Kiếm Tiên, Minh Quang Diệt Tà Trừng Ác Trì Kiếm Thiên Tôn: Ứng Vô Hoặc!

 

Hắn so với năm trăm năm còn lạnh lùng hơn.

 

Hắn liếc Kim Thánh Phỉ: “Làm ?”

 

Kim Thánh Phỉ nắm chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi: “Huynh còn hỏi? Bản chuyện gì tự ?!”

 

Ứng Vô Hoặc nhíu mày Kim Thánh Phỉ, dường như hiểu Kim Thánh Phỉ đang cái gì.

 

Kim Thánh Phỉ còn cách nào, đành trực tiếp vạch trần: “Lời đồn gần đây là thế nào hả? Nói trái tim là của ? Nói giữa hai một mối tình nghiệt ngã chấn động thế gian?!”

 

“Huynh giải thích cho rõ ràng xem nào! Vì loại dã sử cách năm trăm năm vẫn thể xuất hiện chứ! Đây còn là dã sử nữa! Đây là cẩu sử !”

 

Hắn với Ứng Vô Hoặc mối tình nghiệt ngã chấn động thế gian?

 

Quả thực là trò lớn nhất thiên hạ!

 

Thứ nhất! Hắn là trai thẳng chính hiệu!

 

Thứ hai! Dù là đoạn tụ chăng nữa thì tuyệt đối cũng thể nào thích nổi cái tảng băng di động như Ứng Vô Hoặc!

 

Sở dĩ bấy lâu nay cứ ở lỳ tại Cửu Kiếm Sơn... mãi chịu chạy lung tung là vì... nguyên nhân khác.

 

Một nguyên nhân mà ngay cả bản cũng cảm thấy vô cùng hoang đường và khó tin.

 

Ứng Vô Hoặc mím môi, chân mày hạ thấp xuống một chút, khiến đôi mắt đẽ mà lạnh lùng cũng chùng xuống, hàng mi che một phần ánh mắt thần sắc trở nên mờ mịt khó đoán.

 

Hắn mở miệng, giọng điệu nhàn nhạt: “Chuyện do .”

 

Kim Thánh Phỉ lạnh một tiếng: “Không thì còn ai đây? Đệ tìm Mục Cửu Châu bói , Mục Cửu Châu chuyện bắt nguồn từ chính !”

 

Mục Cửu Châu, đại sư Mật Tông năm đó, chẳng hiểu cả Mật Tông gia nhập Cửu Kiếm Sơn, hơn nữa vai vế vẫn cao hơn bọn họ một chút.

 

Mục Cửu Châu kế thừa tiên vị của Thiên Lạc Quân năm đó, là Nhân Quả Tiên.

 

Chỉ cần chuyện hỏi , nhất định thể đưa kết quả.

 

Ứng Vô Hoặc mím môi : “Huynh chỉ trái tim rốt cuộc thuộc về ai, cho nên mới sai nhắc chuyện năm xưa, hy vọng .”

 

Nghe xong câu , Kim Thánh Phỉ cũng nghẹn lời.

 

Trái tim của Ứng Vô Hoặc rốt cuộc là thế nào, chuyện thực là nút thắt trong lòng mấy bọn họ suốt mấy trăm năm qua, cũng quả thực là một trong những lý do khiến Kim Thánh Phỉ cứ ở mãi Cửu Kiếm Sơn.

 

Năm đó bọn họ từng hỏi Mục Cửu Châu vấn đề .

 

Mục Cửu Châu bấm quẻ tính toán suýt chút nữa tiên vị vỡ nát, kết quả đưa là: “Chủ nhân của trái tim ... căn bản tồn tại.”

 

lời quả thực quá hoang đường, quá mức khó hiểu.

 

Bởi vì Mục Cửu Châu cũng tính rõ ràng một chuyện khác, đó là trái tim hiện tại của Ứng Vô Hoặc tuyệt đối của chính Ứng Vô Hoặc.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Chỉ riêng hai vấn đề , hỏi mấy nghìn , mấy vạn đều cùng một kết quả.

 

Làm cho Mục Cửu Châu một thời gian dài sang chấn tâm lý với hai chữ “trái tim”.

 

Cứ hễ nhắc tới hai chữ sẽ “a ba a ba a ba” chảy cả nước dãi.

 

Về bọn họ cũng chẳng dám hỏi nữa.

 

Ai mà nếu cứ tiếp tục gặng hỏi thì Mục Cửu Châu đột nhiên phát điên luôn ?

 

Ngoài chuyện , những sự việc quái dị vẫn còn nhiều.

 

Ví dụ như Vạn Vật Xu Nữu của Kim gia, Kim Thánh Phỉ hỏi khắp xem Vạn Vật Xu Nữu rốt cuộc là từ , nhưng chẳng một ai .

 

Cứ như thể Vạn Vật Xu Nữu sinh cùng lúc với Kim gia , nhưng điều thể xảy ? Hoàn thể nào!

 

Còn Dung Tuyền Cơ... Dung Tuyền Cơ rõ ràng chỉ là Bán Ma, thế nhưng khi thành tiên trở thành vua của Ma Tộc, hơn nữa bản nàng chẳng chút ký ức nào về chuyện đó, nàng Ma Vương chính nàng cũng rõ. Hơn nữa... theo như nàng tự tiết lộ.

 

Nàng xăm một hình xăm ở ngay bên hông đùi, hình xăm đó vô cùng đẽ, qua tựa như xăm vì một nào đó.

 

Bằng xăm ở một nơi riêng tư kín đáo đến thế?

 

Ngoại trừ xăm vì tình bé nhỏ, ai xăm một hình thật ngầu lên cánh tay cho thiên hạ cùng chiêm ngưỡng chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-446-nhat-dinh-la-da-quen-mat-dieu-gi.html.]

Tịnh Minh, Ngu Vô Tâm, bọn họ cũng đều những tình huống tương tự.

 

Không chỉ họ, mà cả Cửu Kiếm Sơn, tất cả trong Thiên Kiêu Đoàn... cùng với... những bí ẩn khó hiểu về việc năm xưa Diệu Hoa Châu bỗng nhiên thành tiên.

 

Có những logic căn bản khớp !

 

Thế nhưng chỉ cần tưởng tượng một tất cả những điều , logic lập tức ăn khớp hảo.

 

mấu chốt là bọn họ căn bản thể nhớ nổi một như thế!

 

Ngay cả Nhân Quả Tiên Mục Cửu Châu cũng , tồn tại.

 

Chẳng lẽ tất cả bọn họ đều tập thể phát điên ? Tự tưởng tượng một như tồn tại, chế tạo Vạn Vật Xu Nữu, trao trái tim cho Ứng Vô Hoặc, còn khiến đàn bà tàn nhẫn như Dung Tuyền Cơ nhớ mãi quên, cho cả Diệu Hoa Châu phi thăng?

 

Mẹ kiếp đây mà là con ?

 

Đến Tiên cũng chẳng nổi chứ?!

 

Cái đó quá nghịch thiên, quá đỉnh chóp !

 

Thế nhưng... mấy bọn họ hẹn mà cùng tin tưởng một điều: Nhất định một như !

 

Chỉ là bọn họ đều quên mất .

 

Kim Thánh Phỉ mím môi Ứng Vô Hoặc, nắm chặt tay: “ như rõ ràng là vô ích.”

 

Ứng Vô Hoặc: “ vẫn đáp án, ?”

 

Kim Thánh Phỉ thốt lên: “Sao chứ?!”

 

Sao thể cho ?

 

Hắn mơ, tuy đều nhớ nổi rốt cuộc đó là giấc mơ thế nào, diễn biến , nhưng mà... mỗi tỉnh mộng, đều một cảm giác hụt hẫng, mất mát vô cùng mãnh liệt.

 

Dường như thứ gì đó vô cùng quan trọng lãng quên, dường như thứ gì đó vô cùng quý giá sẽ chẳng bao giờ trở nữa.

 

Ngón tay Kim Thánh Phỉ bấu chặt da thịt, nước mắt kìm mà trào :

 

gì cũng thể nhớ ...”

 

“Đệ cảm thấy lẽ quên mất một , hoặc một thứ gì đó vô cùng quan trọng đối với ... Không... lẽ, mà là nhất định! Đệ nhất định quên !”

 

Ứng Vô Hoặc Kim Thánh Phỉ, lời nào.

 

Bọn họ ai cũng nghĩ như .

 

Hơn nữa bọn họ dùng thời gian suốt năm trăm năm để khẳng định... nhất định đổi quỹ đạo cuộc đời của họ.

 

Nếu , tuyệt đối sẽ bọn họ của ngày hôm nay!

 

Kim Thánh Phỉ: “Đệ cách .”

 

Ứng Vô Hoặc : “?”

 

Giây tiếp theo, Kim Thánh Phỉ liền mở Vạn Vật Xu Nữu tìm kiếm ngay mặt .

 

[Kim Thánh Phỉ quên...]

 

Các mục tìm kiếm bên :

 

[Kim Thánh Phỉ quên mối tình nghiệt ngã chấn động thế gian với Ứng Vô Hoặc.]

 

[Kim Thánh Phỉ quên mối tình nghiệt ngã chấn động thế gian với Dung Tuyền Cơ.]

 

[Kim Thánh Phỉ quên mối tình nghiệt ngã chấn động thế gian với Tịnh Minh.]

 

[Kim Thánh Phỉ quên mối tình nghiệt ngã chấn động thế gian với Ngu Vô Tâm.]

 

[Kim Thánh Phỉ quên việc từng cùng sinh một đứa con.]

 

Kim Thánh Phỉ: “...”

 

Ứng Vô Hoặc nỡ tiếp, nhắm mắt : “...”

 

Thế nên mới những kẻ thành tiên là nhờ Khí Vận Tiên đấy.

 

Cái IQ , Khí Vận Tiên thì đúng là khó thật.

 

lúc , trong Vạn Vật Xu Nữu xuất hiện một tin nhắn.

 

Mà phần mở đầu của tin nhắn là...

 

AAA.

 

 

Loading...